Articles tagged with: Chờ Tuyết Rơi
Tiểu thuyết, Đặng Thiều Quang »
Rồi mọi chuyện sẽ đi đến đâu? Tôi chỉ biết chắc một điều là chúng tôi sẽ ở bên nhau một thời gian, đủ để mọi chuyện sẽ tự đưa chúng tôi đi tiếp. Không ai có thể đoán trước được thời tiết phải không? Niềm tin của ông chủ khách sạn thật mong manh, vậy mà ông ấy dám đánh cuộc với chúng tôi một số tiền khá lớn. Ông ấy thua chắc rồi. Vài năm mới có tuyết rơi một lần. Đôi khi cả chục năm chẳng có.
Tiểu thuyết, Đặng Thiều Quang »
Khi tôi tỉnh dậy, cô ta đã đi khỏi. Thomas Trần nhăn nhở nhìn tôi: “ít ra thì cậu phải đóng cửa phòng lại chứ. Rõ tởm, cái mùi tinh dịch và nước miếng này”.
- Thế còn anh thì sao? – Tôi hỏi.
- Bọn này đi vẽ. ờ, bọn này vẽ.
- Chán phát nôn! Tôi nói.
- Mặc quần áo vào! Anh ta ra lệnh.
Tiểu thuyết, Đặng Thiều Quang »
Nhưng tôi đã nhầm.
Cô ta đứng đó, lẫn vào những bụi cây cảnh trong khách sạn, dưới một cây thông non, điếu thuốc đỏ lập lòe, tôi nhận ra mùi thuốc bạc hà mà cô ta hút. Tôi tiến đến gần và nhận ra cái áo len to sụ của cô ta. Tôi tiến đến gần, và nhận ra môi cô ta rất mềm, lưỡi cũng vậy, ấm áp, với hơi thở thơm tho, với mùi bạc hà, với một cơ thể nóng rực đầy sức sống, bầu vú căng …
Tiểu thuyết, Đặng Thiều Quang »
Có cái gì đó chói lòa. Có cái gì đó chói lòa màu đỏ. Đó là màu nắng và máu. Chói lòa. Tôi thấy lạnh và ấm áp. Tôi thấy màu xanh biếc. Mặt trời chói lòa. Tôi thấy ba cái đầu, ba cái bóng đen trên nền trời, họ nhìn tôi, nhưng tôi không phân biệt được họ là ai.
Tiểu thuyết, Đặng Thiều Quang »
- Anh có vẻ ít nói nhỉ? Cô ta nói.
- Tôi sẽ nói rất nhiều đấy – Tôi đáp.
- Anh thử nói đi! Cô ta rụt rè đề nghị.
