Home » Tiểu thuyết, Đặng Thiều Quang

Bóng giai nhân 11

9 December 2007 480 views No Comment

Thomas Trần là ai?

Điện thoại lại rung bần bật, lần này là một số máy lạ hoắc. Có lẽ cô ta sợ tôi không nhấc máy nên đổi sang dùng số này.

- A lô! – Tôi cáu kỉnh gằn giọng – Cái gì nữa đây?

- Ơ, có phải Dần đấy không? – Giọng một người đàn ông có vẻ hơi hoang mang.

- Không – Tôi nói – Thế anh là ai?

- Thế cậu thằng quái nào chứ? – Hắn hỏi lại tôi.

Rất ít người biết số máy này của tôi. Trong suốt bấy nhiêu năm, tôi trả tiền thuê bao hàng tháng, chỉ để nghe vài cuộc điện thoại, chủ yếu là những cuộc gọi của người thân trong gia đình.

- Tôi là ai à – Tôi nói chậm từng chữ một – Tôi là Trần Tiểu Đăng.

- Thế à? Ha ha ha! – Kẻ kia cười phá lên – Nếu mày là Trần Tiểu Đăng sống lại thì tao cũng họ Trần đấy, đoán xem tao là ai nào.

- Vậy anh là ai?

- Tao là Thomas Trần.

- Thomas Trần! Anh đấy à? – Tôi thốt lên kinh ngạc – Sao anh biết số máy này?

- Mày không đoán ra à? Nếu mày là Tiểu Đăng, thì chính vợ mày cho tao số, bảo tao gọi cho mày, con Ly ấy. Ha ha ha! Hài thật! Mày làm cái quái gì ở đây vậy?

- Ở đây? – Tôi càng ngạc nhiên – Anh nói ở đây là ở đâu?

- Ơ cái thằng này, mất trí à? Ở đây là ở Lão Nhai chứ còn gì nữa?

- Không, ý em là anh nói ở đây, nghĩa là anh cũng ở đây?

- Hừ! Chán mày quá! – Thomas Trần cao giọng – Tao ở đây chục năm nay rồi, trước cả khi vợ chồng mày về đây nữa kia, nếu như mày là Tiểu Đăng. Ha ha ha! Mà mày là thằng đéo nào chả được. Ha ha ha! Buồn cười đéo tả được! Tiểu Đăng! Thiểu Năng! Dần, thằng Dần đần đần! Ha ha ha! Ba hồn bảy vía mày ở đâu thì về đây uống rượu với tao nào.

- Em đang ở quán Tắc Kè – Tôi nói – Qua đây uống cũng được.

- Tao biết rồi, con Ly bảo tao mày rúc mấy hôm ở đấy rồi. Hôm nay thì tao bận, mai nhé? Chiều mai tao qua đón.

- Ok – Tôi nói – Chiều mai nhé, ở đây món rượu tắc kè có vẻ hay lắm.

- Ha ha! Tao lạ đéo gì cái quán ấy, mai sáu giờ chiều nhé, bai bai! – Thomas Trần cúp máy rất nhanh.

Anh ta dường như vẫn không thay đổi sau ngần ấy năm, với cái lối ăn nói thoải mái ấy,  luôn luôn khiến mọi người buồn cười. Anh ta có thể suồng sã với bất cứ ai, dù gặp nhau lần đầu. Thomas Trần học trên bọn tôi hai khóa, nhưng lại ra trường cùng với bọn tôi. Có thể vì anh ta quá lưu luyến đời sinh viên, nên sau khi học hết 5 năm và đi làm, thi thoảng vẫn quay lại trả nợ các môn học thi trượt. Đồ án tốt nghiệp bị treo mất hai năm không được làm, và rốt cuộc thì chúng tôi quen với sự có mặt của anh ta trong giảng đường, như thể anh ta đã ngồi đó suốt từ những ngày đầu năm thứ nhất vậy. Cái tính cách cởi mở và kiêu ngạo thái quá của anh ta có một sức hút mãnh liệt. Tôi không nhớ ai đã đặt cho anh ta cái biệt hiệu Thomas Trần nữa, hồi sinh viên bọn tôi hay có cái mốt gọi tên nhau theo kiểu mấy ca sĩ hải ngoại.

Tôi chỉ không hiểu tại sao Ly không nói thẳng toẹt ra với tôi là Thomas Trần sống ở Lão Nhai bấy nhiêu năm, và lý do mà cô ta cho anh ta biết tôi đang ở đây. Dường như họ làm ăn với nhau, cái kiểu nói cợt nhả về một kẻ đã nằm xuống, kẻ đã chết, chính là tôi, Tiểu Đăng, như thể đây chỉ là một trò đùa.

Vâng, cuộc đời này đúng là một trò đùa.

Tôi nhìn chiếc điện thoại nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay mình. Tôi nhớ đến chiếc điện thoại di động Motorola đầu tiên của mình cách đây mười năm, nó to như cục gạch vậy. Ngày ấy nó là niềm tự hào, còn bây giờ nhắc đến nó thì thấy thật buồn cười. Mười năm trước tôi nghĩ rằng trong vòng mười năm sau mình sẽ phải trở thành một kẻ nào đấy, một  nhà văn danh tiếng chẳng hạn. Bây giờ tôi nghĩ tôi là Tiểu Đăng, và có thể tôi sẽ phải trở thành một kẻ nào đó khác, trở thành Dần chẳng hạn. Hay tôi sẽ là Thomas Trần?

Tôi không biết. Bây giờ tôi sẽ ăn cái gì đấy. Thực đơn ở Tắc Kè hóa ra không phong phú như cái vẻ mà nó phô trương ra trong cái quyển menu cầu kỳ ấy. Tôi đã chán ngấy thịt lợn rừng, các loại ngồng rau cũng vậy. Nấm hương thì đã thành một nỗi ám ảnh. May ra chỉ còn cá suối hun khói là lựa chọn đúng đắn chăng?

Related Posts

  1. Bóng giai nhân 30
  2. Bóng giai nhân 14
  3. Bóng giai nhân 15
  4. Bóng giai nhân 16
  5. Bóng giai nhân 24

Tác giả "Đặng Thiều Quang"

Tự do cũng có cái giá của nó!

Xem thêm các bài viết khác ở đây

Leave your response!

Add your comment below, or trackback from your own site. You can also subscribe to these comments via RSS.

Be nice. Keep it clean. Stay on topic. No spam.

You can use these tags:
<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

This is a Gravatar-enabled weblog. To get your own globally-recognized-avatar, please register at Gravatar.

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt