Keng, Thơ »

[18 Sep 2009 | No Comment | 354 views]

“Chưa kịp hiểu về nhau 
Hạ vèo níu chân anh đi mất
Để lại trời thu vàng chen kín đất” (*)
Phượng bùi ngùi mắt đỏ khóc nơi nao?
Em lặng mình ngắm những vì sao
Cánh tay mảnh chẳng bao giờ với được
Nhợt nhạt mùa thu, bàng bạc ngày nắng tắt
Gió cuối mùa thổi buốt cõi lòng đau.
Này người tình hỡi sẽ quên nhau vào sớm mai
Khi nắng đổi thay màu mắt môi thảng thốt
Vệt son khô in hằn đôi dấu nhớ
Một nỗi nhói đau, sau giấc ngủ dài.
Đành là thế, hai mùa xa …

Keng, Thơ »

[18 Sep 2009 | No Comment | 308 views]

Tự nhiên bần thần
Tự nhiên trống rỗng
Tự nhiên chán chường
Tự nhiên lòng đầy ắp rối rắm
Tự nhiên vơi cạn bao nỗi yêu thương
Chập chờn những hoài nghi, vụn vặt, hợp tan, quên nhớ…
 
Em thức đợi mặt trời
Để nghĩ suy về chuyện chúng mình
Có thể em đã sai, có thể lối đi của em là sai
Như giấc mơ dài tan tành vụn vỡ lúc bình minh
Vậy mà em đã từng mơ
Những giấc mơ dài đằng đẵng
Trong những tháng ngày không ngủ, em vẫn cứ mơ
 
Ảo ảnh và phù phiếm
Có lẽ đã …

Keng, Thơ »

[18 Sep 2009 | No Comment | 526 views]

Cho một ngày
Cho một người
Chỉ riêng em biết…
 
Em chưa bao giờ leo lên trên đỉnh núi
Bởi giấc mơ em ngắn ngủi bất thường
Bởi con tim em chưa bao giờ tham vọng
Một tình yêu dọc suốt cả cuộc đời…
 
Gặp gỡ rồi chia ly
Yêu và không yêu hỗn độn
Em mộng du qua những cuộc tình
Dài – ngắn, nông – sâu cũng chẳng hiểu nổi chính mình.
 
Em chìm vào bóng anh
Giấu mình trong khoảnh khắc bình yên sau bao mùa bão giật
Lặng lẽ đau khi chỉ là chiếc bóng
Mắt anh hướng mãi phía …

Tiểu thuyết, Trang Hạ »

[17 Aug 2009 | 6 Comments | 2,313 views]
Đôi vợ chồng sống trong kho chứa đồ (phần cuối)

(Nhật Biên Thủy – TQ)
Chương Mười Sáu
Vé máy bay của tôi đã đặt mua rồi, vé giá bán lẻ.
Mỗi năm tới dịp Tết, hãng hàng không đều bắt đầu kiêu ngạo, có chết cũng không thèm giảm giá, thế nhưng vé luôn không kiếm ra, người Trung Quốc có lẽ quá yêu gia đình nên cuối năm dù có phải tiêu khoản lộ phí khổng lồ cũng hài lòng, coi như là một động tác giúp cho nền kinh tế phát triển.
Ngành đường sắt, cũng bướng bỉnh nói thì bảo …

Nguyễn Lệ Chi, Truyện dịch »

[7 Aug 2009 | No Comment | 1,483 views]
Thả tương lai u uất lên trời cao (2)

Ngày 17 tháng 11 năm 2005
Hôm qua khi tôi vừa ra khỏi phòng ngủ, thấy Simon quấn khăn tắm, đang làu bàu, Em không thể loáng một cái cai hết mọi thứ được. Ý của Francis là khi chúng tôi đang trong giai đoạn cai thuốc, không nên uống cà phê. Tối qua, Francis lại nhắc nhở tôi không nên ăn sôcôla. Anh ta nói nếu tôi ăn sôcôla ở đây, rất có khả năng tôi sẽ mắc phải bệnh nghiện đồ ngọt và trở nên mập lên. Tôi nói …