Em đã rất nhớ, vì không hề yêu anh
Em nhớ anh! Rất nhớ…
Thời gian phủ rong rêu lên mùa cũ
Tưởng rằng đã thôi đau, đã chìm trôi quên lãng
Tháng năm xưa gói tròn vào khoảnh khắc
Nhắc nhở trái tim trong tiếng thở dài
Vậy mà em lại nhớ… nhớ đến cồn cào.
Từng chiều nhạt nắng
Phố vắng thưa một bóng người
Một bàn tay lạc lõng
Chơi vơi kỷ niệm mờ xa
Em bước qua
Điềm nhiên gương mặt
Giấu lòng mình vào giọt mặn không rơi.
Đôi khi em ước
Mưa có màu vàng và nắng tỏa màu xanh
Anh sẽ về bên em như một điều kỳ diệu
Triệu điều ước cũng chỉ là ảo tưởng
Nên cứ nhớ hoài để nói rằng em chẳng hề yêu anh.
Anh nhỉ? Rằng em không được nhớ
Rằng em phải sống an vui
Rằng em quên mới là yêu anh thực sự…
Vì tình nghiệt ngã nên nỗi nhớ thành kẻ thù của yêu thương.
Và trong vọng âm của những người tình không đến được với nhau
Anh thầm thì: Không sao quên được
Bởi cả đời đã chẳng thể yêu em.
Tình yêu không dài qua kiếp sống
Đành rằng ta nhớ, dẫu rời xa khoảng trời vụn vỡ khi xưa.
Nhưng em tin rằng vì không yêu nên đã nhớ anh thật nhiều.
Anh nhỉ? Không yêu nên cứ mãi hoài nhớ nhau…
***









Trời ơi. Vắng quá…
Leave your response!