Articles in the Trang Hạ Category
Headline, Tiểu thuyết, Trang Hạ »
Phụ lục: Số phận những nhân vật có thật của tôi
Ngọc cho đến giờ vẫn làm nghề sơn móng chân cho những cô gái làm nghề mát xa, phục vụ quán ăn, vũ trường quanh huyện Đài Bắc. Cô chỉ mong sao kiếm đủ tiền để sinh sống lương thiện và nuôi đứa con trai ở thành phố Hồ Chí Minh, chờ con lớn hơn một chút sẽ đón con sang Đài Loan cho nó ăn học tử tế. Ngọc từng viết thư kể chuyện mình cho độc giả báo …
Headline, Tiểu thuyết, Trang Hạ, Đặng Thiều Quang »
Hồ sơ nhân vật 1:
Tôi nghĩ cuộc đời căn bản là một cuộc chinh phục, nhưng kẻ thắng chưa chắc đã phải là kẻ mạnh.
Khi tôi bụm miệng oẹ khan và oà khóc nức nở, cha tôi gần như nhấc bổng tôi lên đưa ra xe, cha con tôi lái xe về nhà, khi đậu xe dưới tầng hầm chung cư, tôi lầm lũi mở cửa xe đi ra. Tôi đi theo lối đường bộ, đi thẳng ra khỏi toà nhà, băng qua mấy quán hàng nhỏ lề đường bên …
Tiểu thuyết, Trang Hạ »
(Nhật Biên Thủy – TQ)
Chương Mười Sáu
Vé máy bay của tôi đã đặt mua rồi, vé giá bán lẻ.
Mỗi năm tới dịp Tết, hãng hàng không đều bắt đầu kiêu ngạo, có chết cũng không thèm giảm giá, thế nhưng vé luôn không kiếm ra, người Trung Quốc có lẽ quá yêu gia đình nên cuối năm dù có phải tiêu khoản lộ phí khổng lồ cũng hài lòng, coi như là một động tác giúp cho nền kinh tế phát triển.
Ngành đường sắt, cũng bướng bỉnh nói thì bảo …
Tin tức, Trang Hạ »
Thứ Ba, 04/08/2009, 08:45
Nhà văn Trang Hạ:
Nên chấp nhận luật chơi của thời đại số
(ANTĐ) – Lập một sân chơi văn chương mới chỉ dành riêng cho văn học mạng, nhà văn Trang Hạ đã tạo nên không ít dư luận: người khen-kẻ chê, người ủng hộ-người phản đối. Nhưng giữa lúc văn đàn nước nhà còn mở hội thảo băn khoăn “có hay không văn học mạng”, thì sự ra đời của vanhocmang.net đã khẳng định sự tồn tại hiển nhiên và phát triển mạnh của nó tại Việt Nam.
- …
Trang Hạ, Tạp bút »
Nơi xa nhất là nơi tôi chưa đến, người xa nhất là người ở bên tôi nhưng tôi không làm sao tới được.
Khi có những giấc mơ đã trở thành sự thật, thì cũng sẽ có những khoảng cách vĩnh viễn trong cuộc sống mà không bao giờ ta đi qua được nó.
Mùa đông năm đó, tôi là người cuối cùng ở lại trong một toà nhà lớn, trống vắng, lạnh lẽo. Đôi khi ông bảo vệ kêu qua nhà ông ăn chè, ăn bánh, nhân dịp gì đó, đại …
