Đến cuối cơn mơ
18 September 2009
883 views
One Comment
Lắng buồn một giấc chiêm bao
Mây phủ trùm hồn cỏ dại
Trăng nhạt giấu thân vào tối
Mắt ướt thấm đẫm ngàn năm…
Ta khóc dư hương thời trẻ
Như giọt mưa muộn cuối đông
Ướt lạnh những ngày hiu quạnh
Khúc quanh thiếu một lối về.
Chông chênh giữa đồng đầy gió
Trống hút bốn nẻo xa xăm
Mãi một linh hồn phiêu lãng
Bay lang chẳng chốn dừng chân.
Giọt lệ muộn cuối mùa hoa
Tàn phai sắc nắng
Tan cả cơn mê
Chìm trôi suốt một kiếp đời phù du
Tỉnh giấc chiêm bao – Ngỡ ngàng!









bài thơ hấp dẫn ở hệ thống hình ảnh, hơi thơ mới, nhưng vẫn phảng phất phất một nét thoáng gợi nỗi buồn theo kiểu classic làm cho bài thơ có vẻ dễ cảm nhận. Không ngờ người trẻ như em mà cảm giác đã hoang lạnh đến vậy. Hãy vùng lên, đập nát cô đơn đi em!
Leave your response!