Home » Tiểu thuyết, Đặng Thiều Quang

Bóng giai nhân 31

16 April 2008 697 views No Comment

Bài học trong bếp, hay còn gọi là chuyện bếp núc văn chương

- Viết văn là một công việc kinh khủng! – Tay nhà văn nói – Bây giờ thì các người đã biết nó là như thế nào, thực sự.

- Thì ông bạn đã bắt tôi phải làm việc đó rồi còn gì – Dần nói.

- Nhưng tôi thấy cũng đâu có gì khó lắm? – Tôi nói – Chẳng qua cũng giống như một buổi tường thuật, một bản báo cáo hay biên bản họp, có quái gì ghê gớm đâu?

Bọn họ quay sang nhìn tôi kỳ lạ, kể cả Link sexy, thậm chí cô ả còn có vẻ tỏ ra ngạc nhiên nhất. Tôi không hiểu Dần lôi cô ta về đây làm gì nữa. Tôi tưởng anh ta phải quay về Biển Hồ với cô nhân tình già của mình, như anh ta thề thốt sướt mướt lúc tưởng mình sắp chết đến nơi.

- Nào, giải quyết cho xong rồi đường ai nấy đi – Tay nhà văn họ Đặng sốt ruột.

- Tại sao ông bạn không viết một cách đơn giản? – Dần nói – Tại sao không kể một câu chuyện giản dị dễ hiểu. Chẳng ai đủ kiên nhẫn để đọc hết cái mớ hỗn độn tăm tối ấy.

- Tại sao ư? Bây giờ thì các người đã biết nó là như thế nào rồi còn gì, thực sự là kinh khủng, khi bị lạc trong cái mê cung ấy – Tay nhà văn quay sang tôi cười khẩy và nhắc lại câu ban nãy –  Tại sao tôi không thể tự hài lòng với một câu chuyện dễ dàng? Bởi vì nếu thế việc viết văn sẽ chẳng khác gì việc nhai lại của một con bò, nhai và nhai, trệu trạo. Tôi đã định kể chuyện theo cách thông thường, ban đầu nó là vậy, nhưng rồi tôi bắt đầu phải lựa chọn, phải nhập vai, trở thành một trong số các nhân vật, và cuối cùng là cả hai. Tôi trở thành Dần, rồi trở thành Tiểu Đăng, thậm chí có lúc nào đấy trong chốc lát biến thành Thomas Trần nữa.

- Lẽ ra, tôi nên ở lại với hình bóng giai nhân của tôi – Dần nói chen ngang vào – Tôi không hiểu tại sao tôi lại phải rời bỏ nàng, một khi mà tôi đã yêu bóng hình ấy, ngay từ khi mới mười bốn tuổi. Tôi không thể quên những ngày tháng say đắm bên nhau ở Biển Hồ. Tôi không thích thú gì công việc viết văn, vậy mà ông bạn gán cho tôi cái công việc ấy, lại còn viết truyện khiêu dâm ba xu nữa chứ, thật là kinh tởm!

- Ngấy quá đi! – Link sexy chua thêm vào – Chả hiểu các anh nói chuyện gì nữa. Thật là ngấy quá đi!

- Không hiểu gì thì ngậm cái mồm lại! – Dần làu bàu.

- Shit! – Cô ả giãy nảy – Tôi thích nói gì thì nói chứ?

- Cậu cho cô ả này biến đi! – Tay nhà văn nhìn tôi nói – Bây giờ câu chuyện là của cậu mà.

- Thôi được – Tôi nói – Tôi sẽ sử dụng cái quyền ấy, quyền được loại bỏ những thứ rườm rà khỏi câu chuyện của mình, bởi vì ở đây tôi là người kể chuyện. Xin lỗi nhé Link sexy! Em biến đi cho bọn anh nhờ!

Thế là, ngay tức thì, cô ả biến mất. Chỉ còn lại ba chúng tôi trong căn phòng. Chẳng ai trong số chúng tôi tỏ ra ngạc nhiên gì cả, bởi chúng tôi đều hiểu rằng trong một cuốn tiểu thuyết, tác giả có thể cho tất cả các nhân vật biến mất cùng một lúc, trừ nhân vật chính. Tất nhiên, bạn sẽ khó mà nuốt nổi một bộ phim mà ngay từ đầu phim, nhân vật chính đã ngỏm củ tỏi.

- Tại sao lại có nhân vật Link sexy? – Dần hỏi tay nhà văn – Ý tôi là nhân vật này có ý nghĩa gì trong câu chuyện mà anh đã kể?

- Chả ý nghĩa gì cả, cô ta tự dưng xuất hiện, chỉ để thỏa mãn nhu cầu tình dục của cậu, thế thôi. Chả phải cậu đã rất hài lòng đó sao?

- Nhưng như thế sẽ khiến độc giả thất vọng – Tôi nói – Độc giả thì vẫn đang hy vọng vào một mối tình đẹp đẽ của nhân vật chính với Virgin, hoặc là với Mai, họ thích cái Đẹp, họ thích sự hoàn hảo và duy nhất, họ không thích cái kiểu ăn tạp của Dần như thế. Cậu có phải một gã ăn tạp không hả Dần?

Dần không trả lời ngay, anh ta nhún vai tỏ vẻ chán nản, sau đó rút một điếu thuốc ra châm. Thú thực là tôi không còn nhận ra người bạn thân năm xưa nữa, anh ta trông như một ông già ba mươi tư tuổi, vẻ mệt mỏi hằn trên khóe miệng, điếu thuốc trễ nải trên môi. Còn đôi mắt u tối và đầy vẻ chế giễu, như thể tất cả những gì xảy ra trên đời này đều là ngu ngốc và nực cười vậy.

Hồi sinh viên, anh ta có một sức hấp dẫn kỳ lạ, với khả năng văn thơ, ca hát, đặc biệt là khả năng lôi cuốn đám đông. Chính vì thế căn hộ của anh ta luôn ồn ào náo nhiệt đủ các thành phần, đó là các nhà văn, nhà thơ trẻ, họa sĩ, các sinh viên lưu ban và bỏ học. Thôi thì đủ loại. Tôi còn nhớ đó là căn hộ số 402A6 – Gần giống như căn hộ số 2046 bây giờ của anh ta. Về sau này, nghe nói căn hộ 402A6 đó đã bị phá đi, toàn bộ khu nhà đó bị phá bỏ để xây khu đô thị mới.

Khi đó tôi giống như một bản sao của anh ta vậy, nhưng tôi không lấy làm buồn về chuyện đó, thậm chí còn hãnh diện vì có một thủ lĩnh tinh thần như thế là đằng khác. Những kẻ giống như tôi khá nhiều, luôn tụ tập vây quanh anh ta, chờ đợi được dẫn dắt và sai khiến.

Thoạt tiên Ly không hề để ý đến tôi, cô ấy chỉ tìm cách gây chú ý với Dần. Dù sao, tôi cũng chẳng có gì nổi bật. Hôm đó cô ấy đến cùng một cô bạn nữa, khá xinh. Dần đệm đàn ghi ta, hai cô gái hát, còn tôi lụi cụi đun nước pha trà và đi mua thuốc lá. Tôi chỉ là một cái bóng mờ nhạt.

Nhưng thôi, chuyện đó xưa rồi.

Tôi đoán là các bạn đã khá mệt mỏi với câu chuyện dông dài vô nghĩa của tôi. Vì thế, tôi sẽ đổi chủ đề. Thực ra các bạn không cần biết chuyện bếp núc văn chương, phải không nào? Các bạn chỉ là những thực khách đang đói bụng, mối quan tâm lớn nhất của các bạn là thức ăn, chỉ thức ăn mà thôi.

Vậy đấy, hóa ra là tôi đang giải thích tại sao tôi lại nấu ăn dở như thế.

- Bài học trong bếp là gì? – Tôi nói bâng quơ.

- Không cần phải mô tả chuyện bếp núc văn chương trong một cuốn sách – Tay nhà văn nói – Bài học rút ra là thế chăng?

- Có chứ – Dần nói – Phải để cho độc giả biết tại sao món ăn lại tệ hại như thế. Với lại, để họ biết rằng vốn dĩ nguyên liệu rất ngon lành, chỉ đầu bếp là có vấn đề thôi.

- Ý cậu là chúng ta ngon lành? – Tôi cười.

- Chắc chắn rồi, ít nhất là trước khi có chuyện đàn bà xen vào giữa hai ta.

- Bao nhiêu năm qua tôi vẫn tự hỏi cậu nghĩ gì về chuyện đó – Tôi nói – Vậy cậu thực sự nghĩ gì hả Dần?

- Tôi nghĩ gì à? – Dần nói – Tôi đã kể hết rồi còn gì? Chỉ có cậu là chưa kể gì thôi. Đây là chuyện giữa hai chúng ta, cậu cho ông bạn nhà văn kia biến đi đã, tôi không khoái cái bản mặt ông bạn ấy chút nào, thật đấy, tôi nghĩ nên thả cho hắn trở về với cuộc sống khốn nạn của hắn. Đằng nào cuốn sách của hắn cũng đã viết ra rồi, có ích gì nếu chúng ta sửa lại chứ?

- Đúng đấy – Tay nhà văn nói – Tôi hết trách nhiệm rồi, các cậu tự giải quyết nốt vấn đề nhé!

- Được rồi! – Tôi đáp – Biến đi! Trước khi chúng tôi đổi ý.

Thế là tay nhà văn vội vã biến mất sau cánh cửa, anh ta lại bước vào chiếc thang máy đó, đi xuống, lầm lũi hòa lẫn vào đám đông vài triệu dân của thành phố này. Bạn sẽ không bao giờ nhận ra anh ta trên đường phố, kẻ điên khùng ấy, anh ta cũng giống như muôn vàn người khác, thậm chí giống như bạn, dưới một dáng vẻ bình thường.

Còn chúng tôi, sau khi tay nhà văn đi khỏi, chúng tôi cũng chẳng còn tồn tại bao lâu, vì chúng tôi bỗng nhận ra là chẳng có gì để nói với nhau cả. Hình bóng chúng tôi mờ dần, mờ dần, lẫn vào nhau, rồi hoàn toàn biến mất. Chúng tôi chỉ là những nhân vật tiểu thuyết, bạn sẽ không thể nhận ra chúng tôi trên phố.

Nhưng biết đâu đấy, qua sự tồn tại ngắn ngủi của chúng tôi, khi gấp lại trang sách, có thể bạn sẽ thấy một phần cuộc đời của chính mình, cuộc đời mà bạn đã và sẽ đánh mất./.

Hết.

Related Posts

  1. Bóng giai nhân 25
  2. Bóng giai nhân 21
  3. Bóng giai nhân 16
  4. Bóng giai nhân 10
  5. Bóng giai nhân 4

Tác giả "Đặng Thiều Quang"

Tự do cũng có cái giá của nó!

Xem thêm các bài viết khác ở đây

Leave your response!

Add your comment below, or trackback from your own site. You can also subscribe to these comments via RSS.

Be nice. Keep it clean. Stay on topic. No spam.

You can use these tags:
<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

This is a Gravatar-enabled weblog. To get your own globally-recognized-avatar, please register at Gravatar.

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt