<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>VănHọcMạng.net &#187; kẻ thù</title>
	<atom:link href="http://vanhocmang.net/tag/ke-thu/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://vanhocmang.net</link>
	<description>Văn Học Mạng</description>
	<lastBuildDate>Tue, 10 Aug 2010 05:50:06 +0000</lastBuildDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.9.2</generator>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
			<item>
		<title>Tiếng kêu của Châu Ngư (chương 13-15)</title>
		<link>http://vanhocmang.net/trangha/2007-08/tieng-keu-cua-chau-ngu-chuong-13-15/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/trangha/2007-08/tieng-keu-cua-chau-ngu-chuong-13-15/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 21 Aug 2007 16:13:49 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Trang Hạ</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tiểu thuyết]]></category>
		<category><![CDATA[Trang Hạ]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện dịch]]></category>
		<category><![CDATA[kẻ thù]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=342</guid>
		<description><![CDATA[Chương Mười Ba
Ba tôi dạy tôi một bài học, thế gian này không bao giờ có tình yêu thật. Ngay cả ba tôi cũng thế, thì còn gì là lương tâm. Nhưng hận thù của tôi không làm ba tôi nhụt chí, ông càng phát cuồng lên, như nghiện, hễ mẹ tôi có việc ra khỏi nhà, ông liền đi vào phòng tôi đóng cửa lại. Tôi khóc lóc van xin ông đừng làm như thế, ông bảo tôi đừng khóc nữa, bảo tôi cứ khóc là lại làm ông ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/trangha/2006-12/tieng-keu-cua-chau-ngu-chuong-7-9/" rel="bookmark">Tiếng kêu của Châu Ngư (chương 7-9)</a><!-- (34.5496)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/trangha/2007-08/tieng-keu-cua-chau-ngu-chuong-10-12/" rel="bookmark">Tiếng kêu của Châu Ngư (chương 10-12)</a><!-- (34.5496)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/trangha/2007-07/tieng-keu-cua-chau-ngu-chuong-16-18/" rel="bookmark">Tiếng kêu của Châu Ngư (chương 16-18)</a><!-- (34.5496)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong><span style="color: red;"><span style="font-family: Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;">Chương Mười Ba</span></span></strong></p>
<p>Ba tôi dạy tôi một bài học, thế gian này không bao giờ có tình yêu thật. Ngay cả ba tôi cũng thế, thì còn gì là lương tâm. Nhưng hận thù của tôi không làm ba tôi nhụt chí, ông càng phát cuồng lên, như nghiện, hễ mẹ tôi có việc ra khỏi nhà, ông liền đi vào phòng tôi đóng cửa lại. Tôi khóc lóc van xin ông đừng làm như thế, ông bảo tôi đừng khóc nữa, bảo tôi cứ khóc là lại làm ông cũng muốn khóc, tôi làm tim ông cũng tan ra rồi. Tôi nói, ba, ba cũng biết thế này là không nên, ba tha cho con đi. Ba đột ngột tỏ vẻ đáng thương hại:… Gái, nhưng ba không nhịn được nữa. Tôi hỏi: Ba không nhịn được ư? Ba có mẹ rồi cơ mà.</p>
<p>Ông nói: Mẹ mày không ngó gì đến tao, mẹ mày không hứng thú tí gì cả.</p>
<p>Tôi nói: Nhưng con là con gái của ba.</p>
<p>Ba lập tức dùng tay bịt tai lại.</p>
<p>Tôi hét to: Sao ba thích làm thế này thế? Ba không làm thì ba chết à? Ngay cả con gái ba cũng không tha à?</p>
