Home » Truyện ngắn, Đặng Thiều Quang

Đảo Cát Trắng 23

17 August 2007 176 views No Comment

Tôi không ngờ mọi chuyện lại kết thúc một cách tồi tệ như thế. V không đến. Nàng không đến khách sạn đã hẹn sát ở ngay sát bến cảng. Hôm nay là ngày thứ ba tôi chờ nàng. Nàng nói nàng sẽ mặc một chiếc váy màu xanh nước biển, nàng sẽ mang một đôi giày trắng, một chiếc mũ lưỡi trai trắng, một chiếc ba lô du lịch to tướng… Nàng nói, trông em sẽ hơi giống như vận động viên tenis đấy, nàng đã chat như thế, và nàng không đến. Đã ba ngày tôi ở đây, không đi đâu xa quá khách sạn chục bước chân, tôi mở toang cửa phòng khách sạn và cứ năm phút lại nhìn xuống bến cảng, hy vọng nhìn thấy chiếc váy màu xanh nước biển.
Đã ba ngày tôi không thay bộ quần áo tuềnh toàng này. Tôi có hẹn với nàng tôi sẽ mặc một chiếc quần sóc in hình những con cá heo màu mè, với một chiếc áo chim cò cũng hoa văn sặc sỡ. Tôi sẽ đội một chiếc mũ cao bồi bằng cói. Đeo một đôi kính mát bự, cùng với một chiếc máy ảnh ống kính to bự. Nàng sẽ dễ dàng nhận ra tôi.
Nhưng nàng không đến. Ba ngày nay tôi mặc cái bộ quần áo sặc sỡ ấy, với chiếc mũ cói lố lăng trên đầu, kính râm sùm sụp, cứ đi ra đi vào khu vực bến cảng. Lúc nào cũng kè kè cái máy ảnh nặng trịch như cái cùm tròng qua cổ. Tôi lê la mấy quán nước gần đó, như một tay săn ảnh. Cho đến tối, khi tin rằng chả còn ma nào vật vờ ở đó, tôi mới quyết định ôm máy tính đi tìm một hàng dịch vụ internet, hay một tiệm cà phê wifi nào đó. Cuối cùng tôi cũng tìm được một hàng net, với bàn phím mờ tịt các ký tự, đường truyền thì chậm như rùa.
Tôi hoàn toàn thất vọng, dường như nàng đã xoá bỏ toàn bộ account Yahoo của nàng, không để lại vết tích gì. Nick của nàng biến mất, bốc hơi, không còn nữa, hay đã trốn đâu đó. Tôi cố lục tìm lại những dấu vết cũ của V một cách vô ích.
Những thanh niên mới lớn ở trong cái quán net này có cái kiểu gõ bàn phím như một tay trống đang khoe tài, chúng gõ mổ cò nhưng lại cứ lấy ngón tay quẹt quẹt trên bàn phím như một con gà đang quẹt mỏ, trước khi gõ mổ cò xuống những nút phím đáng thương. Bọn chúng xài dầu gội X-men, dầu tắm X-men, keo bọt rẻ tiền tóc vuốt lởm chởm như chôm chôm, chat chit xoành xoạch, và nghĩ thế là sành điệu. Tôi chúa ghét cái mùi dầu gội đầu này, nó làm tôi nghĩ đến những loại mỹ phẩm tương tự của Lip&Lip – những thứ mà tôi không bao giờ muốn nhớ đến, nó giống như những lời nói dối mà người ta muốn quên đi bằng mọi cách. Trong cơn cáu tiết tôi đã nói gì đó. Đại loại kiểu như tiên sư bố chúng bay phá bàn phím à? Đại khái tôi muốn chúng giữ trật tự. Một chút nữa thôi là chúng sẽ xông vào nện tôi. Và tôi cũng cáu lắm rồi. Nhưng không hiểu sao, lúc tôi nhìn chúng, có lẽ sự thất vọng cùng cực trong ánh mắt cộng thêm cái vẻ muốn chết của tôi khiến chúng bỗng chờn. Thằng choai choai đầu sỏ, làu bàu câu gì đó rồi bỏ đi. Bọn kia giải tán. Tôi quay trở lại những email, những cái nick trong friendlist hòng tìm lại nàng.
Nhưng tôi biết nàng đã cố tình sắp đặt, ngay từ đầu. Tôi chợt hiểu ra tại sao nàng lại nhờ tôi làm cái thẻ ATM rồi chuyển cho nàng, thông qua một địa chỉ công cộng. Tất nhiên lý do là vì nàng chưa đủ tuổi để mở tài khoản, chưa có giấy chứng minh nhân dân. Thật là hợp lý và tiện lợi. Vậy đây là một cú lừa đảo? Không lẽ nào?
Tôi cảm thấy choáng váng. Không phải vấn đề tiền bạc. Mà còn hơn thế nữa. Trong vài ngày nữa sẽ có một đoàn làm phim tới đây, và tôi không thể giải thích chuyện này. Tôi không biết nói sao với ngài Lip, với tương lai của Lip&Lip, mà tôi đã coi nhẹ nó và hớ hênh đến vậy.
Nhưng tôi không tin vào điều đó. Nàng có thể được nhiều tiền hơn thế, nếu muốn.
Tôi không tin nàng không có thật. Cứ cho là nàng cho tôi một vố, nhưng đó chỉ là một thử thách của nàng mà thôi. Có lẽ nàng sẽ đến cùng ngày với đoàn làm phim. Có lẽ nàng biết cái gì chờ đợi nàng khi ở cùng một gã đàn ông trong một căn phòng khách sạn, hoặc cứ cho là khác phòng đi nữa, họăc ở một nơi gần như là hoang đảo.
Hay là nàng đã ra Đảo Cát Trắng, và định dành cho tôi một sự bất ngờ? Dù sao, tôi cũng đã cố chờ nàng ba ngày ở cái khách sạn chết dẫm ấy, mà lẽ ra nó đã là một cái khách sạn rất đẹp, với những ô cửa sổ nhìn ra vịnh, bến tàu, có thể nghe tiếng hải âu và sóng vỗ. Nhưng bây giờ chẳng có gì khiến tôi thấy đẹp đẽ nữa. Tôi đang lo sợ điều đó trở thành sự thật, rằng nàng sẽ biến mất như chưa hề tồn tại, hoặc tôi đã bị hoang tưởng, mọi người sẽ nói vậy. Và có thể, tôi sẽ trở thành kẻ lừa đảo, trong mắt họ. Họ sẽ cho rằng chính tôi đã bịa ra một nhân vật có tên là Virgin9x gì đó, rằng tôi là đạo diễn của vở kịch này, và đến phút chót không tìm được một cô gái đẹp như tôi đã quảng cáo. Nói chung cũng chẳng cần suy luận nhiều, đơn giản họ kết tội tôi bố láo, thế là toi.
Tôi không có cách gì chứng minh sự tồn tại của V. Đó là sự thật. Người ta sẽ nói tôi chính là V, mặc dù chuyện này thật phi lý, điên rồ. Tôi làm thế để chuốc lấy rắc rối cho mình sao? Tôi vẫn còn lá thư của V. Tôi vẫn còn những bức ảnh của V. Tôi vẫn còn những đoạn chat với V. Và còn gì nữa?
Tôi nhận ra rằng tất cả những cái đó không thể chứng minh được điều gì hết, vì nó đều có thể làm giả mạo. Nhưng tôi không thực sự lo lắng về điều đó. Tôi không hề lo lắng, vì ở bên trong, có cái gì đó đã sụp đổ, từ bên trong. Phải. Từ bên trong. Có cái gì đó không bao giờ còn trở lại với tôi nữa. Đó là niềm tin. Đó là một canh bạc cuối cùng. Đó là tất cả những gì còn lại để cho người ta hy vọng, và bỗng dưng nó không còn đó nữa, một cách vô lối, như chính sự xuất hiện vô lối của nó, một sự phiêu lưu đầy cảm tính, bất chấp lý trí, định làm một cuộc lội ngược dòng, chứng minh sự phi lý vẫn tồn tại song hành cùng tất cả những chuyện này.
Tôi đã quá tin vào những tình cảm chan chứa bay qua bay lại, dưới dáng vẻ những ngôn từ xúc động, được mã hoá, được băng thông ADSL đồng loã, với sự trợ giúp của công nghệ kỹ thuật số. Những đêm khuya khi dường như hai tâm hồn đồng điệu, tôi chat với nàng như thể những ngón tay lướt trên bàn phím, khi dường như tôi ở ngay bên cạnh nàng, còn hơn thế, như thể tôi chính là không gian bao quanh nàng, tràn ngập mùi hương mê đắm kết hợp giữa nước hoa thần diệu kia với cơ thể trinh trắng của nàng, tôi quá thân thuộc quanh nàng. Tôi như biết trước những con chữ mà nàng sẽ gửi đến cho tôi, luôn luôn đúng như tôi mong đợi, những lời dễ thương, khiến cho tôi như có sức mạnh của một vị thần, như thể tình yêu của tôi đủ khiến cho những điều không thể trở thành có thể. Và trên tất cả, nó khiến tôi tin rằng tôi đang đem đến cho nàng hạnh phúc tuyệt trần chưa từng có từ trước đến nay, khiến nàng trở nên bất tử, mặc dù tôi cũng chẳng rõ là bằng cách nào. Tôi bay lượn trong những cơn xúc động triền miên như thế, không rõ là bao lâu. Hai tháng? Hay hai năm?
Có một lúc nào đó, dường như tôi đã muốn dừng lại, thay đổi cái chiều hướng ấy, thậm chí quay ngược lại 180 độ. Nhưng đâu đó trên đường, tôi đã mắc kẹt, như một cuộn cước trăm mối tơ vò không biết phải bắt đầu gỡ rối từ đâu. Thậm chí có những biến cố xảy ra, ru ngủ tôi, khiến tôi lãng quên mục đích trở lại, như một tai nạn, xoá tan mọi cố gắng của tôi, và tôi đã trôi đi. Tôi trôi ra biển. Tôi đã tặc lưỡi và bò trên tường như một con thạch thùng, nhảy cóc ba bước và ăn gian một khoảng thời gian nào đó mà những người khác không thể làm được, hoặc là họ có thể làm được mà họ không nghĩ đến. Tôi tiến hai bước, rồi lùi một bước, tính toán thiệt hơn, sau đó chọn cho mình cái có vẻ như có lợi hơn cả.
Nhưng tôi không ngờ, chuỗi thời gian là một thứ rất khó đánh lừa. Tôi cứ loay hoay xoay trở cái khối Rubic để nó trở về trật tự, nhưng càng vặn nó càng hỗn loạn, không thể kiểm soát nổi, mặc dầu nó vẫn nguyên vẹn đó, thách thức và đầy có lý.
Một con thạch thùng có thể sống trên các bức tường, trần nhà… một trong các mặt phẳng của một hệ không gian của nó mà con người không thể. Nó tưởng thế là hay. Nhưng nó hầu như không có cảm giác yên ổn khi nằm trên mặt đất – cái nơi vững chãi nhất. Và tôi luôn luôn thấy thiếu thốn mất một phần đời nào đó chưa sống. Nó là cái gì? Tôi thử các phép quy chiếu, thấy vẫn có gì đó chưa đúng là cuộc sống mà tôi sẽ phải là.
Và bây giờ, nàng đã hạ tôi bằng một đòn chí tử. Những cái giá mà tôi đã trả để lết tới cái thời điểm này, không biết là những gì nữa, tôi đã bỏ lại sau lưng và chơi trò nhảy cóc thời gian. Tôi chỉ sống những phần đời nào mà tôi hứng thú, phần còn lại thuộc về những kẻ khác, những kẻ chịu khổ hình. Tôi không ngoái lại nhìn qua vai. Tôi cứ tiến mãi về phía trước, về phía biển cả. Và bây giờ biển ngay kia, ngay trước mặt tôi.
Biển ngay kia. Và tôi phải tiến lên. Tôi phải đi đâu nữa đây?
Tôi không biết.
Nhưng có thể nàng đang ở đó – Đảo Cát Trắng.
Bây giờ là ngày thứ ba tôi suy nghĩ luẩn quẩn về chuyện những con thạch thùng và về thời gian. Thật buồn cười! Trong khi cái đầu đa nghi của tôi đang ở đây suy đoán lung tung thì có thể nàng đang ở đó chờ đợi tôi. Tôi sẽ tiếp tục tiến về phía Đảo Cát Trắng. Có lẽ tôi sẽ ghé qua Đảo Lớn trước. Tôi rút điện thoại ra gọi cho Tony Thái và ngài Lip, sau đó tôi gọi điện về cho các nhân viên của mình để thu xếp công việc.
- Mọi chuyện ổn cả – tôi nói qua điện thoại – thời tiết thuận tiện, thậm chí có thể nói là rất đẹp, ông Trời phù hộ.
- Mấy con bé làm mẫu ra chưa? – tiếng ngài Lip oang oang trong điện thoại – nếu cần cứ thêm vài ngày cũng chẳng chết ai.
- Chưa thấy ra – tôi nói – nhưng nay mai sẽ ra, chắc chắn thế, cứ yên tâm mọi chuyện đều ổn cả.
Tôi bước lên bong thượng chiếc tàu du lịch nhỏ và ngắm nhìn ra xung quanh. Quả thật là thời tiết tuyệt đẹp. Gió Đông thổi nhè nhẹ đưa hơi mát ngoài khơi vào trong vịnh, nắng sớm dìu dịu sau những đám mây xám như còn đang ngái ngủ. Những núi đá nhỏ hình thù kỳ dị đứng lô nhô khắp trong vịnh lần lượt trôi qua, trôi qua.
Rồi thì tất cả mọi chuyện cũng sẽ trôi qua.

Tôi mở laptop ra và quyết định xoá bỏ toàn bộ câu chuyện đang viết dở. Tất cả. Nhưng trước khi xoá bỏ, tôi đọc lại lần cuối cùng những gì mình đã viết, tôi phát hiện ra trong suốt thời gian dài viết đứt quãng ở đâu đó, đôi khi có những điều dường như không phải do tôi viết ra. Hoặc có lẽ nó là của tôi, nhưng tôi không thể nhớ đã viết chúng ra như thế nào nữa. Tôi đã viết như thế ở đâu đó, trong một quán cà phê, trong phòng họp, hay giữa giờ nghỉ trưa cùng Emily, bên một hồ câu cá vùng ngoại ô, vào một chiều mùa Thu…


***

Nếu có thể, hãy cho tôi là người nhớ đến em, khi thế giới này lãng quên em.

Hãy cho tôi là người đến bên em khi em cô đơn, dù tôi phải trả giá bằng những điều vụn vặt, hay cứ cho là những điều lớn lao như người ta vẫn nghĩ, vì người ta rồi cũng sẽ lãng quên.

Hãy cho tôi là người được hôn lên đôi mắt em để khi đôi mắt em khép lại sẽ còn đôi môi tôi lưu dấu, và hãy để cho tôi được soi bóng trong đôi mắt đó, tôi sẽ tìm thấy tôi, tìm thấy em.

Hãy cho tôi được yêu em, dù sẽ đau khổ. Em biết và tôi cũng biết điều đó, nhưng chẳng ai biết. Và nếu biết thì rồi ai cũng sẽ lãng quên. Hãy cho tôi được vô lý vì tôi không cần điều có lý và đúng đắn nữa rồi.

Em có thể yêu tôi rồi lãng quên tôi, như con người ta vẫn vậy, em sẽ chán ghét tôi, chán ghét sự vô lý của tôi, sự tầm thường của tôi, những ảo tưởng của tôi, những dự định nửa vời và những tham vọng nửa vời của tôi, tình yêu nửa vời này nữa. Nếu em hỏi tôi về sự lựa chọn, em cứ thử hỏi đi! Em hãy hỏi tôi anh chọn đi, hoặc là em, hoặc là sự nghiệp phía trước của anh, gia đình anh? Em hãy hỏi đi và tôi sẽ im lặng. Em hãy hỏi đi. Em hãy hỏi tại sao có phải vì tình yêu mà anh bày tỏ với em nó dễ dàng quá phải không, anh tán tỉnh và anh có mất gì đâu, anh tỏ ra dễ thương nhưng anh không muốn trả giá, anh đem đến phiền toái cho em mà anh cứ nghĩ đó là điều hay ho, anh hãy nghĩ lại đi, anh là kẻ phản bội lại tất cả, kể cả chính mình, vậy mà anh lại bày đặt thành nghệ thuật cơ đấy, anh thật làm em thất vọng quá! Cái cứu cánh nghệ thuật của anh ư? Đó chỉ là một thứ than thở ỉ ôi giống như nhạc vàng. Anh hãy tỉnh lại đi!

***

Tôi đã qua một cơn mê dài. Tôi đã đọc lại những gì đã viết. Tôi vẫn sẽ viết như vậy. Tôi cũng chẳng biết nó là cái gì. Dẫu sao cũng sẽ chẳng ai còn nhớ đến một ngày tàn trong chuỗi thời gian bất định này, trong mê lộ thông tin này, tất cả những mã hóa 0 và 1 này.
Tôi nhớ đến mối tình của tôi với nhân vật của tôi, cuốn sách mà tôi đang viết, và đây là bản nháp đó, hãy tha thứ cho tôi nếu như nhân vật chính đã làm trái tim già nua của tôi trở nên yếu đuối, đúng như bản chất của nó.
Hãy lãng quên! Hãy lãng quên! Đừng nhớ đến những gì đã từng.

Related Posts

  1. Đảo Cát Trắng 5
  2. Đảo Cát Trắng 15
  3. Đảo Cát Trắng 21
  4. Đảo Cát Trắng 27
  5. Đảo Cát Trắng 28

Tác giả "Đặng Thiều Quang"

Tự do cũng có cái giá của nó!

Xem thêm các bài viết khác ở đây

Leave your response!

Add your comment below, or trackback from your own site. You can also subscribe to these comments via RSS.

Be nice. Keep it clean. Stay on topic. No spam.

You can use these tags:
<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

This is a Gravatar-enabled weblog. To get your own globally-recognized-avatar, please register at Gravatar.

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt