<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>VănHọcMạng.net &#187; Bỏ phố lên rừng</title>
	<atom:link href="http://vanhocmang.net/tag/bo-pho-len-rung/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://vanhocmang.net</link>
	<description>Văn Học Mạng</description>
	<lastBuildDate>Tue, 10 Aug 2010 05:50:06 +0000</lastBuildDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.9.2</generator>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
			<item>
		<title>Bỏ phố lên rừng</title>
		<link>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2007-10/bo-pho-len-rung/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2007-10/bo-pho-len-rung/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 03 Oct 2007 19:54:20 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Đặng Thiều Quang</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[Đặng Thiều Quang]]></category>
		<category><![CDATA[Bỏ phố lên rừng]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=1350</guid>
		<description><![CDATA[Tôi không rõ là mình đang ở đâu. Có tiếng người, tiếng gió, và qua âm thanh những cây nứa nổ toác ra tôi nghe thấy tiếng nắng nữa. Trước mặt tôi là nắng gió, và cả người nữa – mênh mông là người. Thành phố vây quanh tôi với các ngã tư ngã năm đầy người qua lại, như một cái chong chóng khổng lồ, hay là như một cái cối xay nghiền nát tất cả người ngợm và các loại xe cộ. Chắc chắn trong đám đông hỗn ...

<h3>Related Posts</h3>



No related posts.
]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><!-- 		@page { margin: 2cm } 		P { margin-bottom: 0.21cm } --><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Tôi không rõ là mình đang ở đâu. Có tiếng người, tiếng gió, và qua âm thanh những cây nứa nổ toác ra tôi nghe thấy tiếng nắng nữa. Trước mặt tôi là nắng gió, và cả người nữa – mênh mông là người. Thành phố vây quanh tôi với các ngã tư ngã năm đầy người qua lại, như một cái chong chóng khổng lồ, hay là như một cái cối xay nghiền nát tất cả người ngợm và các loại xe cộ. Chắc chắn trong đám đông hỗn độn ở thành phố này có những người quen biết tôi, họ sẽ đứng lẫn trong đám đông rồi nhìn tôi bình thản, hay là như thể họ nấp trong rừng cây ngụy trang còn tôi là một con hươu đang mon men ra bờ suối uống nước vậy. Họ có cuộc sống riêng của họ. Họ cóc quan tâm gì nhiều đến kẻ khác.<span id="more-1350"></span></span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Cũng có khi tôi thích thú nhìn ngắm họ từ ban công trên cao, khi đó trông như ai cũng đều đang cúi đầu một cách nhẫn nại. Những mái đầu xanh hùng hục lao đi, những mái đầu bạc như đang cam chịu tuổi già… tất cả hoà thành một mảng màu hỗn độn lố nhố nhung nhúc nơi lòng đường. Tôi không sao chối bỏ được cái cảm giác buồn chán khi ấy. và nếu có ai hỏi cuộc sống thị thành là như thế nào thì tôi sẽ chỉ cho họ xem cảnh đường phố giờ tan tầm.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Không, tôi không hẳn muốn nói đến những ngã tư ùn tắc hay những gác chắn đường tàu chật ních xe cộ. Thường thì tôi luôn tìm cách thoát ra, leo lên vỉa hè, cầu vượt, quay đầu tìm lối thoát. Tôi cảm thấy những ánh mắt khó chịu, thậm chí là thù địch, từ phía đám người đang kẹt cứng kia. Nhưng tôi phớt lờ, bởi vì tôi không thể nhẫn nại như họ.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Tất cả những cái đó cũng chẳng sao, chẳng ý nghĩa gì. Tôi nhìn thấy cái khác kia. Tôi nhìn thấy những bước chân nhích từng tí một, khuôn mặt câm lặng , ánh mắt vô cảm. Họ đấy. Họ đang ở đấy, giữa đám bụi và khói xăng, họ đang chờ được giải thoát. Họ biết sớm muộn gì tàu hoả cũng chạy qua, họ yên tâm, nhưng họ cũng bồn chồn. Tôi biết thừa nhiều kẻ trong số họ chẳng biết làm gì cho hết thời gian nhàn rỗi của mình, họ đi ra đường chỉ để đốt cháy cho hết số nhiên liệu chứa trong bình xăng, để thấy ít ra họ còn có khả năng tiêu tốn tiền bạc và góp một phần nhỏ vào công cuộc gây ô nhiễm vĩ đại của nhân loại. Là để họ thấy mình tồn tại.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Thế nhưng đám thanh niên choai choai điên cuồng lạng lách lại có một lý do khác, chúng lao như tên bắn để quên đi sự tồn tại của chính mình. Có một quy luật là khi bạn phóng nhanh thì bạn không thể suy nghĩ, và ngược lại khi bạn suy nghĩ thì bạn không thể đi nhanh. Khi thong thả dạo phố, bạn cảm thấy bạn tồn tại. Anh bạn thân của tôi lại tỏ ra khó chịu mỗi khi thấy tôi nhởn nhơ như thế. “Mày thừa thời gian hả?”- Anh ta nói- “Tao không thể chịu nổi thói rởm đời kiểu tiểu tư sản như thế ở một thằng bạn không tài sản”.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Tôi chỉ im lặng hoặc cười trừ. Vì tôi biết anh ta luôn vội vã đến thư viện đọc sách, tôi cũng biết ở thư viện anh ta thường xuyên được người ta vỗ vai bảo: “Này anh bạn trẻ dậy đi, hết giờ rồi, dậy đi để chúng tôi còn đóng cửa!”.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Thực ra chúng tôi cũng giống nhau cả thôi. Anh ta giết thời gian bằng những cuốn sách gây buồn ngủ, còn tôi thì ru ngủ mình bằng những chuyện yêu đương. Chúng tôi lo sợ bị thừa ra khỏi cuộc sống chảy cuồn cuộn những dòng người xuôi ngược, ở nơi đó chúng tôi hay nghe loáng thoáng họ nói đến những từ “dấn thân” và “nhập cuộc”, và những cái gì mà liên quan đến “toàn cầu hoá” nữa chứ! Ồ, nghe thật là hấp dẫn! Chỉ những người cấp tiến mới sử dụng những động từ đầy quyến rũ đó. Họ khiến chúng tôi cảm thấy như là cuộc sống này, thời đại này thuộc về những số ít được chuẩn bị đầy đủ kiến thức, hiểu biết tường tận về thế giới này và sự vận động của nó, đi đầu về công nghệ, nắm bắt tri thức- mà tri thức lại được họ định nghĩa là quyền lực. Như thể số ít đó nắm trong tay những vũ khí hiện đại, tiêu diệt những kẻ kém may mắn hơn, như chúng tôi, ít ra là tôi và anh bạn mọt sách, đang bấu víu lấy những giá trị cũ, không chịu xuôi theo dòng thời đại.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Mệt mỏi, chán chường, thất nghiệp, anh bạn tôi nghĩ: “Ngủ ở nhà sẽ tiện lợi hơn ở thư viện”. Khi đó chúng tôi mới tốt nghiệp đại học. Tôi thì nhận ra tình yêu ngây thơ thời sinh viên chấm dứt, ngay khi chúng tôi bước chân ra đường. Cái thói quen lên thư viện của anh bạn trở nên vô lý và vô nghĩa. Còn cái thứ tình yêu như là thói quen của tôi, với cô gái đó cũng vậy, tôi nhận ra nó cần phải chấm dứt. Tôi cần phải chạy trốn.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">- Làm vậy không hay ho gì đâu – Anh bạn tôi nói.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">- Đó là cách tốt nhất.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">- Tốt nhất cho mày thôi.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">- Cả cho cô ta nữa – Tôi nói rồi bỏ đi liền.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Tôi nhận ra là anh ta, chẳng rõ từ bao giờ, trở nên thờ ơ với những tâm sự của tôi, nỗi thất vọng của tôi. Tôi thấy cần phải bỏ đi. Người bạn thân cũng chẳng giúp gì được cho tôi lúc này. Anh ta đang cơn buồn ngủ. Trong “cơn đau buồn tiểu tư sản” của mình tôi nhớ đến câu nói: “Kẻ đang vướng cái dằm trong mắt thì chẳng quan tâm đến cái gì khác ngoài con mắt bị đau”. </span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Trong tôi chỉ còn sự trống rỗng, không gì khác. Tôi cắm mặt lê bước trên hè phố, ngắm nhìn đủ loại chân cẳng bước qua, không buồn xem chủ nhân chúng là ai nữa. Tất cả những vận động rục rịch quanh tôi, có lẽ theo một quy luật nào đó, có Chúa mới biết được, tôi có thuộc về quy luật đó hay không?</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Quy luật ấy quá mơ hồ. Các vạt áo lay động. Bước chân cà nhắc của một người bị tật nguyền. Lá khô, lá vàng, lá xanh, rác rưởi. Bụi và khói xăng. Tiếng động cơ. Tôi rơi tõm vào trong sự hỗn loạn, thậm chí là hỗn mang, một cơn hoang tưởng. Mọi thứ mất hết dáng vẻ thường ngày vốn có, chúng lay động rồi chập vào nhau theo một trật tự riêng bí ẩn. Như thể bước chân tôi không còn thuộc về tôi, nó cứ bước đi miên man, rồi một tiếng còi ô tô xé tai làm tôi giật mình, như thể thứ âm thanh ấy đập tan xác tôi, nuốt chửng tôi, xoá đi sự tồn tại của tôi, sự sống của tôi trở nên mỏng manh yếu đuối, tôi chỉ còn là một tần số âm thanh mà thôi.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Tôi dừng lại và định thần.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Trời tối từ lúc nào không hay, và tôi nhớ ra điều cần phải làm.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Đường phố đã thưa thớt người qua lại. Phía trước có một đám công nhân đội mũ nhựa bảo hộ xúm quanh một chiếc máy xúc. Hình như chính nó đã làm tôi giật mình, chiếc máy xúc có chiếc gầu khục khặc ngoạm xuống lòng đường, với tiếng va chạm chát chúa. Họ luôn tìm ra cớ để phá nát đường phố. Tôi nhớ ra việc cần làm. Tôi vào trạm điện thoại bên đường, ở đây quá ồn – “Em đấy à?- Vâng- Em đang làm gì vậy?- Đang ngồi một mình- Tôi im lặng, người cứng đờ, cố nghĩ đến một điều gì đó. Vô ích. Trong tôi chỉ là sự trống rỗng. Tôi là một cái túi da được bơm hơi. Ở đây ồn quá- Tôi nghĩ được như thế- Ở đây quá ồn- Tôi nói- Ừ em biết- Cái gì cơ?- Tiếng ồn- Đúng rồi, máy xúc, họ đang sửa đưòng mà, cày tung cả phố lên”</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Tôi nhìn ra ngoài. Phố đã khuya rồi. Có lẽ tôi phải nói thôi. Có lẽ tôi sẽ nói nghe anh này, em hãy nghe anh nói về chuyện chúng mình… Có vẻ rào đón quá, thôi thì nói thẳng ra cho xong, tôi không muốn dối trá, ngay từ khi quen nhau cách đấy vài tháng, trước khi ra trường, vậy mà có lúc như xa lắc xa lơ, tôi bị lẫn lộn về thời gian. Cái giọng nói trong ống nghe, tôi biết nó cách tôi vài chục mét, ngay trên ô cửa sổ sáng đèn kia, nếu tinh ý cô ấy có thể nhận ra tôi đứng ngay dưới lòng đường gần nhà cô ấy, nơi mà toán thợ đang hì hụi đục phá đường với thứ âm thanh chát chúa đang len vào từng xó xỉnh ở đây. Nhưng khoảng cách giữa hai con người thì thật là xa thẳm. Cái thước mét tiêu chuẩn toàn thế giới đang sử dụng tôi nhớ người ta đặt nó đâu đó gần Paris, làm bằng platinium hay bạch kim gì đó nữa. Nó không thể đo khoảng cách giữa hai con người, đó là điều chắc chắn. Thực ra, chiếc máy xúc kia là cái tôi thấy gần gũi nhất, nó vung gầu lên ngoạm lấy tôi, thế mới là gần chứ. Đèn pha của nó chụp vào tôi, chiếc máy xúc ấy, thế cũng tốt, mắt tôi chói loá. Giá như tôi mù luôn thì hay biết mấy. Mà ồn ào khiến tôi điếc đặc lại càng tốt, tôi chẳng nghe thấy cô ấy nói gì từ máy điện thoại. Tình yêu lúc nào mà chẳng mù quáng? </span></span></p>
<p>“<span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Anh nghĩ mình phải chia tay thôi, anh không còn muốn yêu đương gì nữa”- tôi nói rồi gác máy. Tôi đã nói như vậy. Và mọi chuyện xong xuôi. </span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Tôi đứng trên một cây cầu bắc qua Tô Lịch, tay tỳ vào lan can xi măng lạnh toát nhìn xuống dòng sông đào đen ngòm nước cống, nhổ vài bãi nước bọt và cố lắng nghe tiếng nó chạm mặt nước. Tôi nghĩ ngợi gì đấy, sau đó lại bỏ đi. </span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Tôi cố tìm một nơi để đến, những chỗ có thể uống một ly và qua đêm. Nhưng chỉ nghĩ đến sự tẻ nhạt và cô độc ở đó tôi đã thấy lợm giọng. Thế nhưng ngay khi đó, vào lúc rạc cẳng và buồn chán nhất, một lần nữa trong tôi bùng lên ước muốn được bỏ đi khỏi thành phố này. Nơi đây không có chỗ cho tôi, có lẽ nên đi về miền quê xa, nơi ấy có nắng gió, núi đồi, có triền sông đầy phù sa bình yên và đem lại sự thanh thản.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Khi tôi tỉnh dậy, tàu đã đến ga.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Tôi nhận ra ngay cái không khí tỉnh lẻ đang vây quanh, dù tôi đã đi xa bao năm và nó không còn toàn vẹn như xưa, như tôi vẫn hình dung. Tôi trôi dần theo đám đông ra cửa ga. Không lẽ nào đây chính là mảnh đất thời thơ ấu? Tôi không nhận ra một khuôn mặt nào quen thuộc trong số những hành khách, những người lái taxi, hay những tay xe ôm kia, và có lẽ tôi cũng không thực sự muốn nhận ra một ai cả. Tôi sẽ là một người tha hương trên chính quê hương mình. Tôi đi về phía bờ sông. Con đường mòn ngày xưa nay cỏ mọc um tùm, đâu đâu cũng là cỏ dại, trùng điệp bờ lau. Trong tôi tràn đầy hy vọng sẽ tìm được cảm xúc yên lành ngủ quên bấy lâu. Một thứ tình cảm nguyên vẹn sau những cay đắng chua chát mà tôi nếm trải nơi phồn hoa, có lẽ may ra nó sẽ an ủi tôi, giúp tôi vượt qua những dự cảm buồn bã về tương lai vô định.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Tôi đến sát mép nước hy vọng tìm thấy một con tôm, hay đàn cá chày táo tợn năm xưa hay quanh quẩn tìm mồi mỗi khi chị hàng rau gánh ra rửa, chúng tranh nhau những con sâu hiếm hoi rơi ra từ những mớ rau.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Nhưng tôi đã thất vọng. Bến nước hoang vắng không một bóng người, và cũng chẳng bóng chim tăm cá đâu. Nơi đây không hề có biểu hiện gì của sự sống. Xa chút nữa là đoạn sông khuất sau bãi bồi, phía thượng nguồn ấy đầy ắp nước lóng lánh trong nắng chiều. Tôi muốn cất tiếng gọi đò như ngày xưa, để tiếng gọi bay sang vách đá bên kia sông dội đi dội lại. Nhưng bến sông tĩnh mịch quá, tôi không nỡ phá tan bầu không khí cô liêu này. Và tôi cứ ngồi đó bó gối nhìn dòng sông trôi đi, đắm chìm trong những hoài niệm.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Bến đò lâu nay dường như bị lãng quên không người qua lại. Một chiếc cầu lớn được xây dựng cách đây nhiều năm trước phía hạ nguồn đã khiến những tiếng gọi “đò ơi” thôi vang vọng trên sông. Tôi nhớ âm thanh ấy ghê gớm. Tất cả chỉ còn là một nỗi xúc động mơ hồ kéo dài, kéo tôi đi mê mải dọc bờ sông. Tôi vẫn chưa nhìn thấy con tôm nào. Không biết có phải thời gian làm cho tôi thay đổi, hay con sông này thay đổi. Tôi đến bến sông để tìm lại mình của ngày xưa. Nó vẫn nằm đó yên lành, âm thầm chảy và đầy ắp nước, với muôn vàn ánh mặt trời phản chiếu. Nhưng lòng tôi thì ngơ ngác mơ hồ.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Những chuyến phà chở khách cùng chung số phận với đò ngang, cả cầu phao cũng vậy. Tất cả bây giờ chỉ còn là những đống sắt gỉ nửa chìm nửa nổi đang vật vờ nằm kia chờ thanh lý. Mọi thứ tiêu điều xơ xác, tấm biển “Bến Âu Lâu” ngày xưa nay biến đâu mất, những gian nhà bán vé và phòng đợi chỉ còn là đống gạch vụn đổ nát.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Bờ đá tôi hay ngồi câu cá vẫn còn đó, nhưng thật khó khăn mới nhận ra nó vì rêu phủ kín và cây dại làm lối mòn xuống đó biến mất. Tôi lại nhớ đến những con tôm trong veo mà mùa nước trong tôi hay mê mải ngắm chúng đến quên cả giật cá cắn câu, những con tôm bơi giật lùi, chúng không thể biết là tôi lại có thể nhớ chúng đến thế.</span></span></p>
<p><em>“<span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Chiều chiều ra đứng bờ sông</span></span></em></p>
<p><em><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Nhìn sang bên ấy thấy lòng cô liêu</span></span></em></p>
<p><em><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Cánh cò thui thủi phiêu diêu</span></span></em></p>
<p><em><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Đò ơi bên ấy buồn nhiều hay chăng?”</span></span></em></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Tôi nhớ đến anh hàng xóm dở người hay hát những bài xẩm, và đặc biệt là cái đoạn trên. Cái giọng khê đặc của anh ta, sự khốn quẫn của gia đình anh ta, vào thời bao cấp xa xưa ấy. Làm sao tôi có thể xoá chúng đi khỏi trí nhớ của mình?</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Nhà anh và nhà tôi cách nhau một quả đồi nhỏ. Tôi lần đường tìm về nơi cũ. Tôi nhớ anh ta. Tôi muốn biết anh ta còn tồn tại trên cõi đời này hay không, hay đó chỉ là một ảo ảnh của quá khứ mơ hồ. Con đường mòn ven sườn đồi mọc đầy lau dại phất phơ. Phía trên cao, những tán cọ lộng lẫy nhìn xuống tôi bình thản. Tôi cứ đi, đi mải miết, mà chiều chưa tắt nắng, bóng tôi đổ dài phía trước. Những ý nghĩ quay cuồng đuổi nhau, tôi thấy nắng, thấy gió, thấy một cánh chim bay vụt khỏi tán lá cọ rồi mất hút trong man dại của lớp lớp sườn đồi. Bước chân tôi như không còn nhớ con đường mòn, nó dẫn tôi đi lạc lối. Tôi vẫn chỉ thấy nắng gió. Thấy trên cao là lá cọ và bầu trời xanh, và những đám mây lờ lững trôi. Tôi thấy cái khoảnh khắc này rồi sẽ mất hút trong sự vô cùng tận của vĩnh hằng. Mặt trời kia, bầu trời kia, mãi mãi còn đó, chứng kiến sự sinh sôi rồi tàn lụi vạn vật quanh đây.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Tôi nhận ra một mùi hương quen thuộc của đỉnh đồi. Nó rất mỏng và có vẻ gần, nhưng cứ hễ căng cánh mũi ra cảm nhận thì nó biến mất. Tôi dừng lại ở đỉnh đồi, nơi mà ngày xưa tôi đứng ngóng về phía nhà một cô gái- mà có thể coi như đó chính là mối tình đầu.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Nhà cô ấy như bỏ hoang, cổng ngõ thưa thớt phủ lá rụng. Con chó vàng nằm trong sân uể oải ngóng dọc theo con đường mòn ven đồi vắng người qua lại, có vẻ nó cũng buồn rầu chờ đợi một điều gì đó, một điều chẳng bao giờ đến.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Tôi ngập ngừng không muốn bước về phía ngôi nhà ấy. Bên kia đồi vọng lại giọng ca khê nồng của anh hàng xóm dở người. Anh ta vẫn còn đó. Tôi nhân ra tiếng hát điên điên khùng khùng ấy, lúc nức nở, lúc như tiếng một con chó lạc chủ tru lên đầy vẻ tuyệt vọng. Bao nhiêu năm qua anh ta vẫn nhai đi nhai lại lời một bài hát cũ kỹ:</span></span></p>
<p><em>“<span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Chiều xưa trên đồi thông</span></span></em></p>
<p><em><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Ta đi dưới mây hồng</span></span></em></p>
<p><em><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Anh yêu làn hương tóc</span></span></em></p>
<p><em><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Em còn nhớ hay không?</span></span></em></p>
<p><em><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Chiều xưa trên đồi thông</span></span></em></p>
<p><em><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Bên con suối ngược dòng…”</span></span></em></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Giọng hát bệnh hoạn cứ chảy dài, làm không gian gỉ sét theo. Có lẽ anh hàng xóm chẳng hề nhận ra tôi, thường thì anh ta chìm đắm vào ca hát và quên hết mọi chuyện xảy ra trên đời, anh ta chỉ nhớ được một số câu trong bài hát, còn phần lớn thời gian anh ta dành để ngồi trước hiên nhà đờ đẫn nhìn về xa xăm.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Bước chân tôi đi về phía ấy từ lúc nào không hay. Tôi nghe thấy tiếng anh ta đang nỉ non khóc, bà mẹ anh ta càu nhàu. Tôi nhìn thấy một con mương nước chảy lờ đờ đầy lá mục nổi váng bên trên. Ngõ vắng này lá tre rơi rất nhiều, lá rơi lăn tăn xoay nhiều vòng trong không trung trước khi chạm đất, giống y như ngày xưa vẫn thế. Tôi đã nhìn quang cảnh này biết bao lần, nó luôn khiến tôi bị thu hút, xúc động một cách thái quá, như thể lẽ ra nó phải khác đi vậy. Cô ấy đứng vịn tay vào cổng, mái tóc bồng bềnh vương lá tre khô, đôi mắt ngân ngấn nước. Cũng không phải hôm đó, có lẽ là hôm nào tôi và cô đi theo đoạn đường ray bỏ hoang có chiếc đầu máy hơi nước mục nát chỉ còn những khung sắt gỉ nham nhở, cây dại với dây leo mọc hoang tàn.</span></span></p>
<p><em><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">- Một ngày nào đó mình cũng sẽ mục rữa như nó mà thôi.</span></span></em></p>
<p><em><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">- Anh nói thế làm gì?</span></span></em></p>
<p><em><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">- Chuyện anh và em ấy.</span></span></em></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Tôi muốn quay lại chỗ đó xem đống sắt vụn ấy còn nằm đó hay không. Tôi muốn tận mắt xem cái chết của chiếc đầu máy ấy, đoạn đường ray ấy, đang diễn ra từ từ, suốt bấy nhiêu năm nay. Tôi lần mò theo lối cũ, lau lách mọc um tùm rậm rạp hơn xưa kia, tôi phải vất vả lần tìm lại dấu vết cũ. Chỗ ấy chính là đây. Nhưng không còn gì sót lại của chiếc đầu máy hơi nước cổ xưa ấy nữa, tất cả đã biến mất.</span></span></p>
<p><em><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">- Một ngày nào đó mình cũng sẽ mục rữa như nó mà thôi.</span></span></em></p>
<p><em><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">- Anh nói thế làm gì?</span></span></em></p>
<p><em><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">- Chuyện anh và em ấy.</span></span></em></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Thôi được, tôi tự nhủ. Cô ấy đã từng nói như thế. Và điều đó cũng đã chết đi ngay từ khi nó sinh ra, có chăng chỉ còn là một ký ức nhỏ nhoi. Tôi càng muốn quên nó đi thì lại càng như nghe trong đầu giọng nói của cô ấy, thốt ra từ đôi môi xinh như hoa.</span></span></p>
<p><em><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">- Anh nói thế làm gì?</span></span></em></p>
<p><em><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">- Chuyện anh và em ấy.</span></span></em></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Cô vịn tay vào cổng. Đôi mắt ướt. Anh hàng xóm đâu đó gào lên thảm thiết. Tôi chẳng có chiều xưa nào hết. Chiều chiều tôi cũng không ra đứng bờ sông gọi đò. Tôi quay lại đây tìm cái gì không rõ. Cô ấy đâu còn nơi đây, cô ấy đã lấy chồng và lưu lạc tận chân trời nào. Cảnh vật này xa lạ, tiêu điều xơ xác. Những quả đồi trọc kia xấu xí như đầu những tù nhân, và con đường mòn như một vết sẹo ngoằn ngoèo. Những ngôi nhà giống nhau, buồn thảm, bé tí, với một vài con chó nằm thè lưỡi trước cổng. Tôi bỗng muốn gào lên cùng anh hàng xóm dở người hoặc chạy cật lực như chiếc đầu máy kia rồi lăn kềnh ra mục nát như nó xem rốt cuộc thì đời một con người còn lại những gì.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Rồi tôi sẽ kiệt sức nằm vật ra trên đỉnh đồi, giữa thênh thang êm đềm. Chiều gần tàn, mây lững thững trôi yên lành về phía cuối chân trời. Tôi tận hưởng đệm cỏ êm ái, những tán cọ lộng lẫy trên cao ngó xuống. Thế rồi từ một nơi nào đó rất đẹp trong ký ức vọng lại tiếng trẻ con đồng thanh học bài:</span></span></p>
<p><em><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Học đi em<br />
Học đi mà nhớ mãi<br />
Quê hương ta một dải<br />
Từ Mũi Cà Mau<br />
Đến địa đầu Móng Cái<br />
Quê hương ta<br />
Đồng ruộng phì nhiêu<br />
Đủ bốn mùa hoa trái<br />
Núi Trường Sơn vĩ đại<br />
Bờ biển rộng bao la<br />
Có Việt Bắc mồ ma giặc Pháp<br />
Nối liền Đồng Tháp Nam Bộ thành đồng<br />
Học đi em<br />
Học đi mà nhớ mãi<br />
Quê ta liền một dải<br />
Như máu chảy trong người<br />
Kẻ nào định chia đôi<br />
Chia lòng ta sao được<br />
Em học đi cho thuộc<br />
Rằng:<br />
Lòng ta chung một Cụ Hồ<br />
Lòng ta chung một Thủ đô<br />
Lòng ta chung một cơ đồ Việt Nam. </span></span></em></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Tôi thấy tôi trong đám trẻ, đang ê a đọc bài thơ xa xưa ấy, với đôi mắt trong veo chưa vẩn bụi trần: </span></span><em><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">“Học đi em, học đi mà nhớ mãi”</span></span></em></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Tôi nghĩ đến tất cả mọi thứ trên đời đang liên hệ với nhau vừa rất chặt chẽ lại vừa rời rạc biết bao. Ở đây không có sự náo nhiệt gấp gáp cuồng điên của nhịp sống đô thành, nơi mà có vô số con người đang lao vào những cuộc chiến thực sự, để giành giật lấy miếng ăn, danh vọng, tiền bạc, thậm chí chỉ là chỉ để cảm thấy mình đang tồn tại. Vậy mà nơi đây, mảnh đất này, như thể bị thế giới lãng quên vậy. Những tán cọ kiêu hãnh trong lãng quên. Tôi chạy trốn khỏi thành phố để lần tìm về một chút êm ả của quá khứ. Cách đây vài trăm cây số, bạn bè tôi, người thân, đồng nghiệp của tôi, tất cả vẫn đang vật lộn ngụp lặn trong một thế giới thông tin khổng lồ đang thay đổi chóng mặt. Họ nhai, nuốt, đi lại, liên lạc, cố gắng tìm hiểu về cái thế giới mà họ đang tồn tại trong đó. Chỉ cần họ lơi lỏng, họ sẽ bị bỏ rơi và tụt hậu.</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Tôi phải đi đâu bây giờ? Tôi không biết. Tôi cứ nằm trên đỉnh đồi để mặc cho thời gian trôi qua, đúng như phận sự của nó. Những đám mây bay ngang qua bầu trời. Thế giới vẫn đang vận động không ngừng. Một cuộc sống lạ lùng đang chờ đợi tôi ở đâu đó. Anh bạn thân của tôi liệu rồi có còn chìm đắm trong giấc ngủ ở thư viện? Hay rồi chúng tôi sẽ thức dậy và bắt kịp chuyến tàu của nhân loại? Cái chuyến tàu mà không một ai biết ga cuối sẽ là chốn nào. Liệu tôi sẽ sa lầy vào một cuộc tình chốc lát nào đó? Hay rồi một ngày, tôi sẽ gặp một tình yêu thực sự, khiến tôi trở nên mạnh mẽ, khiến tôi cảm thấy tôi thực sự tồn tại trong cuộc đời này?</span></span></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Từ nơi đẹp đẽ xa xôi kia vẫn vọng lại giọng trẻ thơ:</span></span></p>
<p><em><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Học đi em<br />
Học đi mà nhớ mãi</span></span></em></p>
<p><span style="font-family: Times New Roman,serif;"><span style="font-size: medium;">Tôi quay lưng bước đi trong buổi chiều tàn. Trước khi xa khuất tôi ngoái lại nhìn lần nữa. Phía bên kia, nơi cuối con đường mòn men sườn đồi, con chó vàng vẫn nằm trong sân ngóng buồn bã về xa xăm.</span></span></p>
<p style="margin-bottom: 0cm;">


<h3>Related Posts</h3>


<p>No related posts.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2007-10/bo-pho-len-rung/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