<p>Ông ngẩn ra, tôi nghĩ ông sợ rồi, ai ngờ ông phát điên lên, tôi khóc thét: Ba tồi tệ quá, quá khốn nạn!</p>
<p>Ông dùng tay bịt chặt mồm tôi, tôi thấy da bụng chảy xệ xuống của ông và cái gáy đầy nếp nhăn, chỉ thấy đây là người xấu xí nhất tôi từng thấy, tôi chưa bao giờ tưởng tượng cơ thể người lại xấu xí đến thế, mà tôi lại được sinh ra từ cái con người này.</p>
<p>Tôi nhịn không nổi, nôn thốc. Phải trải qua tôi mới biết, cái thế giới này cái gì cũng có thể xảy ra.</p>
<p>Đấy là giây phút nhục nhã nhất đời tôi.</p>
<p>Tôi dùng năm mươi đồng, mua dược quả và thuốc ngủ. Nhưng tôi vẫn chưa hạ được quyết tâm. Hôm đó tôi không đi học, từ sáng đến tối ngồi bên bờ ao cứ nhìn đờ đẫn đôi ngỗng bên bờ kia.</p>
<p>Nhưng sự việc đáng sợ còn xảy ra sau đó. Tôi đi từ bờ ao về nhà, nghe thấy mẹ đang gào khóc trong buồng, tôi hơi hiểu. Về đến phòng nghe mẹ vẫn còn khóc, một nỗi đau khổ dâng lên, tôi không kìm được cũng khóc to theo. Mẹ tôi nghe thấy con khóc, bà bỗng nín bặt. Bà hình như chạy sang chỗ tôi. Tôi tưởng dường như tôi sẽ có kết cục: Bố mẹ li hôn, rồi mẹ mang tôi cao chạy xa bay, tôi sẽ vứt chỗ thuốc ngủ đi, mọc ra đôi cánh, lau đi nước mắt, quên đi tất cả, rồi bay đến một nơi thật xa thật xa. Nơi đó không có đau khổ, không có nước mắt, nước mắt đều biến thành nước suối trong xanh, cả ngày róc rách chảy, nơi đó không có người, bởi người làm tôi sợ hãi, chỉ có tôi và mẹ &#8211; mẹ đẩy cửa vào, chặn đứng tưởng tượng của tôi. Tôi co lại góc giường, nhìn mẹ ngồi trên giường, tiến dần về phía tôi. Sự oan ức của tôi như trút tháo ra, khóc oà lên, nhưng mẹ bỗng đột ngột chặn tiếng khóc của tôi lại: Không được khóc! Mày định làm cho cả hàng xóm láng giềng đều nghe thấy sao? Tôi bị bất ngờ tới mức nín bặt, sợ hãi nhìn mẹ, bởi mẹ tỏ ra rất nghiêm khắc, mẹ hỏi chuyện bố khiến tôi đờ ra. Cuối cùng mẹ nghiêm khắc cảnh cáo tôi không được để chuyện lọt ra ngoài. Đừng làm tao mất mặt nhục nhã! Mẹ nói.</p>
<p>Tôi tuyệt vọng vô cùng, nhất là thái độ của mẹ tôi đã làm tôi nghi ngờ ý nghĩa cuộc sống. Tôi cuối cùng hạ quyết tâm. Một buổi tối, tôi đi ra bờ ao.</p>
<p>Đi đến ngoài cửa bạn Trân cùng lớp, tôi đột ngột khóc, quỳ xuống ngoài cửa sổ nhà Trân mà khóc thầm, không dám phát ra tiếng nức nở, nghĩ trong lòng, Trân ơi, các bạn học ơi, vĩnh biệt nhé. Lúc này tôi nghe thấy trong nhà có tiếng nói, tôi nép sau cửa sổ, thấy bố Trân đang cắt thịt vịt, trên bàn bày bao nhiêu đồ ăn ngon. Bố Trân nhìn Trân nói, Trân này, con phải học giỏi nhé, bố và mẹ yêu con thế, con phải hiểu chứ, con xem cái Gái nhà bên, bố nó toàn đánh nó, cả ngày kêu, khổ sở như thế, cho nên con càng phải cố gắng.</p>
<p>Tôi nghe xong oà lên một tiếng khóc nức nở, cả nhà Trân đổ ra. Đêm đó, họ giữ tôi ở lại, tôi không nhắc đến chuyện tự tử. Từ đó, tôi cũng chưa hề tự tử, nhưng tim tôi chết rồi. Cho mãi đến hai năm sau, tôi thi đỗ vào trường Nghệ Thuật, cuối cùng đã rời xa được ba tôi.</p>
<p>Vì thế nên Trung Sơn, anh giờ hiểu rồi đó, vì sao tôi tốt với Trần Thanh thế, bởi anh ấy làm tôi cảm thấy trên thế gian này tình yêu vẫn còn, vẫn đáng để sống tiếp. Trung Sơn, vì sao anh không khóc? Ngày xưa tôi cũng kể chuyện này cho Trần Thanh nghe, anh ấy vừa nghe đã khóc, thề sẽ yêu tôi mãi mãi, suốt đời không phân li. Trung Sơn, còn anh thì sao? Vì sao anh không khóc?</p>
<p><strong><span style="color: red;"><span style="font-family: Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;">Chương Mười Bốn</span></span></strong></p>
<p>Trung Sơn móc thuốc lá ra. Anh trầm ngâm rất lâu, nói, không ngờ em đáng thương thế. Nhưng em thấy anh không có tí cảm động nào. Châu Ngư nói.</p>
<p><a href="http://vanhocmang.net/wp-content/uploads/2009/07/0002.jpg" rel="shadowbox[post-342];player=img;"><img class="alignright size-medium wp-image-343" title="0002" src="http://vanhocmang.net/wp-content/uploads/2009/07/0002-192x300.jpg" alt="0002" width="192" height="300" /></a>Cái đó – Trung Sơn bảo, vì – vì tôi đã gặp những chuyện còn tồi tệ hơn, dù sao tôi là con mồ côi, cái gì tôi cũng gặp rồi.</p>
<p>Anh bảo anh đã quen rồi sao? Châu Ngư hỏi, anh không cảm thấy trải qua tất cả rồi, vẫn còn lý tưởng, thì lý tưởng đó mới đáng quý sao?</p>
<p>Trung Sơn gật đầu, cho nên, tôi cảm thấy… tôi chỉ không giống Trần Thanh ở chỗ không khéo mồm, nhưng tôi thành thật, tôi sẽ vì em làm tất cả. Tôi cảm thấy làm điều gì thực sự cho em vẫn hơn.</p>
<p>Châu Ngư đặt mạnh ly rượu xuống, đứng lên: Anh tưởng Trần Thanh chỉ biết nói không thôi sao?</p>
<p>Trung Sơn nói, ít ra anh ta nên làm chút gì đó, dứt khoát dọn đến ở với em thì hơn, tội gì phải bày ra phức tạp thế, chạy đi chạy lại đôi nơi? Cái đó tôi không thể hiểu nổi, dù gì tôi cũng thấy bất hợp lý.</p>
<p>Châu Ngư lớn giọng: Trung Sơn! Anh không yêu tôi thì thôi, cấm không được nói Trần Thanh như thế!</p>
<p>Tôi nói anh ta cái gì? Trung Sơn phân bua, tôi đâu có nói gì nhỉ? Tôi cứ nhắc đến anh ta là em lại nổi giận, thế có công bằng với tôi không? – Tôi cảm thông với những gì em gặp phải, nhưng người cha như thế rất hiếm gặp, cả nước này tìm không ra mấy thằng, Châu Ngư, em vẫn không thể nghĩ đúng đắn hơn, rằng người tốt rất nhiều.</p>
<p>Châu Ngư lạnh lùng: Nhưng dù sao nó đã xảy ra rồi, chỉ cần xảy ra một lần, cả thế giới này sẽ làm người ta đau khổ đến tuyệt vọng.</p>
<p>Cả hai cùng im lặng. – Trung Sơn hồi lâu mới ngẩng đầu lên, nói, em không phát hiện ra anh hút thuốc rồi à?</p>
<p>Châu Ngư nghi ngờ lắc đầu.</p>
<p>Em không để ý? Gặp em rồi anh cai thuốc, nhưng gần đây không hiểu sao, lại hút lại.</p>
<p>Châu Ngư lắc đầu.</p>
<p>Trung Sơn lại nói: Em không để ý anh hút thuốc? Anh nhớ là em không thích đàn ông hút thuốc.</p>
<p>Châu Ngư nói, em chỉ không để ý mà thôi – Trung Sơn dụi đầu thuốc, mệt mỏi đứng lên, nói, Châu Ngư, anh phải đi rồi.</p>
<p>Trung Sơn! Châu Ngư gọi giật lại, anh định đi đâu?</p>
<p>Trung Sơn gượng cười: Yên tâm, anh cũng chả đi ra nghĩa địa đâu, chưa đến lúc.</p>
<p>Trung Sơn ăn cơm ở nhà Tú. Trung Sơn bị Tú lôi về, Trung Sơn vốn không muốn đến, khi Tú kéo về, trong lòng anh trống rỗng, thôi thì theo về. Trung Sơn cảm thấy Châu Ngư bỏ anh rồi, cả một năm nay mập mờ chờn vờn, cuối cùng vẫn là bỏ anh. Trung Sơn không đầu óc nào đi tìm hiểu tâm trạng như lưới cá của Châu Ngư, ngược lại, anh chỉ thấy anh đã bị vứt bỏ.</p>
<p>Tú làm một mâm ê hề, có cá sốt chua ngọt mà Trung Sơn thích, lại có cả rượu. Trung Sơn uống thật nhiều, Tú khuyên anh không nên uống nữa, nhưng Trung Sơn kệ. Tú nói, Trung Sơn, anh ăn thêm tí thức ăn đi, em nấu riêng mời anh đấy. Anh xem, em tốt với anh như thế, em làm cơm cho anh, nhưng anh thì lại tự nguyện đi làm cơm cho người khác, Trung Sơn, anh nghĩ đi, thế nào thì hơn? Dễ chịu vui vẻ thì không chịu, lại chịu đi làm nô bộc.</p>
<p>Trung Sơn bảo: &#8211; Cái đó – Yêu ai thì làm cơm cho người ấy, thì, yêu nhau, phải, làm cơm cho nhau?</p>
<p>Tú cướp ly rượu trên tay Trung Sơn: Anh say rồi, Trung Sơn.</p>
<p>Trung Sơn nói, tôi hiểu rồi, yêu tức là làm cơm. Nhưng – nhưng người ta không thèm tôi. Tú nói, đúng rồi, cái này gọi là yêu đơn phương, tương tư thì hay gì? Trung Sơn, để người ta yêu mới là có ý nghĩa, em yêu anh, không được sao? Trung Sơn: Thế &#8211; cô nói xem, cái gì là yêu?</p>
<p>Tú hẫng đi một chút: Tình yêu &#8211; Tức là nấu cơm cho anh ta, quan tâm anh ta!</p>
<p>Trung Sơn lắc đầu, không đúng – Cô đừng dối tôi, đó không phải là tình yêu, đó &#8211; gọi là tình cảm.</p>
<p>Tú nói, tình cảm tức là tình yêu. Trung Sơn bảo, cô làm tôi rối cả lên.</p>
<p>Tôi hỏi cô. Trung Sơn đập vào vai cô, nói, cứ như cô nói, thì hai người chẳng có gì với nhau lại sống cùng nhau, cả đời nấu cơm cho nhau, thế thì sẽ nảy ra tình yêu sao?</p>
<p><strong><span style="color: red;"><span style="font-family: Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif">Chương Mười Lăm</span></span></strong></p>
<p>Tú nói, thì có gì lạ? Bao nhiêu người đã thế. Trung Sơn lắc đầu, không đúng.</p>
<p>Tú nói, thế nếu hai người có ý với nhau, ngày ngày nhìn ngắm nhau, chứ không chịu đi nấu cơm cho nhau, ăn gió mà sống, thế có thành tình yêu không?</p>
<p>Trung Sơn xua tay, vẫn không đúng, cứ như em nói, dưới gầm trời cứ tìm lấy hai người, một nam một nữ, là thành đôi sao?</p>
<p>Tú cũng xua tay, Trung Sơn, càng nói càng lạc đề rồi, chúng ta đâu phải bọn Trần Thanh Châu Ngư đâu, chúng ta là cái loại tài xế taxi thô lỗ, cứ đơn giản thôi. Trung Sơn, anh đừng uống nữa, anh đã say rồi.</p>
<p>Tú lại cướp ly rượu, Trung Sơn không cho cô cướp, ly rượu rơi trên mặt đất vỡ toang. Trung Sơn ngẩn ra nhìn mảnh vỡ, đột ngột dẫm mạnh chân lên: &#8211; Mẹ nó chứ, tao đang cần say, mà mẹ kiếp nó chứ &#8211; lại không say! Say mà không được!</p>
<p>Nói xong khoé mắt trào ra hai hạt lệ.</p>
<p>Tú bước lên ôm lấy anh. Trung Sơn co quắp trên giường như đứa trẻ bào thai. Tú ôm chặt Trung Sơn, cơ thể anh đang run cầm cập. Tú hỏi anh, anh muốn nôn không? Trung Sơn lắc đầu, rùng mình một cái, tôi… tôi không muốn nôn. Tú nắm bàn tay lạnh băng của anh ủ vào lòng, dắt tới ngực. Trung Sơn nhắm mắt. Tú nhè nhẹ hỏi, cô ta – cho anh sờ vào chưa? Trung Sơn vẫn nhắm chặt mắt, lắc đầu. Tú nói, thế thì gọi gì là yêu, ngay cả chạm cũng không cho chạm, Trung Sơn. Trung Sơn bắt đầu xoa nắn ngực cô. Tú cũng nhắm mắt, nói, Trung Sơn, em thích lắm. Trung Sơn vuốt ve càng nhanh. Tú nói, Trung Sơn, thế này mới gọi là tình, làm tình làm tình, tình tới mức làm được mới gọi là tình.</p>
<p>Hai người nhanh chóng cởi quần áo, như lũ thỏ đang kinh hoảng. Sau đó mưa to gió lớn vài phút rồi kết thúc. Trung Sơn mệt mỏi phủ trên người Tú.</p>
<p>Tú đẩy anh ra, nói, anh toát mồ hôi rồi. Cô sờ lên trán mình bảo, em cũng có mồ hôi. Trung Sơn chậm rãi mở mắt.</p>
<p>Tú ôm chặt Trung Sơn không cho anh dậy: Anh như – sư tử ấy. Hôm nay – hơi nhanh, nhưng rất tuyệt, Trung Sơn, em thích anh.</p>
<p>Anh dễ chịu không? Tú hỏi.</p>
<p>Ừ. Trung Sơn nói.</p>
<p>Em cũng dễ chịu. Tú vùi đầu vào ngực Trung Sơn.</p>
<p>Cô bỏ tay, tôi đi mặc quần áo. Trung Sơn nói.</p>
<p>Tú không chịu: Đừng mà, ôm lâu tí đi mà, lần đầu tiên mà – Trung Sơn, em – Tú cúi đầu, em vẫn còn hơi ngượng đấy.</p>
<p>Trung Sơn nói, dào ôi, có phải còn là trinh nữ nữa đâu, ngượng gì.</p>
<p>Tú lẩm bẩm, người ta với mình là &#8211; lần đầu mà.</p>
<p>Giờ tôi hiểu rồi, tình yêu là làm cơm và làm tình, đó là cô bảo thế. Trung Sơn châm một điếu thuốc.</p>
<p>Tú nói, à, em mua cho anh mười mấy cây thuốc lá, năm cây thuốc Trung Hoa, mười cây thuốc Tam Ngũ, đều để ở đây, tí anh cầm đi nhé.</p>
<p>Đừng. Trung Sơn giằng khỏi tay cô: Tôi vẫn phải mặc quần áo đã, không tí tàn thuốc rơi bỏng người. Anh xuống giường, tức tốc mặc đồ, dường như để che giấu sự xấu xí trước mặt Tú.</p>
<p>&#8230; Trung Sơn mặc xong quần áo. Tú nhìn vào mắt Trung Sơn nói, Trung Sơn, anh không yêu em.</p>
<p>Trung Sơn thẫn thờ một tí, thở dài, đi châm tiếp điếu thuốc mới.</p>
<p>Trung Sơn, anh đừng tránh lời em, cái gì em cũng dành cho anh cả rồi. Tú nói, em nói cho anh biết, từ ngày em li hôn đến giờ, chưa có ai chạm được vào người em đâu, anh là người đầu tiên đó.</p>
<p>Tú &#8211; việc này &#8211; Trung Sơn rít mạnh điếu thuốc, ngồi xuống giường.</p>
<p>Nếu anh không thích em thì đừng chạm vào em.</p>
<p>Trung Sơn ôm lấy cô, bảo, không phải tôi có ý &#8211; thế đâu, tôi &#8211; là đang suy nghĩ việc khác, tôi nghĩ, cho dù thế nào, Trần Thanh và Châu Ngư họ -có vẻ giống tình yêu hơn, tôi bận nghĩ cái đó.</p>
<p>Anh đừng dẻo mép nữa, anh thì có thích tôi chút nào đâu.</p>
<p>Trung Sơn thầm tự thú, anh không yêu Tú. Cho nên, vừa ân ái xong, khi Tú chúi đầu vào lòng anh nũng nịu nói đây là lần đầu tiên, Trung Sơn không những không vui vẻ gì, mà thậm chí người còn nổi da gà lên, anh biết đó là những biểu hiện không yêu cô. Vì thế anh mới phải dùng giọng lạnh băng châm chọc cô, dào ôi, có phải còn là trinh nữ nữa đâu, ngượng gì. Trung Sơn nghĩ, câu đùa của mình sắc nhọn quá, như một kẻ thù nói, không phải của người tình nói. Vì thế có thể rõ, hai người không có tình cảm mà cứ bắt phải ràng lấy nhau, thì cuối cùng chỉ biến thành kẻ thù.</p>
<p><em>(còn nữa)</em></p>
<p><em>Tác giả: Bắc Sơn</em></p>
<p><em>Trang Hạ dịch</em></p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/trangha/2006-12/tieng-keu-cua-chau-ngu-chuong-7-9/" rel="bookmark">Tiếng kêu của Châu Ngư (chương 7-9)</a><!-- (34.5496)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/trangha/2007-08/tieng-keu-cua-chau-ngu-chuong-10-12/" rel="bookmark">Tiếng kêu của Châu Ngư (chương 10-12)</a><!-- (34.5496)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/trangha/2007-07/tieng-keu-cua-chau-ngu-chuong-16-18/" rel="bookmark">Tiếng kêu của Châu Ngư (chương 16-18)</a><!-- (34.5496)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/trangha/2007-08/tieng-keu-cua-chau-ngu-chuong-13-15/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
