Home » Truyện ngắn, Đặng Thiều Quang

Đảo Cát Trắng 2

17 July 2007 372 views No Comment

Tôi bắt đầu suy nghĩ về nhân vật của mình, nên viết về nó như một truyện dài, một tiểu thuyết hay xây dựng nó thành một kịch bản?

Tôi tham lam, tôi chọn tất.

Tôi suy nghĩ rất lâu, rất kỹ lưỡng về các khả năng xảy ra. Một câu chuyện hay là như thế nào? Nó phụ thuộc vào cách mà anh kể câu chuyện hay trông đợi hoàn toàn vào sự éo le xúc động của câu chuyện. Nếu nó éo le, hẳn nó sẽ từa tựa Quỳnh Dao hay phim Hàn Quốc. Nếu xét về hiệu quả gây xúc động cho các cô gái nhẹ dạ, có thể đây sẽ là cách tốt nhất. Liệu nó thật có tốt nhất không?

Chưa chắc đâu bạn ơi. Mấy giờ rồi mà còn ngây thơ vậy chứ. Có một thứ làm các cô choáng váng hơn nhiều. Đó là điện ảnh. Điện ảnh các bạn ạ. Đó là cách kể chuyện, không phải câu chuyện. Một tiểu thuyết không dễ tìm độc giả, nhưng một bộ phim có ánh hào quang thu hút đến kỳ lạ. Nó thu hút ngay từ khi anh chuẩn bị tiến hành, trong khi một cuốn tiểu thuyết viết ra dưới dạng bản thảo có thể phủ bụi vài năm hoặc mãi mãi. Thậm chí may lắm được in ra thì nó cũng không có gì hứa hẹn nó sẽ bán được quá một ngàn bản. May lắm có nhà phê bình khen. May lắm nữa có kẻ chê. Còn đa số rơi vào quên lãng, không ai khen và không ai chê.

Nếu bạn không phải một đại gia bỏ tiền ra bảo trợ nghệ thuật và mời một ngôi sao điện ảnh tham gia bộ phim của bạn, thì bạn có thể làm một nhà biên kịch giả hiệu đi tìm nguyên mẫu để viết một kịch bản mà có thể chẳng bao giờ được dựng thành phim. Nhưng ước mơ thì sao phải hà tiện? Tôi có một ước mơ có được các cô gái, các cô gái mơ trở thành một phần trong tác phẩm điện ảnh, thậm chí có thể hy vọng một vai diễn nào đó cũng nên. Tại sao không? Ước mơ mà.

Cảnh mở đầu sẽ thế nào? Hai nhân vật trong hai thế giới khác nhau bỗng gặp nhau tại một thời điểm và quỹ đạo của họ đan chéo nhau, xoắn lại. Tôi hình dung bối cảnh. Bối cảnh sẽ là đám cưới. Giống như cảnh mở đầu phim Bố Già, cảnh đám cưới. Bỏ qua tất cả những giai đoạn yêu đương cưa cẩm không cần thiết. Khán giả không cần những thứ đó. Khán giả thấy một đám cưới, như mọi đám cưới khác, và họ hiểu một điều : Sự tưng bừng này báo trước sẽ có chuyện gì đó xảy ra tiếp theo. Vẻ tư lự của chú rể hoặc cô dâu trong một tích tắc thoáng qua như nói lên một điềm báo gở. Bộ ngực đầy đặn của cô dâu và vẻ thẫn thờ của chú rể trong một giây đồng hồ. Những hình ảnh bắt đầu rõ nét trong kịch bản.

Có cần yếu tố bạo lực không? Chắc là không. Sẽ không có súng lục và dao găm trong ngăn kéo thò ra. Những điềm gở còn khủng khiếp hơn súng đạn. Tôi không chắc lắm về âm nhạc. Nhưng có lẽ nếu là đạo diễn, hẳn là cuối trường đoạn này tôi sẽ quay chậm, âm thanh ồn ào náo nhiệt của đám cưới nhỏ dần, nhỏ dần cho đến lúc tắt hẳn, cùng lúc với một thứ âm nhạc nhẹ nhàng chuyển tiếp khi khuôn hình cận cảnh vẻ mặt tư lự của chú rể và bộ ngực cô dâu mờ tối dần, tối dần, đen kịt. Lúc này sẽ xuất hiện tiếng ngoài hình, lẫn tiếng sóng biển. Màn hình sẽ tối đen suốt đoạn đối thoại. Khoảng hơn chục giây đồng hồ.

- Em sao thế? Em có bị đau không? Có thích không?

- Em thích, em không đau.

- Em thích thật chứ?

- Thật sự em rất thích.

- Thế sao em khóc ?

- Em không biết.

Trên mạng có những cái nick thật kỳ lạ. Có những cái nick không thể gọi tên, vì nó toàn ký hiệu kiểu như ### hay ^^^ và vô số những trái tim hay mũi tên và với những bông hoa bông hoét thổ tả gì không biết nữa. Rất may đối tượng tìm kiếm của tôi không nằm trong số các em gái kiểu phong cách xì-tin này. Tôi tìm những cô gái lãng mạn còn rơi rớt lại trên cõi đời này chưa có ý định phá hoại Tiếng Việt bằng những kiểu chating không dấu và viết tắt như điên. Emily là một cái nick như vậy. Tôi yêu cô ngay từ khi nhìn thấy dòng comment của cô trong blog của một cô gái có nick XinhXinh1987, cô này nằm trong friendlist của một cô nào đó nữa mà tôi không nhớ. Điều duy nhất mà tôi nhớ, đó là cái nick đầu tiên trong friendlist của tôi: Madona1985 – Từ cái nick này tôi add thêm vô số nick khác. Cho đến một ngày, có tới gần 300 nick chen chúc trong friendlist của tôi. Tôi bắt đầu phải thanh trừng từng nick một để có thể add thêm các cô em khác. À mà tôi sa đà mất rồi, tôi đang nói đến nick Emily. Avatar của em là một bức ảnh chân dung của chính em. Nó rất giản dị, bức ảnh chụp hơi nghiêng. Đôi mắt em to tròn, nhìn thẳng vào ống kính. Tôi kết liền. Tôi save bức ảnh về máy tính và phóng to nó ra nghiên cứu. Tôi dán bức ảnh lên tấm bảng chống loá. Các nhân viên trong ê kíp của tôi hỏi về tấm ảnh. Tôi bảo đây có thể sẽ là người mẫu mới quảng cáo cho sản phẩm son môi “kiss me” của Lip&Lip. Điều này có căn cứ, vì chúng tôi đang làm ăn với Lip&Lip. Kế hoạch do tôi lập ra. Và chỉ những kế hoạch được Lip&Lip duyệt mới được chính thức công bố. Đó là một nguyên tắc. Sự bí mật và bất ngờ là yếu tố then chốt của các hãng mỹ phẩm sản xuất vô thiên lủng những thỏi son vô thưởng vô phạt với giá bán từ 10.000 đến 30.000 một thỏi. Phân khúc thị trường này hết sức khốc liệt, có hàng chục hãng chia nhau một miếng bánh bé tí. Vừa mới tuần trước, chúng tôi nhận được một tin sét đánh đối với Lip&Lip : Rằng đối thủ của họ vừa triển khai hệ thống bán hàng đa cấp kết hợp với các đại lý theo nguyên tắc NET- nguyên tắc mạng lưới. Tôi không rõ lắm về hãng đối thủ này, nó có tên LipNice thì phải. Cái tin sét đánh kia chính là một cơ hội vàng cho chúng tôi. Lip&Lip không đời nào chịu kém phân trong cuộc chơi này. Họ sẽ trả miếng bằng các chiến dịch quảng cáo phũ phàng.

Việc riêng của tôi và công việc chung của công ty tôi luôn luôn, bằng cách nào đó, đi đôi với nhau. Như khi đi quay ngoại cảnh một trường đoạn quảng cáo nước giải khát tăng lực Bò Điên. Ngay khi bắt đầu dự án, tôi đã nghĩ đến một em người mẫu ưỡn ẹo tu chai nước, với ánh nắng và những giọt nước lẫn cát trắng bám trên làn da em. Thế nhưng chuyến đó rốt cuộc tôi lại ngủ với em phụ trách trang điểm, bởi vì em người mẫu bị tay đạo diễn hớt mất. Chẳng hề gì, vì em trang điểm cũng rất hot. Ngay từ đầu tôi khăng khăng chọn ngoại cảnh nhất định phải là một bãi biển. Có ông trời chứng giám, tôi luôn thích biển, tôi khoái tắm biển và ăn sò nướng với mù tạt cùng lá dớp cá, tôi thích uống sâm banh trước và sau khi làm tình . Một cô gái nào đó đã học điều này ở đâu đó với một gã đàn ông nào đó rồi gợi ý cho tôi cách hưởng thụ này, để rồi tôi dạy lại cho những cô gái khác, những cô gái nào đó. Vâng, tôi thích biển.

Chúng tôi tắm biển. Có một con tàu rất to đỗ ngoài xa, cách bãi tắm chừng vài trăm mét. Tôi không biết con tàu này tiến vào gần hòn đảo từ lúc nào. Chỉ khi nó rúc một tiếng trầm rền mới khiến chúng tôi nhận ra và giật mình như muốn rụng cuống tim. Tiếng còi, không biết gọi nó là tiếng còi hay là tiếng kèn nữa, làm cả mặt nước và chúng tôi cùng dao động theo tần số âm thanh của nó. Tiếng gào của con tàu khiến tóc tôi dựng ngược.

- Tàu thuỷ !- cô ấy thốt lên.

- Du thuyền chăng? – tôi nói như tự hỏi.

- Sao nó lại ở đây nhỉ? – cô ấy không rời mắt khỏi con tàu to lớn khổng lồ sơn những vạch màu đỏ đen và trắng. Mặc dù rất xa, tôi cũng cảm nhận mức độ to lớn của nó. Những thuỷ thủ đứng trên boong nhìn chúng tôi, họ bé tí xíu. Hình như đây là một chiếc tàu chở hàng của nước ngoài. Có một lá cờ nhưng tôi không rõ nó của nước nào. Có một chiếc xuồng được thả xuống biển. Chiếc xuồng đang tiến vào bờ.

- Sao thế nhỉ?

- Anh không rõ, có thể họ có vấn đề.

- Vấn đề gì nhỉ?

- Anh không rõ.

Cô ấy quay sang nhìn tôi. Tôi nhìn chiếc xuồng đang tiến vào. Có ba người đàn ông. Rất khó đoán họ là người nước nào. Vợ tôi bước lên mấy bước. Cô ấy cười và chào họ, trước khi họ gần như đồng loạt chào chúng tôi.

- Hello! – vợ tôi nói

- Hello! – cả ba người đáp.

- Can I help you?

- No, thank!

Tôi ngạc nhiên nhìn vợ tôi, thậm chí tôi không biết cô ấy biết tiếng Anh và nói trôi chảy như vậy. Tất cả những gì tôi nghe được là đoạn đối thoại trên, sau đó tôi không nghe được thêm gì nữa. Vợ tôi trở nên vui vẻ và linh hoạt. Thi thoảng cô ấy quay sang dịch cho tôi hiểu. Họ là người Hà Lan, tàu của họ mỗi lần đi ngang qua đây đều dừng lại, như một thói quen. Họ mang quà tới cho những người dân chài sống trong xóm phía sau rặng thông và phi lao đằng xa. Trước kia, khá lâu rồi, những người dân chài đã giúp họ một việc gì đấy. Họ vui vẻ chào chúng tôi và tiến về phía rặng phi lao. Những vết chân họ hằn trên cát trắng. Những vết chân to và cách xa nhau. Thi thoảng họ quay lại nhìn và vẫy tay. Có lẽ họ đang nói gì đó về chúng tôi, hoặc về những nhân viên của Cối Xay Gió. Chúng tôi nhìn theo đến khi họ khuất sau rặng cây. Những rặng dứa dại. Những vết chân để lại một đường cong cong gãy khúc khi tránh vòng qua Cối Xay Gió.

Trong nắng sớm, con tàu hiện lên sừng sững, lạ lẫm. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy một con tàu thực sự. Cột ống khói to và mập mạp, vô số những chi tiết phức tạp, các ô cửa sổ nhỏ, và cái nom có vẻ như khoang điều khiển và quan sát của thuyền trưởng cùng đoàn thuỷ thủ. Chỗ đó có những tấm kính lớn. Có lẽ hoa tiêu cũng ở đó.

