<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
		>
<channel>
	<title>Comments on: Đến cuối cơn mơ</title>
	<atom:link href="http://vanhocmang.net/keng/2009-09/den-cuoi-con-mo/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://vanhocmang.net/keng/2009-09/den-cuoi-con-mo/</link>
	<description>Văn Học Mạng</description>
	<lastBuildDate>Thu, 26 Aug 2010 06:14:07 +0000</lastBuildDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.9.2</generator>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
		<item>
		<title>By: Trắc Ẩn</title>
		<link>http://vanhocmang.net/keng/2009-09/den-cuoi-con-mo/comment-page-1/#comment-848</link>
		<dc:creator>Trắc Ẩn</dc:creator>
		<pubDate>Tue, 06 Apr 2010 08:25:05 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=2293#comment-848</guid>
		<description>Sân ga tàu chợ

Chuyến tàu em gặp tôi đi
Gọi là tàu chợ biết gì thời gian
Xa quê tôi hướng vô Nam
Dẫu ba lần đậu cũng tan mộng đời
Biết bao nhiêu chuyện khóc cười
Lý lịch mà hỏng thì đời đã toi
Đậu chữ đậu nghĩa đậu chơi
Tuyển sinh chân lại là rơi xuống bùn
Coi như phận nghiệt nẻo cùng
Quê không hương lửa lạ lùng cõi quê
Lạc loài trong cõi u mê
Không không tất cả tái tê kiếp người
Thôi đành lạc bước xa vời
Thôi đành cay đắng rã rời mà đi
Gặp em thân phận lạ kỳ
Con gái mười bốn hết thì thanh tân
Gieo neo bị xiết nợ nần
Bắt em xiết nợ lấy phần nguyên trinh
Ngàn lần dân chủ yên bình
Tự do độc lập mà mình ở đâu
Vai gầy đôi mắt em sâu
Lời em thỗn thức nỗi đau đời mình
Bán bưng tàu chợ mưu sinh
Nhìn em tôi thấy đời mình còn hương
Ngập ngụa ga chợ vô thường
Rác, phân người ị cứ chường ường ra
Hàng quán giang hồ lại qua
Ào ào lui tới cứ là như không
Tôi mua mấy món em bưng
Tàu chợ không tới trời chừng đã khuya
Khật khờ lạc lõng trên ga
Gật gù nền đất mà chờ tàu đi
Bán buôn lợi có được gì
Em mong cất bước mà đi phương nào
Tôi thì thân phận lao đao
Ngu ngơ nào biết chốn nào để đi
Tương lai đen kịt biết gì
Con trai thôi phải gan lì biết sao
Bờ bụi ngủ có gì đâu
Còn em thân gái biết bao nghịch thường
Ráng đi em chớ có buồn
Trời cao có mắt có đường em đi
Phương xa ai đã biết gì 
Không thân không thích thì nguy vô cùng
Sầu rơi nước mắt tuôn dòng
Nhìn đời dưới đáy dưới cùng mà ghê
Rộn ràng những bước chân lê
Phân ị người đạp vãi về nơi đâu
Quên luôn nhìn trước trông sau
Quên luôn phân đạp kéo theo mang về
Cuộc đời như hết ê chề
Thối thơm mang trải cùng quê chuyện thường
1980</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Sân ga tàu chợ</p>
<p>Chuyến tàu em gặp tôi đi<br />
Gọi là tàu chợ biết gì thời gian<br />
Xa quê tôi hướng vô Nam<br />
Dẫu ba lần đậu cũng tan mộng đời<br />
Biết bao nhiêu chuyện khóc cười<br />
Lý lịch mà hỏng thì đời đã toi<br />
Đậu chữ đậu nghĩa đậu chơi<br />
Tuyển sinh chân lại là rơi xuống bùn<br />
Coi như phận nghiệt nẻo cùng<br />
Quê không hương lửa lạ lùng cõi quê<br />
Lạc loài trong cõi u mê<br />
Không không tất cả tái tê kiếp người<br />
Thôi đành lạc bước xa vời<br />
Thôi đành cay đắng rã rời mà đi<br />
Gặp em thân phận lạ kỳ<br />
Con gái mười bốn hết thì thanh tân<br />
Gieo neo bị xiết nợ nần<br />
Bắt em xiết nợ lấy phần nguyên trinh<br />
Ngàn lần dân chủ yên bình<br />
Tự do độc lập mà mình ở đâu<br />
Vai gầy đôi mắt em sâu<br />
Lời em thỗn thức nỗi đau đời mình<br />
Bán bưng tàu chợ mưu sinh<br />
Nhìn em tôi thấy đời mình còn hương<br />
Ngập ngụa ga chợ vô thường<br />
Rác, phân người ị cứ chường ường ra<br />
Hàng quán giang hồ lại qua<br />
Ào ào lui tới cứ là như không<br />
Tôi mua mấy món em bưng<br />
Tàu chợ không tới trời chừng đã khuya<br />
Khật khờ lạc lõng trên ga<br />
Gật gù nền đất mà chờ tàu đi<br />
Bán buôn lợi có được gì<br />
Em mong cất bước mà đi phương nào<br />
Tôi thì thân phận lao đao<br />
Ngu ngơ nào biết chốn nào để đi<br />
Tương lai đen kịt biết gì<br />
Con trai thôi phải gan lì biết sao<br />
Bờ bụi ngủ có gì đâu<br />
Còn em thân gái biết bao nghịch thường<br />
Ráng đi em chớ có buồn<br />
Trời cao có mắt có đường em đi<br />
Phương xa ai đã biết gì<br />
Không thân không thích thì nguy vô cùng<br />
Sầu rơi nước mắt tuôn dòng<br />
Nhìn đời dưới đáy dưới cùng mà ghê<br />
Rộn ràng những bước chân lê<br />
Phân ị người đạp vãi về nơi đâu<br />
Quên luôn nhìn trước trông sau<br />
Quên luôn phân đạp kéo theo mang về<br />
Cuộc đời như hết ê chề<br />
Thối thơm mang trải cùng quê chuyện thường<br />
1980</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: XUAN THOM</title>
		<link>http://vanhocmang.net/keng/2009-09/den-cuoi-con-mo/comment-page-1/#comment-621</link>
		<dc:creator>XUAN THOM</dc:creator>
		<pubDate>Sat, 19 Sep 2009 01:36:35 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=2293#comment-621</guid>
		<description>bài thơ hấp dẫn ở hệ thống hình ảnh, hơi thơ mới, nhưng vẫn phảng phất phất một nét thoáng gợi nỗi buồn theo kiểu classic làm cho bài thơ có vẻ dễ cảm nhận. Không ngờ người trẻ như em mà cảm giác đã hoang lạnh đến vậy. Hãy vùng lên, đập nát cô đơn đi em!</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>bài thơ hấp dẫn ở hệ thống hình ảnh, hơi thơ mới, nhưng vẫn phảng phất phất một nét thoáng gợi nỗi buồn theo kiểu classic làm cho bài thơ có vẻ dễ cảm nhận. Không ngờ người trẻ như em mà cảm giác đã hoang lạnh đến vậy. Hãy vùng lên, đập nát cô đơn đi em!</p>
]]></content:encoded>
	</item>
</channel>
</rss>
