Home » Tiểu thuyết, Đặng Thiều Quang

Bóng giai nhân 5

19 November 2007 816 views No Comment

Trong bóng đêm

Dường như tôi đã chợp mắt ngủ chừng một tiếng đồng hồ. Tôi đã ngủ lơ mơ, khá ngon lành. Thế rồi tôi tỉnh ngủ, từ từ tỉnh ngủ, tôi biết là đừng hòng có thể ngủ lại được. Suốt bao năm viết lách ban đêm, tôi biết thói quen tệ hại này của mình. Cơ thể Ly ấm rực bên cạnh. Cô ta gối đầu lên cánh tay tôi khiến nó tê dại. Một tay cô ta vòng qua ngực tôi, tay kia xuôi xuống dưới mất hút đâu đó. Hơi thở cô ta dài và nhẹ, đều đều như đang chìm rất sâu vào cõi nào đó xa lạ, một nơi mà không bao giờ tôi có thể biết được. Có thể Ly đang gặp lại người chồng phụ bạc của mình, thằng bạn tôi đó, người chồng mà ngay từ đầu cô ta đã lừa dối, tôi cũng không biết là vì sao nữa.

Ngoài kia những tán lá tối sẫm đung đưa, ánh đèn in bóng nó trên những tấm rèm cửa sổ. Tôi nhìn đăm đăm vào những hình thù quái dị ấy, trống rỗng. Tôi thèm một điếu thuốc. Những hình thù kỳ lạ biến ảo không ngừng, như thể không bao giờ trùng lặp lại. Tâm hồn con người cũng kỳ lạ và luôn biến ảo khôn lường, không bao giờ trùng lặp, những ngóc ngách tăm tối của một giấc mơ, vụt tan biến khi thức dậy. Cô ta đang trong vòng tay tôi, nhưng cô ta đang ở một thế giới khác, không còn ở đây nữa, linh hồn thằng bạn tôi giờ đang lang thang mãi đâu? Dưới thung sâu hay trên đỉnh những ngọn núi xa vời kia? Hay nó đang vật vờ theo những cơn gió trong đêm, luồn lách qua những khe núi, tìm đường về với dương gian, với người tình trẻ và những dang dở đời mình. Kiếp người ngắn ngủi của nó, còn vương vấn chi nợ trần thế?

Hay tôi sẽ phải trả nợ cho nó?

Bất giác tôi thở dài.

Tôi vẫn nghĩ đến một điếu thuốc. Nếu như phải trả nợ đời cho thằng bạn, tôi sẽ trả như thế nào? Lấy cô gái này làm vợ bé à? Còn người đàn bà tóc gợn sóng là vợ cả, còn người vợ mới cưới thì sao?

Không sao cả. Một năm có 365 ngày, tôi chỉ cần sống 1/120 số ấy, tương đương với 3 ngày, dành cho ba người đàn bà, những ngày còn lại tôi tồn tại vật vờ như một kẻ đã chết, đâu có gì khó. Hoặc là theo cái cách như thế này, để dành mười năm, tiêu trong một tháng. Hết.

Tôi khe khẽ đặt tay của Ly ra khỏi người mình rồi rút cánh tay kia ra, nó hầu như chả còn cảm giác gì. Cô ta khẽ nhấc đầu lên, xoay người lại, thở ra một hơi dài có vẻ khoan khoái thay đổi tư thế. Sau đó những hơi thở nhẹ lại kéo dài dần, lắng xuống, cô ta lại bỏ đi, lạc đến một nơi rất xa nào đấy. Tôi đắp chăn cho cô ta và đợi hơi ấm quay trở lại lấp đầy khoảng trống giữa hai cơ thể, hơi ấm như mang sự ẩm ướt và mùi vị hai cơ thể, mùi chỗ kín của nhau, mùi mồ hôi đang tỏa ra từ những lỗ chân lông, mùi nước bọt.

Tôi muốn châm một điếu thuốc, lại chỉ e cô ấy sẽ thức dậy. Với lại rời hơi ấm này khi cơ thể trần truồng, thật là ngại. Chiếc máy điều hòa nhiệt độ có vẻ như đặt nhiệt độ hơi thấp.

Nhưng rồi tôi cũng trườn ra khỏi giường, mặc quần áo vào. Tôi nhớ ngoài hiên có một bộ  bàn ghế mây uống trà nhìn ra vườn cây. Tôi sẽ ngồi đó hút một điếu thuốc, trong lúc kiểm tra lại chiếc máy tính xách tay. Có lẽ nó toi rồi.

Tôi bật máy tính lên, nín thở chờ đợi, tưởng như cái biểu tượng của Windows sẽ không bao giờ hiện lên nữa. Nhưng rồi thật may là cuối cùng nó vẫn hiện lên. Cú va đập không làm nó chết, dù nó rất mong manh, có lẽ mong manh hơn mạng sống một con người. Chỉ cần một con virus máy tính cũng khiến nó phát điên, một bộ phận phần cứng bị hỏng là nó ngừng họat động. Ái chà, nó thực sự là một cơ thể sống đỏng đảnh, và có một lối tư duy chính xác tuyệt đối, không bao giờ nói dối.

Tôi hút thuốc và ngắm những tán lá rung rinh trong vườn. Những vì sao đêm lung linh kín bầu trời, những cơn gió khuya mơn man. Có thể nhìn thấy cả những đám mây nhạt đang bị gió lùa ngang qua bầu trời đêm, chúng bị gió xô dạt, đôi khi tan loãng ra, như thể người ta xé một miếng bông, kéo chúng mỏng ra mãi, rồi cuối cùng dứt đứt rời, tan biến. Trò chơi của mây gió này kéo dài mê mải, hết đám mây này đến đám mây khác, lao vùn vụt qua đầu tôi, như vội vã, như vui đùa, một đám ngựa hoang non tơ đang vờn nhau trên cánh đồng sao đêm, chúng lồng lên, rồi rẽ ngang rẽ ngửa lượn lờ ngó nhìn tôi giây lát, chúng chạy nước kiệu chầm chậm, rồi sau đó lại tung vó bay về phía sau những đỉnh núi xa mờ. Có thể trong số đó có linh hồn thằng bạn tôi, nó đã bay vút về phía bầu trời đầy sao kia, bỏ lại thế gian này, bỏ lại vợ con, bỏ lại người tình, bỏ lại tiền bạc, tài sản, nó đã tiêu hết những ngày đáng sống.

Những âm thanh mơ hồ của núi rừng vọng lại, tiếng lá xào xạc trong vườn. Mùi ẩm thấp của đất lẫn mùi thơm của lá quế đâu đó theo gió đưa lại, lúc gần lúc xa.

Tôi đã châm điếu thuốc thứ ba.

Tôi mở lại những email mà tôi đã lưu giữ vào máy tính, cả những email mà Tiểu Đăng đã gửi đi lẫn những email của V, tất cả có vẻ trùng khớp, mọi chuyện dần dần hiện lên, bình thường như bao chuyện tình ái khác.

Tôi tự hỏi có bao giờ nó nghi ngờ tôi và Ly hay không? Liệu có bao giờ, ví dụ như trong một cơn ghen tuông, cô ta kể về cái đêm chia tay đời sinh viên ấy. Hôm đó Tiểu Đăng say bí tỉ, tôi cũng say, cả Ly cũng vậy, tất cả cái khóa sinh viên ấy đều say. Lúc đó Tiểu Đăng ở đâu, tôi không biết nữa, chỉ biết cô ta đã dìu tôi lên taxi, đưa tôi về căn nhà cấp bốn dột nát ấy. Đó là một căn nhà ẩm mốc, có cái mùi đất hăng hăng gần giống mùi đất đêm nay, bọn chúng tôi thuê căn nhà để tụ tập làm đồ án tốt nghiệp.

Tôi cũng đã tỉnh dậy lúc nửa đêm, không hiểu tại sao mình lại về đến căn nhà tăm tối ấy, tôi nhìn thấy bầu trời sao qua những viên ngói trống lợp kính lấy ánh sáng. Thế rồi tôi láng máng nhớ ra mọi chuyện. Cô ta cũng nằm ngay cạnh tôi. Thấy tôi cử động, cô ta ngồi dậy trong bóng tối, bóng cô ta in trên ô cửa sổ. Cô ta không nói gì, tôi cũng không nói gì, tôi chỉ cầm tay cô ta. Tôi nhỏm dậy hôn cô ta, lóng ngóng cởi những chiếc cúc áo. Cô ta gạt tay tôi ra và tự mình mở những chiếc cúc áo, sau đó trút bỏ toàn bộ quần áo và bắt đầu cởi áo cho tôi. Tôi nghĩ cô ta trả món nợ năm xưa với tôi, khi đã khiến tôi bẽ mặt.

Thế rồi một tháng sau, cô ta cưới Tiểu Đăng, cả hai đều không có một lời mời tôi, thật may mắn, không biết tôi đến dự cái đám cưới ấy để làm gì nữa, để nhìn người đàn bà tháng trước ngủ với mình trong bộ váy cưới ra sao ư? Lúc đám cưới diễn ra có lẽ tôi đang ở bên người đàn bà khác, bên khung cảnh nước non hữu tình, suốt cả tháng trời đắm đuối.

Tiểu Đăng có biết chuyện đó hay không, giờ chẳng còn quan trọng nữa rồi, nó đã rời bỏ thế giới này, bây giờ có lẽ nó đang rất hạnh phúc, không nỗi khổ đau nào có thể chạm tới nó được nữa. Chỉ còn chúng tôi là vẫn còn bị đày đọa ở nơi đây, chưa thể bỏ đi, dù chúng tôi cũng chỉ còn là những kẻ bỏ đi.

Tôi đã hẹn với Mai, giai nhân tuyệt sắc ấy, rằng tôi sẽ trở về khi đã trở thành một nhà văn danh tiếng. Một lời chót lưỡi đầu môi, và tôi đã quên bẵng nó đi, rồi tôi lấy vợ, và sắp sửa trở thành một lão trung niên dở người. Nhưng hình như cô ta không quên. Thế còn tôi thì sao? Tôi là cái gì? Thậm chí tôi còn không có một bút danh rõ ràng nữa kia, chưa nói đến chuyện là vô danh tiểu tốt. Tôi không có tên, không có tuổi, không có mặt mũi và những bức ảnh chân dung trên bìa sách. Còn Mai, cô ta ít ra còn được thiên hạ thêu dệt những câu chuyện đầy hoang đường, như một thứ trang phục kỳ lạ, một cái vỏ bảo vệ cô ta, miễn nhiễm với tất cả những thứ đời thường, những bệnh tật, ốm đau, lo lắng. Cô ta là một thứ khác hẳn, ghé thăm cuộc sống này, cho những gã đàn ông khốn khổ biết rằng sống lay lắt chả để làm đếch gì cả, chỉ nên sống ít thôi, nhưng mà sống cho ra sống. Thay vì sống 120 ngày, tương đương với 4 tháng, chỉ nên rút gọn lại còn một ngày.

Còn Ly thì sao? Cô ta cũng như tôi mà thôi, mọi thứ đã thay đổi từ khi chỉ một chút ì xèo thời sinh viên đã đủ để lỡ làng, không bao giờ còn là một người bình thường, với những hạnh phúc đơn giản. Tôi chẳng biết gì về cuộc sống vợ chồng cô ta từ đó đến nay, nhưng rõ ràng chả vui vẻ gì, nếu không muốn nói là vô vọng. Hai vợ chồng với một đứa con gái, khá giả, nhưng đơn điệu và mệt mỏi vì tiền bạc với guồng quay công việc đều đặn ngày này qua ngày khác. Có thể cô ta có nhân tình, cũng có thể không, vì cái thành phố bé nhỏ ấy thật khó giấu được chuyện gì cho riêng mình. Đọc những email của Tiểu Đăng tôi có thể hình dung ra tất cả mọi thứ mà họ đã trải qua, nó giống như người ta đếm những tờ giấy bạc, ban đầu thì còn hứng thú, sau thì phát chán, đếm mãi đếm mãi không thể thoát ra được, bị trói buộc vào đó. Hễ buông tay là mất hết, chả lẽ bắt đầu đếm lại? Thôi thì cứ đếm tiếp, dẫu có nhầm lẫn thì cũng chỉ là một sai số rất nhỏ. Không lẽ nào tất cả cuộc đời lại là một sai lầm? Không thể như thế được, chỉ là những sai số thôi. Cuộc hôn nhân là đúng đắn, đứa con là đúng đắn, tài sản thì quá đúng đắn, chỉ có chút sai số trong những ham muốn thuần túy xác thịt, những sự dịch chuyển đối tượng, từ vợ chồng sang tình nhân, gái gọi, đĩ điếm, phò phạch. Sự tha hóa của Tiểu Đăng có thể dễ dàng hình dung được bắt đầu ngay khi hắn kiếm tiền dễ dàng, đâu như trong thời gian Ly mang thai đứa con, mà hắn ám chỉ một cách mập mờ qua những email kia. Sự dối trá thể hiện qua những ngôn từ đẹp đẽ kiểu như thể hắn có một tâm hồn dễ bị tổn thương, luôn cô độc trong sự khép kín với tất cả thế giới, trừ cô gái kia. Hắn khoe khoang cái lớp vỏ ngụy trang bên ngoài là sự thành đạt yên ổn, chứ không nhận rằng lớp vỏ ấy mới chính là bản thân hắn, đang mê say kiếm tiền và hưởng thụ, bắt đầu học đòi những thói ăn chơi trác táng cùng các quan chức tham lam khác.

Trời đã gần về sáng. Phía đâu đó bầu trời đã bắt đầu có quầng sáng mờ mờ. Những đám mây mỏng vẫn trôi dạt về cuối trời. Trong phòng dường như có tiếng động. Tôi quay trở lại phòng ngủ. Ly vẫn ngủ say. Đàn bà ngủ trông thật lạ, luôn có dáng vẻ như ngây thơ, bất kể họ thế nào. Đây là lần thứ hai tôi ngắm cô ta ngủ. Lần trước, khi ở căn nhà cấp bốn hoang tàng ấy cách đây mười năm, tôi đã ngắm cô ta khi ánh sớm mai còn chưa kịp tờ mờ. Tôi cứ ngắm mãi, đó là lúc cô ta đẹp nhất, một buổi sáng mùa hè mát mẻ, chiếc quạt cũ chạy vè vè thổi những sợi tóc mai cô ta lòa xòa, cô ta mặc chiếc áo sơ mi trắng của tôi, không cài cúc. Tôi cứ ngồi bó gối bên cạnh, ngắm cô ta, biết rằng những giây phút ngắn ngủi này sẽ trôi qua rất nhanh, như một cơn say vậy thôi.

Cô ta he hé mắt, rồi tỉnh dậy. Cô ta bảo tôi nằm xuống. Tôi nằm xuống. Cô ta bảo tôi hãy yêu cô ta lần nữa. Tôi yêu cô ta lần nữa. Rồi trời sáng dần. Cô ta nói em sẽ đi trước khi mặt trời mọc. Tôi bảo ừ em đi đi. Cô ta bảo anh quay mặt lại. Tôi quay mặt lại nhìn vào bức tường tróc lở. Tôi thấy cô ta nhẹ nhàng choàng cái áo lên người tôi. Cô ta đi về phía nhà tắm. Một lát sau cô ta bảo em đi đây. Tôi bảo ừ em đi đi. Có tiếng thở dài nhè nhẹ. Rồi tiếng khép cửa, tiếng bước chân xa dần. Lúc đó trời tờ mờ sáng. Có tiếng hàng rong đâu đó. Tiếng bước chân những người đi tập thể dục buổi sáng.

Lúc tôi quay lưng lại, trời đã sáng tỏ, những tia nắng nhuộm đám mây hồng hồng, chưa rọi xuống cảnh vật, nhưng dường như báo hiệu một ngày hè oi bức nóng nực. Tôi cũng không nhớ ngày hôm đó ra sao nữa. Cơn say hôm trước, thêm chuyện với cô ta, khiến tôi như trong một cơn mê sảng chập chờn. Về sau, tôi chỉ muốn quên nó đi. Và có vẻ tôi đã quên thật, cho đến hôm nay, nó trở về và bắt tôi phải nhớ lại.

Giờ đây, tôi sẽ lại ngồi ngắm cô ta dưới ánh sáng tờ mờ sớm mai từ từ hiện lên. Có lẽ sau đó cô ta sẽ lại bỏ đi.

Người ta bỏ đi chỉ để sau đó tìm cách quay trở lại, có phải vậy không?

Related Posts

  1. Bóng giai nhân 31
  2. Bóng giai nhân 27
  3. Bóng giai nhân 17
  4. Bóng giai nhân 11
  5. Bóng giai nhân 4

Tác giả "Đặng Thiều Quang"

Tự do cũng có cái giá của nó!

Xem thêm các bài viết khác ở đây

Leave your response!

Add your comment below, or trackback from your own site. You can also subscribe to these comments via RSS.

Be nice. Keep it clean. Stay on topic. No spam.

You can use these tags:
<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

This is a Gravatar-enabled weblog. To get your own globally-recognized-avatar, please register at Gravatar.

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt