<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>VănHọcMạng.net &#187; Thả tương lai u uất lên trời cao</title>
	<atom:link href="http://vanhocmang.net/tag/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://vanhocmang.net</link>
	<description>Văn Học Mạng</description>
	<lastBuildDate>Tue, 10 Aug 2010 05:50:06 +0000</lastBuildDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.9.2</generator>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
			<item>
		<title>Thả tương lai u uất lên trời cao (5)</title>
		<link>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-5/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-5/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 21 Aug 2009 16:40:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenlechi</dc:creator>
				<category><![CDATA[Featured]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyễn Lệ Chi]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện dịch]]></category>
		<category><![CDATA[Miên Miên]]></category>
		<category><![CDATA[Thả tương lai u uất lên trời cao]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=2041</guid>
		<description><![CDATA[Ngày 22 tháng 11 năm 2005
	Hôm nay là tròn một tuần chúng tôi cai thuốc. Hôm qua Trang Kiệt tới nhà thăm tôi. Anh ta không ngừng hút thuốc. Hình như tôi không thấy khó chịu. Đây là người đầu tiên đứng trước mặt chúng tôi hút thuốc kể từ sau khi cai thuốc. Tôi thấy tình hình của chúng tôi ngày một khá hơn. Francis nói từ giờ trở đi, chúng ta không phải đếm ngày nữa, mà tính tuần. Tôi cũng thay đổi từ tám giờ tối đi ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-3/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (3)</a><!-- (28.7492)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-4/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (4)</a><!-- (28.7492)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-1/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (1)</a><!-- (27.7492)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img src="http://vanhocmang.net/wp-content/uploads/2009/08/Chi-o-con-cat-10-300x225.jpg" alt="Chi o con cat 10" width="300" height="225" class="alignnone size-medium wp-image-2042" /><strong>Ngày 22 tháng 11 năm 2005</strong><br />
	Hôm nay là tròn một tuần chúng tôi cai thuốc. Hôm qua Trang Kiệt tới nhà thăm tôi. Anh ta không ngừng hút thuốc. Hình như tôi không thấy khó chịu. Đây là người đầu tiên đứng trước mặt chúng tôi hút thuốc kể từ sau khi cai thuốc. Tôi thấy tình hình của chúng tôi ngày một khá hơn. Francis nói từ giờ trở đi, chúng ta không phải đếm ngày nữa, mà tính tuần. Tôi cũng thay đổi từ tám giờ tối đi ngủ sang ba giờ sáng. Thứ năm tuần này là lần đầu tiên tôi đi bar kể từ sau khi cai thuốc. Kẹo cai nghiện của tôi dường như càng ăn càng lợi hại. Dù sao, tôi nhất định phải làm cái gì đó. Uống cà phê quá nhiều, da luôn khô ráp. Trang Kiệt nói kĩ thuật làm căng da mặt càng biểu hiện rõ nét sự khác biệt về giai cấp. Kẻ có tiền đi làm căng da mặt nên nom không già, lại khỏe mạnh nữa. Tôi nói đúng vậy.<br />
	Chuyện tệ hại nhất là sau chuyến du lịch Hàng Châu thoải mái, Francis và Simon lại cãi nhau. Simon tuyên bố chia tay. Sự việc đã tới nước này, tôi không thể nói thêm được gì. Dù sao tôi cũng cho rằng chuyện này từ việc cai thuốc mà ra. Khiên Khiên gọi điện tới kể mỗi lần chồng cô ấy cai thuốc, họ đều muốn ly dị. Tôi không biết tại sao lại nghiêm trọng đến vậy vì như tôi ở đây có vấn đề gì đâu. Tôi chỉ có nằm mơ mỗi ngày, luôn mơ thấy đám bạn đã lâu không gặp hoặc đã chết. Cũng may có hai ngày có nắng, nếu không tôi không phân biệt được rõ giữa hiện thực và giấc mơ.<br />
	Tối chủ nhật có một chàng đẹp trai tới nhà. Khi tôi đưa anh ta đi mua DVD, phát hiện thấy khu vực dựng sân khấu của nhóm nhạc Alice in Chains. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy sân khấu của Alice in Chains. Khi nhìn rõ mặt Layne Staley, tôi gần như xuất hiện cảm giác tan vỡ. Tôi không tài nào chấp nhận nổi sự thật rằng anh đã chết. Nếu anh chưa chết, nhất định tôi sẽ đi tìm anh, nói rằng tôi yêu anh. Thế rồi tiếp đó, tôi thấy đau lòng kinh khủng.<br />
	Anh chết thật thảm. Sau mười mấy năm cha anh bỏ nhà ra đi, khi anh thành danh mới tới tìm anh và dẫn dắt anh vào con đường nghiện ngập. Không biết bao nhiêu lần anh muốn cai, nhưng rốt cuộc vẫn không tài nào làm nổi. Vào cái ngày cuối cùng đó, anh nói không cần liên hệ với bất kỳ thành viên nào của Alice in Chains. “Họ không phải là bạn của tôi!”. Lẽ ra anh phải là bạn trai của tôi mới đúng. Nhưng anh đã chết rồi.<br />
	Rotten Apple<br />
Hey ah na na<br />
Innocence is over<br />
Over<br />
Hey ah na na<br />
Ignorance is spoken<br />
Spoken</p>
<p>Confidence is broken<br />
Broken</p>
<p>Sustenance is stolen<br />
Stolen</p>
<p>Arrogance is potent<br />
What I see is unreal<br />
Ive written my own part<br />
Eat of the apple, so young<br />
Im crawiling back to start </p>
<p>Hey ah na na<br />
A romance is fallen<br />
Fallen</p>
<p>I repent tomorrow<br />
Tomorrow</p>
<p>Is suspended my sorrow<br />
Sorrow </p>
<p>Recommend you Borrow</p>
<p>	Khi cai thuốc nhất định muốn cai rượu. Trong mười ngày qua, cơ thể tôi vẫn ở trạng thái khá bình ổn. Như vậy rất tốt. Tôi không còn lo ngại về dạ dày của mình, cũng như về hệ thống hô hấp hoặc mặt tôi có bị sưng hay không.<br />
	Tôi cũng không cần cảm giác ân hận mong manh vào ngày thứ hai khi tỉnh giấc. Mọi thứ hôm trước quá nhiều, quá nhiều rồi. Không muốn giống như bà Kat nữa. Tôi không còn muốn có những ngày tháng đó. Đã kết thúc rồi, nhưng không ai tin tôi.<br />
	Francis nói sau ba tháng nữa, chúng ta sẽ biết chúng ta có thật lòng hay không. Thử thách to lớn là tôi lập tức phải lên Bắc Kinh.</p>
<p><em>Comment tuyển chọn:</em><br />
<strong>Nòng Nọc</strong><br />
	Hôm nay lạnh quá.<br />
	Hút thuốc rất hại cho da.<br />
	Còn có gió mùa đông.<br />
	Luôn là thứ đáng sợ.<br />
	Có lúc cảm thấy sinh mệnh thật kỳ lạ.<br />
	Tôi 24 tuổi.<br />
	Tôi đang đảo giờ đếm.<br />
	Miên Miên.<br />
	Mày cần phải vui lên.</p>
<p>Nguồn: trích tác phẩm THẢ TƯƠNG LAI U UẤT LÊN TRỜI CAO (Chibooks)<br />
<em>Nhà văn mạng TQ: Miên Miên<br />
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi</em></p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-3/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (3)</a><!-- (28.7492)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-4/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (4)</a><!-- (28.7492)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-1/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (1)</a><!-- (27.7492)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-5/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thả tương lai u uất lên trời cao (4)</title>
		<link>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-4/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-4/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 19 Aug 2009 14:36:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenlechi</dc:creator>
				<category><![CDATA[Featured]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyễn Lệ Chi]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện dịch]]></category>
		<category><![CDATA[Miên Miên]]></category>
		<category><![CDATA[Thả tương lai u uất lên trời cao]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=2012</guid>
		<description><![CDATA[Ngày 20 tháng 11 năm 2005
	Chủ nhật đầu tiên sau khi cai thuốc. Trời âm u mất hai ngày. Hôm nay có mặt trời. Tôi đang nghe Joy Division. Nghe thấy thật nặng nề nhưng thực tế lại rất thích hợp. Tôi nghĩ hẳn mình phải bắt mình gầy đi rất nhanh. Tôi phải bơi thôi. Như vậy, tôi có thể mặc lại những bộ đồ bó sát.
	Cai thuốc quả thực khiến tâm tư người ta thay đổi đến kỳ lạ. Tối thứ sáu đối với mọi người còn như ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-3/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (3)</a><!-- (32.4109)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-5/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (5)</a><!-- (31.1984)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-1/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (1)</a><!-- (30.8895)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img src="http://vanhocmang.net/wp-content/uploads/2009/08/Chi-o-con-cat-6-300x225.jpg" alt="Chi o con cat 6" width="300" height="225" class="alignnone size-medium wp-image-2014" /><strong>Ngày 20 tháng 11 năm 2005</strong><br />
	Chủ nhật đầu tiên sau khi cai thuốc. Trời âm u mất hai ngày. Hôm nay có mặt trời. Tôi đang nghe Joy Division. Nghe thấy thật nặng nề nhưng thực tế lại rất thích hợp. Tôi nghĩ hẳn mình phải bắt mình gầy đi rất nhanh. Tôi phải bơi thôi. Như vậy, tôi có thể mặc lại những bộ đồ bó sát.<br />
	Cai thuốc quả thực khiến tâm tư người ta thay đổi đến kỳ lạ. Tối thứ sáu đối với mọi người còn như một dạng thử thách. Francis và tôi trở nên nhạy cảm và mất kiên nhẫn. Tôi ra sức ăn sôcôla và bắt đầu hoắng lên vấn đề của tôi. Tôi nói với Francis và Simon rằng từ giờ, ngày nào tôi cũng cần sôcôla và sẽ trốn ra siêu thị mua sôcôla, ăn sạch trên đường. Vừa nói tôi vừa ăn hết một nửa hộp sôcôla. Rồi tôi bắt đầu cảm thấy cơn xúc động thèm thuốc không tài nào khống chế nổi. Tôi nói để chúc mừng thứ sáu, ba người chúng ta có nên hút thuốc không nhỉ? Francis nói, Không! Cô thật đáng sợ.<br />
	Theo tư liệu đáng tin cậy, thực ra ý tưởng muốn hút thuốc chỉ kéo dài bốn phút. Theo kinh nghiệm của tôi, khát vọng này có thể xuất hiện năm lần trong một ngày. Vì thế vấn đề không quá lớn, nhưng tôi nói là trong hoàn cảnh không bước chân ra ngoài đường, không bàn chuyện công việc quan trọng.<br />
	Ngày đầu tiên cãi nhau với Francis sau khi cai thuốc không phải là giữa trưa ngày thứ ba. Chúng tôi đang ăn trưa ở tiệm, Francis kêu phục vụ mang tương ớt ra và hỏi cô ta tương ớt này từ đâu? Rõ ràng cô nhân viên không tài nào trả lời nổi. Tôi nói anh đừng hỏi nữa. Anh ta vặc lại có vấn đề gì, lẽ nào tôi không được hỏi. Tôi nói cô ta không biết đâu. Francis ương bướng nói, Là nhân viên phục vụ, cô ta phải biết chứ và ở bên phương Tây chúng tôi, nếu hỏi vậy là tôn trọng công việc của cô ấy, các cô ấy còn vui mừng nữa. Tôi nói quên cái phương Tây các anh đi, anh ở Trung Quốc bao nhiêu năm nay. Ngay cả chuyện nhỏ như vậy, anh không xử lý được, coi như xong rồi. Anh ta còn gan lỳ nói, Tôi tình nguyện hưởng thụ sự khác biệt thế đấy! Tiếp đó tôi còn nói gì nữa, tôi không thể nhớ nổi. Nhưng mọi người trong tiệm bắt đầu quay đầu lại nhìn. Tôi cho rằng kiểu cãi cọ lặt vặt này đặc biệt giống kiểu phản ứng cai thuốc. Cũng giống như bao lần cãi cọ y hệt như phản ứng của ngày thứ hai sau bữa tiệc. Còn nhớ suốt từ sáng tới tối tôi bực dọc với tất cả mọi người trong buổi biểu diễn của Mục Mã ở Amsterdam. Mãi tới khi buổi biểu diễn bắt đầu, tôi mới bình tâm lại.<br />
	Không biết Nhan Tuấn giờ ra sao. Anh ấy đã cai thuốc thành công. Lần trước gặp nhau ở Amsterdam, anh ấy gầy đi nhiều. Hẳn gần đây anh ấy bị vắt cạn. Ở Amsterdam, chúng tôi ở cùng một khách sạn. Trời ơi, giờ đây bật ca khúc thứ tư trong album đầu tiên của Mục Mã vẫn khiến tôi giật mình. Tôi nghe ca khúc này không biết bao lần nhưng vẫn không khỏi giật mình. Trong khách sạn ở Amsterdam, tôi nói với Nhan Tuấn rằng tôi ở phòng số mười bốn. Sau đó tôi đổi phòng nhưng không báo cho anh ấy biết. Tới nửa đêm anh ấy tìm tới phòng tôi. Phòng tôi là loại phòng ba giường, nhưng chỉ có mình tôi. Sau khi tôi chuyển phòng có ba người đàn ông ở đó. Khi Nhan Tuấn tới gõ cửa phòng tôi, thấy ba người đàn ông ở đó, anh ấy vẫn nghĩ hẳn còn người nữa. Nhưng kết quả anh ấy lại hỏi thành “Còn không?” Kết quả là người đàn ông kia nói gì? Có thể Nhan Tuấn muốn gọi “Miên Miên!” nhưng anh ấy lại nói thành “Ma cô!”<br />
	Ams là cách gọi của nhóm nhạc Tả Tiểu Tôn Chú đối với Amsterdam. Tôi thấy như vậy rất hay.<br />
	Tối thứ sáu, tôi xông vào tiệm DVD, mua một tập phim châu Âu nặng trịch. Sáng chủ nhật, Francis và Simon đi Hàng Châu vì cuối tuần Francis ở Thượng Hải có phần chán ngán. Tối thứ bảy, chủ nhật, tôi chỉ nằm trên giường xem phim sex. Chiều chủ nhật, tôi xem một bộ phim cực kỳ hay, đạo diễn là Brother Quay. Tên phim là Institbte Benjament. Bộ phim rất kiểu cách nhưng hay tuyệt. Tôi thấy khi cai thuốc rất thích xem những phim nặng nề và kiểu bóp nghẹt. Tối qua trước khi đi ngủ, tôi có xem một bộ phim của Anh có tên Dot the I khá vui vẻ và nhẹ nhàng.<br />
	Đại Vệ mặc áo khoác lông đã tới Thượng Hải. Chúng tôi chỉ nói chuyện điện thoại, không gặp nhau. Tôi thấy như vậy cũng hay. Tôi luôn nghĩ tới câu anh ấy thường nói: tình yêu đối với tôi rất xảo quyệt. Tôi cho rằng anh ấy nói đúng. Nhưng tôi vẫn luôn nói với anh ấy rằng tôi yêu anh. Tôi không muốn gặp anh ấy. Việc anh ấy tới đây đã phá vỡ sự bình yên của tôi khi cai thuốc, khiến tôi suýt nữa hút thuốc lại.<br />
	Sáng nay bắt đầu khạc ra đờm đen. Thấy ghê quá.<br />
	Giờ tôi lại nghe album đầu tiên của Mục Mã. Mỗi lần nghe nhạc của anh, cứ có cảm giác mới nghe lần đầu, quá quen thuộc. Tào Thao nói khi có sức thì chơi bass, không có sức thì làm việc khác.</p>
<p><em>Comment tuyển chọn:</em><br />
 	Không có mặt<br />
	Khiến tôi thấy chân thực<br />
	Rút cục bắt đầu hiểu rằng<br />
	Bạn biết trân trọng bản thân mình<br />
Nguồn: <strong>trích tác phẩm THẢ TƯƠNG LAI U UẤT LÊN TRỜI CAO &lt;/strong</strong><strong>&gt;(Chibooks)</strong><br />
<em>Nhà văn mạng TQ: Miên Miên<br />
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi</em></p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-3/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (3)</a><!-- (32.4109)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-5/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (5)</a><!-- (31.1984)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-1/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (1)</a><!-- (30.8895)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-4/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thả tương lai u uất lên trời cao (3)</title>
		<link>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-3/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-3/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 19 Aug 2009 14:31:20 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenlechi</dc:creator>
				<category><![CDATA[Featured]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyễn Lệ Chi]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện dịch]]></category>
		<category><![CDATA[Miên Miên]]></category>
		<category><![CDATA[Thả tương lai u uất lên trời cao]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=2009</guid>
		<description><![CDATA[Ngày 18 tháng 11 năm 2005
	Hôm nay là ngày thứ tư. Nghe nói ngày thứ tư cai thuốc, người sẽ thấy trống rỗng. Tôi vẫn ổn nhưng Simon và Francis đã gây lộn từ sáng. Nguyên do là Francis phơi chăn trên máy tập chạy ngoài ban công. Có lẽ anh ta muốn phơi cho phả bớt mùi thuốc lá, nhưng Simon lại ca cẩm một câu: “Sao anh lại phơi chăn ở đây? Bẩn thế!” Francis tất nhiên không hài lòng và bắt đầu nói tiếng Pháp một mình ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-4/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (4)</a><!-- (31.9527)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-5/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (5)</a><!-- (31.1984)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-1/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (1)</a><!-- (30.8895)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img src="http://vanhocmang.net/wp-content/uploads/2009/08/Con-cat-tai-Phan-Thiet-1-300x225.jpg" alt="Con cat tai Phan Thiet (1)" width="300" height="225" class="alignnone size-medium wp-image-2010" /><strong>Ngày 18 tháng 11 năm 2005</strong><br />
	Hôm nay là ngày thứ tư. Nghe nói ngày thứ tư cai thuốc, người sẽ thấy trống rỗng. Tôi vẫn ổn nhưng Simon và Francis đã gây lộn từ sáng. Nguyên do là Francis phơi chăn trên máy tập chạy ngoài ban công. Có lẽ anh ta muốn phơi cho phả bớt mùi thuốc lá, nhưng Simon lại ca cẩm một câu: “Sao anh lại phơi chăn ở đây? Bẩn thế!” Francis tất nhiên không hài lòng và bắt đầu nói tiếng Pháp một mình ở ban công. Thái độ đó khiến Simon phẫn nộ. Francis cãi phơi chăn ở máy chạy bộ với phơi ở ghế trên ban công chẳng khác gì nhau. Nhưng anh ta không chú ý dưới chiếc máy chạy bộ đã đặt một chiếc nệm giường. Và dĩ nhiên nệm giường thì bẩn. Dù sao giờ họ không nói năng gì nữa.<br />
	Tôi vẫn ổn, dù tối qua và sáng nay khi tỉnh giấc, thấy hơi nhớ “Đại Vệ mặc áo lông”. Tối qua anh ấy phải tới Thượng Hải rồi mới phải. Theo như những gì đã thỏa thuận, chúng tôi không ai liên hệ với ai, ngay cả tin nhắn cũng không. Như vậy thực sự rất tốt.<br />
	Cái khó nhất khi cai thuốc là mỗi lần trước và sau bữa ăn. Thời điểm này hơi khó, nhưng kẹo cai thuốc có lúc có tác dụng lớn với tim. Năm ngoái tôi thử cai thuốc một lần, có dùng đồ thay thế. Kết quả suốt ba tháng tim tôi có vấn đề. Tất cả những sản phẩm thay thế nicotin có lúc khiến tâm trạng rơi vào tình cảnh rất quái lạ, lúc u sầu, lúc hoảng hốt, lúc không thể khống chế nổi. Nhưng tôi vẫn dùng một chút kẹo cai nghiện. Nếu không dùng, có lẽ cơ thể ngay lập tức không thể thích ứng nổi.<br />
	Giờ đang có nắng. Suốt hai ngày qua luôn có nắng. Nếu như mưa, chắc chúng tôi rất thảm. Giờ tôi đang nghe nhạc của “Nhóm nhạc vỡ nát âm thanh”. Tặng em mùa xuân, tặng em đóa hoa, tặng em cái sâu thẳm của mùa hạ, tặng em quá khứ, tặng em hiện tại, tặng em hạnh phúc chưa biết. Chẳng giữ lại thứ gì. Lời ca này dành tặng em, tình yêu này dành tặng em, tất cả những gì tốt đẹp còn sót lại dành tặng em… Tặng em phù hoa, tặng em hoang giá, tặng em cơn tĩnh lặng và niềm hân hoan. Chẳng giữ lại thứ gì. Bắt đầu từ đây, anh chỉ còn lại chút nắng ấm chiều nay…<br />
<strong>Nguồn: trích tác phẩm THẢ TƯƠNG LAI U UẤT LÊN TRỜI CAO (Chibooks</strong>)<em>Nhà văn mạng TQ: Miên Miên<br />
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi</em></p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-4/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (4)</a><!-- (31.9527)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-5/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (5)</a><!-- (31.1984)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-1/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (1)</a><!-- (30.8895)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-3/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thả tương lai u uất lên trời cao (2)</title>
		<link>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-2/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-2/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 07 Aug 2009 14:13:58 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenlechi</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nguyễn Lệ Chi]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện dịch]]></category>
		<category><![CDATA[Miên Miên]]></category>
		<category><![CDATA[Thả tương lai u uất lên trời cao]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=1965</guid>
		<description><![CDATA[Ngày 17 tháng 11 năm 2005
Hôm qua khi tôi vừa ra khỏi phòng ngủ, thấy Simon quấn khăn tắm, đang làu bàu, Em không thể loáng một cái cai hết mọi thứ được. Ý của Francis là khi chúng tôi đang trong giai đoạn cai thuốc, không nên uống cà phê. Tối qua, Francis lại nhắc nhở tôi không nên ăn sôcôla. Anh ta nói nếu tôi ăn sôcôla ở đây, rất có khả năng tôi sẽ mắc phải bệnh nghiện đồ ngọt và trở nên mập lên. Tôi nói ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-1/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (1)</a><!-- (26.7492)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-3/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (3)</a><!-- (26.7492)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-4/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (4)</a><!-- (26.7492)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img class="alignnone size-medium wp-image-1966" src="http://vanhocmang.net/wp-content/uploads/2009/08/Chi-o-con-cat-9-300x225.jpg" alt="Chi o con cat 9" width="300" height="225" /><strong>Ngày 17 tháng 11 năm 2005</strong><br />
Hôm qua khi tôi vừa ra khỏi phòng ngủ, thấy Simon quấn khăn tắm, đang làu bàu, Em không thể loáng một cái cai hết mọi thứ được. Ý của Francis là khi chúng tôi đang trong giai đoạn cai thuốc, không nên uống cà phê. Tối qua, Francis lại nhắc nhở tôi không nên ăn sôcôla. Anh ta nói nếu tôi ăn sôcôla ở đây, rất có khả năng tôi sẽ mắc phải bệnh nghiện đồ ngọt và trở nên mập lên. Tôi nói nhất định tôi phải nghiện thứ gì đó. Đó chính là tôi. Nếu không có thứ gì khiến tôi thèm muốn, cuộc sống sẽ không đúng nữa. Tôi cãi, Nhưng tôi có nói là sẽ cai sôcôla đâu. Francis nói, Cô không nên ăn sôcôla trong lúc tồi tệ nhất, lúc không nên nhất.<br />
Trưa hôm qua, Francis còn thông báo mấy ngày nữa còn có một rắc rối. Đó chính là chúng tôi sẽ thấy rất kích động, rất muốn làm tình. Tôi nói điều này với tôi không thành vấn đề. Tôi là chiến sĩ cơ mà, chuyện này sao có thể là vấn đề với tôi được?<br />
Thực ra đối với chúng tôi, vấn đề lớn nhất là đi ra ngoài. Chỉ cần rời khỏi nhà một cây số, tôi đã bắt đầu thấy không an toàn. Thực ra biện pháp tốt nhất là ba người cùng đi ra ngoài. Ba người bắt đầu duy trì làm một việc như nhau, ăn đồ ăn như nhau. Như vậy sẽ tốt hơn rất nhiều, ít nhất cũng là tôi nghĩ vậy. Tất cả các quán bar chắc chắn không được đi. Nếu nhất định phải gặp ai đó, đành gặp ở tiệm ăn, mà tốt nhất là không gặp bất cứ ai. Những gì quan trọng, những gì vui vẻ, tốt nhất không nói ra miệng. Có thể viết, nhưng tuyệt đối không nói bằng miệng. Chỉ cần miệng vừa động đậy đã muốn hút thuốc.<br />
Chiều qua tôi và mẹ cùng đi lấy thuốc cho cha tôi. Bác sĩ nói những người ở thành phố Thượng Hải tới chỗ ông chữa trị đều là những bệnh nhân bị các bệnh viện lớn chữa cho hỏng hết cả. Cha tôi vẫn còn là may. Ông còn đứa con gái tin vào Đông y như tôi. Tôi lại khẳng định quan điểm của tôi thêm lần nữa: cả đời này cố gắng tuyệt đối tránh đụng tới dao kéo. Có vấn đề thì khám Đông y, mãi đến khi tìm được một bác sĩ phù hợp. Tôi từng gặp một truyền nhân ngự y hơn chín mươi tuổi nói với tôi rằng: bất kỳ chỗ nào mọc lên bất cứ thứ gì cũng tuyệt đối không được đụng dao kéo. Vì chỉ cần vừa đụng tới dao kéo, toàn bộ hệ thống miễn dịch và tuyến hạch sẽ hỏng hết. Nếu chỗ nào đó mọc lên thứ gì, chứng tỏ rằng tổ chức ở chỗ đó hỏng rồi, dẫu có cắt đi cũng vô ích. Vị bác sĩ đó mặc một bộ váy dài quét đất màu đỏ rực rỡ, trong nhà nuôi hai con vẹt. Mỗi lần bà khám cho bệnh nhân từ nơi khác tới đều chắp hai tay tiễn ra tận cửa và không ngừng niệm A di đà phật, A di đà phật. Bà còn nói đến vấn đề liên quan tới châm cứu. Bà nói trên thế gian này không mấy ai biết châm cứu. Chỉ cần châm lệch một cái, cả người đều lộn xộn hết.<br />
Tôi nhìn vị bác sĩ trước mặt, nói rằng gia đình chúng tôi đang bị bệnh ung thư bao vây, tôi cần phải chú ý cái gì đây? Bác sĩ chỉ cười không nói. Mẹ tôi mách rằng tôi chỉ thích uống rượu. Bác sĩ nói vậy không được, không được. Mẹ tôi mách nó còn ăn đồ cay nữa. Bác sĩ nói vậy không được, không được.<br />
Từ bệnh viện đi ra, tôi nhận được tin nhắn của một người lạ. Anh ta là bạn của Hanh Lợi Lý. Anh ta đã tới Thượng Hải, muốn uống với tôi vài ly. Tôi nói gần đây quả thực tôi cần ở nhà cai thuốc, dừng rượu, không thể ra ngoài được, rất tiếc. Tôi thực sự cần phải làm như vậy. Nhưng ở Thượg Hải nếu anh cần gì, xin cứ tìm tôi. Hoặc khi tôi biết ở đâu có mở tiệc hay ho, tôi sẽ báo cho anh. Tiếp đó anh ta lại nhắn: Cà phê không? Tôi nghĩ rằng uống cà phê cũng rất nguy hiểm. Tôi cho rằng tôi không vì thế mà hút thuốc nhưng có thể sẽ vô cùng khó chịu.<br />
Tối qua khi ăn cơm, Francis than dì làm đồ ăn nhạt quá, không có thứ gì ngon lành như trước. Rồi anh ta bực dọc lôi từ trong tủ lạnh ra nào táo, nấm, bơ. Tôi và Simon đều kêu bơ đã để nửa năm rồi. Anh ta nói mặc kệ. Sau đó anh ta không dùng bơ. Khi vừa rửa rau, anh ta vừa nói, Tất cả những người không tin tôi cai được đều là lũ ngốc.<br />
Khi dầu sôi, tôi ngửi thấy mùi rất thơm, thơm sực cả lên. A, bây giờ mũi của tôi đã tốt hơn rất nhiều. Tôi hỏi mùi gì thế nhỉ? Anh ta đáp, Tỏi đấy. Tỏi xào nấm và táo ngon cực. Ăn xong, tôi vội quay về phòng, chờ đợi ở đó tới phát điên. Francis nói anh ta chuẩn bị đi ngủ. Lúc đó chắc mới tám giờ.<br />
Cuối cùng chúng tôi nghe thấy Francis không biết tại sao lại bắt đầu gào lên What? Tôi nói anh ta, Đừng có quá đáng. Có phải mỗi mình anh cai thuốc đâu, có cả ba chúng ta.<br />
Thực ra chúng tôi có kẹo cai nghiện. Chất nicotin trong kẹo cai nghiện sau hai giờ đồng hồ sẽ bị thải ra cùng phân. Kẹo này là do bố của Đại Vệ &#8211; người luôn mặc áo khoác lông &#8211; mua cho tôi từ năm ngoái.Đại Vệ mặc áo khoác lông là tên mới tôi đặt cho anh. Tình yêu giữa chúng tôi cũng giống như một trận đấm bốc nhưng không mang tính thể xác. Nếu mang tính thể xác còn đơn giản hơn một chút. Người yêu phải anh chẳng khác nào như tôi cùng ký hợp đồng với đau khổ. Tôi luôn có cái tài tìm được người đàn ông khiến tôi phải khóc. Trời ơi, giờ đột nhiên thèm hút thuốc quá. Không nói, không nói nữa, không nói tới đàn ông nữa.<br />
	Hôm qua tôi tới tiệm thẩm mỹ. Nhân viên làm thẩm mỹ kêu ca rằng da mặt tôi khô tới mức có thể dùng mỹ phẩm đủ cho ba người dùng. Tôi biết tại sao da mặt tôi lại khô đến vậy. Đã ba ngày qua, rượu, tình yêu đớn đau, thuốc lá và ôm đầu ngủ. Giờ đây mọi thứ đã kết thúc. Tốt nhất là như vậy. Lằng nhằng với một gã đàn ông chẳng khác nào bị mắc một trận cảm, tới rồi đi.<br />
	Tám rưỡi tối hôm qua, tôi đã lên giường, đọc hai trang cuốn “Tôi và em” của Hiểu Đông. Thật trùng lặp, đúng lúc tôi muốn viết một cuốn sách và dùng cách này, nhưng người ta đã làm mất rồi. Tôi thấy yêu Hàn Đông quá đi mất.<br />
           Chín giờ tối hôm qua, tôi mơ màng lăn vào giấc ngủ. Tới nửa đêm tỉnh giấc mấy lần. Hơn sáu giờ sáng đã hoàn toàn tỉnh táo, tôi nghe thấy tiếng Francis trong phòng khách.<br />
	Giờ đây tôi lại nghe thấy tiếng anh ta thở hổn hển trong phòng khách. Tôi hỏi anh đang làm gì thế? Anh ta đáp đang luyện tập.<br />
Âm nhạc tôi đang nghe là nhạc Pháp thế kỷ 16. Hôm nay trời nắng. Francis nói sáng nay nói, khó khăn nhất là ba tháng đầu. Tôi hỏi trên mạng nói thế sao? Có nói xảy ra chuyện gì không? Anh ta đáp sự ỷ lại của cơ thể có thể giải quyết dễ dàng nhưng sự ỷ lại về tinh thần rất khó giải quyết. Chỉ cần cô tới bar hút một điếu thuốc, mọi thứ lại trở lại như cũ.<br />
Giờ tôi phải ra tủ lạnh lấy một thanh sôcôla. Ở đó có loại sôcôla Nụ hôn của tuyết mà tôi mê nhất. Loại sôcôla này ở Nhật Bản chỉ có mười tháng mới xuất hiện một tháng. Nhưng ở Thượng Hải lại được bán rất nhiều nơi. Loại sôcôla này có phomát nên cứ trơn tuột.<br />
Tôi nghĩ tôi sẽ không nghiện bất cứ thứ gì nữa. Tôi đã lớn rồi. Tôi đã không còn trẻ nữa, vì tuổi xuân của tôi đã lãng phí.</p>
<p><strong>Nguồn: trích tác phẩm THẢ TƯƠNG LAI U UẤT LÊN TRỜI CAO (Chibooks)</strong><em>Nhà văn mạng TQ: Miên Miên<br />
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi</em></p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-1/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (1)</a><!-- (26.7492)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-3/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (3)</a><!-- (26.7492)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-4/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (4)</a><!-- (26.7492)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-2/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thả tương lai u uất lên trời cao (1)</title>
		<link>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-1/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-1/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 31 Jul 2009 00:40:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenlechi</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nguyễn Lệ Chi]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện dịch]]></category>
		<category><![CDATA[Miên Miên]]></category>
		<category><![CDATA[Thả tương lai u uất lên trời cao]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=1916</guid>
		<description><![CDATA[Hãy thả lên bầu trời một quả bóng. Trong quả bóng đó chất chứa  mọi nỗi đau khổ, khiếp sợ, nước mắt, thậm chí cả mộng tưởng của chúng ta. Và cả những tâm tư khiến trái tim chúng ta tan nát cùng tình yêu của chúng ta.
Ma túy, rượu, tình yêu của đàn ông, tình dục, mọi đau khổ có tính hủy diệt đều chỉ là những món đồ chơi mà tôi từng chơi.
Tôi đã lớn rồi, không còn hứng thú với những món đồ chơi này nữa.
Tôi ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-3/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (3)</a><!-- (27.7492)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-4/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (4)</a><!-- (27.7492)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-5/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (5)</a><!-- (27.7492)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img class="alignnone size-medium wp-image-1917" src="http://vanhocmang.net/wp-content/uploads/2009/07/Chi-o-con-cat-7-300x225.jpg" alt="Chi o con cat 7" width="300" height="225" />Hãy thả lên bầu trời một quả bóng. Trong quả bóng đó chất chứa  mọi nỗi đau khổ, khiếp sợ, nước mắt, thậm chí cả mộng tưởng của chúng ta. Và cả những tâm tư khiến trái tim chúng ta tan nát cùng tình yêu của chúng ta.<br />
Ma túy, rượu, tình yêu của đàn ông, tình dục, mọi đau khổ có tính hủy diệt đều chỉ là những món đồ chơi mà tôi từng chơi.<br />
Tôi đã lớn rồi, không còn hứng thú với những món đồ chơi này nữa.<br />
Tôi nói như vậy không hề có ý kiêu ngạo. Tôi cũng không muốn nói lời hối hận.<br />
Tôi chỉ muốn nói với các bạn trẻ rằng những món đồ chơi không vui vẻ sẽ không có tác dụng.<br />
Mong rằng những người đọc văn của tôi sẽ không còn phải đau khổ và khiếp sợ về tình yêu.<br />
Mong rằng qua sự khẳng khái của mình, chúng ta sẽ tìm được tự do.</p>
<p>*****</p>
<p>Ngày 16 tháng 11 năm 2005<br />
Hôm nay là ngày thứ hai tôi cai thuốc lá. Từ tháng 10 năm ngoái sau khi biết cha tôi mắc bệnh ung thư, tôi bắt đầu bỏ thuốc. Đau buồn cộng thêm áp lực, thêm cai thuốc khiến cơ thể tôi xuất hiện rất nhiều vấn đề. Từ đó tôi cứ cai rồi lại hút, hút rồi lại cai. Tôi có thể làm được việc khi viết lách không hề đụng tới thuốc, nhưng chỉ cần vừa ra cửa, tay cầm ly rượu, lại lập tức không có cách chống đỡ. Việc không ra khỏi cửa thật bất khả thi. Thế nên tình huống sau này là: ở nhà tôi không hề đụng tới thuốc lá, nhưng chỉ cần vừa thò chân ra đường đã lập tức hút ngay. Vô cùng cực đoan. Cơ thể hoàn toàn mất thăng bằng. Trước đây tôi sống một mình nhưng trong nhà không cho phép hút thuốc. Thế nên mọi người thường vào toilet để hút. Kết quả là những cuộc nói chuyện thú vị nhất ở nhà tôi lại thường xảy ra trong toilet. Tôi từng nói phải đặt một máy ghi âm trong toilet của tôi, để thu lại tất cả những cuộc nói chuyện đó, trực tiếp biến chúng thành sách. Nhưng không bao lâu, có hai người bạn cùng dọn tới sống chung. Họ hút thuốc rất dữ. Tôi kiên trì được một thời gian rồi tự nhủ, Thôi không bỏ được thì không cố gắng nữa. Cuộc đời vốn ngắn ngủi, cứ hút vậy, chỉ cần thấy vui là được. Tôi vốn chỉ luôn hút loại thuốc Đăng Hỷ Lộ 0.1, chỉ bán ở các tiệm miễn thuế ở sân bay. Rất nhiều bạn bè mua về cho tôi. Sau đó tôi tìm được một người bán thuốc lá ở Thượng Hải có thể mua cho tôi loại thuốc này. Hai tuần trước, anh ta đưa cho tôi hai tút thuốc màu bạc. Khi tôi hút tới tút thứ hai, phát hiện thấy thuốc giả. Tút đầu có thể là thật. Từ đó, tôi hút đủ loại thuốc linh tinh khác nhau. Cổ họng tôi bắt đầu có vấn đề. Tôi càng hút càng oán trách, thế rồi lại quyết định cai thuốc.<br />
Trước đó, tôi uống rượu liền tù tì hai ngày tới sáu giờ sáng. Rượu và thuốc luôn đi cùng nhau. Cai thuốc cũng có nghĩa rằng tôi phải từ bỏ cả mọi thú giải trí, bao gồm tình yêu. Vì tình yêu sẽ khiến tôi phải hút thuốc. Cũng may khi sáng tác, tôi không hút tí nào.<br />
Do sợ lần cai này lại thất bại, tôi lôi kéo cả hai người bạn cùng phòng. Họ là một đôi bạn tình, Francis và Simon. Tôi nói với Francis, Anh phải đối xử với bạn gái của mình tốt hơn. Anh phải nghĩ xem có thể làm được gì cho cô ấy. Anh có biết rằng cổ họng của cô ấy mảnh hơn của người thường không? Thế nên nếu có một ngày, ở chỗ này của cô ấy xảy ra chuyện là xong đấy. Vừa nói, tôi vừa chỉ vào chỗ họng của Francis. Anh ta đau khổ lắc đầu, ra chiều không thèm nghe tiếp.<br />
Tôi nói tiếp tất cả những người giỏi mà tôi từng quen cũng đều cai thuốc cả. Ai ai cũng cai hết cả, cai hết cả. Chúng ta mãi không giỏi được cũng vì nguyên nhân này. Cuối cùng Francis nói dù sao chúng ta giờ phải làm việc lớn, nhưng lại chả có việc gì lớn để làm, nên chúng ta cai thuốc vậy.<br />
Cuối cùng tôi nói sáng thứ ba, chúng ta bắt đầu nhé.<br />
Vào hôm qua-ngày đầu tiên cai-, tình hình không đến nỗi khó lắm. Nhưng đến chiều lại thấy bắt đầu khó khăn. Chúng tôi ai ở lỳ trong phòng người nấy xem phim và dùng kẹo cai thuốc.<br />
Francis lên mạng tra cứu tất cả tình huống sẽ xảy ra trong mấy ngày tới. Nghe nói ngày mai và ngày kia còn khó khăn hơn nữa. Với tôi, chỉ cần tôi bỏ được rượu, bỏ được đàn ông, vậy nhất định tôi bỏ được thuốc lá. Sau khi tôi chính thức bỏ thuốc lá, có thể sẽ tìm lại rượu và đàn ông. Đó là kế hoạch của tôi.<br />
Không ai tin nổi chúng tôi có thể bỏ được thuốc, bao gồm cả dì tôi, người tài xế luôn đón bạn tôi, cháu tôi. Tiểu Yêu Quái – người bạn tốt nhất của tôi – đột nhiên gọi điện từ Thẩm Dương tới. Cô ấy khoe ở Thẩm Dương, chỉ cần chín mươi chín đồng có thể làm thẩm mỹ mặt, mát xa, làm gì gì đó. Tôi nói, Chín đồng tớ cũng không đi đâu. Rồi cô ấy lại nhắn tin nói giai cấp vô sản đừng có làm việc của giai cấp tư sản. Tôi nói tôi muốn làm cách mạng. Cô ấy lại hỏi muốn làm cách mạng của giai cấp vô sản hay sao?<br />
Francis nói cai thuốc lá như thể đánh một thằng lưu manh, dù khó cũng phải đánh. Thuốc lá khiến đầu óc tôi mụ mẫm. Thuốc lá khiến tôi không duy trì được vẻ tươi tắn. Và cai thuốc nhiết thiết phải cai cả rượu và tình yêu. Thế nên đó là một việc vô cùng lành mạnh. Đối với tình yêu của đàn ông, không khác nào mây trôi trên trời. Và trái tim tôi như bầu trời. Tôi không cần loại tình yêu đó. Tôi muốn tống đám mây đó đi thật xa, chỉ giữ lại bầu trời.<br />
Rượu khiến tôi vui vẻ nhưng lại càng khiến tôi thấy hối hận. Ngày hôm sau tôi luôn ân hận sao hôm trước uống nhiều đến vậy.  Nếu bắt đầu cảm thấy ân hận, chuyện này quả thực không nên làm nữa.<br />
Sáng hôm nay thức dậy, chúng tôi phát hiện thấy trong túi xách của cô bạn gái Francis có bao thuốc lá Tân Hỷ Lộ giả. Khi Francis phát hiện được liền xé tan vứt đi và cười nói với tôi rằng, Simon thật đáng yêu. Cô ấy viết một mảnh giấy đính trên giường là cô ấy nhất định cai được thuốc.<br />
Mọi chuyện đều không được để cha tôi biết. Bởi ông cứ ngỡ tôi cai được thuốc từ lâu rồi.</p>
<p>Nguồn: <strong>trích tác phẩm THẢ TƯƠNG LAI U UẤT LÊN TRỜI CAO (Chibooks)</strong><br />
<em>Nhà văn mạng TQ: Miên Miên<br />
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi</em></p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-3/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (3)</a><!-- (27.7492)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-4/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (4)</a><!-- (27.7492)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-5/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (5)</a><!-- (27.7492)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-1/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
