Đảo Cát Trắng 12
Vậy là tôi sẽ ở lại hòn đảo này. Tôi vừa ngồi uống nước ngọt vừa viết lá thư gửi về nhà. Cũng cái bàn này, hôm nào đó tôi mới đến, ngồi đây, nhìn ra bãi cát trắng mênh mang. Không bao giờ tôi nghĩ đến một ngày tôi sẽ ở lại đây.
Tôi đã quay về Cối Xay Gió, suy nghĩ mãi về tương lai, điều mà ít khi tôi nghĩ đến. Bây giờ nó thật rõ ràng. Tôi sẽ xoá mù chữ cho bọn trẻ con ở trong xóm chài, vậy thôi. Như hồi sinh viên có lần chúng tôi đã có lần tình nguyện làm vào kỳ nghỉ hè. Tôi đã nói chuyện rất lâu với ông La và những người dân xóm chài. Tôi dạy chữ cho tất cả những ai muốn học, đặc biệt là bọn trẻ. Đổi lại, họ cho tôi bữa ăn và một chỗ ngủ qua đêm. Đó là tất cả những gì tôi cần. Tôi đã đi từng nhà thuyết phục, rốt cuộc có tất cả mười hai đứa học sinh, tuổi của chúng từ khoảng sáu cho đến mười lăm mười sáu.
Tôi phải chép danh sách bọn trẻ ra một tờ giấy cho khỏi quên:
1. Thằng Đen con bà Mẹ Đen.
2. Đen Gái con bà Mẹ Đen.
3. Em Ly con ông La.
4. Cu Bi con bà Bống.
5. Cu Tí con bà Bống.
6. Cu Sẹo con bà Sá.
7. Cu Bảy con ông bà Bảy.
8. Cu Tám con ông bà Tám .
9. Con Hiền con ông bà Hiền.
10. Con Châu, mồ côi, sống với ông bà Hiền.
11. Thằng cu Còi, mồ côi, sống với ông bà Hiền.
12. Con Vàng, mồ côi, sống với ông bà Hiền.
Tôi nghỉ ở nhà ông La, ngay trên tấm phản ông kê ở gian giữa, căn phòng nhỏ mà tôi đã nằm suốt thời gian bị ốm là chỗ của em Ly. Còn ông La ở gian chái còn lại. Một cảm giác bình yên lại trở về với tôi.
Thằng Đen và em Ly chính là hai đứa có vẻ lớn nhất. Đứa nhỏ nhất là một thằng bé chừng sáu tuổi, tên là Bi. Lớp học này trông thật nhộn nhạo, đứa lớn đứa bé. Chúng nó nghĩ học giống như một trò chơi, giống như bắt còng gió vậy, háo hức lắm. Căng bốn góc miếng bạt bằng những sợi thép buộc vào thân cây phi lao, tôi biến cái sân và hiên nhà ông La thành lớp học. Nắng lên, bóng cây in xuống tấm bạt thành những hình thù kỳ lạ nhảy nhót. Bọn trẻ ngơ ngẩn nhìn, với chúng cái gì cũng lạ lẫm. Chúng tò mò nhìn những quyển vở tập viết thơm mùi giấy mới, những chiếc bút chì thơm mùi gỗ. Tôi đã phải dùng nốt số tiền còn lại để nhờ những người chạy ca-nô mua ở Đảo Lớn những thứ cần thiết cho bọn trẻ học, những thứ rẻ tiền nhất.
Lớp học của tôi bắt đầu mỗi buổi sáng, từ khi tôi đi một vòng trong xóm nhặt đủ mười hai đứa trẻ. Mà thường không bao giờ đủ, luôn thiếu mất một vài đứa. Chúng theo người lớn đi ra biển, hoặc vào trong vịnh đánh bắt tôm cá, từ sáng sớm. Gom được bao nhiêu đứa tôi dẫn chúng về sân nhà ông La, dạy dỗ chúng cho đến trưa. Tôi không có đồng hồ, vả lại trên hòn đảo trừ chỗ Cối Xay Gió và chỗ ngọn hải đăng, không nhà nào có đồng hồ cả. Cứ gần đứng bóng là tôi cho bọn trẻ nghỉ.
Thật là một cảm giác lạ lùng. Bảng chữ cái tưởng chừng như đơn giản lại là một thử thách vô cùng tận đối với bọn trẻ. Chữ số cũng vậy. Tôi không có chút kinh nghiệm và kiến thức sư phạm nào ngoài duy nhất một mùa hè tình nguyện thời sinh viên, chủ yếu là đi theo phong trào. Hồi đó chúng tôi đến một xã nào đó ở miền núi, làm vài việc lặt vặt, mặc áo xanh đội mũ tai bèo, tán tỉnh nhau, hát hò. Tối đến hình như chúng tôi đốt đống lửa. Có đàn ghi ta. Có ngô sắn nướng. Tôi đã từng rất vui vẻ.
Bây giờ tôi mới biết dạy trẻ con học chữ cần phải thật kiên trì. Kiên trì hơn cả những buổi tập tạ mỗi ngày trước kia của tôi. Có sự khác nhau rất nhiều. Tôi đã nhẫn nại, có lẽ vậy, đều đặn nâng những quả tạ lên và đếm. Phù. Hít một. Phù. Thở hai. Phù. Hít ba. Phù. Thở bốn…
Việc này hoàn toàn khác. Có thể hôm nay thằng cu Bảy con ông bà Bảy nhớ được rằng tên nó có nghĩa giống như một con số, tương ứng với bảy cái vỏ sò mà tôi đếm vào lòng bàn tay nó. Nhưng ngày mai, nó lại quên sạch. Lại vừa đếm từng cái vào hai lòng bàn tay nó khum khum vừa xướng to lên cho cả lũ học thuộc, sau đó lại cầm cái que chỉ vào tấm bảng gỗ có những con số, đếm và xướng to lên. Bọn trẻ có những sự nhầm lẫn rất buồn cười. Thằng cu Bảy luôn nhầm số 9 với số 4. Tôi rất ngạc nhiên tại sao nó không nhầm số 9 với số 6, hay tại sao nó không nhầm số 4 với số 7. Hỏi nó, nó chỉ cười. Thằng này tôi hay gọi nó là thằng Bảy sứt, vì nó cười hở cái răng sứt.
Mỗi ngày, trưa và chiều tối, tôi đến nhà một đứa nào đó kèm riêng. Rồi sau đấy ở lại ăn cơm ở nhà đó. Đương nhiên nhà ông bà Hiền là nơi tôi hay ăn chực nhất, vì ông bà ấy nhận nuôi mấy đứa trẻ mồ côi sau trận bão năm đó. Cũng bởi vì thuyền đánh cá của ông bà ấy to nhất đảo, là chiếc thuyền duy nhất có đèn câu mực.
Tôi vốn ăn khoẻ. Nhiều khi, họ gần như nhịn để tôi ăn vậy. Ông La có làm một hũ mắm tôm tép chua cay theo kiểu Huế. Thực ra trong đó ngoài tôm tép ra còn có những loài giáp xác nào đó nữa không rõ. Tôi chưa từng được ăn thứ gì ngon như thế. Cơm nóng rưới loại mắm màu đỏ hồng này lên, tôi có thể ăn liền tù tì bốn năm bát cơm. Em Ly nhìn tôi ăn và cười tủm tỉm. Em dậy thì phổng phao và hay cười tủm tỉm. Tôi cố gắng không nghĩ đến vẻ quyến rũ của em. Tôi đi ra bờ biển và bơi thật xa. Tôi sẽ không sao cả.
Bọn trẻ chờ tôi ở bờ cát. Có vài đứa nhảy xuống bơi về phía tôi, em Ly dẫn đầu. Thằng Đen thừa sức bơi vượt lên, nhưng không hiểu sao nó nhường em Ly. Tôi không chắc mình có bơi giỏi hơn thằng Đen không. Có lần tôi nhìn nó và em Ly bơi, như thể chúng là một đôi cá heo đang đùa nghịch dưới nước vậy.
Tôi bơi thật xa, xem bọn trẻ có nản chí không. Ngoài xa sóng biển dịu hơn gần bờ, nước biển dường như trong hơn, mơn trớn làn da tôi. Ngoái lại, tôi thấy chỉ còn thằng Đen và em Ly vẫn sải tay bơi về phía tôi, những đứa còn lại quay vào bờ cả rồi, chúng chỉ còn là những cái chấm bé tí xíu trên bờ cát trắng. Tôi kêu hai đứa quay vào, nhưng chúng phớt lờ đi. Chừng nào em Ly không quay vào, có lẽ thằng Đen cũng không.
Tôi đành quay đầu bơi về phía hai đứa. Chúng đang bơi đứng, nhìn tôi cười cười. Tôi làm vẻ mặt nghiêm nghị bảo chúng quay về rồi bơi thẳng vào giữa hai đứa. Lúc bơi ngang qua, bất ngờ em Ly chồm lên lưng tôi, ôm chặt lấy cổ tôi và dìm xuống nước. Có lẽ cả thằng Đen cũng đè lên theo nữa, vì tôi không làm sao thoát ra được. Sau phản ứng giãy dụa vô ích, tôi mặc kệ. Tôi cảm nhận rõ cơ thể dậy thì của em Ly, bộ ngực mới nhú của em áp trên lưng. Và trò chơi nguy hiểm của em nữa. Tôi tin là em biết em đang chơi trò gì.
Khi chân tôi chạm đáy cát, tôi từ từ gỡ tay em Ly ra và quay lại nhìn em. Không rõ chúng tôi ở độ sâu là bao nhiêu, nhưng ánh nắng xiên xuống đây thật kỳ lạ và đẹp vô cùng, nắng rọi xuống đáy cát trắng, phản xạ trở lại. Tôi nhìn thấy em Ly cười, mái tóc em là một ngọn lửa cháy dưới nước. Tôi nhìn thấy bóng thằng Đen ngay trên đầu, chân nó quẫy như một con nhái. Tôi cười với em Ly, rồi tóm tay em kéo lên. Thằng Đen theo sát ngay bên cạnh. Tôi không lo về thằng Đen. Tôi chỉ lo với cái tính ương bướng của mình, em Ly sẵn sàng thi gan với tôi dưới đáy biển.
Chỉ một chút nữa thôi là tôi đứt hơi. Có lúc tưởng sắp sặc nước. Lên đến mặt biển tôi mới tin là chịu nổi. Tôi quát hai đứa bơi vào bờ rồi sải những sải dài nhằm hướng bãi cát trắng. Nhưng được chục mét, tôi ngoái lại hoảng hốt không thấy hai đứa kia đâu. Một nỗi kinh hoàng làm tôi gần như tê liệt trong giây lát. Tôi không tin vào chuyện có một đứa trẻ xóm chài lại có thể chết đuối, nhưng quả thật chúng tôi đã bơi quá xa và lặn quá sâu.
Tôi lại hộc tốc sải trở lại chỗ cũ và lặn xuống. Không thấy gì hết. Tôi nhìn xung quanh cho đến khi mắt cay xè và xót không chịu nổi. Tôi bị ù đặc, và đành phải nổi lên mặt biển trong cơn lo sợ tuyệt vọng. Khi nổi lên, tôi nghe thấy tiếng cười chế nhạo của hai đứa. Chúng đang ở phía bờ, cách tôi chừng hai chục mét. Một cảm giác lẫn lộn vừa vui mừng vì chúng không bị làm sao, vừa tức điên lên vì bị chúng lừa. Có lẽ chúng đã bảo nhau bơi ngay sau lưng tôi và lặn ngay xuống trước khi tôi ngoái đầu lại. Có lẽ từ bên dưới chúng đã cười thích thú khi thấy tôi hối hả bơi trở lại tìm chúng, với đôi chân vẫy vẫy như chân nhái. Chúng mày biết tay tao, tôi quát rồi lao về phía chúng. Hai đứa cười ré lên la hét om sòm rồi bơi rẽ sóng, mỗi đứa một ngả. Thằng Đen bây giờ mới bơi hết khả năng của nó. Chắc chắn tôi không thể đuổi kịp nó, tôi đuổi theo em Ly. Như một con hươu chạy trốn, em Ly chốc chốc ngoái lại nhìn và hét lên, mỗi lần như thế lại bơi đổi hướng nhằm tránh xa tôi. Nhưng những sải bơi ngắn và nhanh, cộng thêm việc la hét, khiến cho cô bé nhanh chóng đuối sức. Tôi là thợ săn., là một con hổ, tôi tóm được con mồi, trước khi dọa cho nó sợ chết khiếp. Em Ly cười ré lên và cố gắng vùng vẫy. Tôi bỗng chốc quên mất rằng tôi là một thằng đàn ông còn em Ly là một cô bé dậy thì. Tôi bỗng chốc trở thành thằng trẻ con, giống như thằng Đen, cười đùa và té nước, với nước da đen bóng, với mái tóc cứng quèo bết muối biển.
Vào đến bờ cát trắng, tôi và em Ly nằm vật ra cười hổn hển. Bọn trẻ con xúm lại hò reo. Thằng Đen đi từ phía xa lại nhìn tôi lom lom vẻ cảnh giác. Nó chưa hết sợ tôi. Rồi khi yên chí tôi không còn giận nó, nó toét miệng ra cười, hai hàm răng trắng loá. Tôi chợt ghen tị với hàm răng của nó. Răng nó trắng như cát ở đây vậy.









Leave your response!