Bóng giai nhân 19
Những lời dối trá
Cô bác sĩ hỏi tôi đã từng nói dối bao giờ chưa. Một câu hỏi thật buồn cười!
Tất nhiên là đã từng. Ví dụ như hồi trước, khi chia tay Ly, trong nỗi thất vọng, tôi nói rằng đừng lo, anh sẽ không sao cả, nhưng tôi biết không phải như vậy. Hoặc khi tôi nói rằng sẽ mãi mãi yêu một ai đó, tôi cũng biết không gì là mãi mãi. Tôi cũng biết điều đó sẽ làm cho bọn họ dễ chịu, thậm chí là hạnh phúc.
Nhưng hầu như chưa bao giờ tôi buộc phải nói dối cả, vì nói dối là một thứ phản xạ tự nhiên khi người ta không muốn… nói thật.
Tôi lại ngồi trong căn phòng đó trong bệnh viện, vào đầu giờ chiều, khoảng hai giờ rưỡi, hoặc hơn một chút, cái khoảng thời gian luôn quá sớm hoặc quá muộn để làm cái gì đấy. Và thường là trước khi kịp nhận ra một điều gì rõ ràng, thì người ta đã thấy buổi chiều trôi qua từ lúc nào, sau đó, vào lúc mà hoàng hôn hấp hối đâu đó, lại cũng là lúc quá sớm để cảm thấy buổi tối đang bắt đầu. Cho đến quá nửa đêm, hình như một ngày đã trôi qua ngoài tầm tay.
Thường thì tôi để hàng giờ liền mơ màng bên khung cửa sổ trên căn hộ chung cư, nhìn vô định về phía những con đường dẫn ra ngoại thành đầy bụi bặm và những công trường dang dở. Những thùng container rỗng vốn chứa thiết bị xây dựng được họ chồng lên nhau, lắp cửa sổ, biến thành phòng làm việc của ban quản lý dự án xây dựng, từ trên cao nhìn xuống trông chúng như những hộp đồ chơi xinh xắn, hẳn là nếu không có những cục điều hòa, nó chẳng khác gì cái lò nướng, trong cái nắng hè như thế. Tôi đọc tin tức trên mạng, viết nốt những câu chuyện khiêu dâm, trả lời email của mấy tay đầu nậu. Trong khi đó cốc cà phê đá uống dở bám đầy hơi nước, nhạt dần, và hết lạnh.
Tôi không nhớ thêm được gì nữa, về những cô gái mà tôi hò hẹn, và cả người vợ trẻ mà tôi đã chung sống. Thậm chí tôi không thể nhớ đã làm hôn thú nữa hay chưa.
Cô bác sĩ vẫn hỏi những câu hỏi khó chịu, khiến tôi quay cuồng. Tôi bấm điện thoại cho người lái xe để ông ta đón tôi đi khỏi đây. Nhưng không hiểu sao trong căn phòng chẳng hề có một vạch sóng điện thoại nào.
Những ký ức rời rạc về cuộc sống cũ khiến tôi bất an, bởi vì chúng luôn mâu thuẫn với nhau. Anh hãy kể về tuổi thơ, cô bác sĩ đề nghị, tuổi thơ luôn ảnh hưởng lớn đến nhân cách con người, cô ta nói, đều đều, vô cảm. Giọng cô ta nhẹ nhàng, nhưng khó chịu, nó trần trụi và sắc như dao, nó khiến tôi thấy đau đớn. Thôi nào! Có gì đâu, tuổi thơ tôi êm đềm và hạnh phúc, chẳng có chi đặc biệt. Tôi không bị ngược đãi, không bị lạm dụng tình dục, không phải chứng kiến bạo lực gia đình, tôi sinh ra trong một gia đình công chức bình thường, với những mối quan hệ hài hòa. Nhưng tôi không thể nhớ thêm được gì hơn.
- Không nhớ gì hết? – Cô ta hỏi gặng – Hay không muốn nhớ?
- Tùy cô, có gì đặc biệt đâu.
- Nhớ lại đâu có gì khó khăn, hãy kể về cha mẹ, anh chị em…
- Tôi không muốn kể, nó chán ngắt.
- Tại sao nó chán ngắt?
- Hừm! Thì biết kể gì chứ, nó chán ngắt! Bố tôi là sĩ quan quân đội, làm kế toán trong một đơn vị hậu cần, năm bảy nhăm, khi tôi chập chững biết đi, ông ta theo đơn vị vào Sài Gòn và gặp một người đàn bà tên là Út Loan, rồi mãi đến khi tôi học đại học ông ta mới quay trở ra, khi đó ông ta đã ốm yếu và sắp chết. Năm sau ông ta chết, trước khi chết ông ta tặng tôi một chiếc đồng hồ mạ vàng đắt tiền. Cô biết tôi làm gì với nó không? Tôi tặng nó cho Tiểu Đăng đấy, khi đó chúng tôi còn thân nhau…
- Không đúng! – Cô bác sĩ lật lật quyển sổ, ngắt lời tôi – Theo tôi được biết, bố mẹ anh là giáo viên. Những điều anh vừa kể là về ông bố của Tiểu Đăng, ông ta đã bỏ rơi mẹ con Tiểu Đăng, chuyện này tôi cũng biết.
- Tùy cô thôi – Tôi nói – Chả phải các người vẫn cho rằng tôi chính là Tiểu Đăng đó sao?
- Anh hãy kể tiếp về bố anh đi!
- Ông ta có vóc người to khỏe, cổ to, cánh tay rắn chắc – Tôi nói, trong đầu nghĩ đến ông Lâm lái xe – Ngay cả khi sắp chết trông ông ta vẫn rất to lớn, cô biết không, lần cuối cùng gặp ông ta tôi còn nghĩ bụng lẽ ra ông ta nên rủ tôi, hai bố con, cùng nhau đi chơi gái, chứ bày đặt tặng đồng hồ làm gì. Một thằng sinh viên nghèo biết làm gì với cái đồng hồ mạ vàng? Lúc đó ông ta bị một căn bệnh gì đó, ra Hà Nội chữa bệnh, nếu không chắc ông ta cũng chẳng tìm tôi. À mà nhân tiện, nói thêm là ông ta không có con với bà Út Loan kia, vì sợ đẻ ra quái thai, ông ta nhiễm chất độc da cam, rất có nguy cơ đẻ ra một đứa trẻ không có tim, giống ông ta. Cô có tin nổi không? Ông ta đã từng ăn thịt người, moi gan uống mật người, từng giết rất nhiều lính Mỹ bằng cách đặt bom, chất nổ C4 ấy, ông ta là chuyên gia chất nổ, thậm chí sở trường của ông ta là dùng dao găm áp sát, cắt cổ, chính ông ta kể, trong những trận công đồn, tất nhiên là không chỉ lính Mỹ, đa số là lính ngụy…
- Ông ta là kế toán cơ mà? – Cô ta lại ngắt lời.
- Cũng có thể là lính đặc công, quan trọng gì đâu! – Tôi nhún vai.
- Rõ ràng anh căm ghét ông ta.
- Không, tôi thán phục ông ta, nếu là ông ấy tôi đã phát điên.
- Anh có nghĩ mình điên không?
- Tôi có điên không à? – Tôi nhìn cô ta hồi lâu, không biết trả lời làm sao. Trả lời có hay không thì dễ quá.
Tôi không nhìn thấy mắt cô ta, chỉ thấy cặp kính loang loáng. Hôm nay cô ta không quay tấm mành sáo, theo yêu cầu của tôi, vì thế tôi có thể nhìn thấy những bệnh nhân khoa thần kinh đang vật vờ đi lại ngoài ô cửa sổ, dưới bóng những tán cây, một số kẻ làm những hành động kỳ quặc, nói một mình, như một bộ phim câm, vì tôi không nghe thấy gì. Một kẻ quấn băng trắng kín mít cái đầu, chỉ còn hở mồm mũi và mắt.
Cô ta chẳng biết gì về tôi hết, cô ta cũng chẳng biết gì về phương pháp phân tâm, thậm chí có lẽ cô ta chưa hề đọc gì về Freud lẫn Jung, hoặc nếu có thì cũng chỉ là những điều vụn vặt trong mớ giáo trình cổ lỗ sĩ của mình. Cô ta cũng không thể lý giải chính bi kịch đời mình, có lẽ thế, và cô ta nói đúng về chuyện còn điên hơn cả bệnh nhân của mình. Tôi nhìn thấy điều đó qua đôi kính lấp loáng của cô ta, che giấu một đôi mắt chất chứa nhục dục bị kìm nén, dày vò và đau khổ, nỗi ghê tởm tất cả, có thể là công việc, bệnh nhân, và sự bất mãn cao độ với mọi thứ, đằng sau cái giọng bình thản và vô cảm đó, xen kẽ những lời đe dọa và khiêu khích bệnh nhân. Cô ta không khiến tôi tin tưởng.
Cô ta quay lại chỉnh tấm mành, khung cảnh ngoài cửa sổ biến mất, căn phòng tối hẳn lại. Cô ta tiếp tục tra tấn tôi bằng những câu hỏi đơn giản và mệt mỏi. Tại sao cô ta không hỏi tôi có muốn làm tình với cô ta không chứ, chắc chắn sẽ thú vị hơn. Quá khứ của tôi cần được đóng kín, chỉ mình tôi được vào căn phòng đó, tối như hũ nút, với những món đồ cũ kỹ đầy bụi, những cuốn sách ố vàng bốc lên mùi mốc, giấy mủn ra khi lật từng trang, hoặc vỡ vụn như những chiếc bánh quế.









Leave your response!