Đảo Cát Trắng 29
- Ly sao thế?
- Ly không sao.
- Ly có thích không?
- Ly thích.
- Ly thích thật chứ?
- Thật mà, Ly rất thích.
- Thế sao Ly lại khóc?
- Ly không biết.
- Ly phải biết chứ?
- Thật mà, Ly không biết. Chắc tại mấy ngày nữa Ly phải xa thày với bố La.
- Thì đi học thôi mà.
- Ly sợ thày yêu người khác.
- Ai cơ?
- Chị Châu ấy.
- Bậy nào, chị ấy yêu mấy chú hải đăng.
- Chị ấy hay nhìn thày.
- Nhìn thì sao? Ai mà chả nhìn nhau?
- Chị ấy nhìn Ly nữa, chị ấy ghét Ly.
- Sao lại ghét Ly được? Ai cũng yêu Ly mà.
- Thày yêu Ly nhiều không?
- Nhiều, nhiều lắm, chỉ không nhiều bằng bố La thôi.
- Bố La cũng yêu thày lắm, bẻ cái càng cua to nhất cho thày.
- Ừ, rồi lại cho Ly thôi mà.
- Ly cũng yêu thày lắm.
- Yêu từ lúc nào?
- Từ lúc bố La cõng về nhà ấy.
- Lúc ấy làm sao đã yêu được? Lúc ấy suýt chết đuối, ốm xấu xí lắm!
- Lúc ấy Ly thương thày lắm. Mà thày yêu Ly từ lúc nào?
- Từ lúc nào á, để xem nhá, từ lúc mở mắt ra nhìn thấy Ly.
- Không đúng, lúc ấy ốm làm sao biết được ai với ai?
- Biết chứ, lúc đấy thày gọi Ly là Tóc Lửa đấy.
- Thật không?
- Thật.
- Hay nhỉ! Tóc Lửa! Chưa ai gọi Ly là Tóc Lửa bao giờ.
- Tóc Lửa đẹp lắm, nếu không có Tóc Lửa thày chết rồi.
- Không đúng, lúc âý thày ốm, làm sao gọi Tóc Lửa được?
- Gọi thầm thôi.
- Thật không?
- Thật mà.
- Thảo nào, lúc ấy Ly nghe thấy tiếng gọi đấy.
- Chắc tiếng gió thôi.
- Không phải gió, tiếng gọi thật mà, làm Ly không dám đi xa nhà.
- Tại sao?
- Tại vì đi xa nhà không nghe thấy tiếng gọi nữa. Sợ nhỡ thày làm sao.
- Ly ngốc quá đi.
- Sao cơ?
- Nhìn thấy Tóc Lửa rồi, không ai muốn chết nữa.









Leave your response!