Đông Gioăng online
Hồ sơ nhân vật 1:
Tôi nghĩ cuộc đời căn bản là một cuộc chinh phục, nhưng kẻ thắng chưa chắc đã phải là kẻ mạnh.
Khi tôi bụm miệng oẹ khan và oà khóc nức nở, cha tôi gần như nhấc bổng tôi lên đưa ra xe, cha con tôi lái xe về nhà, khi đậu xe dưới tầng hầm chung cư, tôi lầm lũi mở cửa xe đi ra. Tôi đi theo lối đường bộ, đi thẳng ra khỏi toà nhà, băng qua mấy quán hàng nhỏ lề đường bên kia, đi tới sân chơi trẻ con đang nô đùa trong buổi chiều mùa thu rực rỡ.
Tôi không thể quên được hình ảnh mẹ tôi ôm hôn say đắm người đồng nghiệp kém tuổi mẹ tôi. Hình ảnh mẹ tôi bị ép chặt vào tủ hồ sơ, dưới đôi tay sờ soạng. Nhìn qua cửa kính văn phòng ngày thứ bảy, hình ảnh đó thật lạ lùng và bẩn thỉu.
Bằng mối trực cảm giữa mẹ và con gái, tôi cảm nhận được một sự ghê tởm, như thể chính đôi tay đó đang sục sạo vào người tôi.
Chắc bố và con gái không có linh cảm như thế, nên tôi không cảm nhận được chút xíu cảm xúc gì của bố, không rõ bố tôi ghen tuông hay giận dữ. Tôi không dám nhìn bố tôi một lần nào. Không hiểu sao ông vẫn lái xe về nhà mà không lạc đường.
Tôi cô đơn đang làm gì giữa một sân đầy trẻ con hạnh phúc?
Hồ sơ nhân vật 2:
Tôi thấy có gì vỡ ra trong lồng ngực, khi ngôi sao băng ấy tắt vào trong bóng tối. Ánh sao hiếm hoi quý giá ấy vụt tắt trước khi tôi kịp định thần và kêu thầm lên một điều ước.
Không hiểu sao ngôi sao băng ấy xuất hiện lúc chiều tối, tối thẫm, đã thật là đêm tối. Tức là tôi đã ngồi trên nóc mái nhà từ chiều cho tới đêm. Tự dưng lúc giờ ra chơi, sau khi giật tung khuy áo sơ-mi và cào đủ mười móng tay sắc tươm máu lên mặt con Oanh B, tôi chạy vòng xuống cổng trường sau, nhưng không ra khỏi trường mà luồn sau lưng nhà vệ sinh quay lại cầu thang bên, chạy lên tầng thượng và chui lên đây trốn thầy giám thị. Nhìn từ mái nhà tầng bốn, hồ ở xa phẳng lặng, đám cây bên hồ im lìm không gió, mặc dù thực sự thì gió rất êm và mát đang thổi thầm thì quanh những dãy nhà ngói trong khu phố, qua mặt hồ, chạy quanh tôi đang thu lu ngồi dưới cái mái ống khói giả trổ lên giữa nóc tầng mái của trường cấp 3 thị xã. Ở đây, thế giới nhìn thật tuyệt diệu làm sao.
Tôi vẫn mơ ước một ngày nào đó, khi tôi ngủ dậy trong cái ổ chuột này, sẽ có một chàng hoàng tử áo trắng học trò, vác cặp chui được lên thế giới này của tôi, hôn tôi để đánh thức dậy, thật lãng mạn và êm đềm biết bao. Hoặc mơ mộng tôi sẽ lớn thật nhanh, mặc áo hở vai, và chìa đôi vai trắng mượt mà kiều diễm cho người bạn trai trước mặt, để họ nhận ra là tôi xinh đẹp, đáng được nâng niu.
Tiếng con Oanh kêu khóc không thể vọng lên tận nóc trường. Lũ bạn tôi lại đang cắm đầu vào bài kiểm tra một tiết sau giờ chơi. Lũ bạn ngốc nghếch, cho tôi xem bài nhưng lại toàn cho xem những bài giải sai của chúng.
Chỉ có con Oanh B không bao giờ cho ai xem những bài giải đúng của nó. Nên nó phải trả igiá cho tính ích kỷ. Không hiểu sao khi giật tóc nó chúi xuống, tôi đã không kìm được sự hả hê để tung móng vuốt ra cào lên mặt con ranh ích kỷ và hèn hạ ấy, kẻ luôn làm đầy tớ cho sổ đầu bài và cô chủ nhiệm.
Sao một kẻ hung tợn thô bạo và một kẻ lãng mạn sến rớt sến rãi lại có thể chung sống trong tôi nhỉ?
Lúc ngôi sao băng biến mất, tôi bật khóc, vì tôi muốn được cảm nhận nụ hôn đầu đời ra sao. Dù là của một hoàng tử ăn mày mò lên ổ chuột này để rủ tôi đi ăn cắp hoa trong vườn ươm, hoặc để báo tin tôi bị đuổi học.
Mà ngôi sao đã không giúp gì tôi.
Tôi xách cặp, phủi lại áo và váy đồng phục, rồi mò xuống sân trường tối đen, tôi đi về nhà.
Đông Giăng đang chờ tôi online.
Tôi nói với nick ấy, tôi tên là Oanh B.
Thực ra, tôi là Oanh A. Nhưng tôi muốn Đông Gioăng hình dung một cô thục nữ tóc luôn tết mượt mà, đồng phục là phẳng phiu, cặp sách đẹp, có một đôi giày da mềm màu đen, cổ tay tròn yểu điệu như Oanh B. Chứ không phải Đông Gioăng biết đang chát với một con nặc nô tóc xù lên, mắt đen to với cái nhìn thao láo và táo tợn, da đen nhẻm, cổ tay gầy nhẳng, một đứa hoang dã lớn lên từ trẻ chăn bò, mặc áo thừa, xỏ dép nhựa, chỉ có thứ tươm tất nhất là bộ váy đồng phục học sinh.
Hình như tôi đánh đập Oanh B vì những thứ gì của nó mà Oanh A không có được.
Mà Đông Gioăng là ai nhỉ? Hình như nick này là tên một nhà soạn nhạc hay triết học cổ đại?
Thành phố chỉ cách thị trấn một dòng sông và một vùng ngoại ô buồn tẻ đầy bụi và khói, thế mà như thể xa tăm tắp…
Hồ sơ nhân vật 3:
Tôi thường giải thích rằng thuốc tránh thai dùng để uống tránh mụn. Thiếu nữ nào không sợ mặt mụn?
Bao cao su thì là đồ khuyến mại khi shopping được tình nguyện viên nào đó dúi vào. Và tôi cong cớn lườm, bảo cái người tò mò: Nếu tao dùng thì đã hết rồi, chả còn ở đây để mà cho nhìn thấy! Phải không?
(còn tiếp)









thanks bạn đã chia sẻ
Chị Trang Hạ cho em hỏi bài này chỉ mới có đến đây thôi hả chị. Em không tìm thấy phần tiếp ở đâu cả. Em đã thử google nhưng kết quả chỉ ra mỗi trang này mà thôi.
Em rất muốn đọc tiếp truyện này. Chị cho em hỏi có thể tìm link phần tiếp và hết ở đây chị nhé.
Cảm ơn chị.
Leave your response!