Đặng Thiều Quang: Chàng ngự lâm nặng gánh văn chương
Chàng ngự lâm trong văn chương

Đặng Thiều Quang
Với mong muốn sẽ gắn bó với việc viết văn và bán sách do… gã viết để sống, gã vác một bao tải to chứa bản thảo tiểu thuyết Hoen gỉ cùng các truyện ngắn khác lên đường vào Nam. Mang Hoen gỉ đi dự thi Văn học tuổi 20 mà chẳng được giải gì, bản thảo gửi NXB Trẻ đến giờ vẫn… bặt vô âm tín, gã nhận ra những hoang tưởng ăm ắp của tuổi trẻ. Vỡ mộng, gã quay trở về Hà Nội.
… và giữa đời thường
Năm 1997, tốt nghiệp ra trường, bắt đầu phải đối mặt với chuyện tự lực cánh sinh lo “cơm áo gạo tiền” trong khi nghề kiến trúc không sử dụng được vì kinh tế đình trệ, thấy đồng nghiệp xoay ngang xoay ngửa tìm kiếm việc làm, năm 1998, gã chặc lưỡi mở quán cà phê, kinh doanh thêm game online, đồng thời, quay lưng với văn chương.
5 năm đóng vai anh chủ quán, “một ngày như mọi ngày” buồn tẻ lặp lại, trong gã nỗi chán chường dần dần chất chứa. Đến năm 2002, công việc kinh doanh khó khăn đã tạo điều kiện cho gã có thời gian chui dưới gầm cầu thang của quán, kê mấy tấm phản làm bàn và hì hục viết nốt cuốn tiểu thuyết dở dang trước đó 5 năm: Chờ tuyết rơi. Khi viết nốt đoạn kết cuốn tiểu thuyết, gã cảm thấy mình thực sự được tự do, và bắt đầu chất vấn bản thân tại sao phải sống trong nhàm chán như những ngày qua? Tự hỏi và tự trả lời xong, gã nhượng lại quán, quay trở lại nghề kiến trúc sư bằng cách cùng bạn bè mở văn phòng thiết kế.
Từ năm 2002 đến 2006, với 4 năm, gã kịp kiếm được một ít tiền, kịp lấy một cô vợ là nhân viên văn phòng và sinh ra hai cô con gái. Giải trí thường ngày của gã là vào mạng, lang thang blog và viết entry cùng những đoản văn ngắn. Khi việc viết được lặp lại, gã thêm một lần nhận ra bản thân không thích hợp với nghề kiến trúc, mong muốn của gã thực sự là viết và được tập trung tâm sức vào viết. Đến năm 2007, gã rời văn phòng kiến trúc, trở thành tay… tự do theo đúng nghĩa. Vào thời điểm này tôi gặp gã, khi đang loay hoay tìm cách kiếm thêm chút tiền bằng nghề báo. Có lẽ nghề báo không thích hợp với Đặng Thiều Quang nên ngoài mấy bài viết về du lịch, ẩm thực, phượt, câu cá (sở thích tủ), gã chẳng viết thêm được gì.

Vác tấm pano to đùng chuẩn bị cho cuộc tọa đàm
|
Đặng Thiều Quang với các tác phẩm đã xuất bản: Hoen gỉ (1996); Tôi và d’Artagnan (2007); Chờ tuyết rơi (2007); Đảo cát trắng (2008); Bóng giai nhân (2009); Phải lòng (2009).
Hiện đang viết dở bộ tiểu thuyết Vua xứ mù, tiểu thuyết Cá thần sông Thiêng và truyện dài Sin City. |
Trước hôm tọa đàm tác phẩm Đặng Thiều Quang tại hội trường Hội Nhà văn VN (18/8, do Ban công tác Nhà văn trẻ tổ chức), bỗng dưng gã xuất hiện ồn ào trên… mạng, nháo nhác cả lên từ việc mời người đến tham dự đến đặt viết bài tham luận. Sơ sơ, đến 50 nhà văn, nhà phê bình được gã… gõ cửa bằng E-mail, điện thoại (chưa kể bạn bè, đồng nghiệp và fan); 10 người bị gã “trói” vào các tham luận bình phẩm truyện. Thế rồi ai cũng gật đầu vì thấy “thằng này chơi được”.
Chiều 17/8, tôi ngang qua hội trường Hội Nhà văn xem công việc chuẩn bị tọa đàm đến đâu, thấy gã đang ghé vai vác tấm pano to đùng loạng choạng từng bước đi từ tầng một lên tầng hai. Nhìn hình ảnh ấy, tôi liên tưởng đến Sisyphe trong thần thoại Hy Lạp bị trừng phạt, phải vác đá lên núi, tới đỉnh, hòn đá lăn xuống, lại quay xuống vác lên, cứ thế muôn kiếp… Với Đặng Thiều Quang, gánh văn chương đang đè nặng trên vai gã có phải là do sự trừng phạt của số phận?









Leave your response!