Home » Tiểu thuyết, Đặng Thiều Quang

Chờ Tuyết Rơi 8

28 January 2007 324 views No Comment

Khi tôi tỉnh dậy, cô ta đã đi khỏi. Thomas Trần nhăn nhở nhìn tôi: “ít ra thì cậu phải đóng cửa phòng lại chứ. Rõ tởm, cái mùi tinh dịch và nước miếng này”.

- Thế còn anh thì sao? – Tôi hỏi.

- Bọn này đi vẽ. ờ, bọn này vẽ.

- Chán phát nôn! Tôi nói.

- Mặc quần áo vào! Anh ta ra lệnh.

Tôi lật chăn ra khoe cái của quý nhẽo nhợt trước mặt anh ta. Thế là anh ta phát khùng, anh ta cầm cái đèn ngủ ném vào nó. May mà có sợi dây điện, nếu không chắc đó là lần cuối cùng tôi ngủ với phụ nữ. Anh ta hét lên: “Đừng có mà dí của nợ ấy vào mặt tôi, và đừng giở trò mèo ấy trước mặt chúng tôi, nhất là Thơ…”

- Sao nào? Tôi cười – Sao lại cáu kỉnh vậy, họ là bạn bè, cũng như chúng ta vậy. Anh không nghĩ cô gái thích vẽ tranh và làm thơ ấy còn trinh đấy chứ? Anh đã…

Tôi không dám nói tiếp, vì tôi biết tôi sẽ quá lời, và anh ta có thể giết tôi. “Thôi được” – Tôi nói – “Tôi sẽ không nói gì nữa, tôi đi tắm đây, tôi sẽ ra ăn tối muộn một chút, hãy bình tĩnh di anh bạn, anh có phải là bạn tôi không?”

Anh ta đóng sầm cửa đi ra phòng ăn lớn. Tôi dứ cái của quý theo phía anh ta. Tôi có thể tưởng tượng ra cái cảnh anh ta và Thơ vào phòng và nhìn thấy chúng tôi ngủ trần truồng, quần áo tứ tung, và cửa phòng mở toang. Tôi vừa tắm vừa cười sằng sặc. Lỗi tại ai nào? Ai cho các người cái quyền xấu hổ thay cho người khác?

Khi tôi tới phòng ăn, tất cả thực khách bỗng im lặng. Chúng tôi đã cư xử quá giới hạn. Kể cả nhân viên phục vụ lẫn ông chủ đều im lặng. Họ kín đáo nhìn tôi và nhìn cô ta. Cô ta thản nhiên. A! Tôi hiểu vai trò của tôi là như thế nào rồi. Tôi không được phép im lặng. Tôi tiến đến quầy rượu, có một cách duy nhất mà thôi.

- Có bao nhiêu chai Sâm-banh ướp lạnh? – Tôi hỏi.

- 3 hay là 5 thì phải.

- Chính xác là bao nhiêu?

- 5 chai – Người bồi rượu trả lời.

- Lấy tất.

- Sao ạ?

- Lấy tất cả 5 chai – Tôi nói và quay ra phía phòng ăn cao giọng – Tôi xin mạn phép mời tất cả mọi người một chầu Sâm-banh Pháp – Tôi giơ chai rượu ra, tôi tiến đến gần bàn chúng tôi và nói – Vì một lý do đơn giản, tôi có một phụ nữ – Tôi nhìn cô ta – Mọi người hãy nhìn người phụ nữ xinh đẹp này, và chúng ta uống vì điều đó.

Họ im lặng, và tôi cúi xuống hôn cô ta. “Một vở kịch dễ thương phải không?”. Cô ta gật đầu.

Chúng tôi ngẩng lên, họ vỗ tay tán thưởng, đa phần họ là dân châu Âu, họ chẳng bao giờ từ chối Champagne cả, họ huýt sáo. Và rượu tuôn trào.

Đồ xa hoa khốn kiếp! – Thomas Trần nói – Hắn chẳng có lấy một xu dính túi. Tiền của tôi đó.

- Thì uống vì điều đó! – Thơ nói, mắt lấp lánh tia cười.

- Trong cõi lòng tan nát – Thomas nhún vai.

Cô ta đỏ mặt, ly rượu cầm trên tay, trong veo và sủi bọt, và chưa uống. Tôi ngồi xuống cạnh cô ta. Chúng tôi rót cho nhau uống, nói chuyện bậy bạ. Mấy gã người Pháp say rượu hát giống lên bài quốc ca Pháp, một gã tiến về phía chúng tôi, tay cầm ly rượu khật khưỡng, hát bài: “Lavie and Rose” và nói bằng thứ tiếng Việt thảm hại: “Chúng tao rất vui vì đã bởi quen gặp với các anh các chị và cùng là các bạn” Hắn nhìn Lan chằm chằm: “Cô là một con gái rất đẹp Việt nam. Tôi đã đến con gái Thái Lan… nhưng mà… highnoon… tôi đã đến đây… chúng tao là các các bạn…”

- Nào! Chers! – Thomas Trần cắt ngang.

- Chers! For that! Yes!

Chúng tôi lại uống một chầu nữa, tất cả đều say. Có ly cốc vỡ. Có ai đó khóc và cười. Cô ta và tôi cứ rót mãi. Chúng tôi bắt đầu uống Tequila. Với Xô-đa. Với chanh và muối. Tôi rót Tequila, cô ta rót xô-đa, tôi đậy cái nắp nhựa lên miệng ly, cô ta đập mạnh cái ly xuống bàn, rượu và xô-đa sủi mạnh, bọt trào ra và tôi uống. Rồi đến lượt cô ta rót rượu Tequila… chúng tôi nói những câu vô nghĩa và cười lăn cười lộn.

- Fucking morning – Cô ta nói.

- Fucking evening – Tôi nói.

