Gió cuốn mây ngàn
18 September 2009
1,233 views
One Comment
Lãng đãng cơn mất ngủ chập chờn.
Đong đưa giấc mơ xám trắng nhập nhoạng.
Cũng chẳng hiểu nguồn cơn.
Chỉ mơ hồ nhói đau quá khứ…
Có bao giờ anh cảm thấy xót xa ân hận?
Có bao giờ đôi vai anh nặng lòng vương vấn?
Có bao giờ anh ngập trong nỗi nhớ thương về em?
Hay là đã quên…?
Nhẹ nhàng như “Mây trắng bay theo cùng với gió”…
Có thể là đã quên…









Thơ kiểu này tớ ngồi viết 15 phút ra cả mấy rổ xảo!
Leave your response!