Các cô gái phục vụ quán quay trở vào cối xay gió. Họ đùa gì đó và cười khúc khích. Hình như một trong các cô gái đó cũng nói bập bẹ vài câu tiếng Anh. Tôi thấy mình thật dốt nát. Tôi nhìn vợ tôi vừa cảm thấy tự hào về cô ấy vừa hơi ghen với mấy gã Hà Lan, nắng chiếu vào gò má căng mịn của cô ấy. Bộ đồ tắm xoàng xĩnh không những không làm cô ấy xấu đi mà ngược lại nó càng lộ ra một cơ thể căng tràn. Thể dục thẩm mỹ có tác dụng đặc biệt với vóc dáng của cô ấy. Tôi vừa thấy mình may mắn, vừa thấy lo ngại vì cái kiểu những người đàn ông khác nhìn cô ấy. Cô ấy dường như chưa bao giờ ngừng thích thú với những ánh mắt ấy. Trước kia và bây giờ. Cũng tốt thôi. Tôi chỉ hơi ghen một chút. Nhưng cô ấy đã là của tôi rồi, chính cô ấy đã thích tôi trước, phải nói là cô ấy đã tán tỉnh tôi và đưa tôi đến hòn đảo này.

Nắng bắt đầu gắt hơn một chút. Vợ tôi cũng quay vào Cối Xay Gió. Cô ấy bảo em vào trước đây. Nói rồi cô đi theo vết chân những người đàn ông Hà Lan. Cô ấy sải những bước dài, cố gắng không trượt khỏi những vết chân kia. Rồi khi đi ngang qua Cối Xay Gió, cô ấy bất ngờ nhảy một bước dài lên những tấm gỗ ở hiên quán.

Tôi bước về phía chiếc xuồng ngó ngiêng một lúc vì tò mò. Một chiếc xuồng thật đẹp với những dụng cụ kỳ lạ, có mấy chiếc áo phao màu da cam gắn băng phản quang. Những cuộn dây, những nhãn mác số hiệu và ghi chú dày đặc trên các dụng cụ.

Tôi đeo đôi kính bơi vào và sải những sải dài về phía con tàu. Chiếc tàu to dần. Nhưng được nửa chừng tôi ngắm nó một lúc rồi quay lại bờ. Tôi có thể bơi đến sát nó, nhưng để làm gì? Con tàu có vẻ xa lạ và nguy hiểm. Tôi không biết tại sao nó có vẻ nguy hiểm. Tôi giữ nhịp thở và sải bơi đều đặn. Tôi bơi vào rồi lại bơi ra. Tôi có thể bơi như thế này cả ngày. Nó khiến tôi như một nhịp sóng đong đưa và làm tan loãng cảm giác về sự cử động của tôi. Cứ như tôi là sóng và lẫn vào sóng, chạy vô tận. Như quân cờ đô mi nô truyền dẫn chuyển động về vô tận ở chân trời.

Tôi nghe thấy tiếng huyên náo từ phía bờ biển. Một đám trẻ con đi theo ba người đàn ông Hà Lan gây ra tiếng huyên náo ấy. Đám đông tiến về phía Cối Xay Gió. Tôi bơi vào bờ. Chiếc kính bơi khiến bãi cát trắng chuyển thành màu nâu vàng. Bọn trẻ đứng lố nhố ở hiên quán. Bây giờ tôi mới biết có chúng ở trên đảo. Tôi có nghe mấy nhân viên ở quán nói đảo có hơn chục nóc nhà. Bọn trẻ đang cầm những chiếc bánh nhỏ, có lẽ quà của những người đàn ông Hà Lan. Một số đứa ăn, một số đứa không ăn. Bọn trẻ cười toe toét. Vợ tôi cũng đang cười. Cô ấy đang nói gì đó với một tay thuỷ thủ mặc chiếc áo ba lỗ màu đỏ. Cô âý đã thay đồ tắm bằng một chiếc váy màu xanh da trời, ngồi ngay chiếc bàn vừa nãy ăn sáng, trước mặt là một cốc trà. Tay thuỷ thủ ngồi quay lưng lại cửa. Chỉ nhìn thoáng qua, tôi biết cô ấy không mặc áo lót, hai núm vú hếch lên rõ mồn một. Có lẽ cô ấy cố tình. Tôi thấy hơi nóng mặt. Nhưng tôi cố gắng cười. Chẳng biết tôi cười cái gì. Vợ tôi quay sang nói gì đó với tôi như thể phiên dịch cái gì đó.

- Anh ấy tên là Van – Hen – Sin -Ki – cô ấy nói thế từng từ một.

- Thế à – tôi chìa tay ra bắt và nói – kiểu Van Đờ Sa thủ môn ấy hả.

Cô ấy quay sang nói gì đó với Van Hen Suyễn như thể đang giới thiệu tôi. Tôi cố lắng nghe cái tên Trần Tiểu Đăng của mình phát ra từ miệng cô ấy để gật gù và cười với Van Hen Suyễn, nhưng chẳng thấy đâu, và hắn cũng chẳng buồn nhìn tôi nữa kia. Thi thoảng hắn liếc xuống ngực vợ tôi rất nhanh, mỗi khi tôi quay đi. Trong quán rất ồn ào. Bọn trẻ con xúm quanh. Hai gã kia đứng ở quầy lễ tân nói chuyện gì đó. Tôi thừa ra.

Chắc hẳn vợ tôi cảm thấy sự khó chịu của tôi. Có lẽ cô ấy cũng hơi ngượng.

- Bọn họ sẽ đi ngay – cô quay sang tôi nói.

- Sao vội thế – tôi nói – đi ngay à?

- Họ phải đi ngay.

Trong lúc tôi nhìn vợ, gã thuỷ thủ kia tranh thủ nhìn ngực vợ tôi hau háu. Tôi suýt không kiềm chế được, định dắt tay vợ đi thẳng vào phòng. Dù tôi có tập thể hình, nhưng trước gã thuỷ thủ lực lưỡng cao đến 1m90 kia thật chẳng thấm vào đâu. Tôi giận mình. Giận nòi giống mình. Giận nốt cả vợ. Tôi không hay giận dữ như thế bao giờ. Lần giận nhất là hồi năm ngoái, khi tay huấn luyện viên thể hình cứ sờ mó tôi mỗi khi tôi đến tập sớm. Tay này lấy cớ kiểm tra hoặc hướng dẫn động tác cứ thích động chạm vào tất cả các học viên. Lâu dần thành quen, mọi người thôi không để ý đến hắn nữa, bỗng dưng ai đó cứ hay trêu hắn với tôi, khiến tôi rất bực. Có lẽ vì tôi tỏ ra hiền lành nhất lớp tập. Tôi là đàn ông 100%. Chỉ có điều, tôi không hay chứng tỏ điều gì. Tôi không văng tục. Tôi không thù oán gì ai. Tôi không kể chuyện bậy bạ. Tôi hay đỏ mặt khi chạm trán các cô gái ở khu vực phòng thay đồ. Tức là ở chuồng xí ấy.

Nhưng hôm nay tôi giận thực sự. Có lẽ mặt tôi đỏ lên. Và có lẽ tôi sắp làm một điều gì đó ngu ngốc. Tôi không biết tôi sẽ phải làm gì.

Đúng lúc đó tiếng còi tàu rền vang. Tiếng còi giục những kẻ lạ mặt quay về tàu. Bọn họ chào tạm biệt gì đó và biến mất cùng bọn trẻ. Tôi như cảm thấy trút được gánh nặng. Lâu nay tôi không có cảm giác mất tự tin như thế. Ở nhà tôi, anh cả tôi là trưởng họ, anh ấy giỏi thu xếp mọi việc cho mọi người. Các việc hiếu hỉ giỗ chạp anh ấy cắt đặt đâu ra đấy, mọi người trên dưới ai cũng đều có một vị trí nào đó rất phù hợp trong mâm cơm. Bố tôi chỉ việc cầm cái cốc bia nói : “Bắt đầu thôi nhỉ” là mọi người hoan hỉ đánh chén thoải mái. Tôi tập trung nhai và nuốt, cười nói gì đó với mọi người. Anh tôi chúc chỗ này một ly, phạt chỗ kia một cốc, để ý đến phần cho từng đứa trẻ con cháu chắt.

Ra ngoài đường tôi không so bì với ai. Từ bé đã như vậy rồi, bản tính tôi nó vậy. Chưa bao giờ tôi đánh nhau hay va chạm với ai hết. Có ai đó trêu chọc thì tôi chỉ cười trừ và tránh ra chỗ khác. Không biết như thế có phải là hèn không?

Vợ tôi quay vào quán, chiếc váy xanh của cô ấy lướt qua trước mắt tôi. Cô ấy là người lẳng lơ vậy sao? Tôi đã sai lầm khi cưới cô ấy sao? Liệu có quá sớm để kết luận như vậy?

- Anh đang nghĩ gì thế?

- Anh không rõ lắm – tôi cười nhạt và nhìn vào ngực cô ấy – Anh không biết.

- Anh còn chưa thay đồ kìa.

