Tọa đàm “bóc vỏ” sáng tác của Đặng Thiều Quang
Từng quen thuộc với độc giả Hoa học trò qua bút danh D’Artagnan; từng xuất bản 4 tiểu thuyết, nhiều tập truyện ngắn, Đặng Thiều Quang vẫn là một nhà văn nghe quen tên nhưng khó nhớ tác phẩm. Tại buổi tọa đàm sáng 18/8, nhiều nhà phê bình và đồng nghiệp đã tập trung lý giải tình thế này của anh.
Buổi tọa đàm về sáng tác của Đặng Thiều Quang do Ban công tác nhà văn trẻ tổ chức, diễn ra tại trụ sở Hội Nhà văn.
Vốn là một kiến trúc sư, Đặng Thiều Quang viết văn tự do, nhưng có niềm mê đắm đặc biệt với những con chữ. Sau thời viết cho tuổi học trò, anh trở lại với văn chương bằng những trang văn được đăng tải dần dần lên mạng. Những diễn đàn, những entry ngập chữ trên blog riêng của anh từng bước được in ra thành sách. Đến nay, Thiều Quang là tác giả của những tác phẩm: Tôi và D’Artagnan, Phải lòng, Hoen gỉ, Đảo cát trắng, Chờ tuyết rơi, Bóng giai nhân (tiểu thuyết)… – một số lượng sách không nhỏ với cây bút sinh năm 1974 và không viết một cách chuyên nghiêp. Nhưng với ngần đó, nhà văn Phạm Ngọc Tiến nhận xét, ấn tượng của anh về Đặng Thiều Quang là một tác giả “biết đến tên, nhưng không nhớ tác phẩm”. Còn cây bút trẻ Đinh Hương, đại diện Công ty Bách Việt – nơi đỡ đầu nhiều sáng tác của anh – cho rằng, “Đặng Thiều Quang là một tác giả kén người đọc”.
![]() |
| Tác giả Đặng Thiều Quang. Ảnh: Hà Linh. |
Đặng Thiều Quang kén người đọc, một phần vì văn anh không còn nhí nhảnh để phù hợp với tuổi ô mai nhưng cũng chưa đủ già dặn để làm vừa lòng những độc giả đòi hỏi khắt khe ở độ trải nghiệm của nhà văn. Nhận xét về cuốn Chờ tuyết rơi, cây bút trẻ Nhã Thuyên cho biết, chị chú ý nhiều đến triết lý trong tác phẩm của Đặng Thiều Quang. Nhưng anh còn bộc lộ trạng thái “triết lý hơi dễ dãi, hời hợt”. Thêm vào đó, theo Nhã Thuyên, cách sử dụng lối viết đi viết lại về một vài nhân vật, cách kể chuyện xưng tôi từ nhiều điểm nhìn khác nhau ở Thiều Quang, cũng như nhiều nhà văn trẻ khác, chưa tạo được dấu ấn mới cho văn chương, mà chỉ làm rối người đọc. Chia sẻ với Nhã Thuyên về hạn chế của Đặng Thiều Quang khi anh quanh đi quẩn lại kể chuyện về một vài nhân vật, nhà phê bình Nguyễn Thanh Sơn nói: “Tôi không tin vào sự biện hộ rằng, cách viết đó là sự nối dài, sự khai triển nhiều mặt, nhiều khía cạnh bên trong một nhân vật”. Với kinh nghiệm của một người đọc nhiều, Thanh Sơn nhận xét, đó là biểu hiện của tình trạng thiếu chất liệu, nghèo vốn sống. “Trong truyện của Đặng Thiều Quang có sự lặp đi lặp lại của nhiều chi tiết vụn vặn, làm cho độc giả đôi lúc cảm thấy khó chịu”. Cụ thể hơn, nhà phê bình Nguyễn Hòa còn nhặt ra một số mẫu câu Thiều Quang sử dụng từ tác phẩm này đến tác phẩm khác, mà theo ông “tạo ra cảm giác nhàm chán”.
Không vượt ra khỏi hiện trạng chung của văn trẻ Việt Nam hiện nay, tác phẩm của Đặng Thiều Quang còn ít chất tưởng tượng, hư cấu mà mang nhiều màu sắc tự truyện, khai thác quá kỹ cuộc sống của chính mình. Chính vì vậy, nhà văn Lê Anh Hoài gọi con đường sáng tác của Đặng Thiều Quang là một “hành trình bóc vỏ chính mình”. Anh cảnh báo: “Trong mỗi nhà văn đều có một khao khát viết ra sự thật, nhưng từ khao khát đến hành động viết là cả một dòng chảy không thiếu ghềnh thác… Có một nguy cơ chờ đợi Đặng Thiều Quang phía trước. Đó là khi bóc vỏ chính mình, mài mình ra theo từng trang viết, nhà văn trong anh sẽ mòn dần, nghèo đi”.
Phản ứng trước những lời phê bình, Đặng Thiều Quang chân thành chia sẻ: “Tôi biết, tác phẩm của mình có sự đỏm dáng, sự thời thượng một cách cố ý, những tiểu xảo khi viết và cả những ảnh hưởng của một số tác giả lớn”.
Tuy nhiên, bù lại, Đặng Thiều Quang được đánh giá rất cao với tiểu thuyết Bóng giai nhân. Tác phẩm bị bao trùm bởi nỗi ám ảnh của nhân vật chính về những mối tình, những người đàn bà anh đã gặp trong quá khứ. Phạm Ngọc Tiến nhận xét, Bóng giai nhân khiến anh bất ngờ, khiến anh rũ bỏ cảm giác về một nhà văn “biết đến tên, khó nhớ tác phẩm” mà mình từng có về Đặng Thiều Quang trước đó. Nguyễn Thanh Sơn và Nguyễn Hòa cho rằng, đây là cuốn tiểu thuyết tạo được sự khác biệt, mà nếu vượt qua được nó, Thiều Quang sẽ bước sang một giai đoạn sáng tác khác.
Bóng giai nhân là cuốn sách tiêu biểu của một tác giả vốn viết nhiều về sex. Nhưng Đặng Thiều Quang được khen ngợi là đã viết về tình dục một cách trân trọng. Nguyễn Thanh Sơn nói: “Tôi chưa thấy nhà văn trẻ nào viết về sex một cách yêu thương và trân trọng như Đặng Thiều Quang”. Còn Lê Anh Hoài viết: “Tiểu thuyết này dày đặc các tình tiết tán tỉnh và giường chiếu. Những câu chuyện tình ái của Dần, của Tiểu Đăng với những cô gái của thời xa xưa, kinh nghiệm nhớ đời của lần chứng kiến cô gái phương Tây tắm tiên, những cuộc tình với những cô gái của ngày hôm nay… Nhưng tác giả không mô tả chỉ để mà mô tả. Tâm lý nhân vật được thể hiện khá tinh tế. Đây là một cuốn tiểu thuyết tràn đầy sex nhưng đẹp. Anh ứng xử như thể chuyện giường chiếu là bình thường và viết ra một cách nhẹ nhàng”.
Hiện tại, Đặng Thiều Quang đang viết dở tiểu thuyết Vua xứ mù và hai truyện dài Sin city, Cá thần sông Thiêng.
http://evan.vnexpress.net/News/phe-binh/phe-binh/2009/08/3B9AE631/










E hèm, điếu thuốc, điếu thuốc!
Hãy cố gắng. Chúc anh thành công.
Bây giờ đây, mãi mới đọc lại tác phẩm của anh, trích truyện Chờ tuyết rơi, đọc thấy hay hay, vui vui và có cảm giác có tiếng lách cách của cuộc sống. Thế mà khi em đọc “Bóng giai nhân” trích đoạn thì em lại thấy ngột ngạt…, chắc không phải cho lứa tuổi bọn em? Không biết nói thế nào, nhưng thế hệ 8X như bọn em (chắc kém anh khoảng tầm 10 tuổi) tìm sách để đọc mà khó quá…
Ở Hà Nội vốn dĩ đã chật chội, ngột ngạt với bụi đường, ùn xe tắc máy rồi, muốn đọc một cái gì đó sảng khoái, gây cảm hứng, làm con người hướng thiện hơn, có sức mạnh hơn thì đọc những chuyện về sex, về ám ảnh lại càng có cảm giác nặng nề… Tìm những chuyện viết về cuộc sống thực tế, về một lớp người trẻ dám sống hết mình, nhưng cũng bản lĩnh, lành mạnh và trong sáng và không…”chuối” cứ kho khó là… Cuộc sống có phải thiếu chất liệu đâu mà các nhà văn cứ phải đắm đuối vào miêu tả sex, đưa ra những triết lý mới chỉ trên bề mặt, cuộc sống rõ ràng chảy rất sôi động, phải có một cái gì đấy khác chứ, bối cảnh phải có một cái gì đó rộng lớn hơn, cả về chiều sâu và độ rộng chứ…Lúc nào cũng mong cầm được một quyển sách của chính tác giả Việt mình viết trên tay mà thấy đúng là cuộc sống của mình, là những gì mình phải đối mặt, có những định hướng đẹp và những triết lý không dễ dãi mà vẫn chân thành.
Thôi chắc là em nói dài nói dở quá rồi, nhưng thành ra nhiều khi em lại khoái đọc tự truyện với truyện dịch (chị Trang Hạ) hay tản văn nhiều hơn truyện… Mong là anh Quang với vốn sống, vốn viết và nhiệt huyết (hehe) sẽ thổi một làn gió mới vào văn học đọc và viết.
Em thấy cái đoạn tiểu sử của anh mở quán cà phê, rồi quoay lại văn phòng tư vấn rồi lại viết văn cũng rất hay đó, hợp với chuyện nhiều bạn trẻ nhảy việc như hiện nay vì chưa tìm được việc phù hợp. Hihi…
Tiếc là lúc anh mở hội thảo thì em lại không có mặt ở nhà nên không đến xem được.:)
Em mê anh này lắm
Từ hồi đọc Đắc ta nhăng ấy
Mà sao lại chỉ nhớ tên chứ khó nhớ tác phẩm
Bố láo
Em chỉ biết Đắc ta nhăng thôi, Đặng thiều Quang thì bó tay không nhớ nổi, tên gì mà trúc trắc trục trặc chưa gặp bao giờ
Nhớ mỗi “Tôi và Đắc ta nhăng ” thôi à
Em thích cách viết của anh này trong tác phẩm ấy
Bóc vỏ mình à? Phải nói là mổ xẻ chính mình ra để mà nghiên cứu ấy chứ
Mà sao người ta lại sợ “nhà văn trong anh sẽ mòn dần, nghèo đi”?
Họ nên lo cho họ thì hơn
Anh đâu có phải là nhà văn, anh là kiến trúc sư , viết văn cho vui, cho thoả cơ mà, chỉ sợ chưa viết hết được về mình chứ con sợ gì mòn dần, nghèo đi? Nực cười !
Em là em ủng hộ anh 100 % đấy !
Cám ơn các bạn! Các bạn đọc đọc thử những cuốn tiểu thuyết của tớ đi, trong này có đủ hết đấy.
Tôi đã đọc Tôi và D’artagnan từ khi còn là 1 cô bé học trò, cách đây khoảng hơn chục năm. Ấn tượng của tôi khi đó là 1 phong cách viết truyện mới lạ, với những câu chữ và tình huống thông minh. Đã khiến tôi háo hức hàng tuần đón đọc tờ báo HHT. Tôi thật cảm phục và yêu quí tác giả cá tính và thông minh đó. Sau này khi lớn lên tôi cũng dạo qua các cửa hàng sách để mong tìm lại những câu chuyện lý thú của D’artagnan, nhưng hầu như thất vọng vì không tìm được. Thật bất ngờ thú vị khi tìm ra trang wed này và được gặp gỡ tiếp những câu chuyện của D’artagnan. Những câu chuyện đã lớn và khác xưa nhiều cũng như tuổi đời của tôi và D’artagnan đã ngày một già đi. Tôi xin gửi lời cám ơn đến anh vì anh đã tiếp tục con đường văn chương, tiếp tục những câu chuyện thông minh và cá tính để mọi người được thưởng thức – điều mà tôi tưởng những bản kiến trúc đã lấy hết thời gian ở anh.
Leave your response!
Categories
Tags
Archives
Blogroll
Meta
Recent Posts
Most Commented
Most Viewed