Đảo Cát Trắng 9
Có những tuần trăng mật kéo dài vĩnh viễn. Có những kỳ nghỉ kéo dài mãi mãi. Đôi khi có những cuộc đời mà từ lúc sinh ra cho đến lúc chết đi, đối với họ chỉ là một kỳ nghỉ kéo dài. Họ ngồi trên những chiếc ghế bố vải cotton, dưới một chiếc ô sặc sỡ, đeo kính mát màu hồng nhạt, cát dưới chân họ trắng loá mắt, họ với tay hờ hững cầm ly cocktail đặt trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh. Tít trên cao, mặt trời rạng rỡ như triệu năm nay vẫn rạng rỡ như vậy. Họ nằm đó, mắt nhìn về phía đường chân trời ngoài khơi xa. Và họ tự hỏi: “Bao giờ kỳ nghỉ này chấm dứt đây?”
May quá, đó chỉ là một hình dung, về một cảnh quay quảng cáo. Kịch bản là những cô gái trẻ nằm uống cocktail mắt nhìn xa xăm qua đôi kính nhạt màu. Các chàng trai đến trên một chiếc mui trần. Các cô gái quay lại, nhất loạt cầm thỏi son quẹt qua môi, rồi nhoẻn miệng cười. Sau đó họ đuổi nhau, té nước, làm những trò ngu ngốc và cười rạng rỡ một cách vô lý.
Nói chính xác thì đó là một cảm xúc không có thực. Những chàng trai cô gái đẹp đẽ đang cười hết cỡ khoe hàm răng trắng bóng kia dưới ống kính máy quay, thực ra cuộc đời thật của họ rất khốn nạn. Chiếc xe mui trần kia được thuê với giá cắt cổ, Lip&Lip trả tiền. Trang phục áo tắm cũng thuê, mấy cái ly cocktail là đồ dỏm. Tất cả đều là dỏm. Hình ảnh cuộc sống tươi đẹp rạng rỡ kia sẽ không bao giờ là có thật.
Chỉ có biển xanh cát trắng nắng vàng là thật.
Chỉ có hiện tại là thật. Tôi đang nghe những bản nhạc Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài, bản nhạc chuyển soạn cho các nhạc cụ khác nhau. Mỗi nhạc cụ có một cái hay riêng và khó có thể nói cái nào hay hơn cái nào. Cũng giai điệu đó khi nghe piano chơi nó trong trẻo lạ kỳ. Khi saxophone chơi nó lại da diết. Còn khi những chiếc violon chơi trong dàn giao hưởng thì nó mang một dáng vẻ bi hùng tráng lệ.
Hiện tại là những khoảnh khắc trôi qua, những ước muốn mơ hồ, những động lực thúc đẩy chúng ta tiến lên cái mà chúng ta cho là phía trước. Chúng ta cứ tiến lên mãi. Cứ tiến về phía được gọi là tương lai, và không thấy gì ngoài hiện tại đang trôi tuột đi.
Tôi thôi không suy diễn về những đoạn phim quảng cáo nữa. Thôi không đắm chìm vào tiếng nhạc nữa. Con đường về nhà bố mẹ vợ tôi có những khúc quanh khá nguy hiểm, khuất tầm mắt và không có gương cầu lồi. Trước mắt tôi hiện lên mờ mờ hai quả núi nhỏ phía xa, trông như hai bầu vú thiếu nữ vừa đến độ xuân thì. Nhà bố mẹ vợ tôi ở đó, khuất sau hai quả núi. Chỉ còn chừng dăm cây số nữa là tới nơi. Hình như khá lâu tôi chưa về ngôi nhà nhỏ bình yên ấy, căn nhà bình dị, như chính bố mẹ vợ tôi, như vợ con tôi vậy. Vợ tôi đến với tôi như thế nào đó, tôi cũng không rõ nữa. Ngày đầu tiên cô ấy vào làm ở công ty, khi tôi đang là phó phòng. Cô ấy ngồi cách tôi một vách kính, lặng lẽ làm công việc của mình, cần mẫn ngày này qua ngày khác. Thi thoảng cô ấy viết báo cáo, lặng lẽ đặt lên bàn làm việc của tôi cuối mỗi giờ chiều. Sự chăm chỉ và nhẫn nại cuả cô ấy khiến tôi để ý. Khuôn mặt cô xinh xắn dễ coi, sáng sủa. Dáng người cô nhẹ nhõm và đi đứng duyên dáng. Tất cả đồng nghiệp xúm vào vun vén, thế là tôi cưới cô ấy, vào một ngày đẹp trời nào đó.
Đó là một ngày mùa thu, gió mùa tràn về lành lạnh heo may. Cái ngõ nhỏ kia hôm đó những hàng cây ngả nghiêng trong gió, trong nắng nhạt. Tôi cầm bó hoa bước vào cái cổng um tùm dây leo kia. Cô ấy mặc bộ đồ cưới, trang điểm lộng lẫy, xinh đẹp.
Hôm nay, trời cũng lộng gió. Trời lộng gió thổi tràn qua những quả đồi như những lời than thở bất tận.
Giờ đây tôi đã quay về đây, tôi đang đứng ngay đó, dưới bóng râm mát những dây leo đang nở hoa vàng. Và tôi lưỡng lự không biết sẽ nói gì với vợ, với bố mẹ vợ, và hai đứa con gái của mình. Tôi sẽ nói gì đây?
Tôi luồn tay vào mở chốt cổng, cố tình gây ra tiếng động. Vợ tôi nhìn thấy tôi qua ô cửa sổ trước tiên, cô ấy đi ra và đứng ngay cửa ra vào. Còn tôi đứng ở trong sân, dưới giàn nho xanh tươi.
- Anh đến đây làm gì?- cô ấy hỏi, không có vẻ gì tha thứ cho tôi.
- Anh đến đón mẹ con em về – tôi nói – Anh đến để xin lỗi.
- Bây giờ mới xin lỗi thì quá muộn rồi.
- Anh nghĩ chẳng bao giờ là quá muộn cả. Anh sẽ thay đổi.
- Anh đi đi, đừng làm khổ mẹ con tôi nữa.
Hai đứa con gái tôi bỗng đâu xuất hiện, chúng thập thò đầu nhìn tôi phía sau váy mẹ chúng. Tôi trố mắt ra nhìn chúng, tôi nhận ra chúng, nhưng chúng thay đổi nhanh quá. Mới có hai tháng mà nom chúng khác hẳn.
- Lại đây với bố nào! – tôi ngồi xuống giơ hai tay ra đón.
- Mẹ ơi, ai đấy mẹ? – một trong hai đứa nói, tôi không nhận ra đứa nào là chị, đứa nào là em. Chúng sợ sệt trốn vào sau lưng mẹ chúng.
- Sao nó nói sõi vậy? – tôi giật mình đứng lên – Mới có hai tháng nay mà sao chúng nó nói sõi vậy?
- Anh nói cái gì? – Vợ tôi ngạc nhiên – Anh bị làm sao thì có. Chúng nó biết nói cách đây hai năm rồi.
- Hai năm? – tôi kinh ngạc hết nhìn vợ tôi lại nhìn bọn trẻ, khi tôi ly thân với vợ, lũ trẻ mới lẫm chẫm biết đi và mới nói được bập bẹ ” ba, ba” và “mẹ, mẹ”.
Có cái gì đó nhầm lẫn ở đây. Có cái gì đó sai ở đây. Không thể như thế được. Lũ trẻ bỏ chạy vào trong nhà. Chúng còn biết chạy nữa kia. Vợ tôi nhìn tôi chằm chằm.
- Anh dùng ma tuý à? – cô ấy hỏi – có chuyện gì xảy ra với anh vậy?
- Anh không biết – tôi nói – Anh thực sự không biết. Anh nhớ là mới hôm qua em bỏ đi, mới hai tháng trước. Thậm chí còn chưa ly dị mà. Mới hôm qua chúng nó – tôi chỉ về phía hai đứa trẻ – mới hôm qua chúng nó còn chưa thể gọi được “ba ơi ba”, còn chưa tự đi được quá ba bước. Mới hôm qua mình còn làm chuyện đó, mình còn “do it”. Sao hôm nay mọi chuyện lại như thế này? Anh không hiểu. Anh chỉ muốn đến đón mẹ con em về, anh muốn xin lỗi. Anh muốn nói là anh rất tiếc, anh rất hối hận về những chuyện đó.
- Để em nói cho rõ nhé – cô ấy nói chậm rãi, dằn từng chữ – chúng ta ly dị từ hai năm nay rồi, hai năm, anh rõ chưa. Hàng tháng anh được phép đóng góp tiền nuôi bọn trẻ, cho đến năm chúng nó mười tám tuổi. Chúng nó bây giờ đã hơn ba tuổi, anh còn trách nhiệm trong vòng mười lăm năm nữa. Dù có thể là bây giờ anh không có khả năng đóng góp đi nữa, hoặc không còn khả năng, không bao giờ. Cũng chẳng sao vì ông bà ngoại chúng nó vẫn có thể. Sở dĩ toà không cho anh nuôi đứa nào là vì anh còn không biết chính mình là ai thì làm sao mà chăm sóc trẻ con cho được. Còn về chuyện anh xin lỗi, có ích gì đâu. Không, anh không hề hối tiếc gì cả, nhìn vào mắt anh khi anh ra đi là thấy rõ điều đó. Anh về đi, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa.
Một đứa trẻ thấy mẹ to tiếng thì khóc ré lên, đứa kia liền khóc theo. Tôi định vào dỗ chúng nhưng cô ấy đứng chặn ở cửa và tôi không thể vào trong nhà được. Cô ấy đóng sập cánh cửa lại, tôi kịp nhìn thoáng thấy hai đứa con tôi, nước mắt lưng tròng. Bố mẹ vợ tôi từ dưới bếp chạy lên hỏi có chuyện gì đấy. Cô ấy bảo không có gì đâu, chỉ là trời nổi giông làm cánh cửa sập lại khiến bọn trẻ sợ thôi mà.
Ngày cưới, ngay chỗ này, trời cũng nổi những cơn gió lạnh heo may. Tôi mặc bộ vét sẫm màu, ngực cài một chùm hoa nhỏ. Cô ấy nghiêng đầu vào vai tôi, nụ cười hạnh phúc.
Trước khi quay lưng bước đi tôi kịp nhìn thoáng thấy tấm ảnh cưới đó vẫn treo trong nhà.
***
Ai mà biết được ngày mai trời sẽ mưa hay nắng. Ai dám chắc một ngày trái tim em không đập rộn khi em nghĩ về tôi, như tôi nhớ về em? Ai dám tin vào hạnh phúc giản dị của tôi khi tôi biết rằng ở đâu đó có người con gái để tôi nhớ đến. Tôi hạnh phúc khi nghĩ mình là một ly nước mát cho đôi môi nàng chạm vào. Tôi là một gã ngốc ngếch như những kẻ si tình vẫn ngốc như vậy. Và rồi nàng sẽ khiến tôi tan chảy, như viên đá trong ly nước. Đấy là lúc nàng đùa nghịch (như trẻ con vẫn ngậm viên đá), với cái lưỡi bé nhỏ ấm áp của nàng, và cuộc đời tôi thế là tiêu.
Tôi không ân hận gì, tôi hạnh phúc. Ngay từ khi nhìn thấy nàng, tôi đã biết điều này. Tôi biết tôi sẽ tan chảy vì nàng. Tôi biết tôi đã yêu nàng. Tôi biết. Và nàng cũng biết.
Tôi không thể đến bên nàng. Vì nếu tôi làm thế, nàng sẽ chạy trốn. Tôi không thể chạy trốn thực tế, rằng tôi còn trách nhiệm với gia đình, công việc, xã hội. Tôi không thể huỷ hoại cuộc sống bình lặng của nàng, của tôi, của mọi người thân…Tôi phải làm gì để không đau khổ ? Tôi phải làm gì nếu nàng cũng yêu tôi (giả sử thế )?
Tôi có thể làm gì ?
***
Tôi có thể pha cocktail – Tình yêu của tôi.

Mùa hè, ta hãy liên tưởng đến một vùng biển vắng chỉ có hai người yêu nhau. Đó chính là ly Blue Largoon ( Eo Biển Xanh ) hay ly PinaColada. Cả hai ly này đều mát lạnh và giải nhiệt một cách thú vị. Ly Blue Largoon trên nền Vodka và soda chanh, hương vị chính là rượu Blue Curacao dịu mát màu xanh lam nước biển xuất xứ từ Hà Lan. Trang trí vỏ chanh cắt xoắn và bông hoa lan tinh khiết.
Ly PinaColada cũng là một trong số những ly cocktail ngon và nổi tiếng nhất thế giới. Xuất xứ từ vùng biển Caribe , trên nền rượu Rum thơm mùi mật mía, cocktail này sử dụng nước dứa ép, cốt dừa, một chút xíu rượu Malibu ( hương vị dừa ). Một sự kết hợp hoàn hảo mùi vị thơm sắc của dứa với cái ngậy của dừa, với hương vị ngọt ngào say đắm của rượu Rum. Cái tên PinaColada có thể hiểu là Pinaple + Coconut + Lady + Holyday
Sau giờ làm việc , khi hoàng hôn buông xuống trên thành phố, hai ly cocktai trang trí hai chiếc ô sặc sỡ tí xíu trang trí ngiêng ngiêng , lát dứa xù xì còn nguyên lá gai…và thế là thành một kỳ nghỉ rồi còn gì. Hãy tưởng tượng dưới đường phố kia một biển người hối hả bỗng trở thành biển xanh, vỉa hè là cát trắng…
Hoàng hôn trên biển đó em.









Leave your response!