Articles in the Truyện ngắn Category
Dương Bình Nguyên, Featured, Headline, Truyện ngắn »
Trăm năm nữa, dẫu có về đất, tôi vẫn sẽ nhớ hoài khum trời màu tro vạc đắm vào màu mắt ông nội nơi thung lũng Bách Niên.
Bách Niên. Người từ xa thường tìm tới Bách Niên qua câu chuyện kể về những người đàn ông không bao giờ xuống núi, suốt cuộc đời chỉ mải miết đi tìm con nước ở phía ngược dòng sông. Những người đàn ông mở mang bờ bãi cho cháu con mà chẳng bao giờ nghĩ đến mình. Những đứa con sinh ra để …
Truyện ngắn »
Tạ Thu Thủy
(tiếp theo phần 1)
“Ồ, đây là thế kỷ 21 rồi, chả ai còn tin vào những chuyện vớ vẩn như thế. Tất cả chỉ là một cơn ác mộng, do tôi căng thẳng quá mức. Còn chỗ cát trong giày, rất có thể là tôi đã đi qua một công trường xây dựng và vô ý đá chân vào đống cát mà không biết. Trên đường từ công ty tôi về nhà chẳng có chỗ nào đang xây dựng cả, nhưng ai mà biết được, phải không? Tóm …
Truyện ngắn »
Tạ Thu Thủy
- Kể cho tôi nghe câu chuyện của anh đi!
- Ừ được thôi, vì tôi cũng đang muốn kể.
9h tối!
Quán bar nhỏ tranh tối tranh sáng, ánh đèn halogen vàng óng hắt xuống tấm vải trải bàn kẻ ca rô đỏ và trắng, những chiếc cốc cà phê và đĩa sứ in hoa cũng màu đỏ và trắng. Nơi này gợi lên một sự dễ chịu rất khó lý giải, sự dễ chịu toát ra từ ánh đèn màu tím ở quầy bar, từ bức tranh làm …
Featured, Headline, Keng, Truyện ngắn »
Trời ơi! Tôi là một con mèo! Cái quái quỷ gì đã biến tôi thành một con mèo? Một con mèo lông lá khắp người và đi bằng bốn chân ư? Trời ơi! Sao tôi lại có thể là một con mèo khi đã từng sinh ra và lớn lên suốt 30 năm qua như một con người bình thường?
Hôm qua – một ngày thứ bảy đẹp đẽ, tôi vẫn là một gã trai độc thân phóng khoáng. Một gã bảnh trai luôn biết chải chuốt, mặc đồ hiệu và …
Featured, Headline, Truyện ngắn, Tác giả, Đặng Thiều Quang »
Truyện ngắn của Đặng Thiều Quang
Cô ta trút bỏ quần áo bên cửa sổ, dưới thứ ánh sáng chói chang mùa hè xiên khoai qua tán cây. Những đốm nắng nhảy múa trên tấm rèm cửa sổ. Cách đây hai mươi năm cô ta cũng đứng đó khỏa thân, biết rằng sau lưng tôi đang ngắm nhìn. Và cô ta đã quay lại nhìn tôi, mỉm cười. Bằng cách đó, cô ta ban cho tôi một đặc ân, rằng tôi là một cậu bé vô hại. Tôi mới mười bốn …