Tôi đứng lên đi vào phòng. Cô ấy đi theo vào. Tôi dội được hai gáo nước ngọt thì thấy cô ấy đang nhìn tôi qua phản chiếu ở tấm gương phòng tắm. Cô ấy nằm trên giường, chiếc váy biến đâu mất. Tôi lau khô người lại gần cô ấy, nỗi bực bội tan biến.

- Sao lúc nãy em không mặc áo lót?- tôi không nhịn được

- Em vội, em xin lỗi.

Cô ấy tóm lấy gáy và kéo khuôn mặt tôi áp vào ngực cô. Tôi thoáng một chút chần chừ. Nhưng cô ấy khiến tôi quên hết mọi chuyện. Tôi rất dễ quên. Tôi quên mình là ai. Tôi cũng có thể là một gã Van nào đó cao 1m90 nặng hơn 100kg, với khả năng làm tình liên tục trong ba giờ đồng hồ, có thể khiến cho ba người đàn bà cùng thoả mãn một lúc.

Tôi nghĩ về câu chuyện của tôi. Tôi nghĩ về kịch bản phim nữa. Làm thế nào tả sex mà không dung tục?

Tôi bật máy tính lên và thả người xuống chiếc ghế bọc da. Đúng như tôi nghĩ, Lip&Lip nhảy dựng lên gọi tôi sang làm việc. Buồn cười thật, như thể họ mê tín tôi vậy, họ coi tôi như chuyên gia tư vấn chính sách doanh nghiệp chứ không chỉ là trưởng phòng của một công ty quảng cáo nữa. Trong mắt họ tôi là một cái ăng ten nhạy bén với thời cuộc. Quần áo giày dép, nước hoa mà tôi dùng, cho đến đồng hồ và điện thoại, tất cả đối với họ đều là sành điệu. Cái cách thức gây ấn tượng với họ rất đơn giản. Đó là nói ngược lại những gì thông thường.

Khi tôi đến, đủ hết bộ sậu của Lip&Lip ngồi đó trong phòng họp. Những chiếc sơ mi nới ca vát cho thấy họ khá bồn chồn. Tay Michael được thuê về làm chuyên gia phân tích thị trường hết cái vẻ khinh khỉnh mọi khi. Hắn đã sai bét khi đưa ra những phân tích và dự báo hồi đầu năm ngoái . Chính cái đám bộ sậu sính ngoại này đã nuôi báo cô hắn suốt năm vừa qua với mức lương cao ngất ngư, hắn được ngồi trong một văn phòng đẹp nhất của Lip&Lip, trang bị đầy đủ chẳng thiếu thứ gì. Và hắn đã từng ngồi đó phản bác kế hoạch chiến dịch PR mà tôi trình bày. Nhưng hôm nay thì không. Đích thân mr.Lip mời tôi sang. Ông ta trạc tuổi trên năm chục, ngày xưa từng làm đủ nghề trước khi quay sang làm mỹ phẩm.

- Khoẻ chứ?- Cái bắt tay của ông ta làm tôi đau điếng. Ông ta luôn khoái trá cái trò đấy.

- Em khoẻ, nếu anh không bóp mạnh thế- tôi cố rút tay ra.

- Mày nên chơi tenis đi, ngay sau công ty mày có hai cái sân tập hay sao ấy.

- Em chơi môn khác – tôi cười – cái môn bóng dâm ấy.

Cả đám cười theo. Michael chả hiểu gì cũng cười. Sao tôi ghét thằng khoai tây này thế không biết. Năm ngoái nó chửi kế hoạch của tôi, một cô phiên dịch tủm tỉm cười dịch lại cho tôi nghe. Sai bét. Tôi biết từ stupid không phải là không khôn ngoan như cô ta dịch. Cứ nói mẹ nó ra là kế hoạch ngu ngốc của tôi không khả thi có phải là hơn không. Trong lúc chờ cô phiên dịch nói lại cho mọi người nghe, mà chủ yếu là cho tôi nghe, vì cô ta nhìn tôi, trong lúc chờ đợi ấy, tôi nhận ra Michael khoái trá nhìn chằm chằm vào ngực áo khoét rộng của cô phiên dịch. Tôi như thấy rõ cô phiên dịch kia đã thông dâm với thằng khốn ấy. Cái cách mà cô ta tủm tỉm cười, cái áo hở hang mà cô ta mặc. Có trời mới biết đôi dâm đãng này làm những gì trong phòng làm việc suốt ngày im ỉm ấy. Căn phòng ấy mát lạnh điều hoà và có cả một cái toa lét riêng. Ngày trước đó là phòng của mr.Lip.

- Vấn đề ở đây là gì? – Tôi vào đầu sau khi bỡn cợt đủ và ai nấy ngồi vào bàn.

- Vấn đề là bọn chó LipNice ỉa ra một đống cứt với cái chiêu bán hàng kiểu chó. Cái kiểu vừa bán vừa ỉa vãi ra ấy. Chúng nó muốn kéo cả lũ chết theo đây. Bọn chó chết.

Mr.Lip nói bắn cả nước bọt ra mặt bàn. Tôi rút giấy mềm trong hộp để trên bàn ra lau cẩn thận vệt nước bọt ấy. Khi cáu giận lên ngài Lip này như một con chó dại sùi bọt mép. Cái một đống cứt kia là cái gì nhỉ? Phải có ai đó nói cho rõ chứ nhỉ. Tôi nhìn quanh, chỉ thấy họ nhìn tôi im lặng.

- Vấn đề là sản phẩm cứt của ta kém chất lượng hơn bọn chó ấy à? – tôi ngắt lời ngài Lip -có phải thế không?

Chẳng ai trả lời. Một đám vô dụng. Ngài Lip sắp phun ra một đống nữa, nhưng tôi làm dấu hiệu ngăn lại.

Thưa cả nhà- tôi nói sau một hồi im lặng- cứt của ta không khác gì cứt của chúng nó, đều thối như nhau cả thôi. Tất cả mọi người đều biết như thế. Vấn đề là gì? Vấn đề là phải tống cứt đi càng nhanh càng tốt. Thế thôi, rất đơn giản. Không có nghĩ ra thêm một thứ cứt nào nữa, chỉ thay nhãn mác bao bì thôi. Sau đấy thì đi vãi khắp nơi cho nó thối um lên. Bọn LipNice quảng cáo trên truyền hình, thì mình cũng truyền hình. Nó đa cấp hay mạng mẽo gì mình cũng thế, đa cấp luôn. Thích trò khuyến mãi thì mình khuyến mãi to hơn. Thích dìm hàng mình dìm lại. Cái chính thằng nào khoẻ tiền thôi. Cho tài trợ vài show ca nhạc phong cách xì tin váy ngắn đùi non hoành tá tràng vào là chết cụ chúng nó ngay. Bọn trẻ bây giờ nó đú nhanh lắm anh Lip ạ.

- Thế thì có hơn gì nó-ngài Lip bật lại- Làm sau nó thì làm thế chó nào lại được.

- Cách làm. Cách kể chuyện anh Lip ạ. Anh có thích nghe kể chuyện không? Tất cả đều có thể thành chuyện hay, kể cả chuyện về cứt.

- Mày nói thì có vẻ hay lắm, nhưng cứt thì hay thế chó nào được chứ?

- Hay thế nào à?- tôi đứng lên đi về phía cô em phiên dịch, tôi lấy cái bút cài vào ngực áo khoét rộng của cô ta làm cái cổ áo trễ hẳn xuống lộ ra vùng ngực trắng phốp pháp.

- Xin lỗi em một tí- tôi nói- đây là ví dụ câu chuyện về bút bi.

Cả phòng họp cười ầm. Cô phiên dịch đỏ mặt. Michael chắc cú tôi lắm.

Nhưng ở đây tôi là người kể chuyện.

Tôi nghĩ về câu chuyện của tôi. Tôi nghĩ về công việc. Tôi nghĩ về kịch bản đang dang dở. Tôi nghĩ đến cuộc đời dang dở của tôi. Và tôi nghĩ đến em.

Chiều nay em ra phố về

thấy đời mình

là con nước trôi.

Related Posts

  1. Đảo Cát Trắng
  2. Đảo Cát Trắng 8
  3. Đảo Cát Trắng 12
  4. Đảo Cát Trắng 23
  5. Đảo Cát Trắng 29

Tác giả "Đặng Thiều Quang"

Tự do cũng có cái giá của nó!

Xem thêm các bài viết khác ở đây

Leave your response!

Add your comment below, or trackback from your own site. You can also subscribe to these comments via RSS.

Be nice. Keep it clean. Stay on topic. No spam.

You can use these tags:
<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

This is a Gravatar-enabled weblog. To get your own globally-recognized-avatar, please register at Gravatar.

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt