Bóng giai nhân 17
Nắng chói
- Em sẽ chờ ngoài kia nhé – Ly nói.
- Em về trước đi, tôi nói, khi nào xong anh sẽ gọi điện. Tôi đẩy cánh cửa gỗ gắn tấm biển nhỏ đề dòng chữ “TRƯỞNG KHOA” và bước vào căn phòng.
Một mùi thơm mát dịu. Tôi nhận ra mùi nước hoa Midori. Tôi cố nhớ đến một người đàn bà nào đó đã từng dùng loại nước hoa này, nhưng không thể, tôi đã quên.
Cô ta ngồi sau chiếc bàn làm việc kê án ngữ giữa phòng làm việc, chiếc bàn trống trơn, ngay phía sau là cửa sổ buông mành sáo, hắt vào phòng một thứ ánh sáng chói mắt. Sau cửa sổ là vườn cây xanh tươi của bệnh viện, có thể trông thấy các bệnh nhân khoa thần kinh đang ngồi ở những chiếc ghế đá, dưới những tán cây, bóng nắng đu đưa nhảy nhót khắp nơi. Những lá mành sáo sắc mảnh như lưỡi dao lam dài cắt đứt bóng hình những bệnh nhân kia thành nhiều lát mỏng nằm ngang. Điều hòa chạy rất êm, mát lạnh. Cô ta chỉ cho tôi chiếc ghế xoay bọc da, hình thù kỳ dị, tôi ngồi xuống đó. Tôi biết cô ta là ai, tất nhiên, tôi hoàn toàn tỉnh táo. Nhưng nể lời Ly, tôi chấp nhận nói chuyện cô bạn bác sĩ tâm lý của cô ta.
- Tôi là Thu, cô ta giới thiệu. Cái nhìn của cô ta như có vẻ ngạc nhiên, đôi lông mày hơi nhướn lên.
- Tôi biết, tôi nói, chắc cô cũng đã biết về tôi rồi.
- Vâng, anh hãy thoải mái đi, không cần căng thẳng thế, chỉ nói chuyện thôi mà. Ly nói gần đây anh tỏ ra căng thẳng và lo lắng phải không?
- Vâng, tôi nói, ai cũng ít nhiều có vấn đề cả.
Cô ta trạc ngoài ba mươi tuổi, mái tóc uốn xoăn và nhuộm vàng. Khuôn mặt dễ coi, trang điểm nhẹ, khóe mắt và khóe môi như có vẻ mệt mỏi, nhưng bù lại chiếc mũi hếch khiến trông cô ta trẻ hơn tuổi. Tôi thoáng so sánh với Mai. Tôi chưa từng ngủ với một nữ bác sĩ tâm lý. Đó là một khả năng đấy chứ? Tại sao không nhỉ? Tôi thoáng mỉm cười khi nghĩ vậy, nhưng nhanh chóng dẹp nó đi. Dạo nọ, tôi có hẹn hò với một cô gái 1080, giọng cô ta rất dễ thương, nhưng thân hình cô ta thì thật tồi tệ. Vả lại, trước mặt tôi không phải nhân viên tổng đài, mà là trưởng khoa thần kinh, phó tiến sĩ, đã có gia đình và đã ly hôn, có một cậu con trai bảy tuổi, có nhân tình, và có nhiều thứ linh tinh mà một phụ nữ đã ly hôn có thể có, không rõ nữa, Ly nói tất cả những thông tin ấy cho tôi ở trên xe lúc trước.
Tôi nhìn nữ bác sĩ của tôi, cô ta ăn mặc kín đáo, trong chiếc áo choàng dài của bệnh viện. Nhưng trông dáng người cô ta khá hấp dẫn.
- Nào, cô ta nói khi bắt gặp cái nhìn của tôi, hãy thôi nghĩ đến chuyện đó đi! Anh đã có đủ rắc rối rồi đấy.
Tôi mỉm cười nhún vai, đưa mắt nhìn khắp căn phòng. Tủ hồ sơ nhãn hiệu Hòa Phát, các hồ sơ xếp ngay ngắn, với những ký tự viết tắt. Một tờ lịch của ngành y tế trơ trọi trên tường. Một bình nước tinh khiết và hai chiếc cốc thủy tinh. Không điện thoại, không máy tính. Tóm lại là chả có gì để ngắm, ngoài nữ bác sĩ.
Cô ta rót hai cốc nước đầy đặt lên bàn, sau đó quay lại phía cửa sổ chỉnh tấm mành, những lát cắt mỏng dần và khung cảnh vườn cây xanh mát ngoài đó biến mất. Căn phòng tối hẳn lại, ánh sáng hắt lên trần nhà rồi tỏa xuống dìu dịu, chỉ còn hai cốc nước trên bàn nổi bật lên như một thứ thấu kính kỳ lạ. Không khí trở nên tĩnh mịch. Cô ta lấy một quyển sổ và cây bút bi trong ngăn kéo đặt lên bàn, sau đó ngồi xuống chiếc ghế bọc nỉ, đối diện với tôi, cô ta đeo kính, mở nắp bút và quyển sổ ra ghi chép gì đó, có lẽ là ngày tháng.
- Nào ta bắt đầu nhé, cô ta ngẩng lên nhìn tôi và nói như khích lệ, đôi kính lấp loáng, hầu như không nhìn thấy mắt cô ta nữa. Anh hãy bắt đầu kể bất cứ gì về mình, tên tuổi, sở thích, mối quan tâm… Ví dụ như gần đây anh hay lo nghĩ đến điều gì?
Cô ta mỉm cười: Hãy coi như một buổi tán gẫu thôi nhé!
Tán gẫu thì được thôi.
- Tôi tên là Dần, một cái tên hết sức đần độn, hẳn cô sẽ nghĩ vậy. Tôi đã ba mươi tư tuổi. Sở thích của tôi là phụ nữ đã ly hôn, bác sĩ thì càng tốt. Mối quan tâm của tôi là làm sao khiến phụ nữ đạt cực khoái liên tiếp ba lần liền. Gần đây tôi lo lắng về khả năng tình dục của mình. Ví dụ như đêm qua, tôi chỉ làm được hai “nháy”, điều đó khiến tôi thực sự trầm uất… Thực sự đấy. Cô hỏi gì nữa không nào?
- Được rồi! Cô ta nói. Đừng cố khiêu khích tôi, không có tác dụng đâu. Chắc anh không biết rằng tôi được trang bị tốt để miễn dịch với những trò ma mãnh của bệnh nhân, anh không biết tôi còn điên hơn những bệnh nhân tâm thần phải không? Hãy tập trung vào chính vấn đề của anh ấy.
- Vấn đề gì chứ?
- Thì anh vừa nói đấy thôi, vấn đề về khả năng tình dục ấy.
- Tôi không có vấn đề gì cả, chỉ là cô bạn cô nghĩ vậy thôi, Ly ấy.
- Tôi biết, Ly cũng có vấn đề, trước cả khi chuyện vợ chồng lục đục. Tôi cũng từng trị liệu cho Ly. Nhưng gần đây cô ấy tỏ ra ổn. Anh có thấy thế không?
- Tôi chẳng thấy gì cả. Cô ta luôn luôn đồng bóng thất thường như thế, ngay từ hồi sinh viên. Hoặc là đàn bà luôn thất thường.
- Đàn bà luôn thất thường?
- Luôn luôn.
Đôi kính của cô ta loang loáng. Ly nước có một chấm sáng ở đáy cốc. Tôi nhấp một ngụm nước.
- Luôn luôn như thế nào? – Cô ta hỏi.
- Khi đàn ông phớt lờ thì đàn bà tìm cách quyến rũ. Nhưng khi đàn ông theo đuổi, tán tỉnh, thì đó là lúc đàn bà thỏa mãn lòng kiêu hãnh, là lúc họ bắt đầu trở nên ẩm ương. Đàn bà là một loài vật nuôi đáng yêu và xinh xắn, có điều đừng bao giờ cho chúng no nê. Anh bạn Thomas Trần luôn khuyên tôi như thế. Một lời khuyên thú vị đấy chứ? Thi thoảng hãy cho đàn bà một vài xẻng, đừng cho tất cả. Cô thấy thế nào?
- Tôi thấy thế nào không quan trọng. Anh có vẻ căm ghét phụ nữ nhỉ? Hãy nói xem họ đã làm gì anh nào? Bắt đầu từ người phụ nữ đầu tiên của anh nhé?
- Tôi không hề căm ghét gì cô ta, ngược lại là đằng khác. Chẳng có gì phàn nàn, ngoại trừ việc cô ta hơn tôi vài tuổi, nhiều tai tiếng, và tôi không thể lấy cô ta.
- Nhiều tai tiếng? Phải chăng đó chính là vấn đề?
- Không là vấn đề gì cả, vì tôi không hề có ý định lấy cô ta.
- Tại sao?
- Vì tôi không muốn.
- Tại sao không muốn?
- Vì cô ta hơn tuổi.
- Hơn tuổi thì sao chứ?
- Tôi không thích phụ nữ hơn tuổi, tôi thích phụ nữ trẻ, thiếu nữ.
- Thế à, trẻ như thế nào?
- Trẻ như Virgin ấy.
- Virgin là ai?
- Là một cô gái trẻ quen trên mạng. Tôi vẫn gọi tắt là V.
- Tiếp tục chuyện về em V ấy đi!
- Nhưng cô sẽ giữ bí mật chứ?
- Đương nhiên, đó là bổn phận của tôi.
- Tôi chẳng biết kể gì nữa, tôi mới tán tỉnh trên mạng, tôi còn chưa gặp cô bé kia. Cô bé khá xinh, trẻ trung, có lẽ còn trong trắng. Tôi muốn ngủ với cô ta, tất nhiên. Chín mươi phần trăm đàn ông đều muốn thế đúng không?
- Chín nhăm phần trăm. Nhưng rồi sao?
- Chả sao cả. Vấn đề là chuyện đó chưa xảy ra, nhưng nó sẽ như thế thôi.
- Tôi không hiểu. Vấn đề là gì nào?
- Vấn đề là nếu không phải tôi, sẽ là một gã nào khác làm chuyện đó. Tiểu Đăng chẳng hạn, nếu như nó còn sống. Nếu Tiểu Đăng là tôi, hoặc ngược lại, chúng tôi đều như thế.
- Vậy anh muốn thế nào?
Cặp kính của cô ta vẫn lấp loáng.
- Tôi không biết. Tôi không biết mình muốn thế nào.
Cốc nước lọc vẫn long lanh.
- Tôi muốn mọi chuyện như thế, nhưng cũng muốn nó khác đi. Tôi muốn là tôi, nhưng cũng muốn như những người đàn ông khác. Tôi không phải Tiểu Đăng, dù có lúc chúng tôi khá thân thiết và rất hiểu nhau, tôi cũng muốn đóng vai Tiểu Đăng, nhưng chuyện đó là không thể. Tôi là Dần, một kẻ tự do, tôi là một người chuyên viết truyện khiêu dâm, sách lậu ấy. Cô phải giữ kín chuyện này. Không đến nỗi kiểu như Cô giáo Thảo hay Chú Kim. Nhưng nó từa tựa như Đêm say tình nồng với cả Kỳ nghỉ bên bãi biển ấy. Cô đã từng đọc những thứ đó chưa?
- Chưa từng nghe đến.
- Thế phim Chín tuần rưỡi và Nhật ký đôi giày đỏ thì sao?
- Cũng chưa xem, tôi không có thời gian.
- Chắc cô xem Bản năng gốc rồi chứ?
- Tôi có nghe nói đến.
- Thật là ngạc nhiên đấy, tất cả những cái đó đều liên quan đến tâm lý học, vậy mà cô chưa từng xem hay đọc qua chúng. Một câu riêng tư nhé, tại sao cô ly hôn chồng?
- Đó không phải vấn đề của anh.
- Tán gẫu thôi mà.
- Được rồi, tán gẫu. Vậy thì tôi nói luôn này, đó là vì tôi đã sai lầm, khi đó tôi còn rất trẻ. Trong những năm đầu sau khi cưới mọi chuyện ổn thỏa. Chuyện chăn gối của chúng tôi không có gì đáng phàn nàn, nếu anh vẫn cố tình muốn hỏi, nhưng anh ta là một kẻ ích kỷ và rỗng tuếch, đó là lý do tôi ly hôn. Bây giờ trở lại vấn đề của anh đi. Tại sao anh muốn là Dần mà không phải là Tiểu Đăng?
- Tôi là Dần, không phải tôi muốn là.
- Ly nói rằng anh luôn nhầm lẫn mọi chuyện, anh bị ám ảnh bởi người bạn thân, mối tình tay ba hồi sinh viên. Vậy thực ra là thế nào?
- Cô ta kể những gì trong những cuộc trị liệu tâm lý?
- Đó là nguyên tắc, tôi không thể nói cho anh được.
- Cô vừa vi phạm nguyên tắc đó thôi?
- À không, đó là thông tin liên quan đến anh, là đối tượng nghiên cứu, là bệnh nhân của tôi. Ít ra cho đến chừng nào anh còn ngồi trong cái phòng này.
- Tôi tưởng chỉ tán gẫu thôi chứ?
- Thì đang tán gẫu thôi mà.
- Được, tán gẫu tiếp nhé. Đến đâu rồi?
- Tác gia truyện khiêu dâm, mối tình tay ba, một người bạn thân, một cô gái trẻ trên mạng, ám ảnh đa nhân cách…
- Cái gì mà đa nhân cách? – Tôi cắt lời cô ta.
- Chẳng quan trọng gì đâu, một khả năng thôi mà, một thuật ngữ phổ biến.
- Nghe như một gã biến thái ấy nhỉ!
Mùi nước hoa Midori. Bóng nắng bắt đầu đổ xiên qua tán cây, in bóng lên tấm mành sáo phía sau lưng cô ta, tạo nên những chuyển động nhẹ của ánh sáng. Có lẽ đã khoảng ba bốn giờ chiều. Tôi nghĩ cô ta không đủ kiến thức và kinh nghiệm làm phép phân tâm với tôi. Cả Sigmund Freud và đám học trò đồ đệ của ông ta có đội mồ sống dậy chắc cũng vậy thôi.
- Cô thích làm tình theo tư thế nào?
- Anh luôn thô lỗ vậy à?
- Cứ trả lời đi đã!
- Như truyền thống, trai trên gái dưới.
- Những người đàn ông của cô thì sao? Chắc chín mươi lăm phần trăm bọn họ không thích đơn điệu thế đâu nhỉ?
- Ê này, vừa phải thôi nhé! Tôi không có vấn đề gì cả, anh mới là vấn đề ở đây.
- Tôi cũng không có vấn đề gì cả. Tôi nghĩ cô chỉ phí thì giờ vô ích với tôi thôi.
- Vì anh không chịu mở lòng ra với tôi, anh không thực sự muốn giải quyết vấn đề, tôi có thể đoán ra tại sao phụ nữ bỏ rơi anh, khiến anh đau khổ, tôi cũng có thể đoán ra vì sao anh luôn muốn là một ai đó mà không phải là chính mình. Bởi vì anh không đủ tự tin để là mình. Nếu anh muốn biết rõ tất cả nguyên nhân sâu xa của mọi chuyện, thì ta sẽ bắt đầu lại từ đầu cuộc nói chuyện, nhưng cần tuân thủ luật lệ, chỉ tôi mới là người đặt câu hỏi, anh có thể trả lời hoặc không, tốt hơn là nên trả lời, anh muốn nói dối cũng được, vì tôi biết lúc nào anh nói dối, và tại sao nói dối, thậm chí tôi sẽ vờ như không biết anh nói dối, vừa rồi chỉ là khúc dạo đầu thôi, vì chúng ta còn vô khối thời gian, không việc gì phải vội vã cả, cứ đi đường vòng một chút, chủ yếu là về những ký ức của anh, sẽ đôi khi chuyện đó hơi khó khăn và anh không muốn nhớ lại, những nỗi đau đớn hoặc những chuyện đáng xấu hổ, nhưng rồi sẽ ổn thôi. Anh cần phải tin vào tôi.
- Tôi không có gì phải nghi ngờ cô cả.
- Tôi đâu nói anh nghi ngờ tôi? Tôi nói anh cần phải tin tưởng ở tôi, rằng tôi sẽ giúp được anh. Tất cả những điều anh nói ra sẽ được giữ bí mật tuyệt đối.
- Chẳng có gì là bí mật cả.
- Có đấy, chỉ là anh không dám đối diện với nó thôi, anh không chịu chia sẻ với ai, và nó cứ tích tụ lại. Giờ là lúc cần xả nó ra. Nhưng không cần vội vã, hãy làm chuyện này từ từ, mỗi ngày một chút.
- Mỗi ngày một chút? Không, tôi chưa rỗi hơi đến thế. Chuyện này vớ vẩn thật!
- Cuộc sống có đến chín mươi nhăm phần trăm toàn là những chuyện vớ vẩn. Mai ta sẽ tiếp tục.
Cô ta đóng nắp bút, gập sổ lại. Sau đó xoay người lại chỉnh tấm mành sáo cửa sổ, nắng ùa vào chói mắt, những tán cây xanh tươi. Đám bệnh nhân đi lại vật vờ ngoài sân, có một cái đầu quấn băng trắng.
Tôi nhận ra mình đã uống cạn cốc nước lọc từ lúc nào, trong khi đó cái cốc nước của cô ta còn nguyên. Nó bắt ánh nắng, sáng chói.









Leave your response!