<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>VănHọcMạng.net &#187; Nguyễn Lệ Chi</title>
	<atom:link href="http://vanhocmang.net/tag/nguyen-le-chi/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://vanhocmang.net</link>
	<description>Văn Học Mạng</description>
	<lastBuildDate>Tue, 10 Aug 2010 05:50:06 +0000</lastBuildDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.9.2</generator>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
			<item>
		<title>Giao Chi: Không có lý do gì chỉ chọn một trong hai</title>
		<link>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-09/giao-chi-khong-co-ly-do-gi-chi-chon-mot-trong-hai/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-09/giao-chi-khong-co-ly-do-gi-chi-chon-mot-trong-hai/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 09 Sep 2009 01:46:52 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenlechi</dc:creator>
				<category><![CDATA[Featured]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyễn Lệ Chi]]></category>
		<category><![CDATA[Tin tức]]></category>
		<category><![CDATA[Giao Chi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=2109</guid>
		<description><![CDATA[
Từng xôn xao trên văn học mạng, báo chí và cả trên sách in khi sáng tác tiểu thuyết Tuyết đen, đồng thời cũng là truyện kiếm hiệp đầu tiên cho tuổi teen Việt, tên tuổi của Giao Chi lập tức được độc giả trẻ VN yêu thích. Cô trò chuyện cùng TNTS khi đang ở xa nửa vòng trái đất. 
Động lực nào khiến cô nảy ra ý định viết văn? Một thú vui bất chợt, niềm đam mê muốn thử sức hay một phương thức giết thời gian? ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/trangha/2007-10/toi-chon-tu-do/" rel="bookmark">Tôi chọn tự do</a><!-- (19.0849)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/giaochi/2009-07/giao-chi-co-gai-viet-o-phim-truong-hollywood/" rel="bookmark">Giao Chi: Cuối tuần ngồi viết kiếm hiệp</a><!-- (12.4739)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-09/phan-hon-nhien-toi-khong-lao-vao-dau-kho-de-viet/" rel="bookmark">Phan Hồn Nhiên: Tôi không lao vào đau khổ để viết.</a><!-- (12.073)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img src="http://vanhocmang.net/wp-content/uploads/2009/09/DSC_2614-300x199.jpg" alt="DSC_2614" width="300" height="199" class="alignnone size-medium wp-image-2111" /><br />
<strong>Từng xôn xao trên văn học mạng, báo chí và cả trên sách in khi sáng tác tiểu thuyết Tuyết đen, đồng thời cũng là truyện kiếm hiệp đầu tiên cho tuổi teen Việt, tên tuổi của Giao Chi lập tức được độc giả trẻ VN yêu thích. Cô trò chuyện cùng TNTS khi đang ở xa nửa vòng trái đất. </strong></p>
<p><em>Động lực nào khiến cô nảy ra ý định viết văn? Một thú vui bất chợt, niềm đam mê muốn thử sức hay một phương thức giết thời gian? </em></p>
<p>Một câu chuyện cần kể. </p>
<p><em>Cô dành thời gian cho việc sáng tác này ra sao? </em></p>
<p>Trong giai đoạn sáng tác Tuyết đen, vì truyện là một phần của công việc tôi làm về mạng nên tôi có rất nhiều thời gian để đầu tư, khoảng 14 tiếng/ngày. Hiện công việc của tôi không liên quan đến sáng tác nữa, và tôi đang có nhiều kế hoạch học tập, đầu tư, nên thời gian viết gần như không có. Vả lại tính tôi không thể viết liên tục. Tôi viết một thời gian phải nghỉ, “gác bút về vườn”, làm chuyện khác. Tôi cần sự thay đổi liên tục để cân đối giữa một Giao Chi – sáng tác, và một Giao Chi – làm chuyện khác.  </p>
<p><em>Trong thời gian sáng tác, cô có đọc những tác phẩm văn học khác không? Nếu có, chúng có tác động gì tới cô? </em></p>
<p>Trong khi viết Tuyết đen, tôi đọc Truyện Kiều của Nguyễn Du, và một vài quyển non-fiction khác về võ thuật như quyển Đạo trong võ học (The Tao of Kung Fu: A Study in the Way of Chinese Martial Art), Bí mật của ninja (Secrets of the ninja). Tôi đọc Truyện Kiều vì tôi tự hỏi tâm lý tình cảm người xưa như thế nào. Lúc nhỏ, học Truyện Kiều thuộc nhưng không “thấm”. Đến khi lớn đọc lại, mới thấy truyện không chỉ rất tuyệt về ngôn ngữ, mà về tư tưởng, đến cách xây dựng nhân vật. Không bao giờ “lạc hậu”. Hai quyển còn lại giúp tôi có thêm kiến thức về võ thuật để viết những trích đoạn đánh nhau. </p>
<p><em>Qua Tuyết đen, hẳn độc giả sẽ nghĩ rằng cô là người mê kiếm hiệp với tinh thần hào sảng và thích quảng giao kết bạn. Vậy ngoài đời, cô có vậy không?</em></p>
<p>Có thể đó là tôi của 15 &#8211; 20 năm trước. Lúc nhỏ tôi rất thích kiếm hiệp. Đôi khi cứ tưởng tượng mình ngao du sơn thủy với cây kiếm trên tay. Khi lớn lên, tính cách thay đổi, sở thích thay đổi, tôi không đọc hoặc xem kiếm hiệp nữa, nhưng trong ngóc ngách tâm hồn, tuổi thơ vẫn mãi tồn tại. Trở lại đề tài, tôi rất thích giao du, kết bạn, đó là điều chưa từng thay đổi.<br />
Khi sáng tác tiểu thuyết kiếm hiệp, theo cô, cái khó nhất là gì và khắc phục chúng ra sao? </p>
<p><em>Làm thế nào để thế hệ trẻ bây giờ đọc kiếm hiệp?</em></p>
<p> Thế hệ internet bây giờ khó có kiên nhẫn nhai hàng ngàn trang sách. Do đó, khi đọc Tuyết đen, bạn sẽ thấy mạch truyện rất nhanh và ngắn gọn. </p>
<p><em>Trí tưởng tượng phong phú về thế giới kiếm hiệp trong Tuyết đen có bắt nguồn hoặc chịu tác động phần nào từ công việc và cuộc sống của cô không?</em></p>
<p>Chắc chắn rồi, ví dụ chương về Cầm Thư Điện… chẳng qua là một trận bóng chày được kiếm hiệp hóa. Hay tại sao nhân vật Bạch Dương có cố vấn trang phục và phong cách đi cùng, đó là lấy cảm hứng từ cuộc sống ở Hollywood. </p>
<p><em>Giữa một nhà văn mạng thuộc hạng best-seller với một nhà văn viết sách in thuộc dạng làng nhàng, cô tình nguyện chọn vị trí nào?</em></p>
<p>Vị trí nào kiếm được nhiều tiền nhất! (Cười). Thật ra nếu tôi là nhà văn viết sách in, tôi vẫn sẽ đồng thời đem tác phẩm lên mạng và ngược lại, nếu là nhà văn mạng tôi cũng sẽ in ra giấy. Mạng hay giấy đều là công cụ để đưa tác phẩm ra công chúng (mặc dù mạng tốt cho môi trường hơn giấy!). Nên tồn tại song song và hỗ trợ cho nhau. Không có lý do gì chỉ chọn một trong hai.</p>
<p><em>Giao Chi: Tốt nghiệp Đại học Quốc gia Singapore. Hiện sống và làm việc tại Mỹ. Tác phẩm đã xuất bản: Tuyết đen, Mai Mơ Chi Li (truyện tranh)</em></p>
<p><strong>Nguyễn Lệ Chi (thực hiện)</strong><br />
Nguồn: http://www.thanhnien.com.vn/tnotuansan/Pages/200936/20090905211506.aspx</p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/trangha/2007-10/toi-chon-tu-do/" rel="bookmark">Tôi chọn tự do</a><!-- (19.0849)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/giaochi/2009-07/giao-chi-co-gai-viet-o-phim-truong-hollywood/" rel="bookmark">Giao Chi: Cuối tuần ngồi viết kiếm hiệp</a><!-- (12.4739)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-09/phan-hon-nhien-toi-khong-lao-vao-dau-kho-de-viet/" rel="bookmark">Phan Hồn Nhiên: Tôi không lao vào đau khổ để viết.</a><!-- (12.073)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-09/giao-chi-khong-co-ly-do-gi-chi-chon-mot-trong-hai/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Phan Hồn Nhiên: Tôi không lao vào đau khổ để viết.</title>
		<link>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-09/phan-hon-nhien-toi-khong-lao-vao-dau-kho-de-viet/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-09/phan-hon-nhien-toi-khong-lao-vao-dau-kho-de-viet/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 02 Sep 2009 16:54:53 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenlechi</dc:creator>
				<category><![CDATA[Featured]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyễn Lệ Chi]]></category>
		<category><![CDATA[Tin tức]]></category>
		<category><![CDATA[Phan Hồn Nhiên]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=2095</guid>
		<description><![CDATA[
Nổi bật trong năm 2008 với 2 tác phẩm Công ty và Mắt bão được độc giả trẻ khá yêu thích, Phan Hồn Nhiên chia sẻ với TNTS về công việc của mình.
Chị thường viết những gì chị đã tường tận và quan sát kỹ, phải chăng chị muốn dệt trước một cái kén an toàn? Chị có sợ điều này sẽ làm hạn chế khả năng sáng tạo vô bờ bến của một nhà văn không?
Mỗi người viết đều có cách tiếp cận đề tài, cách khai thác thực ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/keng/2009-09/keng-van-hoc-mang-viet-nam-se-phat-trien/" rel="bookmark">Keng: Văn học mạng Việt Nam sẽ phát triển!</a><!-- (14.2468)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-08/vi-sao-toi-viet/" rel="bookmark">Vì sao tôi viết?</a><!-- (13.8038)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/trangha/2009-07/van-hoc-mang-viet-nam-nhung-tu-khoa-la-mat-la-trai/" rel="bookmark">Văn học mạng Việt Nam: những từ khóa lá mặt lá trái</a><!-- (13.2468)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img src="http://vanhocmang.net/wp-content/uploads/2009/09/anh-1-nha-van-Phan-Hon-Nhien1-300x300.jpg" alt="anh 1-nha van Phan Hon Nhien" width="300" height="300" class="alignnone size-medium wp-image-2117" /><br />
<strong>Nổi bật trong năm 2008 với 2 tác phẩm Công ty và Mắt bão được độc giả trẻ khá yêu thích, Phan Hồn Nhiên chia sẻ với TNTS về công việc của mình.</strong></p>
<p><em><strong>Chị thường viết những gì chị đã tường tận và quan sát kỹ, phải chăng chị muốn dệt trước một cái kén an toàn? Chị có sợ điều này sẽ làm hạn chế khả năng sáng tạo vô bờ bến của một nhà văn không?</strong></em></p>
<p>Mỗi người viết đều có cách tiếp cận đề tài, cách khai thác thực tế riêng biệt. Các nhà văn chuyên nghiệp hiếm khi viết tràn lan mà chỉ tập trung vào một số đề tài ưa thích. Bắt đầu trang viết, tôi đã xác định rõ mình sẽ viết gì. Tôi không thể hình dung viết về những lĩnh vực mình không biết rõ sẽ dẫn tôi đi đến đâu, bởi vì ngay cả khi rành rẽ lĩnh vực đó, lắm phen người viết như tôi vẫn không thể đi tới nơi tới chốn.<br />
Cũng như các loại hình nghệ thuật khác, cuộc phiêu lưu thực sự của người viết nằm ở nghệ thuật thể hiện, ở những khoảnh khắc lóe sáng bất ngờ, ở các trải nghiệm kỹ thuật. Tất nhiên, ở khía cạnh này, thì chẳng ai biết rõ mình đã làm được đến đâu khi tác phẩm chưa hoàn tất. Làm xong rồi, quan sát, sẽ lại nảy ra những vấn đề mới xui khiến người viết phải tiếp tục kiếm tìm. Sức hấp dẫn của công việc viết, đối với riêng tôi, chính là ở đấy.</p>
<p><em><strong>Là một người thường hướng tới đề tài về lớp trẻ, chị nhìn nhận về lớp trẻ VN hiện ra sao?</strong></em></p>
<p>Tôi chỉ nghĩ đến một từ duy nhất khi nói về người trẻ: Hấp dẫn. Họ hấp dẫn, bởi họ không ngừng biến đổi. Nỗ lực tìm kiếm bản thân và khả năng tự thay đổi chính mình của người trẻ hiện nay rất lớn. Tôi nêu một ví dụ nhỏ. Tôi từng làm việc với một sinh viên năm thứ hai. Thời điểm đó, cậu ta khá ngờ nghệch, hành xử vụng về. Sau nửa năm, cậu sinh viên ấy đã hội nhập vào môi trường làm việc như một thành viên chuyên nghiệp. Tốt nghiệp, cậu ấy trở thành người quản lý bộ phận mới thuộc một công ty. Và hiện nay, cậu ta đã xếp tất cả công việc sang một bên, tập trung cho chương trình cao học để sau này có các kế hoạch lớn hơn. Tất cả diễn ra trong vòng chưa đầy 3 năm. Tôi rất hứng thú khi quan sát quá trình biến đổi ngoạn mục đó. Tất nhiên, trong sự biến chuyển quá nhanh, cũng có một số người trẻ đánh mất khả năng tự kiểm soát. Theo suy nghĩ riêng tôi, trẻ đồng nghĩa với can đảm thử nghiệm và chấp nhận sai lầm. Nhưng khi sai lầm, họ đủ sức mạnh để thay đổi. Sự can đảm và không thỏa hiệp với chính mình là những nét tính cách người trẻ mà tôi muốn tìm hiểu để đưa vào trang viết.</p>
<p><em><strong>Mắt bão phải chăng là cuộc chiến khẳng định cái tôi của những sinh viên sắp ra trường và Công ty là cuộc chiến khẳng định cái tôi của những con người trẻ sống trong một môi trường đầy bon chen và cạnh tranh của một xã hội hiện đại khắc nghiệt? Theo chị, những cuộc chiến này đã mạnh như trong thực tế?</strong></em></p>
<p>Mở đầu, tôi thường đặt nhân vật trong tình trạng nhầm lẫn hoặc chưa biết mình là ai. Quá trình hành động, tương tác và suy tư có thể xem như một chuỗi khám phá để các nhân vật đi đến đích, tìm ra bản chất thực của mình. Tôi nghĩ, thời đại nào cũng vậy thôi, thử thách và cơ hội luôn song hành. Thế nên cuộc chiến lớn nhất mà người trẻ phải đối diện là cuộc chiến với chính bản thân. Có thể nhìn từ bề ngoài, bạn yếu ớt và ngây thơ. Nhưng trong ván cờ cuộc đời, bạn lại là người chiến thắng. Bởi sâu xa, bạn đã từng chiến thắng khi giữ cho mình không rơi xuống những điều tồi tệ vốn luôn có lớp vỏ hào nhoáng bọc ngoài.</p>
<p><em><strong>Người ta thường nói nhà văn chỉ sáng tác hay khi nhiều kinh nghiệm sống, đặc biệt khi cuộc đời nhiều thăng trầm. Vậy chị nhận thấy cuộc đời chị ra sao? Đã có sóng gió nhiều để đủ nghiệm ra điều gì?</strong></em></p>
<p>Kinh nghiệm sống và sự thăng trầm rất quan trọng với người làm nghệ thuật, điều này luôn luôn đúng. Nhưng tôi không thuộc type người lao đi tìm đau khổ để viết. Nếu có chuyện không vui, tôi tìm cách giải quyết thật nhanh và quên ngay. Có lẽ do ảnh hưởng của gia đình làm khoa học kỹ thuật, tôi sống khá nguyên tắc. Kỷ luật khiến cuộc sống của tôi bình lặng. Sự yên tĩnh khiến tôi có thể suy nghĩ và theo đuổi những điều yêu thích theo đúng cách tôi muốn.</p>
<p><strong>Nguyễn Lệ Chi</strong><br />
Nguồn: <em><strong>http://www.thanhnien.com.vn/tnotuansan/Pages/200904/20090120105544.aspx</strong></em></p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/keng/2009-09/keng-van-hoc-mang-viet-nam-se-phat-trien/" rel="bookmark">Keng: Văn học mạng Việt Nam sẽ phát triển!</a><!-- (14.2468)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-08/vi-sao-toi-viet/" rel="bookmark">Vì sao tôi viết?</a><!-- (13.8038)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/trangha/2009-07/van-hoc-mang-viet-nam-nhung-tu-khoa-la-mat-la-trai/" rel="bookmark">Văn học mạng Việt Nam: những từ khóa lá mặt lá trái</a><!-- (13.2468)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-09/phan-hon-nhien-toi-khong-lao-vao-dau-kho-de-viet/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Baby Thượng Hải (1)</title>
		<link>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-09/baby-thuong-hai-1/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-09/baby-thuong-hai-1/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 01 Sep 2009 15:08:58 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenlechi</dc:creator>
				<category><![CDATA[Featured]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyễn Lệ Chi]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện dịch]]></category>
		<category><![CDATA[Baby Thượng Hải]]></category>
		<category><![CDATA[Vệ Tuệ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=2069</guid>
		<description><![CDATA[
Tác giả: Vệ Tuệ
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
Dịch theo nguyên tác tiếng Hoa “Thượng Hải Bảo Bối”
NXB Văn Nghệ Thời Đại, 2004

1
Gặp được tình yêu của tôi
Doora nói: “Sinh lấy vài nhóc”
Mẹ và Baci nói: “Hãy tìm cho mình một hội từ thiện,
Giúp đỡ người nghèo và người tàn tật,
 hoặc bỏ thời gian để hoàn thiện môi trường sinh thái”
Đúng vậy, có cả một thế giới mênh mông sự nghiệp cao quý
Có cảnh đẹp đang đợi bạn tới khám phá
Nhưng giờ đây, ta chỉ thực sự muốn
Tìm một người ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-3/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (3)</a><!-- (4)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-4/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (4)</a><!-- (4)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-5/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (5)</a><!-- (4)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img src="http://vanhocmang.net/wp-content/uploads/2009/09/Chi-20-225x300.jpg" alt="Chi 20" width="225" height="300" class="alignnone size-medium wp-image-2083" /><br />
<strong>Tác giả: Vệ Tuệ<br />
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi</strong><br />
Dịch theo nguyên tác tiếng Hoa “Thượng Hải Bảo Bối”<br />
NXB Văn Nghệ Thời Đại, 2004<br />
<strong><br />
1</p>
<p>Gặp được tình yêu của tôi</strong></p>
<p><em>Doora nói: “Sinh lấy vài nhóc”<br />
Mẹ và Baci nói: “Hãy tìm cho mình một hội từ thiện,<br />
Giúp đỡ người nghèo và người tàn tật,<br />
 hoặc bỏ thời gian để hoàn thiện môi trường sinh thái”<br />
Đúng vậy, có cả một thế giới mênh mông sự nghiệp cao quý<br />
Có cảnh đẹp đang đợi bạn tới khám phá<br />
Nhưng giờ đây, ta chỉ thực sự muốn<br />
Tìm một người yêu thuộc về ta<br />
-	Jonny Mitchell “Bài ca tặng Shalon”</em></p>
<p>Tên tôi là Nghê Khả, nhưng bạn bè đều gọi là CoCo (y hệt thần tượng thứ hai của tôi là CoCo.Chanel-một phụ nữ Pháp nổi tiếng sống thọ tới chín mươi tuổi. Thần tượng thứ nhất tất nhiên vẫn là Henry Miller). Mỗi sáng vừa thức dậy, tôi đã tự hỏi phải làm chuyện gì thật ghê gớm khiến mọi người phải chú ý, rồi tưởng tượng sẽ có một ngày tôi được bắn vụt lên bầu trời thành phố như những chùm pháo hoa rực rỡ. Chúng hầu như đã trở thành một lý tưởng sống của tôi, một lý do đáng để tiếp tục tồn tại.<br />
Điều này có quan hệ tới Thượng Hải nơi tôi ở. Thượng Hải luôn phiêu lãng trong lớp sương mù xam xám và vô số lời đàm tiếu trĩu nặng, còn có cả cảm giác ưu việt được kế thừa từ thời kì thực dân. Cái cảm giác ưu việt đó luôn kích thích đứa con gái nhạy cảm và kiêu ngạo như tôi. Tôi vừa yêu vừa hận nó.<br />
Nhưng dù sao chăng nữa, tôi mới chỉ hai mươi lăm tuổi. Một năm trước, tôi vừa xuất bản một tuyển tập truyện ngắn tuy không kiếm mấy tiền, song mang lại danh tiếng (có cả độc giả nam giới gửi thư kèm theo những tấm hình gợi tình cho tôi). Ba tháng trước, tôi bỏ nghề phóng viên ở một tờ tạp chí. Và giờ đây, tôi mặc mini zuýp làm hầu bàn trong một tiệm cà phê có tên Lục Đế.<br />
Một chàng trai tuấn tú, dong dỏng luôn ghé qua tiệm. Mỗi lần anh ngồi nhâm nhi cà phê, đọc sách cũng mất tới nửa ngày. Tôi rất thích quan sát những nét biểu cảm nho nhỏ và từng hành động của anh. Dường như anh cũng biết tôi đang quan sát, nhưng không bao giờ hé răng.<br />
Mãi tới một hôm, anh chuyển tới một mảnh giấy, bên trên đề dòng chữ “Anh yêu em”, kèm theo tên và địa chỉ.<br />
Tôi đã bị hớp hồn bởi vẻ đẹp mông lung khó nắm bắt của chàng trai tuổi Mão hơn tôi có một tuổi này. Cái đẹp đó bắt nguồn từ vẻ kiệt sức và nỗi khát khao được yêu của anh.<br />
Tuy xem ra hai chúng tôi thuộc hai típ người khác hẳn nhau, tim tôi vẫn đập rộn, người bừng bừng. Cả thế giới trong mắt tôi như một trái cây mọng nước, đang chờ đợi bị cắn ngập một miếng. Còn anh vẫn im lặng u sầu. Đối với anh, cuộc sống như thể miếng bánh kem tẩm độc, càng ăn càng trúng độc nặng thêm. Song sự khác biệt đó chỉ khiến cả hai càng hút vào nhau, y hệt cực Bắc và cực Nam của trái đất không thể chia lìa. Chúng tôi nhanh chóng rơi vào lưới tình.<br />
Quen nhau không lâu, anh kể cho tôi một bí mật thuộc nội bộ gia đình. Mẹ anh hiện sống cùng một người đàn ông bản xứ, mở một tiệm ăn Trung Hoa ở thị trấn nhỏ Catex, Tây Ban Nha. Nghe nói bán tôm cua và vằn thắn Trung Quốc ở đó kiếm được bộn tiền.<br />
Nhưng bố anh qua đời rất sớm, lại chết bất đắc kỳ tử trong chuyến sang thăm vợ chưa đầy một tháng. Trong giấy khám nghiệm tử thi ghi rõ “nhồi máu cơ tim”. Tro người chết được mang về nước bằng máy bay McDonnell Douglas. Anh còn nhớ hôm đó nắng vàng rực rỡ, bà nội thấp bé khóc lóc như mưa ở phi trường.<br />
“Bà nội luôn khẳng định đó là một vụ mưu sát. Bố anh chưa bao giờ mắc bệnh tim. Đó là do mẹ anh hại chết bố anh. Bà nội nói mẹ anh ở đó đã có người đàn ông khác và cùng hắn đồng mưu giết chồng”. Anh có tên Thiên Thiên, nhìn chằm chằm vào tôi bằng ánh mắt quái dị. “Em có tin không? Tới giờ, anh vẫn chưa làm rõ rút cục mọi chuyện ra sao. Có thể đó cũng là sự thật. Nhưng mỗi năm mẹ gửi cho anh rất nhiều tiền. Anh luôn phải dựa vào chúng để sống”.<br />
Anh lặng lẽ nhìn tôi. Câu chuyện li kì đó thoắt một cái úp chụp lên tôi. Tôi vốn là một đứa con gái luôn dễ bị xúc động bởi bi kịch và âm mưu. Hồi còn theo học tại khoa Văn trường Đại học Phúc Đán, tôi đã có quyết tâm trở thành một nhà văn chuyên viết tiểu thuyết khiến độc giả phải rung động. Trong đầu tôi luôn nhảy nhót các từ ngữ như âm mưu, tình dục, độc dược, điên rồ, ánh trăng… Tôi dịu dàng ngắm nghía khuôn mặt đẹp đẽ nhưng yếu ớt của anh, hiểu ra nỗi muộn phiền hiếm có trên người anh từ đâu tới.<br />
“Theo thời gian, cái bóng của chết chóc chỉ càng dầy thêm. Cuộc sống hiện nay của anh và chuyện cũ vỡ nát kia vĩnh viễn chỉ cách nhau một lớp kính mỏng trong suốt”.<br />
Tôi nói ý đó với anh. Mắt anh chợt ướt đẫm, một tay nắm chặt tay kia. “Nhưng giờ đây anh đã tìm được em. Anh quyết định tin em, sống cùng em”, anh nói, “Đừng tò mò về anh, cũng đừng bao giờ lập tức rời bỏ anh”.<br />
Tôi dọn tới sống cùng Thiên Thiên ở trong một chung cư lớn ba phòng ngủ tại khu ngoại ô phía Tây thành phố. Anh sắp xếp đồ đạc rất đơn giản, dễ chịu, một cái ghế salông đặt sát tường mua từ Ikea về, lại có cả một cây đàn piano hiệu Straus. Phía trên cây đàn treo một tấm tranh tự họa, đầu anh nom như nhô từ dưới nước lên. Nói thật, tôi không thích khu dân xung quanh chung cư.<br />
Hầu như con đường nào cũng bẩn thỉu. Hai bên đường chen chúc những mái nhà thấp tì, xấu xí, biển quảng cáo hoen gỉ, đống rác bốc mùi hôi thối, và cái cột điện thoại công cộng mỗi lần mưa lại dột lênh láng như trong phim “Titanic”. Từ cửa sổ nhìn ra, tôi không tài nào bắt gặp nổi một cái cây xanh tươi, một bóng dáng đàn ông đẹp trai hoặc đàn bà tươi trẻ. Bầu trời sạch tinh, như thể không nhìn thấy tương lai.<br />
Thiên Thiên thường nói, Tương lai là một cạm bẫy đào chính giữa bộ não.<br />
Từ sau khi bố chết, chứng câm nín của anh càng nặng thêm. Rồi anh bỏ học từ lớp mười, trở thành một kẻ theo chủ nghĩa hư vô trong suốt thời niên thiếu cô độc. Để đối chọi với bản năng của thế giới bên ngoài, anh dùng nửa thời gian trên giường để đọc sách, xem băng đĩa, hút thuốc, suy nghĩ về sự sống và cái chết, về linh hồn và xác thịt, gọi điện thoại, chơi game máy tính hoặc ngủ. Thời gian còn lại dùng để vẽ tranh, đưa tôi đi dạo, ăn cơm, mua đồ, tới hiệu sách và tiệm băng đĩa, ra tiệm cà phê, tới ngân hàng. Khi cần tiền, anh tới bưu điện mua giấy viết thư màu lam tuyệt đẹp viết thư cho mẹ.<br />
Anh hiếm khi tới thăm bà nội. Khi dọn khỏi nhà bà, nơi đó như một cơn ác mộng không ngừng bốc mùi hôi thối. Bà nội luôn chìm đắm trong chứng huyễn tưởng dằng dai về vụ mưu sát ở Tây Ban Nha, tới mức tinh thần suy kiệt, mặt mũi võ vàng, nhưng bà mãi không chết. Cho tới giờ, bà vẫn sống căn nhà cổ ở trung tâm thành phố, vẫn giận dữ chửi con dâu và nguyền rủa số phận.<br />
Thứ bảy, thời tiết trong trẻo, nhiệt độ vừa phải, tôi tỉnh giấc đúng tám giờ rưỡi sáng. Bên cạnh tôi, Thiên Thiên cũng vừa mở mắt. Chúng tôi nhìn nhau, rồi khẽ hôn nhau. Nụ hôn ban mai dinh dính, trơn như chú cá nhỏ quẫy đùa trong nước. Đó là bài tập bắt buộc mà chúng tôi phải làm mỗi ngày, và đó cũng là cách duy nhất để tồn tại tình yêu giữa tôi và Thiên Thiên.<br />
Anh có trở ngại lớn về mặt tình dục. Tôi không rõ điều đó có liên quan tới những ẩn ức bi kịch mà anh phải chịu đựng về tâm lý hay không. Còn nhớ lần đầu tiên ôm anh trên giường, sau khi phát hiện thấy anh bất lực, quả thực tôi đã thất vọng tột độ. Thậm chí, tôi còn nghi ngờ mình có nên tiếp tục sống với anh hay không. Ngay từ hồi đại học, tôi đã bị cái gọi là “Bản luận tình dục” tác động tới nhân sinh quan, dù giờ đây đã có thay đổi.<br />
Anh không thể đi vào trong cơ thể tôi. Anh câm nín nhìn tôi, toàn thân đầm đìa, mồ hôi lạnh ngắt. Đây là lần đầu tiên anh tiếp xúc với người khác giới kể từ hai mươi năm qua.<br />
Trong thế giới đàn ông, tình dục có bình thường hay không dường như cũng quan trọng y như sinh mạng họ vậy. Bất kì khiếm khuyết nào về mặt này đều là một nỗi đau khổ không thể chịu đựng nổi. Anh khóc, tôi cũng khóc theo. Rồi suốt đêm, chúng tôi lại ôm hôn, vuốt ve, khóc lóc thở than. Tôi mê mẩn nụ hôn ngọt ngào và những cái vuốt ve êm dịu của anh. Khi hôn, đầu lưỡi như miếng kem tan chảy. Lần đầu tiên, anh giúp tôi biết được nụ hôn cũng có linh hồn và màu sắc.<br />
Anh dùng bản tính lương thiện và yêu thương để thu hút trái tim đứa con gái hoang dã như tôi. Những thứ khác như tiếng rên rỉ hoặc bạo lực bùng phát, lòng hư danh hoặc cao trào tình dục trong khoảnh khắc như biến thành không còn quan trọng nữa.<br />
Trong cuốn “Đời người không nhẹ nhàng” của nhà văn Milan Kundera đã sáng tạo một đoạn luận ngữ về tình yêu rất kinh điển như sau: “Làm tình với đàn bà và ngủ với đàn bà là hai dạng tình cảm không liên quan tới nhau. Vế trước chỉ đơn thuần là tình dục-sự hưởng thụ của các cơ quan cảm giác. Vế sau là tình yêu”.<br />
Thoạt đầu, tôi không hề biết rằng tình huống như vậy lại xảy ra đối với tôi. Rồi một loạt những chuyện tiếp đó và sự xuất hiện của một người đàn ông khác đã minh chứng rõ điều này.<br />
Chín giờ, chúng tôi dậy. Anh bước vào chiếc bồn tắm lớn. Tôi hút một điếu Mild Seven đầu tiên trong ngày, nấu cháo ngô, trứng gà và sữa trong căn bếp nhỏ. Ngoài cửa sổ, nắng rải vàng. Buổi sáng mùa hạ luôn tràn ngập ý thơ như vậy, như một miếng kẹo ngọt mềm tan chảy. Khắp người tôi rất dễ chịu, nghe rõ tiếng nước xối ào ào từ nhà tắm vọng ra.<br />
“Anh có đi theo em tới Lục Đế không?”, tôi bưng một ly sữa lớn bước vào nhà tắm đang bốc hơi mù mịt. Anh nhắm mắt, ngáp một cái dài như cá, “CoCo này, anh có một ý”, anh nói khẽ.<br />
“Ý gì?”, tôi bưng ly sữa đặt trước mặt anh. Anh không cầm lấy mà chỉ ghé miệng tới, húp một ngụm, “Em bỏ việc ở tiệm cà phê đó được không?”.<br />
“Vậy em có thể làm gì?”.<br />
“Chúng ta có đủ tiền, không cần phải ra ngoài đi làm. Em có thể viết tiểu thuyết”. Anh như nung nấu ý này từ lâu, luôn hy vọng tôi có thể viết ra một cuốn tiểu thuyết kinh thiên động địa khiến cả giới văn đàn phải chấn động. Giờ đây trong các tiệm sách hầu như không có cuốn tiểu thuyết nào đáng đọc cả. Khắp nơi đều là những câu chuyện giả tạo, khiến người ta thất vọng.<br />
“Được rồi”, tôi đáp, “Nhưng em muốn làm thêm một thời gian nữa. Ở tiệm cà phê có thể gặp được một số người thú vị”.<br />
“Tùy em thôi”, anh lẩm bẩm. Đó là một câu cửa miệng, bày tỏ anh đã nghe và chấp thuận, không muốn nói thêm câu nào nữa.<br />
Chúng tôi cùng ăn sáng, rồi tôi mặc áo, trang điểm, đi lại trong phòng như người đẹp mê hồn trong sáng sớm. Cuối cùng tôi tìm được chiếc ví đầm vằn đốm báo mà tôi hằng yêu thích. Trước khi tôi ra cửa, anh đang ngồi trên salông, nhấc một cuốn sách lên, liếc nhìn tôi. “Anh sẽ gọi cho em”, anh nói.<br />
Thành phố đang giờ cao điểm. Đủ các loại xe cộ và dòng người bộ hành đan xen vào như dòng thác ào ạt đổ từ cốc đá, hòa quyện vào hàng ngàn sa số dục vọng vô hình và vô số những điều bí mật không tài nào đếm xuể, cứ thế lao thẳng về phía trước. Nắng cứ rọi chiếu trên phố. Các cao ốc sừng sững hai bên đường sánh cùng trời đất như những sản phẩm phát minh điên rồ của con người. Những điều tủn mủn trong cuộc sống cứ luẩn quẩn bay trong không trung như đám bụi, tạo thành chủ đề đơn điệu trong thời đại công nghiệp.</p>
<p><em><strong>Nguồn: trích tiểu thuyết Baby Thượng Hải (PNC)</strong></em></p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-3/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (3)</a><!-- (4)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-4/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (4)</a><!-- (4)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-5/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (5)</a><!-- (4)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-09/baby-thuong-hai-1/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>SEX AND THE CITY (1)</title>
		<link>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-09/sex-and-the-city-1/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-09/sex-and-the-city-1/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 01 Sep 2009 14:56:28 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenlechi</dc:creator>
				<category><![CDATA[Featured]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyễn Lệ Chi]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện dịch]]></category>
		<category><![CDATA[Candace Bushnell]]></category>
		<category><![CDATA[Sex and the city]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=2061</guid>
		<description><![CDATA[
Tác giả: Candace Bushnell
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
Dành tặng Peter Stevenson và Snippy, người từng đánh chú gấu Teddy của mình.
Và dành tặng cho tất cả các bạn của tôi.
Lời giới thiệu
Trước khi Sex and the City thành sách và series phim truyền hình, nó đã từng là một mục trên tờ New York Obersver. Đó là mùa thu năm 1994 và tôi mãi không quên được buổi chiều hôm Tổng biên tập hỏi tôi có muốn một mục riêng không. Tôi đáp có ngay tức khác và sau đó ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-3/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (3)</a><!-- (4)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-4/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (4)</a><!-- (4)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-5/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (5)</a><!-- (4)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img src="http://vanhocmang.net/wp-content/uploads/2009/09/PC174_177_Woman_LeChi_9_9_P2-237x300.jpg" alt="PC174_177_Woman_LeChi_9_9_P2" width="237" height="300" class="alignnone size-medium wp-image-2063" /><br />
<strong>Tác giả: Candace Bushnell<br />
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi</strong></p>
<p><strong>Dành tặng Peter Stevenson và Snippy, người từng đánh chú gấu Teddy của mình.<br />
Và dành tặng cho tất cả các bạn của tôi.</strong></p>
<p><strong>Lời giới thiệu</strong></p>
<p>Trước khi Sex and the City thành sách và series phim truyền hình, nó đã từng là một mục trên tờ New York Obersver. Đó là mùa thu năm 1994 và tôi mãi không quên được buổi chiều hôm Tổng biên tập hỏi tôi có muốn một mục riêng không. Tôi đáp có ngay tức khác và sau đó vui sướng nhảy chân sáo trên con đường Park Avenue. Tôi chưa có ý tưởng sẽ kéo dài mục này ra sao, nhưng tôi đã tin rằng điều này sẽ là một cái gì đó về tôi và về các bạn tôi – một nhóm những phụ nữ độc thân mà ai nấy dường như đều đầy ắp hàng loạt những kinh nghiệm quái đản và kinh hãi không bao giờ hết về đàn ông (và đôi khi cùng những người đàn ông đó). Chúng tôi đã mất hàng giờ đồng hồ để bàn luận về những quan hệ điên rồ của mình và chấm dứt chúng nếu không thể còn cười nổi về họ và như thể lũ mất trí.<br />
Tôi cho rằng đó là nguyên nhân khiến Sex and the City như một cuộc trắc nghiệm không chút ủy mị về các mối quan hệ và sở thích hẹn hò, dù một số người tìm thấy trong đó những xúc cảm thiếu hụt và những âu lo hài hước tới tàn nhẫn. Chắc chắn như vậy chỉ vì cuốn sách đã chứa đựng phần nào sự thật mang tính toàn cầu. Dẫu cho chương mục của tôi trước tiên chỉ đặc biệt gắn với thành phố New York (những chuyện sau đó kiểu như “Người mẫu” – kể về hai gã lập dị với kế hoạch hẹn hò các cô người mẫu 18 tuổi nhưng kết cục đã phải trả giá), song tôi vẫn nhận ra rằng họ là những nhân vật khác nhau của Sex and the City có mặt ở hầu hết các thành phố lớn khắp thế giới. Tôi vẫn chưa quyết định có sợ hãi hay không.<br />
Nhưng phần lớn trong chúng, Sex and the City lại phơi bày câu trả lời cho câu hỏi cháy bỏng – Tại sao chúng ta còn độc thân? Giờ đây với viễn cảnh vài năm về đề tài này, tôi có thể kết luận một cách chắc chắn rằng, chúng ta độc thân vì chúng ta muốn như vậy.<br />
Bản in Sex and the City này có thêm hai chương mới được viết sau khi sách đã xuất bản. Và rốt cuộc cuốn sách đã có một cái kết thực sự mà trong đó Carrie và Big đã chia tay nhau. Đó là một cái kết vừa ngọt ngào vừa cay đắng. Nó không chỉ là cái kết về mối quan hệ giữa Carrie với Big, mà còn là cái kết về giấc mơ của cô trong việc kiếm tìm một anh Big không tồn tại thực sự. Nếu bạn đọc kĩ, bạn sẽ phát hiện thấy thậm chí Big đã tự chỉ ra rằng anh ta là một hình ảnh tưởng tượng của Carrie và bạn không thể yêu một nhân vật tưởng tượng được. Và vì thế chúng ta phải rời bỏ Carrie để bước vào một giai đoạn mới trong cuộc đời cô khi cô ta đã hiểu ra rằng phải tìm kiếm chính mình (mà không cần có đàn ông) và thực hiện điều đó với hy vọng có thể tìm ra một mối quan hệ mới.<br />
Có lẽ tôi không đa cảm như tôi nghĩ.</p>
<p>CANDACE BUSHNELL<br />
Ngày 23.5.2001</p>
<p><strong>SEX AND THE CITY</strong></p>
<p><strong>1</strong></p>
<p><strong>Lời giáo huấn không chút ủy mị của tôi:<br />
Có nên yêu ở Manhattan không? Tôi không nghĩ vậy…</strong></p>
<p>Đây là một câu chuyện của ngày Lễ tình nhân. Bạn hãy sẵn sàng nhé!<br />
Một nữ phóng viên người Anh tới New York. Cô ta rất hấp dẫn và hóm hỉnh. Ngay lập tức, cô câu được một chàng độc thân thích hợp mang chất New York điển hình. Tim là một giám đốc ngân hàng đầu tư, 42 tuổi, làm ra 5 tỷ USD hàng năm. Suốt hai tuần, họ hôn nhau, tay nắm tay và vào một ngày mùa thu ấm áp, anh đã đưa cô về căn nhà anh đang xây ở Hamptons. Họ cùng xem các mẫu thiết kế với kiến trúc sư. “Mình muốn đề nghị với kiến trúc sư làm kín ban công trên lầu hai, nếu không lũ trẻ sẽ bị ngã”, cô phóng viên nói, “Mình mong Tim sẽ cầu hôn mình”. Vào tối chủ nhật, Tim đưa cô về căn hộ của cô và nhắc rằng họ đã có kế hoạch ăn tối vào thứ ba. Tới thứ ba, anh gọi điện tới thông báo bị kẹt công chuyện. Nhưng sau hai tuần bặt tin anh, cô đã gọi điện và nói với anh rằng, “Đúng là công chuyện kẹt khủng khiếp!”. Anh nói sẽ gọi lại cho cô vào trong tuần.<br />
Nhưng anh ta không bao giờ gọi lại, dĩ nhiên là vậy. Nhưng điều lôi cuốn tôi lại chính là cô ta không thể hiểu nổi điều gì đã diễn ra. Cô ta giải thích rằng, Ở Anh, việc gặp gỡ kiến trúc sư phải mang một ý nghĩa nào đó. Nhưng tôi lại nhận ra rằng, Dĩ nhiên, cô ta từ London tới. Không ai nói cho cô ta biết cách kết thúc yêu đương ở Manhattan. Sau đó, tôi đã nghĩ rằng: Cô ta sẽ phải học.<br />
Chào mừng tới thời đại tội lỗi. Đèn đóm rực rỡ ở Manhattan chỉ để phục vụ như tấm phông nền cho các cuộc hò hẹn nặng về thể xác của Edith Wharton vẫn tiếp tục bừng sáng nhưng sân khấu lại trống trơn. Không ai ăn sáng ở chỗ Tiffany và không ai có chuyện yêu đương gì để nhớ. Thay vào đó, chúng tôi ăn sáng bằng đồ fastfood lúc 7 a.m và cố quên các cuộc tình càng nhanh càng tốt. Chúng ta đã rơi vào đống rắc rối đó ra sao?<br />
Truman Capote hiểu được tình trạng khó xử trong những năm 90 của chúng ta. Đó là tình trạng khó xử của Tình yêu với một cú hợp đồng – tất cả đều ổn. Trong truyện Bữa sáng ở Tiffany, Holly Golightly và Paul Vajak chạm trán với những giới hạn. Chàng là người đàn ông chi li, nàng cũng vậy. Nhưng cuối cùng họ đã vượt qua được chúng, chọn tình yêu hơn tiền bạc. Điều này không xảy ra nhiều ở Manhattan trong những ngày qua. Tất cả chúng ta đều là những người đàn ông và đàn bà chi li trong cả công việc, nơi ở và một số chúng ta phải xếp hàng để đặt chỗ ở Mortimers và Royalton, bãi trước ở Hamptons, dãy ghế đầu ở Garden – nhưng chúng ta lại thích như vậy. Tự bảo vệ bản thân và kết thúc một thỏa thuận quan hệ được đặt lên hàng đầu. Thần tình yêu ngã nhào xuống liên minh này.<br />
Đó là lần cuối bạn nghe thấy có người nói “Anh yêu em!” mà không giống theo kiểu “như một người bạn”. Đó là lần cuối cùng bạn nhìn thấy hai người đắm đuối nhìn vào mắt nhau, không chút nghĩ ngợi. Có đúng vậy không? Đó là lần cuối cùng bạn nghe thấy ai đó tuyên bố không chút suy nghĩ rằng “Tôi đang yêu, phát điên vì yêu”. Và bạn chỉ chờ đợi cho đến tận sáng thứ Hai? Và cái gì đã làm nên bộ phim Giáng sinh nóng bỏng nhất không có Tim Allen? Việc phơi bày những thứ mà chúng ta thích nghĩ tới khi chúng ta nghĩ về tình yêu nhưng lại rất khó trong quan hệ những người Manhattan thời hiện đại quả thực không dễ dàng, đặc biệt cho mười hoặc mười lăm triệu khán giả tới xem thứ tình dục không được mong đợi, không liên quan lẫn nhau giữa những kẻ cuồng dâm.<br />
Vẫn còn quá thừa thãi tình dục ở Manhanttan nhưng cái kiểu tình dục đó là kết quả từ những cú thỏa thuận trong kinh doanh và tình bạn, chứ không xuất phát từ tình cảm lãng mạn. Ngày nay, mọi người đều có bạn bè và đồng nghiệp nhưng không ai thực sự có người yêu, thậm chí dù họ đã ân ái cùng nhau,<br />
Quay trở lại nữ phóng viên người Anh: sau sáu tháng, thêm một số “quan hệ” nữa và một chuyện tình chóng vánh với một người đàn ông thường xuyên gọi cô từ thành phố khác để nói rằng anh đang gọi cô khi quay về thành phố (và chưa bao giờ làm), cô phóng viên đã trở nên thông minh hơn. “Các mối quan hệ tình ái ở New York luôn độc lập,” cô nói. “Nhưng bạn có thể gắn chặt bằng cách nào khi bạn quyết định mình muốn nó?”<br />
Cưng ơi, anh phải rời thành phố thôi.</p>
<p><strong>Nguồn: Chibooks</strong></p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-3/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (3)</a><!-- (4)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-4/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (4)</a><!-- (4)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-5/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (5)</a><!-- (4)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-09/sex-and-the-city-1/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Dương Bình Nguyên: Không đi vay những đớn đau</title>
		<link>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-09/duong-binh-nguyen-khong-di-vay-nhung-don-dau/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-09/duong-binh-nguyen-khong-di-vay-nhung-don-dau/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 01 Sep 2009 14:38:54 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenlechi</dc:creator>
				<category><![CDATA[Featured]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyễn Lệ Chi]]></category>
		<category><![CDATA[Tin tức]]></category>
		<category><![CDATA[Dương Bình Nguyên]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=2055</guid>
		<description><![CDATA[Viết báo, sáng tác và dịch chuyển là công việc của nhà văn trẻ Dương Bình Nguyên hiện nay. Sau tác phẩm Giày đỏ được bạn đọc khá yêu thích, anh đang bắt tay vào sáng tác mới. 
Từng nói rằng anh sáng tác trong những lúc xáo trộn nhất. Vậy xem ra anh xáo trộn có vẻ hơi nhiều? Không biết đó là những điều gì mà mạnh mẽ tới mức thúc đẩy anh phải cầm bút? Và những xáo trộn đó do bản thân anh tự ý gây ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/keng/2009-09/thu-tinh-cho-nhung-nguoi-khong-den-duoc-voi-nhau-1/" rel="bookmark">THƯ TÌNH CHO NHỮNG NGƯỜI KHÔNG ĐẾN ĐƯỢC VỚI NHAU 1</a><!-- (17.0302)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/keng/2009-09/thu-tinh-cho-nhung-nguoi-khong-den-duoc-voi-nhau-3/" rel="bookmark">THƯ TÌNH CHO NHỮNG NGƯỜI KHÔNG ĐẾN ĐƯỢC VỚI NHAU 3</a><!-- (17.006)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/keng/2009-09/thu-tinh-cho-nhung-nguoi-khong-den-duoc-voi-nhau-2/" rel="bookmark">THƯ TÌNH CHO NHỮNG NGƯỜI KHÔNG ĐẾN ĐƯỢC VỚI NHAU 2</a><!-- (17.0052)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img src="http://vanhocmang.net/wp-content/uploads/2009/09/MG_5071-1280x768-300x200.jpg" alt="_MG_5071 [1280x768]" width="300" height="200" class="alignnone size-medium wp-image-2057" /><strong>Viết báo, sáng tác và dịch chuyển là công việc của nhà văn trẻ Dương Bình Nguyên hiện nay. Sau tác phẩm<em> Giày đỏ </em>được bạn đọc khá yêu thích, anh đang bắt tay vào sáng tác mới. </strong></p>
<p><em>Từng nói rằng anh sáng tác trong những lúc xáo trộn nhất. Vậy xem ra anh xáo trộn có vẻ hơi nhiều? Không biết đó là những điều gì mà mạnh mẽ tới mức thúc đẩy anh phải cầm bút? Và những xáo trộn đó do bản thân anh tự ý gây nên hay bị hoàn cảnh đưa đẩy? </em></p>
<p>- Cuộc sống luôn có những điều bất thường xảy đến và bản thân mỗi chúng ta buộc phải giải quyết. Tôi thường cầm bút vào những khi xáo trộn. Khi lòng mình yên lặng, thì còn gì đâu để giãi bày? Thực ra, nói sự xáo trộn ở đây không có nghĩa là khi đời riêng của mình bị lật tung lên. Sự xáo trộn được hiểu như khi chúng ta buộc phải suy nghĩ, day dứt, đau đớn, buồn chán hoặc thất vọng. Hay cũng có thể là có một niềm phấn khích đặc biệt, về một điều gì đó đang diễn ra mà ta vừa chứng kiến, bắt gặp hoặc một điều gì đó vừa trải qua. Không ai chủ động để tạo nên sự nghiệt ngã của cuộc đời mình. Cũng không ai cố ném mình vào những mất mát để tạo thành trải nghiệm. Mỗi ngày đi qua, mà chúng ta sống hết mình, cũng đã có biết bao điều xáo trộn trong lòng, biết bao thứ phải nghĩ suy, trăn trở. Những trang viết của tôi hoàn toàn không nhằm đi vay những cảm giác đớn đau. Nếu có sự day dứt đến mức hơi nghiệt ngã, thì nó là một điều tự nhiên mà tôi không cố gắng.  </p>
<p><em>Nếu một ngày nào đó, tự dưng anh thấy mình không còn bị xáo trộn. Lúc đó, anh sẽ ra sao? Ngừng viết và tiếp tục chờ đợi… lại bị xáo trộn chăng?</em></p>
<p>- (Cười) Thực ra, có rất nhiều khi cuộc đời tôi bị xáo trộn mà tôi chẳng viết được gì cả. Những khoảnh khắc trong văn chương thực ra ngắn ngủi. Phần nhiều trong thời gian chúng ta sống, chúng ta làm những điều khác. Sáng tạo chỉ là những khoảnh khắc ngắn ngủi thôi. Chắt lọc là một điều quan trọng. Tôi chưa bao giờ rơi vào cảm giác chờ đợi trong văn chương. Khi không có hứng viết văn thì tôi có một danh sách cực dài những việc khác để làm. Tôi không nghĩ mình phải đưa ra những chỉ tiêu sản phẩm. Tôi thích cảm giác thật lâu viết được một cái gì đó mà mình tâm đắc. Vậy thôi.</p>
<p><em>Cũng từng nói rằng anh tự biết mình là ai. Vậy theo anh, anh là ai? Một nhà báo trót mang thân cư di, một nhà văn giáp ranh giữa chuyên nghiệp và bán chuyên nghiệp hay một chàng lãng tử đi theo tiếng gọi bản năng?</em></p>
<p>- Cũng có thể tôi là cả ba con người đó. Tôi là một người sống và viết bản năng. Nhưng trong báo chí, tôi cố gắng làm một người chuyên nghiệp. Văn chương như cái nghiệp, gắn vào rồi thì khó dứt. Viết chậm chạp cũng không buồn không nản. Chỉ sợ mình viết chậm mà cũng chẳng có cái gì đáng giá, ấy mới là nỗi buồn dài. Còn ngoài đời, tôi là một gã chán phèo, không đẹp trai và cũng chẳng có nhiều tài lẻ (cười).</p>
<p><em>Để được thỏa mãn cái tôi của mình, để được làm những gì mình thích, anh đã phải hy sinh những gì và có tiếc nuối về cái giá phải trả đó không? </em></p>
<p>- Tôi nghĩ, khi chúng ta chọn lựa bất cứ thứ gì cũng sẽ phải chấp nhận cả những hệ lụy và mất mát đi kèm. Tôi hy sinh cả tuổi trẻ của mình cho những công việc này. Tôi không có thời gian để hưởng thụ những điều người khác nghiễm nhiên được hưởng. 10 năm qua, tôi chưa từng có một kỳ nghỉ đúng nghĩa. Tôi không có những giây phút giản đơn ấm áp cùng người thân. Có thể tôi đã phải hy sinh nhiều thứ, nhưng tôi cũng đã có được những năm tháng không vô nghĩa. Và từ đó mình cũng trưởng thành dần, làm một người từ nóng vội thành trầm tĩnh hơn, từ một kẻ hiếu thắng thành một người biết nhìn xa trông rộng, khoan hòa hơn.</p>
<p><em>Anh hiện có đang sáng tác tác phẩm nào không? Nếu có, xin chia sẻ.</em></p>
<p>- Tôi đang viết một cuốn sách mới. Cuốn tiểu thuyết từ hai năm trước tôi đã bỏ ngang rồi. Nên bây giờ sẽ viết một cuốn khác. Hy vọng nó được hoàn thành sớm. Tôi muốn nó là một cuốn sách mỏng, nhưng có nhiều dư vị.</p>
<p><strong>Dương Bình Nguyên </strong>:</p>
<p><em>Sinh năm 1979;<br />
Các tác phẩm: Làng nhan sắc (2001), Về lại thiên đường (2003), Hoa ẩn hương (2005) và Giày đỏ (2007).<br />
Hiện sống và làm việc tại TP.HCM. </em></p>
<p><strong>Nguyễn Lệ Chi<br />
<em>Nguồn: Thanh Niên Tuần San số 175</em></strong></p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/keng/2009-09/thu-tinh-cho-nhung-nguoi-khong-den-duoc-voi-nhau-1/" rel="bookmark">THƯ TÌNH CHO NHỮNG NGƯỜI KHÔNG ĐẾN ĐƯỢC VỚI NHAU 1</a><!-- (17.0302)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/keng/2009-09/thu-tinh-cho-nhung-nguoi-khong-den-duoc-voi-nhau-3/" rel="bookmark">THƯ TÌNH CHO NHỮNG NGƯỜI KHÔNG ĐẾN ĐƯỢC VỚI NHAU 3</a><!-- (17.006)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/keng/2009-09/thu-tinh-cho-nhung-nguoi-khong-den-duoc-voi-nhau-2/" rel="bookmark">THƯ TÌNH CHO NHỮNG NGƯỜI KHÔNG ĐẾN ĐƯỢC VỚI NHAU 2</a><!-- (17.0052)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-09/duong-binh-nguyen-khong-di-vay-nhung-don-dau/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thả tương lai u uất lên trời cao (5)</title>
		<link>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-5/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-5/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 21 Aug 2009 16:40:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenlechi</dc:creator>
				<category><![CDATA[Featured]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyễn Lệ Chi]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện dịch]]></category>
		<category><![CDATA[Miên Miên]]></category>
		<category><![CDATA[Thả tương lai u uất lên trời cao]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=2041</guid>
		<description><![CDATA[Ngày 22 tháng 11 năm 2005
	Hôm nay là tròn một tuần chúng tôi cai thuốc. Hôm qua Trang Kiệt tới nhà thăm tôi. Anh ta không ngừng hút thuốc. Hình như tôi không thấy khó chịu. Đây là người đầu tiên đứng trước mặt chúng tôi hút thuốc kể từ sau khi cai thuốc. Tôi thấy tình hình của chúng tôi ngày một khá hơn. Francis nói từ giờ trở đi, chúng ta không phải đếm ngày nữa, mà tính tuần. Tôi cũng thay đổi từ tám giờ tối đi ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-3/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (3)</a><!-- (28.7492)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-4/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (4)</a><!-- (28.7492)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-1/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (1)</a><!-- (27.7492)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img src="http://vanhocmang.net/wp-content/uploads/2009/08/Chi-o-con-cat-10-300x225.jpg" alt="Chi o con cat 10" width="300" height="225" class="alignnone size-medium wp-image-2042" /><strong>Ngày 22 tháng 11 năm 2005</strong><br />
	Hôm nay là tròn một tuần chúng tôi cai thuốc. Hôm qua Trang Kiệt tới nhà thăm tôi. Anh ta không ngừng hút thuốc. Hình như tôi không thấy khó chịu. Đây là người đầu tiên đứng trước mặt chúng tôi hút thuốc kể từ sau khi cai thuốc. Tôi thấy tình hình của chúng tôi ngày một khá hơn. Francis nói từ giờ trở đi, chúng ta không phải đếm ngày nữa, mà tính tuần. Tôi cũng thay đổi từ tám giờ tối đi ngủ sang ba giờ sáng. Thứ năm tuần này là lần đầu tiên tôi đi bar kể từ sau khi cai thuốc. Kẹo cai nghiện của tôi dường như càng ăn càng lợi hại. Dù sao, tôi nhất định phải làm cái gì đó. Uống cà phê quá nhiều, da luôn khô ráp. Trang Kiệt nói kĩ thuật làm căng da mặt càng biểu hiện rõ nét sự khác biệt về giai cấp. Kẻ có tiền đi làm căng da mặt nên nom không già, lại khỏe mạnh nữa. Tôi nói đúng vậy.<br />
	Chuyện tệ hại nhất là sau chuyến du lịch Hàng Châu thoải mái, Francis và Simon lại cãi nhau. Simon tuyên bố chia tay. Sự việc đã tới nước này, tôi không thể nói thêm được gì. Dù sao tôi cũng cho rằng chuyện này từ việc cai thuốc mà ra. Khiên Khiên gọi điện tới kể mỗi lần chồng cô ấy cai thuốc, họ đều muốn ly dị. Tôi không biết tại sao lại nghiêm trọng đến vậy vì như tôi ở đây có vấn đề gì đâu. Tôi chỉ có nằm mơ mỗi ngày, luôn mơ thấy đám bạn đã lâu không gặp hoặc đã chết. Cũng may có hai ngày có nắng, nếu không tôi không phân biệt được rõ giữa hiện thực và giấc mơ.<br />
	Tối chủ nhật có một chàng đẹp trai tới nhà. Khi tôi đưa anh ta đi mua DVD, phát hiện thấy khu vực dựng sân khấu của nhóm nhạc Alice in Chains. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy sân khấu của Alice in Chains. Khi nhìn rõ mặt Layne Staley, tôi gần như xuất hiện cảm giác tan vỡ. Tôi không tài nào chấp nhận nổi sự thật rằng anh đã chết. Nếu anh chưa chết, nhất định tôi sẽ đi tìm anh, nói rằng tôi yêu anh. Thế rồi tiếp đó, tôi thấy đau lòng kinh khủng.<br />
	Anh chết thật thảm. Sau mười mấy năm cha anh bỏ nhà ra đi, khi anh thành danh mới tới tìm anh và dẫn dắt anh vào con đường nghiện ngập. Không biết bao nhiêu lần anh muốn cai, nhưng rốt cuộc vẫn không tài nào làm nổi. Vào cái ngày cuối cùng đó, anh nói không cần liên hệ với bất kỳ thành viên nào của Alice in Chains. “Họ không phải là bạn của tôi!”. Lẽ ra anh phải là bạn trai của tôi mới đúng. Nhưng anh đã chết rồi.<br />
	Rotten Apple<br />
Hey ah na na<br />
Innocence is over<br />
Over<br />
Hey ah na na<br />
Ignorance is spoken<br />
Spoken</p>
<p>Confidence is broken<br />
Broken</p>
<p>Sustenance is stolen<br />
Stolen</p>
<p>Arrogance is potent<br />
What I see is unreal<br />
Ive written my own part<br />
Eat of the apple, so young<br />
Im crawiling back to start </p>
<p>Hey ah na na<br />
A romance is fallen<br />
Fallen</p>
<p>I repent tomorrow<br />
Tomorrow</p>
<p>Is suspended my sorrow<br />
Sorrow </p>
<p>Recommend you Borrow</p>
<p>	Khi cai thuốc nhất định muốn cai rượu. Trong mười ngày qua, cơ thể tôi vẫn ở trạng thái khá bình ổn. Như vậy rất tốt. Tôi không còn lo ngại về dạ dày của mình, cũng như về hệ thống hô hấp hoặc mặt tôi có bị sưng hay không.<br />
	Tôi cũng không cần cảm giác ân hận mong manh vào ngày thứ hai khi tỉnh giấc. Mọi thứ hôm trước quá nhiều, quá nhiều rồi. Không muốn giống như bà Kat nữa. Tôi không còn muốn có những ngày tháng đó. Đã kết thúc rồi, nhưng không ai tin tôi.<br />
	Francis nói sau ba tháng nữa, chúng ta sẽ biết chúng ta có thật lòng hay không. Thử thách to lớn là tôi lập tức phải lên Bắc Kinh.</p>
<p><em>Comment tuyển chọn:</em><br />
<strong>Nòng Nọc</strong><br />
	Hôm nay lạnh quá.<br />
	Hút thuốc rất hại cho da.<br />
	Còn có gió mùa đông.<br />
	Luôn là thứ đáng sợ.<br />
	Có lúc cảm thấy sinh mệnh thật kỳ lạ.<br />
	Tôi 24 tuổi.<br />
	Tôi đang đảo giờ đếm.<br />
	Miên Miên.<br />
	Mày cần phải vui lên.</p>
<p>Nguồn: trích tác phẩm THẢ TƯƠNG LAI U UẤT LÊN TRỜI CAO (Chibooks)<br />
<em>Nhà văn mạng TQ: Miên Miên<br />
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi</em></p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-3/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (3)</a><!-- (28.7492)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-4/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (4)</a><!-- (28.7492)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-1/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (1)</a><!-- (27.7492)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-5/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thả tương lai u uất lên trời cao (4)</title>
		<link>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-4/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-4/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 19 Aug 2009 14:36:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenlechi</dc:creator>
				<category><![CDATA[Featured]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyễn Lệ Chi]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện dịch]]></category>
		<category><![CDATA[Miên Miên]]></category>
		<category><![CDATA[Thả tương lai u uất lên trời cao]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=2012</guid>
		<description><![CDATA[Ngày 20 tháng 11 năm 2005
	Chủ nhật đầu tiên sau khi cai thuốc. Trời âm u mất hai ngày. Hôm nay có mặt trời. Tôi đang nghe Joy Division. Nghe thấy thật nặng nề nhưng thực tế lại rất thích hợp. Tôi nghĩ hẳn mình phải bắt mình gầy đi rất nhanh. Tôi phải bơi thôi. Như vậy, tôi có thể mặc lại những bộ đồ bó sát.
	Cai thuốc quả thực khiến tâm tư người ta thay đổi đến kỳ lạ. Tối thứ sáu đối với mọi người còn như ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-3/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (3)</a><!-- (32.4109)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-5/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (5)</a><!-- (31.1984)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-1/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (1)</a><!-- (30.8895)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img src="http://vanhocmang.net/wp-content/uploads/2009/08/Chi-o-con-cat-6-300x225.jpg" alt="Chi o con cat 6" width="300" height="225" class="alignnone size-medium wp-image-2014" /><strong>Ngày 20 tháng 11 năm 2005</strong><br />
	Chủ nhật đầu tiên sau khi cai thuốc. Trời âm u mất hai ngày. Hôm nay có mặt trời. Tôi đang nghe Joy Division. Nghe thấy thật nặng nề nhưng thực tế lại rất thích hợp. Tôi nghĩ hẳn mình phải bắt mình gầy đi rất nhanh. Tôi phải bơi thôi. Như vậy, tôi có thể mặc lại những bộ đồ bó sát.<br />
	Cai thuốc quả thực khiến tâm tư người ta thay đổi đến kỳ lạ. Tối thứ sáu đối với mọi người còn như một dạng thử thách. Francis và tôi trở nên nhạy cảm và mất kiên nhẫn. Tôi ra sức ăn sôcôla và bắt đầu hoắng lên vấn đề của tôi. Tôi nói với Francis và Simon rằng từ giờ, ngày nào tôi cũng cần sôcôla và sẽ trốn ra siêu thị mua sôcôla, ăn sạch trên đường. Vừa nói tôi vừa ăn hết một nửa hộp sôcôla. Rồi tôi bắt đầu cảm thấy cơn xúc động thèm thuốc không tài nào khống chế nổi. Tôi nói để chúc mừng thứ sáu, ba người chúng ta có nên hút thuốc không nhỉ? Francis nói, Không! Cô thật đáng sợ.<br />
	Theo tư liệu đáng tin cậy, thực ra ý tưởng muốn hút thuốc chỉ kéo dài bốn phút. Theo kinh nghiệm của tôi, khát vọng này có thể xuất hiện năm lần trong một ngày. Vì thế vấn đề không quá lớn, nhưng tôi nói là trong hoàn cảnh không bước chân ra ngoài đường, không bàn chuyện công việc quan trọng.<br />
	Ngày đầu tiên cãi nhau với Francis sau khi cai thuốc không phải là giữa trưa ngày thứ ba. Chúng tôi đang ăn trưa ở tiệm, Francis kêu phục vụ mang tương ớt ra và hỏi cô ta tương ớt này từ đâu? Rõ ràng cô nhân viên không tài nào trả lời nổi. Tôi nói anh đừng hỏi nữa. Anh ta vặc lại có vấn đề gì, lẽ nào tôi không được hỏi. Tôi nói cô ta không biết đâu. Francis ương bướng nói, Là nhân viên phục vụ, cô ta phải biết chứ và ở bên phương Tây chúng tôi, nếu hỏi vậy là tôn trọng công việc của cô ấy, các cô ấy còn vui mừng nữa. Tôi nói quên cái phương Tây các anh đi, anh ở Trung Quốc bao nhiêu năm nay. Ngay cả chuyện nhỏ như vậy, anh không xử lý được, coi như xong rồi. Anh ta còn gan lỳ nói, Tôi tình nguyện hưởng thụ sự khác biệt thế đấy! Tiếp đó tôi còn nói gì nữa, tôi không thể nhớ nổi. Nhưng mọi người trong tiệm bắt đầu quay đầu lại nhìn. Tôi cho rằng kiểu cãi cọ lặt vặt này đặc biệt giống kiểu phản ứng cai thuốc. Cũng giống như bao lần cãi cọ y hệt như phản ứng của ngày thứ hai sau bữa tiệc. Còn nhớ suốt từ sáng tới tối tôi bực dọc với tất cả mọi người trong buổi biểu diễn của Mục Mã ở Amsterdam. Mãi tới khi buổi biểu diễn bắt đầu, tôi mới bình tâm lại.<br />
	Không biết Nhan Tuấn giờ ra sao. Anh ấy đã cai thuốc thành công. Lần trước gặp nhau ở Amsterdam, anh ấy gầy đi nhiều. Hẳn gần đây anh ấy bị vắt cạn. Ở Amsterdam, chúng tôi ở cùng một khách sạn. Trời ơi, giờ đây bật ca khúc thứ tư trong album đầu tiên của Mục Mã vẫn khiến tôi giật mình. Tôi nghe ca khúc này không biết bao lần nhưng vẫn không khỏi giật mình. Trong khách sạn ở Amsterdam, tôi nói với Nhan Tuấn rằng tôi ở phòng số mười bốn. Sau đó tôi đổi phòng nhưng không báo cho anh ấy biết. Tới nửa đêm anh ấy tìm tới phòng tôi. Phòng tôi là loại phòng ba giường, nhưng chỉ có mình tôi. Sau khi tôi chuyển phòng có ba người đàn ông ở đó. Khi Nhan Tuấn tới gõ cửa phòng tôi, thấy ba người đàn ông ở đó, anh ấy vẫn nghĩ hẳn còn người nữa. Nhưng kết quả anh ấy lại hỏi thành “Còn không?” Kết quả là người đàn ông kia nói gì? Có thể Nhan Tuấn muốn gọi “Miên Miên!” nhưng anh ấy lại nói thành “Ma cô!”<br />
	Ams là cách gọi của nhóm nhạc Tả Tiểu Tôn Chú đối với Amsterdam. Tôi thấy như vậy rất hay.<br />
	Tối thứ sáu, tôi xông vào tiệm DVD, mua một tập phim châu Âu nặng trịch. Sáng chủ nhật, Francis và Simon đi Hàng Châu vì cuối tuần Francis ở Thượng Hải có phần chán ngán. Tối thứ bảy, chủ nhật, tôi chỉ nằm trên giường xem phim sex. Chiều chủ nhật, tôi xem một bộ phim cực kỳ hay, đạo diễn là Brother Quay. Tên phim là Institbte Benjament. Bộ phim rất kiểu cách nhưng hay tuyệt. Tôi thấy khi cai thuốc rất thích xem những phim nặng nề và kiểu bóp nghẹt. Tối qua trước khi đi ngủ, tôi có xem một bộ phim của Anh có tên Dot the I khá vui vẻ và nhẹ nhàng.<br />
	Đại Vệ mặc áo khoác lông đã tới Thượng Hải. Chúng tôi chỉ nói chuyện điện thoại, không gặp nhau. Tôi thấy như vậy cũng hay. Tôi luôn nghĩ tới câu anh ấy thường nói: tình yêu đối với tôi rất xảo quyệt. Tôi cho rằng anh ấy nói đúng. Nhưng tôi vẫn luôn nói với anh ấy rằng tôi yêu anh. Tôi không muốn gặp anh ấy. Việc anh ấy tới đây đã phá vỡ sự bình yên của tôi khi cai thuốc, khiến tôi suýt nữa hút thuốc lại.<br />
	Sáng nay bắt đầu khạc ra đờm đen. Thấy ghê quá.<br />
	Giờ tôi lại nghe album đầu tiên của Mục Mã. Mỗi lần nghe nhạc của anh, cứ có cảm giác mới nghe lần đầu, quá quen thuộc. Tào Thao nói khi có sức thì chơi bass, không có sức thì làm việc khác.</p>
<p><em>Comment tuyển chọn:</em><br />
 	Không có mặt<br />
	Khiến tôi thấy chân thực<br />
	Rút cục bắt đầu hiểu rằng<br />
	Bạn biết trân trọng bản thân mình<br />
Nguồn: <strong>trích tác phẩm THẢ TƯƠNG LAI U UẤT LÊN TRỜI CAO &lt;/strong</strong><strong>&gt;(Chibooks)</strong><br />
<em>Nhà văn mạng TQ: Miên Miên<br />
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi</em></p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-3/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (3)</a><!-- (32.4109)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-5/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (5)</a><!-- (31.1984)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-1/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (1)</a><!-- (30.8895)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-4/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thả tương lai u uất lên trời cao (3)</title>
		<link>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-3/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-3/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 19 Aug 2009 14:31:20 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenlechi</dc:creator>
				<category><![CDATA[Featured]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyễn Lệ Chi]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện dịch]]></category>
		<category><![CDATA[Miên Miên]]></category>
		<category><![CDATA[Thả tương lai u uất lên trời cao]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=2009</guid>
		<description><![CDATA[Ngày 18 tháng 11 năm 2005
	Hôm nay là ngày thứ tư. Nghe nói ngày thứ tư cai thuốc, người sẽ thấy trống rỗng. Tôi vẫn ổn nhưng Simon và Francis đã gây lộn từ sáng. Nguyên do là Francis phơi chăn trên máy tập chạy ngoài ban công. Có lẽ anh ta muốn phơi cho phả bớt mùi thuốc lá, nhưng Simon lại ca cẩm một câu: “Sao anh lại phơi chăn ở đây? Bẩn thế!” Francis tất nhiên không hài lòng và bắt đầu nói tiếng Pháp một mình ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-4/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (4)</a><!-- (31.9527)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-5/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (5)</a><!-- (31.1984)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-1/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (1)</a><!-- (30.8895)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img src="http://vanhocmang.net/wp-content/uploads/2009/08/Con-cat-tai-Phan-Thiet-1-300x225.jpg" alt="Con cat tai Phan Thiet (1)" width="300" height="225" class="alignnone size-medium wp-image-2010" /><strong>Ngày 18 tháng 11 năm 2005</strong><br />
	Hôm nay là ngày thứ tư. Nghe nói ngày thứ tư cai thuốc, người sẽ thấy trống rỗng. Tôi vẫn ổn nhưng Simon và Francis đã gây lộn từ sáng. Nguyên do là Francis phơi chăn trên máy tập chạy ngoài ban công. Có lẽ anh ta muốn phơi cho phả bớt mùi thuốc lá, nhưng Simon lại ca cẩm một câu: “Sao anh lại phơi chăn ở đây? Bẩn thế!” Francis tất nhiên không hài lòng và bắt đầu nói tiếng Pháp một mình ở ban công. Thái độ đó khiến Simon phẫn nộ. Francis cãi phơi chăn ở máy chạy bộ với phơi ở ghế trên ban công chẳng khác gì nhau. Nhưng anh ta không chú ý dưới chiếc máy chạy bộ đã đặt một chiếc nệm giường. Và dĩ nhiên nệm giường thì bẩn. Dù sao giờ họ không nói năng gì nữa.<br />
	Tôi vẫn ổn, dù tối qua và sáng nay khi tỉnh giấc, thấy hơi nhớ “Đại Vệ mặc áo lông”. Tối qua anh ấy phải tới Thượng Hải rồi mới phải. Theo như những gì đã thỏa thuận, chúng tôi không ai liên hệ với ai, ngay cả tin nhắn cũng không. Như vậy thực sự rất tốt.<br />
	Cái khó nhất khi cai thuốc là mỗi lần trước và sau bữa ăn. Thời điểm này hơi khó, nhưng kẹo cai thuốc có lúc có tác dụng lớn với tim. Năm ngoái tôi thử cai thuốc một lần, có dùng đồ thay thế. Kết quả suốt ba tháng tim tôi có vấn đề. Tất cả những sản phẩm thay thế nicotin có lúc khiến tâm trạng rơi vào tình cảnh rất quái lạ, lúc u sầu, lúc hoảng hốt, lúc không thể khống chế nổi. Nhưng tôi vẫn dùng một chút kẹo cai nghiện. Nếu không dùng, có lẽ cơ thể ngay lập tức không thể thích ứng nổi.<br />
	Giờ đang có nắng. Suốt hai ngày qua luôn có nắng. Nếu như mưa, chắc chúng tôi rất thảm. Giờ tôi đang nghe nhạc của “Nhóm nhạc vỡ nát âm thanh”. Tặng em mùa xuân, tặng em đóa hoa, tặng em cái sâu thẳm của mùa hạ, tặng em quá khứ, tặng em hiện tại, tặng em hạnh phúc chưa biết. Chẳng giữ lại thứ gì. Lời ca này dành tặng em, tình yêu này dành tặng em, tất cả những gì tốt đẹp còn sót lại dành tặng em… Tặng em phù hoa, tặng em hoang giá, tặng em cơn tĩnh lặng và niềm hân hoan. Chẳng giữ lại thứ gì. Bắt đầu từ đây, anh chỉ còn lại chút nắng ấm chiều nay…<br />
<strong>Nguồn: trích tác phẩm THẢ TƯƠNG LAI U UẤT LÊN TRỜI CAO (Chibooks</strong>)<em>Nhà văn mạng TQ: Miên Miên<br />
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi</em></p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-4/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (4)</a><!-- (31.9527)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-5/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (5)</a><!-- (31.1984)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-1/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (1)</a><!-- (30.8895)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-3/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thả tương lai u uất lên trời cao (1)</title>
		<link>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-1/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-1/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 31 Jul 2009 00:40:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenlechi</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nguyễn Lệ Chi]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện dịch]]></category>
		<category><![CDATA[Miên Miên]]></category>
		<category><![CDATA[Thả tương lai u uất lên trời cao]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=1916</guid>
		<description><![CDATA[Hãy thả lên bầu trời một quả bóng. Trong quả bóng đó chất chứa  mọi nỗi đau khổ, khiếp sợ, nước mắt, thậm chí cả mộng tưởng của chúng ta. Và cả những tâm tư khiến trái tim chúng ta tan nát cùng tình yêu của chúng ta.
Ma túy, rượu, tình yêu của đàn ông, tình dục, mọi đau khổ có tính hủy diệt đều chỉ là những món đồ chơi mà tôi từng chơi.
Tôi đã lớn rồi, không còn hứng thú với những món đồ chơi này nữa.
Tôi ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-3/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (3)</a><!-- (27.7492)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-4/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (4)</a><!-- (27.7492)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-5/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (5)</a><!-- (27.7492)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img class="alignnone size-medium wp-image-1917" src="http://vanhocmang.net/wp-content/uploads/2009/07/Chi-o-con-cat-7-300x225.jpg" alt="Chi o con cat 7" width="300" height="225" />Hãy thả lên bầu trời một quả bóng. Trong quả bóng đó chất chứa  mọi nỗi đau khổ, khiếp sợ, nước mắt, thậm chí cả mộng tưởng của chúng ta. Và cả những tâm tư khiến trái tim chúng ta tan nát cùng tình yêu của chúng ta.<br />
Ma túy, rượu, tình yêu của đàn ông, tình dục, mọi đau khổ có tính hủy diệt đều chỉ là những món đồ chơi mà tôi từng chơi.<br />
Tôi đã lớn rồi, không còn hứng thú với những món đồ chơi này nữa.<br />
Tôi nói như vậy không hề có ý kiêu ngạo. Tôi cũng không muốn nói lời hối hận.<br />
Tôi chỉ muốn nói với các bạn trẻ rằng những món đồ chơi không vui vẻ sẽ không có tác dụng.<br />
Mong rằng những người đọc văn của tôi sẽ không còn phải đau khổ và khiếp sợ về tình yêu.<br />
Mong rằng qua sự khẳng khái của mình, chúng ta sẽ tìm được tự do.</p>
<p>*****</p>
<p>Ngày 16 tháng 11 năm 2005<br />
Hôm nay là ngày thứ hai tôi cai thuốc lá. Từ tháng 10 năm ngoái sau khi biết cha tôi mắc bệnh ung thư, tôi bắt đầu bỏ thuốc. Đau buồn cộng thêm áp lực, thêm cai thuốc khiến cơ thể tôi xuất hiện rất nhiều vấn đề. Từ đó tôi cứ cai rồi lại hút, hút rồi lại cai. Tôi có thể làm được việc khi viết lách không hề đụng tới thuốc, nhưng chỉ cần vừa ra cửa, tay cầm ly rượu, lại lập tức không có cách chống đỡ. Việc không ra khỏi cửa thật bất khả thi. Thế nên tình huống sau này là: ở nhà tôi không hề đụng tới thuốc lá, nhưng chỉ cần vừa thò chân ra đường đã lập tức hút ngay. Vô cùng cực đoan. Cơ thể hoàn toàn mất thăng bằng. Trước đây tôi sống một mình nhưng trong nhà không cho phép hút thuốc. Thế nên mọi người thường vào toilet để hút. Kết quả là những cuộc nói chuyện thú vị nhất ở nhà tôi lại thường xảy ra trong toilet. Tôi từng nói phải đặt một máy ghi âm trong toilet của tôi, để thu lại tất cả những cuộc nói chuyện đó, trực tiếp biến chúng thành sách. Nhưng không bao lâu, có hai người bạn cùng dọn tới sống chung. Họ hút thuốc rất dữ. Tôi kiên trì được một thời gian rồi tự nhủ, Thôi không bỏ được thì không cố gắng nữa. Cuộc đời vốn ngắn ngủi, cứ hút vậy, chỉ cần thấy vui là được. Tôi vốn chỉ luôn hút loại thuốc Đăng Hỷ Lộ 0.1, chỉ bán ở các tiệm miễn thuế ở sân bay. Rất nhiều bạn bè mua về cho tôi. Sau đó tôi tìm được một người bán thuốc lá ở Thượng Hải có thể mua cho tôi loại thuốc này. Hai tuần trước, anh ta đưa cho tôi hai tút thuốc màu bạc. Khi tôi hút tới tút thứ hai, phát hiện thấy thuốc giả. Tút đầu có thể là thật. Từ đó, tôi hút đủ loại thuốc linh tinh khác nhau. Cổ họng tôi bắt đầu có vấn đề. Tôi càng hút càng oán trách, thế rồi lại quyết định cai thuốc.<br />
Trước đó, tôi uống rượu liền tù tì hai ngày tới sáu giờ sáng. Rượu và thuốc luôn đi cùng nhau. Cai thuốc cũng có nghĩa rằng tôi phải từ bỏ cả mọi thú giải trí, bao gồm tình yêu. Vì tình yêu sẽ khiến tôi phải hút thuốc. Cũng may khi sáng tác, tôi không hút tí nào.<br />
Do sợ lần cai này lại thất bại, tôi lôi kéo cả hai người bạn cùng phòng. Họ là một đôi bạn tình, Francis và Simon. Tôi nói với Francis, Anh phải đối xử với bạn gái của mình tốt hơn. Anh phải nghĩ xem có thể làm được gì cho cô ấy. Anh có biết rằng cổ họng của cô ấy mảnh hơn của người thường không? Thế nên nếu có một ngày, ở chỗ này của cô ấy xảy ra chuyện là xong đấy. Vừa nói, tôi vừa chỉ vào chỗ họng của Francis. Anh ta đau khổ lắc đầu, ra chiều không thèm nghe tiếp.<br />
Tôi nói tiếp tất cả những người giỏi mà tôi từng quen cũng đều cai thuốc cả. Ai ai cũng cai hết cả, cai hết cả. Chúng ta mãi không giỏi được cũng vì nguyên nhân này. Cuối cùng Francis nói dù sao chúng ta giờ phải làm việc lớn, nhưng lại chả có việc gì lớn để làm, nên chúng ta cai thuốc vậy.<br />
Cuối cùng tôi nói sáng thứ ba, chúng ta bắt đầu nhé.<br />
Vào hôm qua-ngày đầu tiên cai-, tình hình không đến nỗi khó lắm. Nhưng đến chiều lại thấy bắt đầu khó khăn. Chúng tôi ai ở lỳ trong phòng người nấy xem phim và dùng kẹo cai thuốc.<br />
Francis lên mạng tra cứu tất cả tình huống sẽ xảy ra trong mấy ngày tới. Nghe nói ngày mai và ngày kia còn khó khăn hơn nữa. Với tôi, chỉ cần tôi bỏ được rượu, bỏ được đàn ông, vậy nhất định tôi bỏ được thuốc lá. Sau khi tôi chính thức bỏ thuốc lá, có thể sẽ tìm lại rượu và đàn ông. Đó là kế hoạch của tôi.<br />
Không ai tin nổi chúng tôi có thể bỏ được thuốc, bao gồm cả dì tôi, người tài xế luôn đón bạn tôi, cháu tôi. Tiểu Yêu Quái – người bạn tốt nhất của tôi – đột nhiên gọi điện từ Thẩm Dương tới. Cô ấy khoe ở Thẩm Dương, chỉ cần chín mươi chín đồng có thể làm thẩm mỹ mặt, mát xa, làm gì gì đó. Tôi nói, Chín đồng tớ cũng không đi đâu. Rồi cô ấy lại nhắn tin nói giai cấp vô sản đừng có làm việc của giai cấp tư sản. Tôi nói tôi muốn làm cách mạng. Cô ấy lại hỏi muốn làm cách mạng của giai cấp vô sản hay sao?<br />
Francis nói cai thuốc lá như thể đánh một thằng lưu manh, dù khó cũng phải đánh. Thuốc lá khiến đầu óc tôi mụ mẫm. Thuốc lá khiến tôi không duy trì được vẻ tươi tắn. Và cai thuốc nhiết thiết phải cai cả rượu và tình yêu. Thế nên đó là một việc vô cùng lành mạnh. Đối với tình yêu của đàn ông, không khác nào mây trôi trên trời. Và trái tim tôi như bầu trời. Tôi không cần loại tình yêu đó. Tôi muốn tống đám mây đó đi thật xa, chỉ giữ lại bầu trời.<br />
Rượu khiến tôi vui vẻ nhưng lại càng khiến tôi thấy hối hận. Ngày hôm sau tôi luôn ân hận sao hôm trước uống nhiều đến vậy.  Nếu bắt đầu cảm thấy ân hận, chuyện này quả thực không nên làm nữa.<br />
Sáng hôm nay thức dậy, chúng tôi phát hiện thấy trong túi xách của cô bạn gái Francis có bao thuốc lá Tân Hỷ Lộ giả. Khi Francis phát hiện được liền xé tan vứt đi và cười nói với tôi rằng, Simon thật đáng yêu. Cô ấy viết một mảnh giấy đính trên giường là cô ấy nhất định cai được thuốc.<br />
Mọi chuyện đều không được để cha tôi biết. Bởi ông cứ ngỡ tôi cai được thuốc từ lâu rồi.</p>
<p>Nguồn: <strong>trích tác phẩm THẢ TƯƠNG LAI U UẤT LÊN TRỜI CAO (Chibooks)</strong><br />
<em>Nhà văn mạng TQ: Miên Miên<br />
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi</em></p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-3/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (3)</a><!-- (27.7492)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-4/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (4)</a><!-- (27.7492)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-08/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-5/" rel="bookmark">Thả tương lai u uất lên trời cao (5)</a><!-- (27.7492)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/tha-tuong-lai-u-uat-len-troi-cao-1/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>NHẬT KÝ CÔ NÀNG NGÁC NGƠ (3)</title>
		<link>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/nhat-ky-co-nang-ngac-ngo-3/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/nhat-ky-co-nang-ngac-ngo-3/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 30 Jul 2009 06:23:43 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenlechi</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nguyễn Lệ Chi]]></category>
		<category><![CDATA[Tạp bút]]></category>
		<category><![CDATA[Nhật ký cô nàng ngác ngơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=1893</guid>
		<description><![CDATA[3.Lại bạn từ phương xa tới.
Tối nay lại có bạn từ xa tới, không phải bạn từ thủ đô nước CHXHCNVN, mà lại là từ thủ đô của nước bạn – CHNDTH trở về sau một chặng đường bay dài khoảng 4500 cây số cả thảy, từ Bắc Kinh về Hà Nội, rồi lại từ Hà Nội vào Sài Gòn. Bạn vẫn tròn như củ khoai, vẫn ngô ngố như trọc phú Đài Loan thuở trước. Nom bạn giống đại gia phè phỡn hơn nhà hoạt động ngoại giao chuyên ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/nhat-ky-co-nang-ngac-ngo-1/" rel="bookmark">NHẬT KÝ CÔ NÀNG NGÁC NGƠ (1)</a><!-- (40.136)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/nhat-ky-co-nang-ngac-ngo-2/" rel="bookmark">NHẬT KÝ CÔ NÀNG NGÁC NGƠ (2)</a><!-- (40.136)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img class="alignnone size-medium wp-image-1897" src="http://vanhocmang.net/wp-content/uploads/2009/07/chan-dung-tu-hoa-111-300x225.jpg" alt="chan dung tu hoa 11" width="300" height="225" />3.Lại bạn từ phương xa tới.<br />
Tối nay lại có bạn từ xa tới, không phải bạn từ thủ đô nước CHXHCNVN, mà lại là từ thủ đô của nước bạn – CHNDTH trở về sau một chặng đường bay dài khoảng 4500 cây số cả thảy, từ Bắc Kinh về Hà Nội, rồi lại từ Hà Nội vào Sài Gòn. Bạn vẫn tròn như củ khoai, vẫn ngô ngố như trọc phú Đài Loan thuở trước. Nom bạn giống đại gia phè phỡn hơn nhà hoạt động ngoại giao chuyên đi thương thảo và đàm phán các vấn đề nhạy cảm.<br />
Bạn bảo gặp nhau tí nhé, lại buôn chuyện xem có update được tình hình gì mới không. 10 p.m hẹn nhau ở Carmen, số 8.Lý Tự Trọng, Q.1. Quán mới xây lại, đẹp nhưng thấy không còn cảm giác như trước, tuy vẫn nhạc đó, người phục vụ đó, bartender đó. Nhớ thời gian đầu vào Sài Gòn, bốn đứa Hà Nội luôn tụ tập nơi đây vào các dịp cuối tuần, thống kê cho nhau nghe những chuyện đã làm. Than thở về một mối tình chưa thành hoặc tấm tắc trước một cái áo đẹp. Nghe nhạc, rong chơi, tán tỉnh, ngắm nghía nhau, quan sát cuộc sống đêm dịch chuyển cùng vô số bí mật của nó… Những tưởng những ngày vui như thế sẽ kéo dài mãi mãi. Thế rồi hai bạn đã theo chồng bỏ cuộc chơi, thời gian chăm con và chăm chồng choán hết các ngày. Nửa năm may ra mới gặp nhau một lần. Ngán ngẩm thế đấy.<br />
Bạn ở quán cũng tròn quay, lâu không gặp, ai nấy đều như biến dạng cả, phúng phính và hớn hở. Thời gian êm ái và bao dung, luôn phủ lên người chúng ta một lớp lụa ảo tưởng và mơn trớn. Đến lúc chợt tỉnh lại, đã thấy mình thay đổi. Tóc đã có sợi bạc, chả rõ tại sao. Người cũng xồ ra, dù chẳng ăn nhiều.<br />
Nhâm nhi hết ly Margeritta, mới thấy bạn phục phịch xuất hiện. Mười lăm năm quen nhau, thấy bạn chả khác mấy, vẫn ngô ngố và đáng yêu như vậy, trừ trọng lượng cơ thể khó điều khiển và luôn chịu tác động của nhiều yếu tố khách quan lẫn chủ quan. Mừng khi thấy bạn đã làm được điều mà bạn mong muốn – trở thành cán bộ ngoại giao. Từ này đối với mình nghe vẫn xa lạ tệ, rõ ràng không có duyên với ngành này. Cùng ôn lại thời đi học vui vẻ và sôi động. Cùng điểm nhanh tình hình của nhóm bạn cũ, người mới lên chức, người đang chuẩn bị li dị, người vừa sinh con, người vừa mở công ty… Nghe cứ xa vời, khó gắn nổi vào từng con người cụ thể mà mình đã từng chơi, từng gắn bó một thời. Những gương mặt hiện ra thời đó luôn sôi nổi, nghịch ngợm, nụ cười luôn rạng rỡ. Không có bon chen, không có những lo âu hằn lên khóe mắt. Không phải nghĩ mưu và uốn lưỡi bảy lần trước khi nói. Không có những giả dối và khách sáo như ngày nay. Chỉ có âm nhạc và tiếng cười. Chỉ có tình bạn chân thật.<br />
Bạn hỏi có gì mới không? Mình đáp vẫn vậy. Sao lại vẫn vậy, thật lười biếng và chậm chạp. Mình cũng không rõ tại sao mình chẳng có gì mới để kể, để khoe, hoặc chí ít cũng không làm bạn thấy nhàm chán mỗi lần gặp mặt, dẫu mỗi lần cách nhau cũng một vài năm. Có lẽ đến đợt sau bạn về nước, mình sẽ có cái gì mới.</p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/nhat-ky-co-nang-ngac-ngo-1/" rel="bookmark">NHẬT KÝ CÔ NÀNG NGÁC NGƠ (1)</a><!-- (40.136)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/nhat-ky-co-nang-ngac-ngo-2/" rel="bookmark">NHẬT KÝ CÔ NÀNG NGÁC NGƠ (2)</a><!-- (40.136)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-07/nhat-ky-co-nang-ngac-ngo-3/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