- Fucking something – Cô ta nói.

- Fucking everything – Tôi nói.

- Fucking…

- So what? – Tất cả nói.

- Fucking linh tinh – Cô ta đáp.

Chúng tôi cười điên loạn, bàn ghế đổ chỏng trơ, ly cốc vỡ tan tành. Tất cả phòng ăn lớn trở nên thác loạn. Chỉ vì mấy chai Champagne. Thomas Trần vì cười lăn vào chân bàn nên mọc một cái bướu ở trán. Khuôn mặt của Thơ giống như một trái nho đỏ mọng màu tía. Lan thì mồ hôi nhễ nhại. Còn tôi thì cười đến đau quặn trong bụng và không thở nổi. Rượu thì vẫn cứ rót ra. Mỗi lần đập mạnh ly xuống ai đó phải nói một câu vô nghĩa và tục tĩu để một trận cười ring rợn đến sau đó, ngay sau đó, và cứ từng người một cạn ly.

Tôi cho một con tôm vào mồm nhai và nói: “ĐM con tôm”. Cả bọn cười. Tôi cho một quả ớt vào mồm nhai. Cả bọn sốt ruột chờ đợi. Thế rồi tôi nhảy cẫng lên phun phì phì và hét “ĐM ớt! ĐM ớt! Cay quá!”. Thế là tất cả rú lên man rợ. Ai đó đưa cho tôi một cốc nước lọc. Tôi uống một nửa và dừng lại. Đó không phải nước lọc, đó là Vodka: “ĐM Vodka! Rượu Vodka”. Thế là bọn chúng hầu như nghẹn thở, chỉ còn tiếng ằng ặc trong cổ họng. Tôi gần như không nhìn thấy gì nữa. Hình như sau đó tôi ngã đèn lên Thomas Trần, chính anh ta đã đưa tôi cốc nước Vodka chết người đó. Đồ láu cá!

Cô ta dìu tôi về phòng, chúng tôi bò về phòng, cô ta bò theo tôi, vừa bò chúng tôi vừa kêu: “Gâu! Gâu! Phòng tôi đâu?”.

Chúng tôi bắt trước tiếng chó sủa, cho con chó lớn, chó ngao, chó bec giê, chó Bắc Kinh, chó Nhật, giống như các tiếng nước ngoài pha trộn mà chúng tôi nói ở phòng ăn lớn: “Gâu! Gâu! Em đi đâu?” và rồi “Go! Go! Where do you go?”.

Và rồi chúng tôi cũng lên tới giường.

*

Tôi tỉnh giấc lúc 3 giờ 20 phút sáng. Xung quanh vắng lặng. chỉ có tiếng quạt thông gió chạy ro ro như tiếng gió lùa. Căn phòng bất động. Cô họa sỹ ngủ vùi trong lòng tôi, trần truồng như một con mèo con cuộn tròn. Chúng tôi đã làm tình trong cơn say, với một cố gắng phi thường. Tôi hầu như chẳng còn nhớ được điều gì ngoài cái cố gắng ấy cả, chúng tôi đã cười điên dại, rồi lao vào nhau, rồi ngủ lúc nào đó, đã bò như chó, giao cấu như chó, sủa như chó. Và chửi bới những câu tục tĩu. Tôi thấy buồn, khi mà tôi, trong lúc cao hứng, đã phản bội lại con tôm, một con tôm láu lỉnh trong khe đá bên bờ sông mà tôi vẫn ngồi câu, tôi đã nguyện quay lại nơi đó tìm nó, vậy mà… Tôi không muốn trở nên tục tĩu khi nhắc lại câu: “Địt mẹ con tôm!” mà khi nói câu đó trong sự tán thưởng cuồng loạn của bọn chúng, đám bạn bè và thực khách kia, lúc đó tôi thoáng nghĩ đến con tôm ấy, tôi tự phỉ nhổ chính quá khứ của tôi, lúc đó tôi thấy sao mà chúng tôi sa đọa và “hiện sinh” đến vậy (!)

Không. Tôi không hề say. Bởi vì nếu say, tôi sẽ ngã gục và nôn thốc nôn tháo ra, vì thế không thể đổ lỗi cho rượu được. Tôi buồn. Tôi châm một điếu thuốc và ngồi dậy viết những dòng chữ này. Cô họa sỹ chap chép miệng, hơi rượu phả ra nồng nặc và hôi hám, trán bết mồ hôi. Tôi hôn lên trán cô ta, giữa những sợi tóc đen mượt, tôi đã từng nghĩ cô ta bướng bỉnh và quả thật đúng là như thế, cô ta bước vào cuộc đời tôi như bước vào một căn phòng quen thuộc mà chẳng hề rào đón hỏi han chi hết.

Những trang giấy trắng này, một ngày nào đó, những câu chữ này là một sự thật nếu cô ta muốn. Nhưng có lẽ cô ta không muốn, cô ta không cần nó, chỉ là một thứ nhật ký quá xa xỉ đối với một họa sỹ sa đọa. Hãy hiểu cho đúng lời tôi nói, sa đọa là mốt được ưa chuộng của giới nghệ thuật đó mà! Và nhật ký, là của những tâm hồn mới lớn đang tập tành khám phá bản thân.

Tôi yêu cái cách ngủ của cô ta, cuộn tròn và rúc vào nơi có hơi ấm, đến nỗi toát mồ hôi, và rồi cô ta đạp chăn ra, và thế là tôi tỉnh giấc, lúc trời về sáng như thế này, để ngồi viết những dòng này, trong đầu thì váng vất men rượu. Hỡi cô gái, người tình đam mê! Cuộc sống là đây, đang qua đi cô có biết? Và nó mãi ở nơi đâu.

Cuối cùng vẫn là ta với ta, đối diện nhau trước trang giấy, khi người tình đã ngủ say, khi mà ta nhìn trợn trừng vào đêm đen, nơi đó có bình yên không? Những người quanh ta, ôi những người thân quen và xa lạ!

Thomas Trần, đêm nay anh có ngủ với cô gái của anh không? Hay là anh lấy cho thiên thần ấy một căn phòng riêng rồi quay về ngủ một mình, và rồi thủ dâm với cái bao cao su mà anh nhét trong ví tiền, luôn mang theo mình mọi nơi mọi chốn và mọi lúc. Anh có nhớ đến tôi không? Không. Như trong cuộc phiêu lưu tình ái của tôi, chẳng bao giờ có anh cả. Chỉ khi này, khi cô độc tuyệt đối, chúng ta mới nghĩ đến tình bạn, một thứ tình bạn giống như là đồng đội chung một chiến hào vậy. Và tôi đã phản bội anh, tôi bán rẻ anh cho tán trò đời mà anh và tôi đã từng theo đuổi, tham dự. Nhưng ngày mai, ngày kia hoặc sau này anh sẽ còn lại một mình, chiến đấu nơi chiến trường vô hình đó, cắn xé với những đồng loại cũng như anh. Mà sẽ không có tôi, đó là điều mà tôi biết chắc. Có thể là tôi hèn nhát. Có thể là thế giới này đúng đắn và hợp lý và tôi mù lòa không nhận ra nó. Thế giới của bạo lực và thuộc về kẻ mạnh, chó sói, hoặc là nó không giống như những gì mà tôi và anh tin tưởng sau bấy nhiêu năm. Chúng ta sẽ chờ tuyết rơi, hẳn rồi. Chúng ta hãy chờ cái điều kỳ lạ này, ngay trên đất nước chúng ta, một điều mà anh và tôi đều tin là nó có thật trên thế gian này, mặc dầu có tan biến nhanh, chúng ta hãy chờ xem, niềm tin của chúng ta, kỷ niệm đẹp đẽ trước khi chúng ta không còn là chiến hữu. Good Felas! Biết đâu, chúng ta lại trở thành kẻ thù khi tôi ngẫu nhiên đưa chân dạo chơi tới một nơi lạ lẫm nào đó, lại là chiến tuyến địch. Enemy! “Enemy at the gate” – Anh còn nhớ bộ phim mà chúng ta đã xem? Thế đấy, rồi tài năng chúng ta sẽ chĩa vào nhau như những tay bắn tỉa ấy. Và bộ phim “Good Felas” mà rồi chúng ta sẽ tố cáo nhau trước tòa chăng? Vậy thì đây sẽ là kỷ niệm cuối cùng của chúng ta, những ngày tháng không thể nào quên, chúng ta trẻ trung bên các cô gái xinh tươi, lang thang nơi này và yêu mến nhau biết bao, bốn người chúng ta, hai cặp tình nhân quá hoàn hảo phải không? Chúng ta không giàu có, nhưng được học hành, đó là tài sản duy nhất mà chúng ta có. Và anh sẽ còn học hỏi nhiều điều nữa trong cuộc đời, sẽ phục vụ nhân loại theo cách của anh, cách mà chúng ta đã từng. Còn tôi ư? Anh hãy nhìn xem, giống như trong một trận giáp lá cà vậy, tôi học cách sống sót sau một ngày, để còn thấy đôi bàn tay bàn chân, của quý của mình, để còn thấy bằng đôi mắt của mình, thở khí trời không phải qua bình ôxy, và tôi thấy sung sướng về điều đó, thế thôi. Giản dị quá phải không? Nó đúng là như vậy đấy.

Thomas thân mến, anh là người bạn thân thiết nhất của tôi, anh là chú dế thông minh, là lý trí sáng suốt thông tuệ dẫn dắt tôi qua những năm tháng sinh viên và những năm tháng chúng ta bươn chải kiếm sống, từ khi chúng ta tập sự cho đến khi chúng ta thật sự kiếm tiền, bằng sự cam chịu khôn ngoan, và cả lừa gạt nữa. Và tôi, tôi là sự yếu đuối đa cảm của anh. Tôi là những gì mà anh vẫn che đậy bằng cái sự tự chủ chó chết của anh. Nhưng Thomas Trần thân mến. Chú bé Pinochio bắt đầu cuộc phiêu lưu rồi đó. Anh thích gọi tôi là Buratino cũng được. Thế nhé! Mũi tôi có thể dài ra, tai tôi có thể biến thành tai lừa, và con lừa thì ưa nặng, nhưng không sao cả. Sự giống nhau giữa tôi và anh là không ai giống ai. Hê! Một câu cũ rích thật đúng lúc. Một ngày nào đó đọc những điều này xin anh đừng giận, và có lẽ hơi thừa, vì khi đó hẳn anh thừa khôn ngoan và kinh nghiệm để có một nỗi giận dữ. Hẳn anh sẽ bảo “Giận dữ ư? Quá xa xỉ đối với tôi.”

Có một điều mà tôi muốn anh biết, bạn thân mến, đó là chúng ta đã bị bỏ rơi. Cha mẹ cho chúng ta cuộc sống và học hành rồi bỏ rơi chúng ta, nhưng họ không có lỗi. Lỗi là ở Thượng đế, nếu ông ta có thật, và tôi tin là ông ta có đấy. Hàng ngày, bây giờ chẳng hạn, tôi vẫn tán gẫu với ông ta. Ông ta thả tõm cha mẹ chúng ta vào cái thế giới này để sinh ra chúng ta cũng trong cái thế giới này, để mặc chúng ta xoay sở và bối rối. Những cái điều có lý thì đơn giản quá, mà đời thì đâu có như vậy phải không? Thế là chúng ta bối rối, và chú dế thông minh sáng suốt kia ơi, chúng ta, chính xác là chú ấy, chú lại cần một chú dế của chú nữa, khi sự sáng suốt của chú không đủ để lý gỉi cái thế giới này nữa rồi, khi mà một sớm mai thức giấc, chú thấy một bầu trời xanh thẳm ngoài cửa sổ, chú muốn khóc, chú muốn một giọt sương, muốn hơi đất ẩm, muốn một gang cỏ non tươi mát, và chú dế muốn khóc, vì than ôi! Chú đã đánh mất tất cả những thứ đó bằng chính sự thông minh sáng suốt của chú.

Bạn thân mến, bạn còn nhớ chăng “Dế mèn phiêu lưu ký” của Tô Hoài? Bạn muốn khám phá thế giới không? Vậy thì dù sẽ lầm lạc, Pinochino vẫn phải đi khỏi nơi sinh ra nó, và dế (một chú dế đi cùng Pinochio, một không đi cùng Buratino, một chú dế của Tô Hoài)… chú dế tính sao đây? Và ạnh bạn thân mến! Anh chọn cách nào? Hẳn anh sẽ chọn cách khôn ngoan. Là cách nào? Là không chọn gì hết, là tiếp tục khôn ngoan như cũ.

Khôn và ngoan! Trời ơi! Tôi không thể nhịn được cười khi anh bạn Thomas Trần của tôi lại ngoan ngoãn! Khi mà có một đêm chúng ta đi chơi khuya về, không say rượu, anh ta ngứa mồm chửi “Địt mẹ thằng công an! Rút súng ra!”. Thực ra, đó chỉ là tay bảo vệ quèn. Và tôi hổ thẹn và thú nhận rằng đêm đó tôi sợ chết khiếp, lúc tay bảo vệ đó đuổi theo và định ẩu đả. Tôi đã không làm gì cả để chứng tỏ là đồng đội của anh. Tôi đứng nhìn, trong nỗi khiếp sợ. Và mọi chuyện qua đi, trong nỗi xấu hổ của tôi. Mặc dầu chúng tôi bình an vô sự, chỉ chửi nhau thôi, nhưng tôi không thể quên sự hèn nhát của tôi trước bạo lực, trước những tình huống như vậy. Và anh biết không Thomas Trần, tôi ngưỡng mộ cái hành vi ngứa mồm của anh vô cùng, trong con mắt tôi, từ sau đêm đó tôi nghĩ anh dũng cảm hơn tôi, hơn trước kia tôi tưởng. Và chẳng bao giờ tôi tự hỏi chúng ta có ngoan ngoãn hay không cả, vì chúng ta hết cái tuổi được quyền ngoan rồi.

Người tình của tôi, cô ta hút thuốc, uống rượu, và làm tình như chó dại. Rồi trong lúc mơ màng cô ta hỏi “Anh nghĩ như thế nào về một đứa con gái hư?” Tôi không trả lời được. Vì sao vậy? Vì nếu một đứa con gái ăn cắp không hẳn là hư. Vì nó thủ dâm cũng chưa phải là hư. Vì nó đi làm điếm cũng vậy. Và vì nó giết người cũng vậy. Nó là con người, và nó chẳng thể khác những gì con người có thể làm. Tôi không trả lời được, vì nếu liệt kê đủ những thứ xấu xa nhất cũng không đủ phán xét một con người,và tôi không có quyền phán xét.

Cô ta đang nằm đó, ngủ ngon lành như một con chó con. Như một con người. Một cô gái. Một thiên thần. Và nếu như trước kia cô ta từng trác táng một đêm với nhiều người đàn ông thì cô vẫn cứ ngủ như thế. Thiên thần của tôi. Tôi sẽ không hỏi về quá khứ của cô. Chúng ta đang trên một con thuyền vô định. Friendship. Và đừng để nó đắm. Nếu nó đắm, dẫu chúng ta thế nào đi nữa, cũng chỉ còn là mồi cho cá xơi. Cô thấy không, chúng ta là những người đồng hành chứ không phải đồng đội, vì thế ta không thể phản bội được nhau, nếu con thuyền tình ái úp nhào, chúng ta sẽ mất mát như nhau.

Cô ta chóp chép miệng. Đôi môi hé mở. Đôi môi xinh đẹp. Ngây thơ. Và ngốc ngếch. Tôi muốn đến gần hôn lên đôi môi ấy, nhưng sợ cô ta thức giấc và lại đòi làm tình, khi mà tôi đã kiệt sức, và khi mà miệng chúng tôi hôi hám khủng khiếp, sau bữa tiệc rượu, sau cuộc truy hoan và mút mát nhau hồi đêm… Tôi chỉ muốn được yên thân. Tôi vừa hý hoáy viết vừa ngắm cô ta khỏa thân trong giấc ngủ. Và tôi, ngồi xổm trên giường, trần truồng, viết những điều này. Dưới ánh đèn ngủ bình yên.

*

“Chúng ta học cách che đậy. Và rồi chúng ta học cách cởi bỏ những thứ đó…” – Thi viết cho tôi một bức thư dài mà câu mở đầu là như thế. Tôi đang ngồi ăn sáng và độc thư của anh ta. Tôi chỉ tiếc vì đã không rủ anh ta cùng đi chơi. Có vẻ như dù tôi đi đâu và làm bất cứ điều gì anh ta cũng biết hết những thứ đó, những gì tôi nhìn, cảm nhận, suy nghĩ, và thật đáng sợ, cả những thứ tôi viết ra. Anh ta gọi tôi là “Nỗi bỏng rát của cái ruột phích” hoặc đại loại “Một kẻ nói dối theo kiểu một gã không thích dối trá”. Anh ta biết trước những gì tôi đang định làm, cảnh báo và tìm cách tác động đến tôi, kể cả chế giễu, can thiệp thô bạo vào nỗi xấu hổ hoặc lòng kiêu hãnh của tôi, và bằng một cách nào đấy, có thể là thần giao cách cảm, lá thư của anh ta chứng tỏ là anh ta biết những gì mà tôi đang và sẽ trải qua. Hai ngày trước lá thư này mới được gửi đi từ Hà Nội, vậy mà anh ta viết: “… Cậu sẽ ngủ với một cô gái vớ được trên đường, dẫu đó là một bà già, cậu sẽ đến cái khách sạn mà chúng ta đã từng ở đó, cậu sẽ dậy muộn và thấy mình lột xác. Nhưng xin thề, cậu sẽ lại thấy những điều cũ kỹ trong cuộc lột xác – trút bỏ quần áo – làm tình như điên – trở lại thiên đường – vứt bỏ quy tắc – tìm về cội nguồn trẻ thơ – và tất cả những gì cậu bịa đặt trong cái nhật ký che đậy mà chắc chắn cậu sẽ viết ấy nữa – nó có vẻ chân thành, với ai đó thôi. Chứ với một nhà thơ bị lưu đày như tớ thì không đâu… Dẫu sao, tớ hy vọng cậu không đến cái khách sạn này và lá thư này không đến tay cậu. Như thế có nghĩa là tớ đã sai lầm và cậu đã thực sự thay đổi. Còn nếu như nó đến tay cậu thì, xin lỗi nhé, cậu đành phải đọc nó thôi. Xin chia buồn!…”

Anh ta nói đúng, kể cả tôi dậy muộn và ăn sáng vào lúc 11 giờ 30 phút trưa! Và tôi không thể nhịn cười vì sự tinh quái của anh ta, anh ta quá hiểu tôi, dường như anh ta chính là lương tâm của tôi vậy, không bao giờ nhượng bộ. Và tôi hiểu ra đó chính là lý do anh ta là một người khó chịu. Anh ta là sự thật, đến cùng với sự thật, đào xới nó thành nỗi đau đớn mà người ta không muốn. Để phẫu thuật. Anh ta nói. Để chữa trị một căn bệnh. Anh ta nói. Phải chấp nhận đau đớn. Và chỉ tôi lắng nghe.

Tôi hình dung giờ này ở Hà Nội, anh ta đang chen chúc ở Bộ Xây dung, giữa những hành lang sâu hun hút như “Lâu đài” của Kafka vậy, giữa những đồng nghiệp sâu bọ đầy tham vọng đục khoét, giữa những cuộc giao tranh quyết liệt. Đúng, anh ta là một nhà thơ bị lưu đày – như chính cái tên của anh ta vậy: Thi – có nghĩa là thơ ca, là thi thố, thi đua.

Giống như hôm trước.

Chúng tôi lại ăn bánh mỳ và trứng ốp la.

Hai cô gái ăn mứt dâu, sữa chua.

Những điều cũ kỹ – lặp lại, vào giữa trưa.

Tôi lại mơ màng, cuộc sống ở mãi nơi đâu.

Nhưng lần này họ để tôi yên, họ im lặng nhai và nuốt, che giấu đôi mắt sau những chiếc kính râm. Nhìn họ thật đáng yêu và phớt đời: “Hãy nhìn chúng tôi nè, chúng tôi trẻ trung, thờ ơ, và đeo kính trong khi ăn sáng lúc giữa trưa, chúng tôi dậy muộn vì đêm còn trác táng…”

Tôi phì cười, quả thật là cách xa vài trăm cây số, bằng một lá thư, Thi đã tác động trực tiếp đến cuộc sống của tôi. Tôi lấy giấy ra và viết cho anh ta một lá thư.

“Hỡi nhà thơ bị lưu đày…” – Tôi viết.

- Anh viết thư cho ai vậy? – Lan cắt ngang.

- Một người bạn – Tôi đáp.

- Một gã nhân tình của hắn đó – Thomas Trần nói.

- Vì thế anh ta ghen – Tôi nói.

- Thế là thế nào? – Thơ nói, đúng là đúng là Ngây Thơ.

- Nghĩa là mấy gã Pedé – Lan nói, tôi đã ngờ từ đầu.

- Thế đấy – Tôi nói – Cô biết rõ tôi Pedé thế nào mà.

- Stop! – Thomas Trần nói – Tôi sẽ không để hai người tái diễn màn kịch hôm qua trước mặt chúng tôi đâu, tôi sẽ quẳng cả hai xuống dưới kia nếu các người biến lời nói đùa thành…

- OK! Được thôi – Tôi nói, và viết tiếp: “Hỡi nhà thơ bị lưu đày! Tôi đã nhận được thư của cậu. Phải nói rằng tôi…”

- Anh có thôi đi không? – Lại là Lan.

- Tôi muốn viết thư cho bạn tôi.

- Vậy đừng viết trước mặt chúng tôi – Cô ta thản nhiên.

- OK! Được thôi.

Tôi chuyển sang chiếc bàn khác, tiếp tục nhai bánh và viết: “… rằng tôi cực kỳ…”

- Cút đi! Đồ làm đỏm – Lại là cô ta.

- OK! Được thôi – Tôi nói và ôm tất cả vào phòng, giọng cô ta thì thản nhiên và có vẻ hơi đùa cợt, nhưng tôi muốn được yên thân và viết thư: “… cực kỳ ngạc nhiên khi nhận được nó, và những gì mà tôi đọc. Nhưng tôi vẫn phải nói rằng bà già đó là một cô gái, còn trinh, nếu như trên đời này vẫn còn trinh nữ. Và mặc dù cậu đã nói rất đúng về nhiều điều, nhưng tôi không phải…”

Viết đến đó, một lần nữa tôi không được yên thân. Cô ta vào phòng và hôn tôi âu yếm. Cô ta nói: “Tôi cần anh, đừng bỏ tôi một mình. Hãy để lúc khác viết thư, bây giờ chúng ta đi chơi, bọn họ định đi tới bãi đá cổ.” Và cô ta cứ hôn tôi âu yếm. Tôi nói: “OK! Được thôi.”

Trời nắng đẹp rực rỡ. Quả thật là không nên ở trong phòng khi nắng gió xôn xao như thế. Chúng tôi khoác giá vẽ, đồ nghề, máy ảnh. Và lên đường. Tôi chở cô ta bằng chiếc Minck tụt hơi đó. Thomas Trần và Thơ thì đã đi trước rồi. Cô họa sỹ có vẻ vui lắm, cô ta dán bộ ngực vào lưng tôi. choàng tay qua người tôi, khiến tôi cũng vui lây. Thế là tôi ruồng bỏ Thi, lương tâm của tôi, tôi phản bội nốt anh ta, để chạy theo người đàn bà này. Nhưng mà phong cảnh đẹp quá, thung lũng cứ mở rộng trước mắt chúng tôi, nó mời gọi đi tiếp, men theo sườn đồi cheo leo. Tôi phanh xe lại đột ngột. Tôi nói: “Tôi yêu cuộc sống, và có lẽ cả cô nữa.” Rồi tôi hôn cô ta rất lâu, đắm đuối.

Chúng tôi yên lặng ngồi ven đường, ngắm nhìn phong cảnh hùng vĩ. Chúng tôi dung giá vẽ, cô ấy vẽ một túp lều với các chum lọ và vách nứa. Tôi vẽ một túp lều khác và cái thung lũng. Cô ấy đặc tả những cái bình gốm sành, còn tôi vẽ tất. Tôi không biết tôi thích vẽ cái nào hơn, căn nhà nhỏ hay cái khung cảnh rộng lớn này, hay cái cảm giác này, cô gái này. Tôi ngắm cô ấy, cô ấy thật đẹp, cô ấy mỉm cười với tôi và bảo “Vẽ đi cậu bé, đừng quấy.”

Tôi bảo “Cứ quấy đấy! Làm gì được?” – Tôi đến gần hôn cô ấy và bàn tay thò vào trong áo cô ấy, sờ soạng đôi vú cô, nó thật nhạy cảm, nó căng lên, cái đầu vú nhỏ và hếch lên tuyệt vời. Tôi lại muốn. Nhưng sự bướng bỉnh của cô ấy chợt đến. Cô bảo: “Hôm nay là ngày của tháng, nhà bếp bận sốt cà chua, không nướng xúc xích được đâu, cậu bé thông cảm nhé, ngoan nào, lại vẽ tranh đi đừng quấy nữa.”

Tôi muốn vào “nhà bếp” để kiểm tra, nhưng chợt thấy điều đó thật thô bỉ. Chúng tôi có thể điên, nhưng không thể thô bỉ với nhau. Tôi bảo: “Vậy thì xúc xích có lẽ vứt đi thôi. Hot dog có bao giờ ăn nguội.”

Có lẽ bộ dạng của tôi lúc đó trông thật tội nghiệp, chưng hửng và thất vọng, khiến cô ấy chịu thua: “Vậy thì hôm nay có món Hotdog sốt cà chua.” Cô ấy, như mọi lần, nhảy xổ vào tôi, vật tôi ra bãi cỏ ven đường, nhưng chúng tôi bò đến sau một tảng đá lớn khuất sau một lùm cây. Vừa làm tình, tôi vừa tìm hiểu ý nghĩa của những ký tự khắc trên tảng đá đó, bãi đá cổ này thuộc một loại di tích, một thời đại cổ xưa, và hình như đến bây giờ người ta vẫn chưa hiểu những ký tự ấy nói gì.

Khi đã thỏa mãn, chúng tôi nằm gối đầu lên nhau, ngắm nhìn bầu trời trôi qua. Cô ta gối đầu lên bụng tôi, tôi gác chân lên đùi cô, dựa đầu vào tảng đá.

- Nó nghĩa là gì? – Cô ta hỏi.

- Gì cơ?

- Những ký tự này – Cô ta chỉ vào tảng đá.

- Có lẽ… có lẽ là “Hotdog sốt cà chua” – Tôi nói.

Cô ta cười, tiếng cười ban đầu là “hì hì”, rồi chuyển thành “hà hà”, rồi “há há”, cuối cùng là “hí hí” và bỗng khiến tôi lên cơn co giật. Tôi cười như bị uốn ván, như bị trúng đạn, quằn quại, và cô ta lại cười cái điệu cười ấy khi tôi sắp dứt cơn cười, cứ thế, cứ thế, cứ thế, và tôi hoảng sợ! Tôi có thể chết vì cười! Thực sự! Thế là tôi đuổi cô ta, tay cầm cái quần dài của cô ta, tôi vừa la hét vừa chạy vừa cười, cố gắng vụt trúng cô ta, còn cô ta vừa chạy vừa cười “hì hì hà hà há há hí hí”, khiến tôi cười phát điên lên: “Dừng ngay! Thôi đi! Thôi! Chết tôi! Chết! Hiểu chưa? Chết! Chết!”

Thật là điên! Trần truồng đuổi nhau và cười như ma làm. ở trên cao, Thượng Đế nhìn chúng tôi. Hẳn là ngài cũng phải mỉm cười thôi.

Chúng tôi chạy đến bờ suối. Đó là một con suối trong leo lẻo, nước lạnh buốt. Chúng tôi hét lên vì lạnh, cười sằng sặc và cố dìm nhau xuống nước, cô ta thật khỏe, cô ta khiến tôi sặc nước như một con cá bị vứt lên bờ, tôi không thở nổi, cứ hớp hớp và ngáp ngáp, tôi cảm thấy cái chết không xa như người ta tưởng, nó giống như một con cá sặc nước, hoặc như một con người sặc không khí vậy thôi. Cô ta hô hấp nhân tạo cho tôi, cô ta hôn tôi, điều đó khiến tôi dẽ thở hơn, tôi thôi giãy đành đạch như một con cá nữa. Tôi ngồi dậy hôn cô ta, vuốt ve cơ thể đầy cát của cô ta, tôi bế cô ta đi dọc bờ suối, rồi quẳng cô ta xuống suối, chỗ sâu nhất.

Thế nào? Cảm giác bay tự do thế nào?

Tôi sẽ giết anh – Cô ta hét lên – Tôi sẽ dìm anh xuống đồ nhỏ mọn, tôi sẽ không cứu anh nữa, đồ vô ơn!

Cô tự cứu mình trước đã. Bye!

Đợi đấy! Đồ hèn! – Cô ta hét lên. Cô ta làm thật, cô ta đuổi theo tôi. Chúng tôi chạy dọc bờ suối, cho đến khi tôi hầu như đứt hơi, ngã lăn ra bãi cát mà nằm thở, cô ta ngã đè lên tôi, cả hai nằm thở, không đủ sức để cử động nữa. Mặt trời rọi vào mắt chúng tôi. Trời xanh thẳm và trôi đi, những đám mây thì đứng yên, còn bầu trời trôi đi, hoặc mặt đất trôi đi, hoặc chúng tôi trôi đi. Bãi cát mịn màng. Cô gái mịn màng. Cơ thể tôi rất gần cô, có thật, hiện thực, dịu dàng, mơn trớn. Chúng tôi nằm quay mặt vào nhau, nhìn vào mắt nhau, dịu dàng, soi bóng trong mắt nhau. Tôi buộc miệng: “Em là có thật”. Tôi nói, bằng thứ ngôn ngữ như một tiếng gió qua thảo nguyên. “Anh cũng vậy” – Cô nói, như tiếng cỏ dại trong gió.

“Chúng ta bất tử” – Tôi nói – “Như trời xanh kia”

“Và như những áng mây” – Cô đáp

“Thật là giản dị” – Tôi nói – “đến nao lòng”

“Trắng xốp và tan vào hư vô”

“Nhưng em thì còn đó” – Tôi đặt tay lên môi cô – “Em còn đó trong đôi mắt anh, bất tử, đẹp đến nao lòng”

Từ đôi mắt trong veo, trong đó có cả bầu trời xanh, cả những đám mây, có cả tôi, có cả bãi cát trắng và con suối trong, có cả thế gian. Từ đôi mắt đó hai dòng lệ từ từ lăn dài, từ đôi mắt đó, đôi mắt đó, cả nước mắt của tôi nữa. Có thể nào. Có thể nào. Cả thế gian. Vậy thôi sao? Cả thế gian có thể trong một đôi mắt trong. Có thể lắm. Có thể. Một đôi mắt trong veo có thể biết nhìn cả thế gian này. Một đôi mắt trong có thể biết nhìn có thể chứa đựng cả đại dương, có thể soi bóng cả vũ trụ này trong một khoảnh khắc.

Chúng tôi khóc, vì một điều không đến lần thứ hai.

Chúng tôi khóc và nước mắt trong như nước nguồn chảy ra cứ tìm cách chảy xuôi, cùng với những khe nước nhỏ xíu mát lành hợp lưu thành con suối nhỏ rồi chảy về sông, cùng với bao nhiêu dòng suối khác, chúng tôi chảy về miền Trung du và tới Đồng bằng, và tan ra giữa Đại dương. Cội nguồn là đơn giản vậy thôi sao? Là tình yêu vĩnh hằng, hạnh phúc tới khổ đau và tuyệt vọng, là một điều rất gần và sơ khai, như một ký tự khắc trên đá của một bộ tộc từ thời cổ đại, họ chính là cội rễ, là tổ tiên đó thôi. Họ nguyên thủy, trần truồng, không ngôn ngữ, bên bờ suối, bầy đàn, và khắc những ký hiệu lạ lùng lên những tảng đá. Không có bất hạnh, không có hạnh phúc. Không có thời gian. Chỉ có bản năng, sự vui thích hay đau đớn sợ hãi, những tình cảm sơ đẳng nhất của người – thú. Và ý nghĩa cơ bản nhất của cuộc sống ư? Là vậy đó. Là kiếm ăn. Sinh tồn. Đấu tranh. Duy trì nòi giống. Không phải Đac – Uyn đã sáng tạo ra điều đó chứ? Bao nhiêu năm một con khỉ có thể trở thành người, yêu nhau bên dòng suối, nhìn ngắm nhau và khóc, khóc vì nhận ra mọi điều đơn giản quá, có thể nhắm mắt xuôi tay mà không hối hận điều gì nữa. Chúng tôi cần tiến hóa để làm gì nữa. Sau con người sẽ là con gì ?

Thượng đế hỡi! Ngày hôm nay, có phải do ngài sắp đặt từ thuở hồng hoang? Từ muôn triệu năm trước đã có sẵn ngày hôm nay. Và tôi không cần ngày mai. Ngài hãy đừng trả lời tất cả những câu hỏi. Sau loài người sẽ là loài gì? Đừng! Ngài đừng nói điều gì hết. Ngài hãy cứ mỉm cười như thường vẫn cười mỉm. Mỗi khi tôi còn biết ngạc nhiên trước những tạo vật và ý định của Ngài. Như cô gái trước mặt tôi đây. Trong một khoảnh khắc duy nhất, chúng tôi nhận ra nhau, những tạo vật lạ kỳ, mà trước đó chúng tôi không thể nào nhận ra sự kỳ diệu ấy. Chúng tôi nghĩ thản nhiên rằng một con người đơn giản do một phút hứng tình giữa một người đàn ông và một người đàn bà tạo ra hàng ngày hàng giờ trên hành tinh này, hàng trăm ngàn sinh linh ra đời như thế, và đâu cần phải ngạc nhiên để nhận ra chúng, một trong số đó, và nhận ra thì đâu có gì ngạc nhiên, một tinh trùng kết hợp với trứng, khoa học quá nhỉ, vắng mặt Thượng Đế. Ngài biết đó, họ không cần Ngài, họ có ống nghiệm, họ có kỹ thuật sinh sản vô tính, và họ nghĩ chính họ phát minh ra cả trứng lẫn tinh trùng lẫn ống nghiệm lẫn kỹ thuật, lẫn gien. Và Thượng Đế ư? Họ sẽ cười. Tạo hóa ư? Họ sẽ bảo: “Đó rốt cuộc, cũng chỉ là một phát hiện, một sản phẩm tinh thần, một phát minh. Chấm hết.”

Họ đang muốn tiến qua những ranh giới, những giới hạn của vũ trụ đó. Và thật may mắn sao, thưa Ngài, tôi đang quay lui lại, đi tìm kiếm những điều đơn giản hơn, tôi đi tìm một con tôm, tìm lại những tình cảm sơ đẳng nhất mà một con người có thể có. Bởi vì quá đủ rồi. Hận thù. Ghen tuông. Thất vọng. Tham lam. Khinh bỉ. Khuất phục. Và ái ố hỷ nộ với tôi chẳng là gì nữa. Tôi đi tìm, và tôi đã tìm được giọt nước mắt của tôi bên bờ suối này. Không phải giọt nước mắt cảm động mà tôi biết, không phải giọt nước mắt tủi thân. Đây là giọt nước mắt cội nguồn của tất cả những nguồn cơn. Và cô gái đó, tôi cảm ơn tất cả những ngẫu nhiên, những tình cờ và cả những chủ ý, đã đem cô ấy lên chuyến tàu đó, đem chúng tôi lại gần và nhận ra nhau, dù chỉ trong một giây ngắn ngủi thôi. Tôi chưa bao giờ có cảm giác này. Chắc chắn không phải thứ “… mẹ của những đứa con tôi, bà những đứa cháu tôi…”, hoàn toàn không phải như thế, hơn thế, không trần tục, và ngạc nhiên thay, lại hiện thực hơn tất thảy.

“Em đẹp quá!” – Tôi thì thầm – “Tại sao bây giờ anh mới nhận ra em. Tại sao?”

“Vì anh đâu có chịu nhìn em” – Cô đáp – “Anh nhìn mọi thứ, tìm một nàng Kiều của thời gian đã mất.”

“Vậy kiếp trước em chính là Kiều” – Tôi thì thầm – “Em đã lưu lạc qua bao kiếp người…”

Nắng chiều. Dòng suối nhảy nhót những tia sáng, những ngôi sao sáng giữa ban ngày, chúng thành những tia lấp lánh trong mắt nhau, bé li ti. Thời gian ngừng trôi, hoặc quay ngược, hoặc đã bị rỗng và hẫng. Chúng tôi cứ nằm phơi nắng như thế, “như loài thú hoang, yêu nhau ngoài đồng, dưới nắng ban mai, phô thân trần truồng…” “Hãy ngồi xuống đây! Hãy ngồi xuống đây!…”

Và núi rừng bao la tới vô tận. Những dãy núi chạy về tít chân trời xa mịt mù, con đường mòn xa tít, những đám mây lững lờ nối đuôi nhau chậm chạp đi về nơi xa. Một màu xanh lam thẫm của khe núi. Màu lam nhạt của ánh sáng khuyếch tán qua đám sương mỏng bên sườn núi, những đám mây in bóng trên triền đồi và thung lũng, màu xanh đen của đá núi, màu xanh lá cây của cánh rừng, màu đất đỏ vàng, màu trắng xóa của một mỏ đá đang khai thác, màu phản chiếu ruộng bậc thang, còn những con đường mòn chi chít dẫn lên đồi núi, như những mạch máu đỏ vàng sẫm run rẩy quanh co, nối liền nhau, một đường nét lớn, nhỏ dần, không rõ ràng, biến mất đâu đó trên nương rẫy, lẫn vào màu xanh nâu. Giữa thung lũng, nơi thấp nhất, con suối vẽ một đường dích dắc riêng của nó, kiêu hãnh không khác gì đỉnh núi cao vời vợi kia, nó kiên nhẫn và tự tìm được lý do cho cuộc sống của nó, nó tồn tại vì nước trong nguồn đã chảy, luôn luôn chảy, và nó tự tìm lấy con đường – sự sống của nó – về với Đại Dương, một cách ngẫu hứng và hoàn toàn tự nhiên. Đá cản lối nó ư, nó rẽ ngay sườn đá, bào mòn đá, một triệu năm đá mòn, gò đồi chắn nó ư? Nó sẽ tích tụ lại để tràn qua, đem lại hình dáng một thác nước hân hoan, một dàn đồng ca bất tận.

“Em ạ, chúng ta sẽ là nước.”

“Nước là sự sống”

“Như thể chúng ta có thể ở trong nhau mãi mãi”

“Là vĩnh cửu”

“Và ta sẽ trở thành biển, mặn mà, rộng lớn”

Related Posts

  1. Chờ Tuyết Rơi 1
  2. Chờ Tuyết Rơi 2
  3. Chờ Tuyết Rơi 5
  4. Chờ Tuyết Rơi 11
  5. Chờ Tuyết Rơi 12

Tác giả "Đặng Thiều Quang"

Tự do cũng có cái giá của nó!

Xem thêm các bài viết khác ở đây

Leave your response!

Add your comment below, or trackback from your own site. You can also subscribe to these comments via RSS.

Be nice. Keep it clean. Stay on topic. No spam.

You can use these tags:
<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

This is a Gravatar-enabled weblog. To get your own globally-recognized-avatar, please register at Gravatar.

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt