Home » Headline, Truyện ngắn, Tác giả, Đặng Thiều Quang

Emily

4 October 2009 4,313 views 2 Comments


Truyện ngắn của Đặng Thiều Quang

Có tăm cá Chép sục bùn. Chiếc phao nhấm nháy rồi hơi lún xuống, sau đó nó từ từ chồi lên. Cá cắn rồi. Tôi búng đầu cần, một tiếng rin rít tiếp theo ngay sau đó. Tiếng rít này là do con cá kéo căng sợi cước, nó đau nên chạy điên cuồng và cước xé nước tạo nên tiếng rít ấy. Tất cả những tay câu có nghề đều thèm được nghe thấy cái thứ âm thanh đơn sơ này. Con cá chạy vòng vèo hòng thoát thân, đúng là cá Chép rồi. Tôi cương nhu cần câu một lát rồi lôi nó nổi lên mặt nước. Chỉ cần làm thế là con cá sặc không khí và chóng mệt. Nó còn cố gắng lấy hết sức vùng vẫy một lần nữa, tôi hơi chùng cước chiều ý nó chút xíu trước khi lôi nó trở lại và dùng vợt lôi nó lên bờ. Emily nhảy tưng tưng hò reo phấn khích. Một con Chép ta tuyệt đẹp khoảng chừng 2kg. Tất cả các vảy còn nguyên vẹn không thiếu chiếc nào, không hề xây xước. Thường thì hiếm khi vớ được con Chép đẹp thế này. Các tay câu lục phang hụt hay làm cá bong vảy, rồi những con bị câu lên thả xuống, khiến cho hầu hết số cá trong hồ câu dịch vụ này đều mang thương tích đầy mình.

***

Trên mạng internet có những cô gái với những cái tên giả – những nickname kỳ lạ. Có những cái nickname không thể gọi tên, vì nó toàn ký hiệu kiểu như $$$ hay @@@ và vô số những trái tim hay mũi tên và với những bông hoa bông hoét thổ tả gì nữa không biết. Đối tượng tìm kiếm của tôi không nằm trong số các em gái kiểu phong cách xì-tin ấy. Tôi tìm những cô gái lãng mạn còn rơi rớt lại trên cõi đời này chưa có ý định phá hoại Tiếng Việt bằng  kiểu chat những dòng chữ viết tắt không có dấu. Emily là một cô gái như vậy. Tôi yêu cô ngay từ khi nhìn thấy dòng nhận xét của cô trong blog – nhật ký của một cô gái có tên XinhXinh1987, cô này nằm trong friendlist – danh sách bạn bè của một cô nào đó tôi không nhớ nữa. Mà tôi sa đà mất rồi, chuyện tán gẫu trên mạng thì dài lắm, tôi đang nói đến Emily. Hình biểu tượng của em trên mạng là một bức ảnh chân dung, nó rất giản dị, bức ảnh chụp hơi nghiêng. Đôi mắt em to tròn, nhìn thẳng vào ống kính. Tôi kết liền. Tôi in tấm ảnh em ra khổ lớn và treo trong phòng làm việc. Đồng nghiệp của tôi chẳng thắc mắc gì, họ nghĩ em là một người mẫu hay ca sĩ châu Á nào đó, vì ngay dưới tấm ảnh có dòng chữ EMILY rất to, như là nghệ danh vậy.

***

Tôi nhẹ nhàng gỡ lưỡi câu ra khỏi miệng con cá chép, rồi làm ra vẻ như hôn nhẹ con cá một cái.

Emily nhìn tôi ngưỡng mộ. Thế là tôi sắp ngủ với em rồi. Tôi như thấy rõ từng đường nét cơ thể tuyệt đẹp của em, và hình dung ra những phản ứng của em khi tôi lướt những nụ hôn trên đó. Đôi môi em hồng tươi thật đẹp, và  Chúa ơi, nó mới ướt làm sao!

- Em muốn thả nó về nước hay muốn ăn nó?- Tôi mỉm cười hỏi Emily.

- Thả nó đi anh ạ – Em nói – Ăn nó thì phí quá.

- Con cá đẹp quá, thả ra cũng phí.

- Chính vì nó đẹp nên mới phải thả nó ra.

- Em sai rồi – Tôi cười – Ta yêu Cái Đẹp nên phải lưu giữ nó lại cho mình.

- Đấy là huỷ diệt Cái Đẹp – Emily phản đối.

Tôi thả con cá xuống nước và nói : Đi đi người đẹp, anh yêu em, nhưng anh không thể có em, anh rất tiếc không thể ăn tươi nuốt sống em được, mặc dù anh thèm rỏ dãi.

Emily cười ngặt ngẽo. Em biết tôi nói thế là ý gì. Nói thế thì cũng giống như là hỏi rằng: Anh rất muốn ngủ với em, anh thèm muốn em đến rỏ dãi, em ok không ?

Tôi đã có ý đồ rất rõ ràng. Khu du lịch sinh thái câu cá này có một dãy phòng nghỉ đầy đủ tiện nghi. Các chòi câu mát mẻ, thức ăn ngon. Cá cũng rất sẵn. Emily còn câu được nhiều cá hơn tôi. Em chỉ việc giật cá lên, còn tôi thay mồi và dạy em cách câu cá. Tôi nói rất nhiều, tôi nói về các loài cá và niềm đam mê câu cá của tôi.

- Em hơi ngạc nhiên đấy, sao anh có thể đam mê nhiều thứ vậy?

- Anh không biết, anh đã thích điều gì thì luôn hết mình vì điều đó.

…!!!!

- Anh có thích em không? – Emily hỏi tôi, sau một hồi im lặng.

Tôi quay sang nhìn nàng. Tôi hơi bất ngờ nên không biết trả lời sao. Tôi có thích nàng không à? Tôi thích đến nỗi cái của nợ của tôi nó cứ cương cứng lên bao lần kể từ khi nhìn thấy nàng lần đầu.

Đôi mắt nàng chờ đợi. Tôi quàng tay qua kéo nàng ngồi sát lại và hôn thật lâu. Nàng buông rơi cây cần câu xuống hồ. Tôi cảm thấy cơ thể nàng rất gần và có vẻ lạ lùng, như muốn bốc cháy. Nhưng hai tay tôi đang dính mồi bột mỳ câu Chép. Tôi gác cây cần câu sang bên cạnh và nói : Anh đói rồi, mình kêu cái gì ăn nhé?

***

Tôi đã từng biết khá nhiều phụ nữ. Nhưng tôi không thực sự yêu ai cả. Tôi chiếm đoạt, tôi quyến rũ, tôi dụ dỗ và đôi khi cả dọa dẫm.

Đó là những cuộc chinh phạt chớp nhoáng hay cặp kè bồ bịch trong một vài chuyến công tác. Những cô gái cả tin ngây thơ đâu đó ở các tỉnh lỵ. Rồi còn những cô gái đã có chồng, nhưng cũng đã kịp chán chồng – Họ rất khôn khéo và nhạy cảm. Những cô gái cô đơn tán gẫu về tình dục trên mạng thì không nói làm gì, đầy rẫy, và thường là mắc chứng cuồng dâm. Tôi muốn biết câu chuyện tình ái đời tôi có thể trở nên như thế nào, và tôi đã để mặc những cuộc phiêu lưu tiếp diễn.

Nhưng sau tất cả những chuyện đó, dường như tôi vẫn thấy thiếu một phần đời nào đó mà tôi cần phải sống. Một phần đời mà tôi có một tình yêu thực sự. Và tôi phải lặn ngụp vào đó tìm hiểu. Cách tốt nhất là Viết Một Cái Gì Đó và Tìm Một Ai Đó.

Thì đây, tôi đang viết đây.

***

Tôi nằm cạnh vợ sau khi làm tình. Tôi nghĩ đến Emily. Tôi hình dung khuôn mặt và cơ thể Emily, những bức ảnh trong album mà em này trình bày trong nhật ký trên mạng cho thấy em có một thân hình đẹp miễn chê. Nhất là hai bầu vú tuy không ngoại cỡ nhưng căng tràn sức sống sau tấm áo mỏng. Đôi mắt nhìn thẳng vào ống kính máy ảnh như muốn nói: Còn chờ gì nữa?

Tôi không rõ tôi còn chờ điều gì. Có lẽ tôi sẽ à ơi mất vài ngày. Nếu em hứng thú thì rồi sau những lời đưa đẩy tự nhiên giữa chúng tôi sẽ có sự giao cảm thân thiện. Sẽ hình thành một thói quen chia sẻ với nhau hàng ngày. Rồi ngày thứ mấy sau đó, bỗng dưng những ngón tay tôi sẽ gõ phím: “Tối nay đi ăn với anh nhé. Anh sẽ cho em xem thứ này hay lắm. 8h tối quán X phố Y…Anh bận phải đi đây thế nhé…” – Ngay sau đó tôi thoát ra khỏi mạng luôn, không cho em cơ hội từ chối. Cơ hội làm ăn của tôi là 50%. Tất nhiên đây không phải làm ăn. Nhưng bây giờ ngôn ngữ nó thế đấy. 50% của 50% là tôi sẽ giả vờ hơi say một chút. Tôi sẽ nói những điều nhảm nhí về sự cô đơn của mình. Tôi sẽ nói một cách lảm nhảm và lộn xộn những suy nghĩ của tôi về “cô ấy” – một đối tượng mà tôi đang theo đuổi – như thể tôi nói về một nhân vật trong mơ, trong phim, hay như trong tiểu thuyết. Cô ấy sẽ tin 100%. Rồi 100% là tôi sẽ tìm cách hôn cô ấy ở đâu đó. 50% khả năng cô ấy sẽ từ chối. Còn nếu cô ấy chấp nhận nụ hôn, thì khoảng cách đến cái giường chỉ còn một gang tay. Nhưng rồi sao nữa? Tôi sẽ làm gì sau khi ngủ với cô ấy? Tôi sẽ làm gì với Emily yêu dấu? Tôi sẽ nói là tôi có vợ rồi à? Tôi sẽ nói là thậm chí tôi đã có hai nhóc rồi à?

Tôi thở dài nhìn vợ tôi với hai đứa trẻ đang ôm nhau ngủ. Tôi rất thích hôn bọn trẻ khi chúng đang ngủ. Nhiều lần ria mép tôi cọ vào má làm chúng thức giấc khóc toáng lên. Vợ tôi lại càu nhàu, vừa bế ru chúng ngủ lại mắt cô ấy vừa nhắm nghiền. Tôi yêu vợ con tôi, nhưng đó không phải là tất cả những gì của cuộc sống. Cuộc sống không chỉ ở nơi đây. Còn một cuộc sống khác nữa đang tồn tại đâu đó. Cuộc sống đó đang chờ tôi. Sớm muộn gì tôi cũng phải đến nơi đó.

***

Lúc ăn xong trời đã tối, tôi thuê một phòng nghỉ và Emily không nói gì. Có vẻ như nàng hơi say, nhưng sâm banh sủi bọt ngon tuyệt. Món chép om dưa họ làm rất khéo. Tôi ngắm nàng không chán, tôi thích nhìn phụ nữ ngượng ngùng như thế. Tôi có thể cảm thấy hơi thở của nàng gấp gáp, đôi mắt nàng long lanh lúc chạng vạng chiều buông. Bầu trời phía Tây ánh vàng chuyển sang màu xanh lam và thấp thoáng đâu đó vài vì sao nhạt. Khu sinh thái vắng lặng bắt đầu chìm trong bóng đêm vùng ngoại thành.

Tôi dìu nàng về phòng. Có lẽ cả tôi và nàng đều chờ đợi giây phút này đã lâu. Nàng đẹp hơn cả trí tưởng tượng của tôi mỗi khi ngắm nàng – những cuộc hẹn hò cà phê chớp nhoáng giờ nghỉ trưa ở đâu đó. Hay qua những bức ảnh trên mạng và hình ảnh webcam của nàng nữa. Tất cả không giống như nàng đang hiện lên, khoả thân hoàn toàn, sẵn sàng dâng hiến.

***

Mỗi tuần một lần vào thứ bảy hoặc chủ nhật, tôi và nàng lại đi câu cá. Thi thoảng ngày thường chúng tôi đi ăn cơm cùng nhau ở đâu đó khoảng thời gian nghỉ trưa. Chúng tôi hay hẹn hò ngồi quán cà phê vào lúc cuối giờ chiều. Nàng thường xuyên bắt tôi kể về những câu chuyện mà tôi đang viết. Nàng hỏi nàng ở chương nào trong cuốn sách của tôi. Nàng hỏi người đàn bà nào sẽ đến với tôi sau nàng. Và sau cùng, nàng không bao giờ đòi hỏi ở tôi điều gì.

Thế nhưng duy nhất một lần, thấy tôi quên không tháo chiếc nhẫn cưới khi hẹn hò, nàng giận tôi một tuần liền.

Mọi việc có vẻ hoàn hảo, và có thể sẽ mãi mãi tốt đẹp như thế. Tôi bắt đầu nghĩ có lẽ nàng chính là người đàn bà mà tôi tìm kiếm. Cho đến một ngày như thường lệ, tôi với nàng đi câu cá, và chạm trán một người bạn trong câu lạc bộ câu cá tại hồ. Anh ta dẫn cả gia đình đi câu. Cực chẳng đã, chúng tôi đành phải đứng lại chào hỏi nhau dăm ba câu, trong khi cô vợ anh bạn và mấy đứa nhóc cứ nhìn nàng soi mói. Có lẽ nàng đã rất khó chịu.

Khi họ đi khỏi, chúng tôi im lặng câu cá. Lúc bấy giờ trời bắt đầu vào Thu. Mặt hồ xanh biếc in bóng bầu trời cùng những đám mây lơ lửng trên cao.

Nàng bảo : “Em không muốn tiếp tục như thế này nữa”.

Tôi nhớ hôm đó thời tiết tuyệt đẹp, và chúng tôi chẳng hề câu được một con cá nào. Tôi đã chia tay Emily một cách nhẹ nhàng, như thể mùa Thu đến thì mùa Hạ phải qua đi vậy. Nàng đã không bao giờ trở lại với tôi.

Ngày tháng qua đi. Tôi dần dần nguôi ngoai, thôi không còn da diết nhớ đến nàng mỗi khi chiều buông, và tôi cũng thôi không còn hứng thú đi câu cá nữa. Cho đến một ngày, tôi nhận ra rằng tôi không thể hình dung lại được khuôn mặt của nàng, tôi đã quên mất mùi hương thơm từ cơ thể nàng. Có lẽ nàng chỉ còn là một giấc mơ thoáng qua trong cuộc đời tôi.

Emily, giờ này em ở đâu?

Trời vào thu, Việt Nam buồn lắm em ơi…

Hết.

Đặng Thiều Quang

Related Posts

  1. Midnight Express
  2. Lẳng lơ
  3. Đảo Cát Trắng
  4. Chờ tuyết rơi
  5. Bóng giai nhân

Tác giả "Đặng Thiều Quang"

Tự do cũng có cái giá của nó!

Xem thêm các bài viết khác ở đây

View 2 Comments »

Leave your response!

Add your comment below, or trackback from your own site. You can also subscribe to these comments via RSS.

Be nice. Keep it clean. Stay on topic. No spam.

You can use these tags:
<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

This is a Gravatar-enabled weblog. To get your own globally-recognized-avatar, please register at Gravatar.

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt