<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>VănHọcMạng.net &#187; Dương Bình Nguyên</title>
	<atom:link href="http://vanhocmang.net/category/tac-gia/duong-binh-nguyen/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://vanhocmang.net</link>
	<description>Văn Học Mạng</description>
	<lastBuildDate>Tue, 10 Aug 2010 05:50:06 +0000</lastBuildDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.9.2</generator>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
			<item>
		<title>Thung lũng Bách Niên</title>
		<link>http://vanhocmang.net/trangha/2010-03/thung-lung-bach-nien/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/trangha/2010-03/thung-lung-bach-nien/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 09 Mar 2010 07:39:19 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Trang Hạ</dc:creator>
				<category><![CDATA[Dương Bình Nguyên]]></category>
		<category><![CDATA[Featured]]></category>
		<category><![CDATA[Headline]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=2547</guid>
		<description><![CDATA[Trăm năm nữa, dẫu có về đất, tôi vẫn sẽ nhớ hoài khum trời màu tro vạc đắm vào màu mắt ông nội nơi thung lũng Bách Niên.
Bách Niên. Người từ xa thường tìm tới Bách Niên qua câu chuyện kể về những người đàn ông không bao giờ xuống núi, suốt cuộc đời chỉ mải miết đi tìm con nước ở phía ngược dòng sông. Những người đàn ông mở mang bờ bãi cho cháu con mà chẳng bao giờ nghĩ đến mình. Những đứa con sinh ra để ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/keng/2009-07/trai-tim-bi-thung/" rel="bookmark">Trái tim bị thủng</a><!-- (17.7544)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/keng/2009-09/hop-dong-yeu/" rel="bookmark">HỢP ĐỒNG YÊU</a><!-- (3)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/keng/2009-09/thu-tinh-cho-nhung-nguoi-khong-den-duoc-voi-nhau-4/" rel="bookmark">THƯ TÌNH CHO NHỮNG NGƯỜI KHÔNG ĐẾN ĐƯỢC VỚI NHAU 4</a><!-- (3)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Trăm năm nữa, dẫu có về đất, tôi vẫn sẽ nhớ hoài khum trời màu tro vạc đắm vào màu mắt ông nội nơi thung lũng Bách Niên.<br />
Bách Niên. Người từ xa thường tìm tới Bách Niên qua câu chuyện kể về những người đàn ông không bao giờ xuống núi, suốt cuộc đời chỉ mải miết đi tìm con nước ở phía ngược dòng sông. Những người đàn ông mở mang bờ<a href="http://vanhocmang.net/wp-content/uploads/2010/03/Tulips.jpg" rel="shadowbox[post-2547];player=img;"><img class="alignright size-full wp-image-2549" title="Tulips" src="http://vanhocmang.net/wp-content/uploads/2010/03/Tulips.jpg" alt="" width="1024" height="768" /></a> bãi cho cháu con mà chẳng bao giờ nghĩ đến mình. Những đứa con sinh ra để tiếp thêm một đôi tay cường tráng.<br />
Bách Niên. Mẹ tôi đến vì một sự tò mò ẩm ương của một cô gái mười tám. Rồi mẹ về thành phố không mang theo dấu vết của tôi. Ông nội nuôi tôi bằng sữa dê. Tôi yêu những con dê núi như yêu mạch nguồn đầu tiên nuôi nấng mình.<br />
Bách Niên. Những người đàn ông không trễ hẹn bao giờ. Sau trăm năm tóc trắng bay theo gió trời, thác mình nơi đầu con suối. Tôi sớm tách mình khỏi rừng núi, nhưng ký ức vẫn báo thức mỗi sớm, máu trong thân xác tôi sẽ mãi chảy về đất ấm Bách Niên.<br />
Ông nội thường ngồi trên phiến đá rộng, nơi có chòm cây bứa già tháng tám mùa thu rụng quả vàng ươm. Ông ngồi đó ơ hờ chơi. Gặp khách tứ chiếng đi qua thì ngồi nói dăm câu chuyện. Không bận rộn. Mái nhà ủ trăm năm khói trắng khói xanh qua giọt gianh của ông cũng không bận rộn.<br />
Ông yêu mái nhà của mình. Và ông yêu tôi!</p>
<p>Mái nhà của ông đủ rộng đủ dài cho bố tôi và các cô chú lớn lên, sinh con đẻ cái. Ngày ông bắt đầu dựng mái nhà, có bầy chim sẻ tới đậu, kêu ríu ran. Ông nội sinh được ba người con. Bà nội vì quá ghen, nghe người làng đồn ông đi dân công lên miền Tây Bắc có vợ mọn con thêm, cái uất dồn ngày qua đêm, khi bố tôi mới lên tám thì bà ra đi trong lúc tối trời. Bà nội thành cái sẹo khó xóa trong trí não ông. Bà treo mình trên cây. Ông nội bảo, đến mãi sau này, trong những đêm tối trời, ông vẫn mường tượng ra cảnh ấy. Ông không đi bước nữa, cũng chẳng đoái hoài gì đến những người phụ nữ quanh mình. Ông sống như sống với một lời hẹn. Ông dựng cả một thung lũng phì nhiêu và nuôi những đứa con lớn lên. Rồi ông ao ước một ngày kia, những đứa con sẽ ra đi. Xuôi những con suối. Để đi tìm những thung lũng của chính mình. Nhưng không ai đi qua cây cầu để bước về phía thị trấn. Không một ai. Trừ chú Phấn.<br />
Bố tôi không đi qua cây cầu ấy. Ông ngồi bó gối trong bếp gần như suốt mùa đông. Một bộ mặt ám khói. Ông thường ngồi đọc một cuốn sách cũ. Những câu thơ của ai đó, viết nét tròn vo như những viên sỏi cuội dưới lòng suối lạnh. Bố nói đó là những dòng chữ trời. Không ai biết đích xác nó là cái gì và từ đâu tới. Tôi nghĩ đó là những con chữ ông nội viết trong những đêm buồn rầu. Bố suốt ngày đọc, lẩm bẩm và lần hồi những nghĩ suy. Sau một cuộc tình yêu mụ mị, bố không còn sức lực để tiếp tục cuộc hành trình, dù bố còn một gánh nặng là tôi. Bố đổ gánh nặng đó vào ông nội. Và nghiễm nhiên như một thứ trách nhiệm trời sinh. Ông nội đã mắng biết bao đêm, mà bố vẫn giống như người ngã nước. Bố tôi ngồi đó, đọc những dòng chữ tròn vo&#8230; “Đêm ta ngồi soi bóng ta trong lửa ấm. Ta gặp đôi mắt đen. Ta gặp mái tóc dài. Người đi như nắng quái&#8230;”. Người đi như nắng quái! Câu thơ ấy suốt những đêm dài mùa đông tôi thường được nghe bố nói, như một câu nói mớ. Nhưng lâu thành quen. Những đêm sương bay lạnh như bóng ma, bố lồng những trang thơ vào ngực áo tôi che bớt lạnh. Trời gió báo có tuyết, bố ôm tôi ngủ, tiếng giấy xoạt xoạt, nghe như gió mở ra một ngực sách. Những con chữ lâu năm rất bạc. Khi tôi bắt đầu đi học, bố bắt tôi tô lại. Tô lại rồi bạc tiếp. Giờ thì bố không cần nhìn chữ trong sách. Bố cầm nó như một thói quen và giữa chiều gió to, bố cất tiếng đọc vang cả dãy nhà dài. Phải đến khi lớn lên, tôi mới hiểu một hiện thực nhạt nhẽo và tù buồn đến mức không muốn gọi tên, tôi mới biết vì sao bố không bao giờ lìa nổi chiếc bếp ngầu bồ hóng của ông nội. Ông nội nói nhiều, ông nội ngăn cấm nhiều, mà bố vẫn xì xoạch với bàn đèn. Một cuộc đời oi khói. Bố đã mãi mãi không còn là chàng trai tuấn tú đi ngược những dòng sông.<br />
Cô Phan lấy chồng, về ở với ông nội. Chồng cô đi đốt nghiến trên rừng. Ngày trước kiếm rất nhiều tiền. Mùa đông khói nghiến cay xè mắt ông nội. Ông nội nhắc chồng cô Phan, ăn của rừng in ít, kẻo trời phạt. Chú nghe chuyện, cười tít mắt. Mỗi mùa nghiến qua đi, nhà cô Phan lại có thêm một món đồ đắt tiền. Chú có hẳn cái ti vi chuyên chiếu phim chưởng Hồng Kông. Cả thung lũng dậy lên tiếng la hét của đám trẻ con. Vào một đêm, tôi không nhớ ngày nào, chỉ biết trời tối đen và cả thung lũng nặng trĩu như một cái bình dưỡng ẩm, có tiếng cô Phan nức nở phía sau vườn chuối. Tôi và ông nội lục xục chạy đèn pin ra. Cô Phan ngất lả trên tay tôi. Chồng cô và một đứa con gái bỏ chồng đi buôn quế nằm sấp lên nhau bất tỉnh. Một con rắn lướt ngang họ, ánh mắt xanh lét. Ông nội hực lên. Đã bảo mà! Đã bảo mà! Rừng ân rừng oán! Tiếng ông nội nói như tiếng thác chém, xẻ giữa lồng ngực. Ông nội đốt theo cái nhà táng chồng cô Phan chiếc tivi và những đĩa phim con heo mà chú xem vụng trộm đêm đêm. Từ bấy cô Phan giống bố tôi, hai người lùi lũi trong gian bếp. Cô trồng ngô ban ngày, tẽ ngô ban đêm, một năm cô đi chợ thị trấn hai lần, mua những thứ kim khâu đá lửa. Ông bảo, cô quen ai thì cứ yêu, yêu rồi cưới. Cưới lần hai nhưng ông vẫn làm cỗ to nhất làng. Đàn bà con gái bước vào tuổi ngỡ ngàng như nhà không bức vách, gió quật gục mấy chốc. Nhưng cô không yêu ai, chẳng thiết tha gì. Cô Phan là chủ nhân tiếng thở dài thứ hai trong ngực ông nội.<br />
Chú Phấn ra đi vào một ngày chớm đông, những bông hoa dại đã héo dần theo tiếng gió rét. Mùa đông lúc nào cũng buồn như mắt cô Phan. Sương muối phủ tràn lên những gốc cây già. Những ông già ngồi bán lạt giang gói bánh chưng đầu cầu chào chú Phấn, chân xù xì như những củ sắn lùi vội. Những ông già không biết vì sao chú Phấn ra đi.<br />
Chỉ có ông nội biết vì sao chú Phấn ra đi. Chiếc xe khách của chú Tầng xếp người gọn một góc, còn lại là những bao tải sắn ngô chở xuôi về thị trấn bán cho những người buôn đến từ những xứ nảo xứ nào, tên nghe mơ hồ như tiếng chuông gió trên gác mái chùa đỉnh núi. Tôi chạy theo xe bụi đỏ ngầu một đoạn rất dài. Không ai tiễn chú Phấn cùng tôi. Tôi cũng không biết vì sao chú ra đi. Ông nội bảo, cho nó đi ra thị trấn, biết đâu nó thành người. Chứ giống thằng bố mày, cái nhà này mất phúc. Bố tôi khóc. Ông nội thở hắt, quay đi. Từ bấy không nghe ông nhắc bố nữa.<br />
Chú Phấn đi nửa năm, vào một ngày hửng gió, người ta mang theo xe chú Tầng về một lá thư. Ông nội đọc rất lâu. Ông nội ngồi như cái gốc cây, trơ ra chòm râu đốm bạc. Không phải khóc. Không có điều gì khiến ông còn có thể khóc. Mẹ sẽ đón tôi. Mười lăm tuổi, tôi cần phải trở thành một người không giống như bố và không sống một cuộc đời khum tròn như cái rế đựng nồi cơm. Thế là mày cũng đi rồi! Ông nội quẳng cái điếu cày vào bếp. Cái điếu cày nỏ lửa, cháy bừng một góc nhà. Bố tôi và cô Phan chuẩn bị cho tôi hai ngày. Rồi tôi theo xe chú Tầng đi về thị trấn. Mẹ tôi đón tôi ở đó. Chú Phấn cũng sẽ đón tôi ở đó…<br />
Tôi đã không về Bách Niên suốt mười năm sau đó. Mười năm. Trong cuộc đời tôi, có lẽ đó là mười năm lạnh lùng sóng gió, mười năm quần quật lớn lên rồi già đi, yêu thương rồi thù hận, trưởng thành đổ vỡ, đau khổ tan nát. Mười năm, tôi như một cây măng dần lớn thành cây trúc già, thô ráp và không mọc thẳng. Mười năm, tôi đã không còn mẹ ở bên cạnh. Tôi nhớ đêm ấy thị trấn mưa sầm sập, những khoảng đường tối om vì mất điện. Tôi ngồi trên gác, ngó ra khung cửa sổ bé như đôi mắt cáo, thấy mưa như một người đàn ông quá khỏe mạnh, khao khát chiếm đoạt cả thị trấn cho thỏa nỗi cuồng vọng. Đó là đêm trước khi tôi rời khỏi thị trấn, về thành phố học đại học. Mẹ nói sẽ làm một bữa tiệc mời cả thị trấn tới chúc mừng tôi, đứa trẻ đầu tiên đỗ đại học ở thành phố. Tôi tính sẽ quay về làng chào ông rồi mới ra đi. Trời mưa bão bập bùng, cảm giác mọi sông suối sẽ đầy ắp sau cơn mưa này. Tôi ngồi nghĩ về ông nội, nghĩ về chòm râu của ông nội lặng phắc như một giấc mơ cũ. Tôi mong trời sáng và mưa tạnh.<br />
Trời vừa ngớt mưa và tôi tính gọi chú Phấn dậy thắp đèn. Bỗng điện sáng bừng khi tôi bước chân đến cửa phòng chú. Những cơn mưa ầm ĩ. Những nỗi đau âm ỉ. Mẹ đứng sững ở đó, tay mẹ che vội vã lên ngực. Mẹ thở dài. Mẹ cô đơn quá… Tôi im lặng, lấy áo choàng lên người mẹ. Tôi đã không về thăm ông nội, tôi không biết sẽ phải nói với ông như thế nào. Tôi cũng không nói lại với mẹ rằng, tôi không muốn tất cả những điều này, nó xuyên thủng mọi giấc mơ tốt đẹp của tôi về cuộc đời. Tôi đã ra đi. Về sau, nghe bố kể lại, chú Phấn về đòi bán cả thung lũng cho người ta dựng nhà máy. Ông nội cầm khúc tre già quật vào đùi chú. Chú gào lên, bỏ đi, đi mãi không về. Bố bảo, chú Phấn và mẹ đi Sài Gòn. Bố không biết Sài Gòn là gì. Tôi sống ở Sài Gòn suốt một năm, chưa từng nghe ai nói gì về chú Phấn. Tôi không biết mẹ có đi tìm tôi nữa hay không. Tôi không chắc mẹ muốn tìm tôi nữa. Nhưng chưa bao giờ tôi oán trách mẹ. Tôi biết, dù mẹ rời bỏ tôi quá lâu và quá dài, nhưng tôi đã có được một cuộc đời từ mẹ…<br />
Tôi chỉ trở lại thung lũng khi tôi đạt được niềm hạnh phúc lớn lao trong công việc. Tôi muốn mang tấm bằng đại học và một bằng chứng nhận về thành quả lao động của tôi về cho ông nội. Tôi nhìn thấy người đàn ông nhỏ xíu mái tóc bạc bay phấp phới trên những tảng đá dài. Cô Phan ngồi bậu cửa, tay đan những sợi len dài màu đỏ. Cuộn len văng ra giữa sân, quấn vào đàn gà con, buộc túm chúng lại như một đám thảm rực màu. Bố chỉ tôi lên phía thượng nguồn. Ông nội nằm dưới gốc bồ đề già. Bồ đề đang rụng lá, bay phất phơ trong hư vô như một giấc mơ thoảng trầm hương. Bố bảo, khi ông nhắm mắt chào cuộc đời, ông trào nước mắt. Tôi đã đi quá xa, tôi rời khỏi vòng tay ông quá nhanh. Tôi ngồi bên cạnh ông trong buổi chiều khói bạc bay tràn bầu trời. Tôi nói khẽ với ông nội, cháu đã về quá muộn, nhưng thà như thế còn hơn cháu mang về tặng ông một tiếng thở dài. Tôi nghe tiếng ông nhẹ nhàng trong lòng đất ấm. Dường như ông đang nắm tay tôi. Ông ngồi đó trên phiến đá dài, nhìn lên bầu trời. Tôi đã ngồi đó, tới khi thung lũng cuộn bóng tôi vào lòng đêm, những giấc mơ cũng cuộn vào lòng đêm.<br />
Tôi ngồi uống rượu ngô với bố. Những ngày này bố đã bớt ho, ông ngồi hiền lành như chú mèo già bên bếp lửa. Bố có giận con không? Không. Bố biết là con sẽ trở về. Nhưng con sẽ không ở lại. Và bố sẽ ngồi đây, chờ con quay về vào mỗi mùa xuân. Ông nội luôn tin con sẽ trở về vào những mùa xuân. Ông nội nói, đừng mang trong lòng những cơn hận, bởi khi con gặp một người đàn bà phản bội, con mới biết yêu những người chung thủy với mình. Phải biết cảm giác đớn đau của người xa xứ khi nghĩ về nguồn cội, con mới biết cái ấm áp của ngày trở về… Tôi muốn ôm bố trong vòng tay mình. Tay tôi thô ráp tự khi nào tôi không hề biết. Bố đã quá già và nhỏ bé. Nhưng bố vẫn là tất cả những gì còn lại, để tôi tha thiết với Bách Niên. Và để tôi quay lại.<br />
Bách Niên. Tôi đã đánh lạc mười năm để có lại Bách Niên…</p></div>
<div>
<div><a href="http://www.facebook.com/photo.php?pid=3560304&amp;op=1&amp;view=all&amp;subj=280967588340&amp;aid=-1&amp;auser=0&amp;oid=280967588340&amp;id=639238498"></a></div>
<div><strong>Thanh niên tuần san Xuân 2010</strong></div>
</div>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/keng/2009-07/trai-tim-bi-thung/" rel="bookmark">Trái tim bị thủng</a><!-- (17.7544)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/keng/2009-09/hop-dong-yeu/" rel="bookmark">HỢP ĐỒNG YÊU</a><!-- (3)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/keng/2009-09/thu-tinh-cho-nhung-nguoi-khong-den-duoc-voi-nhau-4/" rel="bookmark">THƯ TÌNH CHO NHỮNG NGƯỜI KHÔNG ĐẾN ĐƯỢC VỚI NHAU 4</a><!-- (3)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/trangha/2010-03/thung-lung-bach-nien/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Không khóc ở Hà Nội</title>
		<link>http://vanhocmang.net/duongbinhnguyen/2009-07/khong-khoc-o-ha-noi/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/duongbinhnguyen/2009-07/khong-khoc-o-ha-noi/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 14 Jul 2009 11:33:30 +0000</pubDate>
		<dc:creator>duongbinhnguyen</dc:creator>
				<category><![CDATA[Dương Bình Nguyên]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=1501</guid>
		<description><![CDATA[Buổi tối nào đó Hà Nội rũ mục trong quán cà phê ẩm mùi lá phượng rơi lã chã vào những ly nước. Người ta gọi đó là cà phê phượng. Còn tôi gọi nó là cà phê chát
Buổi tối nào đó, Hà Nội như một giấc mơ cũ kỹ trong chiếc hòm gỗ cha tôi đóng trong ngày tôi được vào đại học. Tôi đã không giữ được ký ức nào nguyên vẹn. Tất cả đã nhòe lẫn vào nhau. Cha tôi thì già rồi. Cha tôi không nhớ ...

<h3>Related Posts</h3>



No related posts.
]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span style="font-family: arial;font-size: 10pt;color: #5f5f5f;font-weight: bold;line-height: 140%"><em>Buổi tối nào đó Hà Nội rũ mục trong quán cà phê ẩm mùi lá phượng rơi lã chã vào những ly nước. Người ta gọi đó là cà phê phượng. Còn tôi gọi nó là cà phê chát</em></span></p>
<p style="margin-top: 18px;margin-right: 0px;margin-bottom: 18px;margin-left: 0px;font-family: arial;font-size: 11pt;line-height: 140%"><span style="font-family: arial;font-size: 10pt;color: #5f5f5f;font-weight: bold;line-height: 140%">Buổi tối nào đó, Hà Nội như một giấc mơ cũ kỹ trong chiếc hòm gỗ cha tôi đóng trong ngày tôi được vào đại học. Tôi đã không giữ được ký ức nào nguyên vẹn. Tất cả đã nhòe lẫn vào nhau. Cha tôi thì già rồi. Cha tôi không nhớ được gì nhiều. Còn tôi, chẳng phải tôi đã cố gắng để quên được càng nhiều càng tốt?</span></p>
<p style="margin-top: 18px;margin-right: 0px;margin-bottom: 18px;margin-left: 0px;font-family: arial;font-size: 11pt;line-height: 140%">Buổi tối nào đó, tôi và sếp ngồi cạnh nhau trong quán cà phê đầy muỗi. Sau cơn dông buổi chiều, mưa chụp xuống những tòa cao ốc như những thác nước dội xuống những quả đồi vuông trong thành phố. Nhưng sau đó, vào lúc hoàng hôn, bốn góc thành phố hừng lên thứ ánh sáng lấp lánh nuối tiếc. Trời đẹp như cô gái điếm vừa sau cuộc mây mưa thanh thản tiền bạc mà chợt ánh lên sự thanh khiết đáng ngờ. Tôi khuấy ly cà phê cho sếp, giọng đã khàn đi vì suốt cả ngày hút thuốc lá quá nhiều. Sếp à, phải chi chị đừng quá đẹp và đừng làm sếp, thì chắc là tôi yêu chị mất. Sếp bật cười, phải chi cậu đừng ngu ngốc một cách đặc biệt và đừng có xấu trai một cách lạ lùng, có thể tôi sẽ dành hy vọng cho cậu theo kiểu 50/50. Sếp và tôi có cùng điểm xuất phát. Vậy mà sếp đã thành một ngôi sao truyền hình. Lộng lẫy không chịu được&#8230; Sếp bảo, hôm qua con trai chị theo ba nó đi Mũi Né. Chị được tự do một tuần, không phải nghĩ tới việc hàng đêm đọc truyện cổ tích cho con nghe và mỗi khi mẹ đọc sai thì con trai sẽ “nhắc vở” mẹ, hệt như người nhắc tuồng đứng sau cánh gà còn mẹ miễn cưỡng làm ngôi sao không thuộc thoại. Nó vừa gọi điện cho mẹ, bảo bạn gái của ba vui tính lắm, cho con uống rượu vang. Chị gắt con đừng uống, thằng bé cười rinh rích, con chỉ uống chút thôi. Mai con đi trượt cát rồi. Cả nhà cùng trượt. Mẹ có muốn nói gì với ba không? Chị không biết nói gì. Thấy hạnh phúc và hôn nhân cũng như nền kinh tế, lắm khi suy thoái và lạm phát trầm trọng nhưng rồi cũng ổn định dần và mọi vết thương sẽ được lành lại. Tôi bảo sếp, chị có cảm giác ghen tuông với tình yêu mới của chồng không? Sếp cười, đàn ông đẹp đẽ theo tôi cả đàn, tiếc gì con cá mất. Sếp nói rồi tợp ngụm cà phê lớn, nuốt đánh ực. Con cá mất nào cũng là con cá to! Nhất là khi cá to ấy lại đang đua thuyền cùng cá khác ngoài biển lớn. Cá ấy không dại gì nhốt mình đêm đêm trong căn nhà to rộng giữa thành phố, biến thành kẻ bảo mẫu tội nghiệp, ngồi sừng sững như hòn vọng thê xem bóng đá qua ngày. Còn người đàn bà lộng lẫy trên danh nghĩa là của mình nhưng thực chất đã ôm nghiến lấy một đống gã màn hình phẳng ngày đêm, đến khi mệt lử thì nằm lăn lông lốc ra giữa trường quay mà ngủ vạ vật rồi gà chưa kịp gáy đã lại lục tục phấn son cho chương trình tin sáng. Mất năm năm để sếp thành sếp như bây giờ. Sếp mất đi một người đàn ông có cưới cheo đàng hoàng, có kết hôn và có ly hôn. Nhưng tất nhiên, sếp có rất nhiều người đàn ông khác đang ngồi ghế dự bị. Còn tôi, tôi không có gì, không mất gì.</p>
<p style="margin-top: 18px;margin-right: 0px;margin-bottom: 18px;margin-left: 0px;font-family: arial;font-size: 11pt;line-height: 140%">Dạo này Hà Nội tự nhiên lắm mưa. Như thể người Hàn Quốc hay khóc hồn nhiên trên phim truyền hình Hàn Quốc. Những lúc ấy, ở một góc nào đó, sếp hay nhắn tin rủ rê tình tứ, rằng sếp có chừng ba chục phút cho một cốc cà phê nguội, rằng tôi có diễm phúc ngồi cùng gái đẹp lại nổi tiếng. Có rất nhiều kẻ sẵn sàng trả tiền để được ngồi cùng chị. Nhưng tôi biết, có thể ngồi cùng chị sẽ biến buổi chiều thành bí mật đáng nhớ hoặc sẽ biến nó thành một cuộc cãi vã không khoan nhượng. Đàn bà làm truyền hình dường như là những loại đàn bà tham vọng. Tham vọng như những cơn cuồng loạn cuốn vào khóe mắt vành môi họ. Chính điều ấy làm cho họ quyến rũ hơn&#8230; Thành phố sau cơn mưa, sếp nói, giống như người phụ nữ qua kỳ sinh nở mệt mỏi, mọi thứ đều thấy thoải mái thênh thang không gìn giữ. Và sau cơn mưa, hình như cả chiếc ghế trong quán cà phê cũng sạch hơn lên. Sếp hỏi, cái băng đã dựng xong chưa? Tôi ngập ngừng. Cuốn băng đó chưa được dựng. Câu chuyện về những người mẹ bỏ rơi con mình. Có thật là họ vô tâm đến mức sẵn sàng bỏ rơi giọt máu thiêng? Câu chuyện không giản đơn như chúng ta cố tình gán ghép cho họ. Sếp gần như muốn đứng bật dậy. Nếu chiều mai cậu không có cái băng đó hoàn chỉnh, cậu nên làm đơn chuyển qua ban khác. Tôi ấy, về một mặt nào đó, cũng chỉ là thân trâu ngựa ở cái cơ quan này thôi. Và tôi cũng biết rằng, người ta sẵn sàng hy sinh một tên phóng viên lêu lổng như tôi chứ không bao giờ bỏ rơi một ngôi sao truyền hình như chị cả. Nhưng tôi ấy, tôi luôn nhớ, thầy giáo của chúng ta dạy rằng, nhà báo chỉ được quyền nói lên sự thật mà thôi. Chúng ta ép những người phụ nữ ấy thành những kẻ vô lương tâm ư? Sếp bật cười, này trái tim kiêu hãnh và lòng tự trọng trào sôi, chúng ta chẳng phải là những đứa thực tập sinh ngớ ngẩn. Cậu, về một mặt nào đó, hơn tôi rất nhiều trong kinh nghiệm làm nghề. Cũng cậu, biết rất rõ rằng, những ranh giới nào nên dừng lại. Chiều mai cậu nên nộp băng&#8230;</p>
<p style="margin-top: 18px;margin-right: 0px;margin-bottom: 18px;margin-left: 0px;font-family: arial;font-size: 11pt;line-height: 140%">Tôi đã ngồi rất lâu trong buổi tối hôm ấy. Quán cà phê sau cơn mưa luôn nhiều muỗi. Người ta đã đốt những cây hương muỗi. Ban đầu mùi hương lan ra có thể khiến người ta ngất đi. Nhưng lâu dần lại trở thành một thứ hương vị. Tôi đã không chở chị về. Chị đi trên chiếc xe rất đẹp của mình. Sếp à, sếp đẹp quá làm gì, mà lại thêm nghiệt ngã nữa!</p>
<p style="margin-top: 18px;margin-right: 0px;margin-bottom: 18px;margin-left: 0px;font-family: arial;font-size: 11pt;line-height: 140%"><a href="http://vanhocmang.net/wp-content/uploads/2009/07/3616999302_499b7081ce_o-jge.jpg" rel="shadowbox[post-1501];player=img;"><img class="alignright size-medium wp-image-1518" title="3616999302_499b7081ce_o jge" src="http://vanhocmang.net/wp-content/uploads/2009/07/3616999302_499b7081ce_o-jge-201x300.jpg" alt="3616999302_499b7081ce_o jge" width="201" height="300" /></a>Trong một khoảnh khắc nào đó, tôi đã nhớ sếp của những ngày tháng cũ biết bao nhiêu. Cuộc sống luôn bắt chúng ta phải đi theo những con đường không ai muốn. Sếp ngày ấy sẵn sàng đi cùng tôi sáng đêm để thực hiện phóng sự về những đứa trẻ nhặt rác trong thành phố. Sếp đã đủ nước mắt để khóc cho chú bé nghèo mơ có một chiếc áo mới vào ngày khai trường. Sếp âm thầm nhờ người bạn thân của mình may một chiếc áo sơ mi thật vừa và lặn lội trở lại Sóc Sơn đưa cho chú bé. Có thể chiếc áo ấy sẽ là báu vật mãi mãi của một đời người. Và bây giờ thì sếp đã quên đi rồi. Tôi không trách sếp những điều này. Trong cuộc chơi của tham vọng quyền bính, người ta buộc phải biết luật và phải biết bỏ lại sau lưng mình những cánh đồng hoang hóa không mang lại lợi ích, bỏ cả những bè bạn mà không giúp sức được cho bước đi tiếp theo. Tôi thích sự sòng phẳng ấy ở sếp. Người phụ nữ này, từ một góc nào đó, tôi có thầm ngưỡng mộ. Tôi đã có vũng tối im lặng không muốn kể lại. Tôi đã vội vã bỏ chạy cùng chiếc camera trong buổi đi làm phóng sự về cảnh giải trí ở xóm trọ công nhân, bỏ lại chị cùng đám công nhân vừa mải mê xem phim sex lao ra đầy cuồng nộ. Dường như chị đã được giải thoát bằng một cách nào đó. Nhưng, tôi đã không đủ sức để bảo vệ người phụ nữ bên cạnh mình. Cái băng ghi hình ấy đã không thể làm tin phát sóng. Chúng tôi đã bỏ cả thời gian và đánh cược cả tính mạng cho một cuộn băng vứt đi. Để sau đó, một tiền bối đã làm lại, đoạt một giải thưởng báo chí cỡ bự. Khi tiền bối đoạt giải, chúng tôi đã chở nhau trên chiếc xe máy cũ đi một vòng tròn thành phố. Hình như hôm đó sếp đã ôm tôi rất chặt. Sếp đã không nói gì. Nhưng nước mắt sếp đã chảy ròng rã trên vai tôi.</p>
<p style="margin-top: 18px;margin-right: 0px;margin-bottom: 18px;margin-left: 0px;font-family: arial;font-size: 11pt;line-height: 140%">Tôi luôn nhớ về sếp trong những ký ức buồn bã và lộng lẫy ấy. Tâm trí tôi tự khoác lên chị một bộ xiêm y rực rỡ nhất. Để rồi, giờ đây, ngồi trong căn phòng này, biết bao nhiêu nóng lạnh của đời sống chảy qua tâm não tôi, tôi vẫn không muốn đổi thay hình ảnh chị. Tôi đã ước ao sếp là Phan của ngày dám khóc trước mặt tôi, những giọt nước mắt biết đổ vỡ. Dựng xong chưa?- sếp đã đến. Về cơ bản đã xong rồi. Nhưng tôi muốn xin chị thêm 10 giây. Để làm gì? Tôi muốn nói thêm câu cuối cùng, bày tỏ quan điểm riêng của mình. Không được, ngớ ngẩn, trữ tình ngoại đề. Chị đã nghe đâu nào? Tôi chỉ nói là không được. Những người làm tin tức là những người biết đứng ở giữa những ngọn giáo mà không ngọn giáo nào chạm được tới mình. Phan à,&#8230; Nếu có thêm thông tin mới, chúng ta sẽ trở lại đề tài này cũng không sao, cậu hiểu không, sếp vỗ vai tôi, giọng mềm trở lại. Giọng sếp rất biết mượt đúng lúc. Nhưng lúc này đây nó lại làm cho tôi cảm giác sợ hãi. Sếp à, tại sao chúng ta lại phải giam mình trong một rãnh mòn thông tin dốt nát? Nhưng nếu cậu rơi vào hoàn cảnh ấy, cậu có tha thứ cho mẹ mình được không? Tôi đứng im như màn hình bị bấm nút tạm dừng. Sếp đặt tôi vào cái nơi mà tôi đã muốn quên đi rất nhiều. Tôi đã hằng ngày tẩy rửa nó và cất kín như chiếc hộp đen máy bay, chỉ khi nào mọi thứ tan hoang thì mới cần đến, mới phơi bày. Tôi ư? Sếp, khi cha tôi nhặt tôi từ một góc chợ về nhà, cha tôi không nghĩ tôi sẽ thành một nhà báo. Khi cha tôi đóng chiếc hòm gỗ cho tôi đựng chiếc vòng bạc nhỏ xíu mẹ tôi đeo vào cổ tôi khi bà để tôi lại trên mặt đất, để tôi về thành phố mà không quên gốc gác của mình, cha tôi cũng không nghĩ rằng tôi có ngày sẽ đối diện với thực tế này, sẽ làm phóng sự về những người mẹ buộc phải bỏ rơi những đứa con. Ông luôn nghĩ tôi là một phóng viên truyền hình vĩ đại của một công ty truyền thông đẹp đẽ gắn biển vàng rực rỡ ngoài building kia. Và cũng có nhiều lúc tôi ngồi trong căn phòng này nghĩ như vậy. Nhưng sếp à, chưa một lần tôi oán mẹ. Tôi vẫn tin rằng mẹ tôi ở một nơi nào đó và bà đang cầu phúc cho tôi. Tôi đang sống và đứng nói chuyện với chị, chẳng phải cuộc sống này là do mẹ tôi sinh ra? Tôi không tha thứ, thì tâm hồn tôi nương tựa vào điều gì?&#8230;</p>
<p style="margin-top: 18px;margin-right: 0px;margin-bottom: 18px;margin-left: 0px;font-family: arial;font-size: 11pt;line-height: 140%" align="center"><strong>*</strong></p>
<p style="margin-top: 18px;margin-right: 0px;margin-bottom: 18px;margin-left: 0px;font-family: arial;font-size: 11pt;line-height: 140%">Sếp lái xe đến nhà, mang đồ ra chất vào cốp xe, đưa tôi lên sân bay. Tôi đùa, sếp à, tiếc nhất là không được nhìn thấy sếp đẹp mỗi ngày thôi. Sếp cười, chẳng phải vì khuôn mặt này mà cậu bỏ đi sao? Thực lòng tôi không nghĩ vậy. Nước trong ống bao giờ cũng phải dài cho vừa lòng ống. Sếp im lặng. Tôi chỉ muốn hỏi chị một cách thành thật, rằng chị có hạnh phúc không? Nhưng tôi đã phải mang câu trả lời lặng im của sếp vào một thành phố khác. Hạnh phúc bao giờ cũng là trò chơi bí mật nhất của loài người. Khi chị quàng tay qua cổ, hôn lên trán tôi, tôi gần như muốn bỏ chạy. Tôi đã ngăn mình không khóc ở Hà Nội. Chỉ là những giọt nước mắt tự chảy. Nó được sinh ra và phải chảy hết mình. Thế thôi&#8230;</p>


<h3>Related Posts</h3>


<p>No related posts.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/duongbinhnguyen/2009-07/khong-khoc-o-ha-noi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>8</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Hãy để em bay trên dòng sông</title>
		<link>http://vanhocmang.net/duongbinhnguyen/2009-07/hay-de-em-bay-tren-dong-song/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/duongbinhnguyen/2009-07/hay-de-em-bay-tren-dong-song/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 14 Jul 2009 11:28:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator>duongbinhnguyen</dc:creator>
				<category><![CDATA[Dương Bình Nguyên]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=1486</guid>
		<description><![CDATA[Tôi thực ra cũng không là gì với cô ta cả. Chỉ là một người cùng chung cư thôi mà. Cô ta là ai, hay đơn giản như cái cô Châu Tấn trong phim “Xe đạp Bắc Kinh”, suốt ngày đi trộm giày đỏ của chủ nhà?
Môi đỏ chót, mặc váy hở lưng mà lại rất hay đánh nhau với ai đó, buổi trưa ngồi vắt vẻo lan can để dậm lại phấn che giấu những vết thương đêm trước. Đích thị là băng đảng không bình thường. Không liên ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-09/tren-cay-cau-khong-co-lan-can/" rel="bookmark">Trên cây cầu không có lan can</a><!-- (11.6973)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/trangha/2009-07/nhung-dong-lua-tren-vinh-tay-tu/" rel="bookmark">Những đống lửa trên vịnh Tây Tử</a><!-- (11.5121)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/duongbinhnguyen/2009-07/doi-giay-do-da-mat/" rel="bookmark">Đôi giày đỏ đã mất</a><!-- (2.12595)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="font-family: ' Arial';font-size: 12pt;color: #5f5f5f;font-weight: bold;line-height: 140%;margin-top: 18px;margin-right: 0px;margin-bottom: 18px;margin-left: 0px" align="left">Tôi thực ra cũng không là gì với cô ta cả. Chỉ là một người cùng chung cư thôi mà. Cô ta là ai, hay đơn giản như cái cô Châu Tấn trong phim “Xe đạp Bắc Kinh”, suốt ngày đi trộm giày đỏ của chủ nhà?</p>
<p style="font-family: ' Arial';font-size: 12pt;color: #000000;text-align: left;line-height: 140%;margin-top: 18px;margin-right: 0px;margin-bottom: 18px;margin-left: 0px" align="left">Môi đỏ chót, mặc váy hở lưng mà lại rất hay đánh nhau với ai đó, buổi trưa ngồi vắt vẻo lan can để dậm lại phấn che giấu những vết thương đêm trước. Đích thị là băng đảng không bình thường. Không liên quan nhé, Giày đỏ!</p>
<p style="font-family: ' Arial';font-size: 12pt;color: #000000;text-align: left;line-height: 140%;margin-top: 18px;margin-right: 0px;margin-bottom: 18px;margin-left: 0px" align="left">Đêm hôm qua, cô ta lại về muộn, nôn thốc nôn tháo trong thang máy. Cái cô gái này, làm gì mà sống như một con thiêu thân. Tôi nói với cô ta như thế. Tôi thường hay nói với bọn phạm nhân vị thành niên cái câu này. Thực ra chúng nó hư hỏng nhiều và cười rinh rích khi ai đó làm một việc có vẻ như là việc tốt. Tôi biết có những đứa đi thẳng vào cõi chết mà chưa biết được một điều gì đó chân thành của con người.</p>
<p style="font-family: ' Arial';font-size: 12pt;color: #000000;text-align: left;line-height: 140%;margin-top: 18px;margin-right: 0px;margin-bottom: 18px;margin-left: 0px" align="left">Giày đỏ là cô gái ngang bướng thích hút thuốc. Từ khi cô ta chuyển đến đây, ngày nào tôi cũng thấy cô ta ngồi lan can hút thuốc, khuôn mặt vểnh lên, cái cổ cao, rõ ràng là đáng yêu. Một kiểu cách giống mấy phim Trung Quốc. Có bữa đói bụng, cô ta còn cả gan vác bát sang nhà tôi xin cơm nguội. Ăn xong cơm nguội với cá nục kho riềng, cô ta cười buông một câu, hoá ra cảnh sát cũng rách như tổ đỉa, nhà anh trộm có khoắng ba ngày cũng chả được gì ngoài cái tivi rách. Lúc đó nhìn cái mặt câng câng là muốn tát rồi. Nhưng lại kìm được. Tát phụ nữ là không nên làm, tát phụ nữ đẹp lại ngàn lần có lỗi. Cô ta chưa dừng lại, tự tiện châm thuốc xong, tự tiện ngồi hút phì phào, váy ngắn vắt chân chữ ngũ mới gọi là chiêu độc. Rồi cô ta bảo, anh ơi, hay là anh có tài sản gửi ngân hàng, anh giả nghèo giả khổ sợ mang tiếng là cảnh sát ăn tiền chứ gì? Tôi bảo, ăn xong, uống xong, hút xong thì lượn đi cho nước nó trong. Cô ta cười rinh rích, ôi anh cảnh sát ngốc nghếch, em yêu anh mất rồi. Nói xong lao ra choàng tay qua cổ, như là thân quen lâu lắm. Đám trẻ con nhìn qua cửa sổ, mím môi cười rồi chaỵ rùng rùng ở hành lang. Chỉ nguyên một buổi chiều thì cả tầng nhà biết chuyện. Coi như ngẫu nhiên một cảnh sát yêu một thành phần phức tạp, đó là cái cô giày đỏ, môi đỏ này. Tặc lưỡi, yêu cũng không sao. Sức mấy tôi yêu được cô ta. Mà sức mấy cô ta yêu nổi tôi!</p>
<p style="font-family: ' Arial';font-size: 12pt;color: #000000;text-align: left;line-height: 140%;margin-top: 18px;margin-right: 0px;margin-bottom: 18px;margin-left: 0px" align="left">Một buổi trưa. Cô ta qua nhà xin thuốc. Lúc này nhìn cô ta xuống cấp ghê gớm, lưng có những vết thuốc lá đâm. Tôi nghĩ ngay đến những cô gái làm nghề bán phấn, gặp những gã tay chơi thích bạo dâm. Cô ta nhìn tôi, anh nghĩ là em làm gái điếm chứ gì? Đầu óc tầm thường nhé. Không đời nào. Em làm gái bao thôi! Nói rồi cười phá lên. Răng trắng, cười tươi, mặt hết ảm đạm. Tôi không ưa cô ta, vậy mà cô ta cứ chưng diện cái vẻ đẹp đó!</p>
<p style="font-family: ' Arial';font-size: 12pt;color: #000000;text-align: left;line-height: 140%;margin-top: 18px;margin-right: 0px;margin-bottom: 18px;margin-left: 0px" align="left">Tôi và Giày đỏ sống với nhau như vậy, giống hai con mèo dở hơi, thích gây lộn và chọc tức nhau. Cô ta làm gì, thực tình tôi không muốn biết. Tôi hoàn toàn có thể biết cô ta làm gì trong vòng một buổi chiều đi điều tra. Nhưng điều đó khiến tôi phát mệt. Công bằng mà nói thì thi thoảng cô ta cũng mang đến cho tôi những điều ngọt ngào. Ví dụ như có một ngày đẹp trời, cô ta mang ra đơn vị cho tôi một giỏ cam, nói đó là của mẹ đem từ quê xuống. Rồi cô ngồi trong phòng trực cơ quan, bóc vỏ cam rồi bắt tôi ăn. Ăn xong, cô nói, anh cứ giả bộ chê, mang cam cho mà ăn còn không biết điều, cảnh sát nghèo rớt mồng tơi, lấy đâu tiền mà ăn cam. Nói xong lên xe đi về. Tối tôi về nhà thấy cô ta chặn ở cửa nhà, kéo qua mời tôi ăn cơm. Một mâm cơm khá thịnh soạn. Cô ta nói, hôm nay mời anh ăn cơm, em xa nhà cả tháng, anh nhớ chăm hộ em mấy cái chậu cây trên lan can. Tôi hỏi cô ta đi đâu? Cô ta bảo, đi đâu cũng thế thôi. Có thể là đi tìm một thằng đàn ông để lấy làm chồng. Nếu em kiếm được chồng giàu, sẽ biếu tặng anh cái nhà này, anh bán đi anh sắm đồ đạc, mua xe matiz mà đi làm cho thiên hạ lác mắt chơi. Tôi bĩu môi, chờ ngày cô kiếm chồng giàu chắc tôi cũng ngỏm củ tỏi từ lâu rồi. Cô lại cười, dí vào miệng tôi miếng thịt dê xào xả ớt. Rồi bảo, đời em thì cũng chả tiếc, tiếc cho cánh đàn ông, em xinh tươi lồng lộng mà sao họ lại không biết hưởng, anh công nhận không? Tôi lại bĩu môi, nhưng không cãi được. Rõ thực là cô ta đẹp. Giày đỏ, cô đẹp thì mặc kệ cô thôi. Tôi ăn xong tôi đi về nhà xem tivi. Lúc nào anh cũng xem tivi. Em phát điên lên với cái tivi. Anh thử nghĩ mà xem, thế giới này tưởng bao la nhưng hoá ra vô cùng chật hẹp, chật hẹp như suy nghĩ của mấy cái đứa làm game shows ý, quẩn quanh nhạt nhẽo kinh khủng. Tôi bảo, thế cô tặng tôi cái tivi này đi. Cô ta cười, cho luôn, cứ việc giữ hộ nhé, bao giờ có bọn đồng nát lên là em bán đấy, chắc cũng được ba tháng ăn sáng, quyết định vậy đi.</p>
<p style="font-family: ' Arial';font-size: 12pt;color: #000000;text-align: left;line-height: 140%;margin-top: 18px;margin-right: 0px;margin-bottom: 18px;margin-left: 0px" align="left">Hôm sau thì cô ta đi thật. Đi đúng một tháng thì về. Váy đỏ giày đỏ môi đỏ. Cô ta mang cho tôi một giỏ dâu gia đất, loại trái cây tôi đặc biệt thích khi còn ở quê nhà. Tôi đang nằm xóng xoài trên sofa đọc “Thiền của tôi”, tôi thấy Giày đỏ có gì đó thích cuộc sống thiên di như cái cô gái trong truyện của Vệ Tuệ. Giày đỏ cù nách tôi, cười rúch rích, anh đừng giả bộ nằm ườn khoe đùi với em nhé, thừa biết là nhớ em gần chết chứ gì. Tôi tính bật dậy, bạt tai cô ta một cái, nhưng quả nhiên một tháng cô đi tôi cũng có nhớ. Nhớ những lúc cô ngồi lan can cổ cao hút thuốc Davidoff khói phả phì phào, nhìn rõ như minh tinh. Nhớ cái cười hàm răng trắng tinh, môi mọng đỏ muốn cắn như cắn một trái táo đang sắp chín. Cô bảo, tối nay em sẽ làm lẩu, anh em mình uống bia. Uống cho đời thôi nhớ nhau, cho đời hết đau. Cô ta ngúng nguẩy bỏ đi, váy ngắn tung tăng, hai chân trắng muốt như hai cột nước trắng sáng lấp loáng.</p>
<p style="font-family: ' Arial';font-size: 12pt;color: #000000;text-align: left;line-height: 140%;margin-top: 18px;margin-right: 0px;margin-bottom: 18px;margin-left: 0px" align="left">Bữa lẩu tối chuẩn bị rất nhanh. Tôi nói, ở gần cơ quan tôi có quán lẩu một người, nếu hai người ăn thì sẽ phải trả tiền gấp đôi mà thức ăn thì không được thêm. Giày đỏ bảo, cái quán đấy bị điên. Có gì mà điên đâu, người ta bán cho một người thôi, bán cho những kẻ cô đơn nhâm nhi thưởng thức. Các người hạnh phúc muốn trêu tức người cô đơn ư? Vậy thì được, hãy trả tiền gấp đôi. Giày đỏ cười toét, em vẫn bảo lưu là cái quán đấy bị điên. Điên kệ người ta, giờ mình ăn lẩu hai người đây, có khi ăn bữa lẩu phải trả cả đời trai đây này. Anh sang trọng quá, đừng có mà mơ nhé, em gái bao nhiều tiền, lấy cảnh sát dùi cui súng lục đau đầu lắm, lấy gì nuôi con. Thế em cặp với một lão già bụng phệ đầu hói làm cốp à? Nghĩ gì thế? Em như này cơ mà? Anh có công nhận em xứng đáng làm bà hoàng không? Nghĩ gì mà em cặp với bọn già? Không bao giờ! Thì cặp với trẻ, chắc thằng đó vợ không có con hay đại loại là nó cũng thích mấy em chân dài nhưng lại không thích mấy cô người mẫu mài mặt trên tạp chí? Uống đi, hỏi gì hỏi lắm thế? Hắn ta yêu em, em yêu anh, đời dở nhỉ anh nhỉ? Thế mà uống hết một bịch bia tươi. Có lẽ đó là bữa bia say nhớ đời của tôi. Và cái cô gái kia, cô ta không say, cô nhìn tôi rất oách, cười nửa miệng. Rồi cô nói chuyện. Những chuyện trên trời dưới biển. Tôi muốn ngủ. Chúng tôi đã ngủ cùng nhau, trên nền nhà, hình như tôi đã nằm gối đầu lên đùi cô gái này. Tôi đã nghĩ rằng mình là gã đàn ông được yêu&#8230;</p>
<p style="font-family: ' Arial';font-size: 12pt;color: #000000;text-align: left;line-height: 140%;margin-top: 18px;margin-right: 0px;margin-bottom: 18px;margin-left: 0px" align="left">Cảm giác như trái tim tôi đã đi vắng rồi. Một người hàng xóm báo cho tôi khi tôi đang trên đường từ Hà Tĩnh về lại Hà Nội. Một vụ án đã chiếm mất của tôi gần một tháng. Tôi nhờ Giày đỏ chăm sóc cho những chậu cây ở ban công. Nhưng Giày đỏ đã không còn nữa. Giày đỏ nằm trên nền nhà, đôi môi vẫn khép hờ và dường như máu trong người em vẫn chảy. Em nằm đó, em là cô gái kỳ lạ đến với tôi rồi bỏ tôi đi khi tôi bất chợt vắng nhà.</p>
<p style="font-family: ' Arial';font-size: 12pt;color: #000000;text-align: left;line-height: 140%;margin-top: 18px;margin-right: 0px;margin-bottom: 18px;margin-left: 0px" align="left">Em là một cô gái kiêu kỳ. Anh không biết được em là ai đâu. Phải, em đã biết rằng em yêu anh, nhưng em đã không thể thoát ra khỏi tình yêu của em được nữa. Hắn ta đã tìm cách tiêu huỷ thanh xuân của em trong những ngày tháng này. Em là đứa hư hỏng từ trong trứng. Em yêu ai em muốn hy sinh mọi thứ cho người ấy. Em đi làm, kể cả từng trăm ngàn cuối cùng em cũng muốn dành cho người ta. Mình muốn được thấy người ta vui mà. Hắn ta sẵn sàng bóc nhẵn túi em tới đồng xu cuối cùng, nhưng em không buồn, em sống để dành cho ai yêu em thôi.</p>
<p style="font-family: ' Arial';font-size: 12pt;color: #000000;text-align: left;line-height: 140%;margin-top: 18px;margin-right: 0px;margin-bottom: 18px;margin-left: 0px" align="left">Khốn nạn nhất là em lại gặp anh đấy. Để em lại phải suy nghĩ nhiều. Khốn nạn nhất là em lại yêu anh đấy. Nên em phải ra đi thôi. Chúng ta không thể thuộc về nhau. Em chỉ là một giọt máu của trời, rơi vội những tháng ngày ngắn ngủi. Em mồ côi.</p>
<p style="font-family: ' Arial';font-size: 12pt;color: #000000;text-align: left;line-height: 140%;margin-top: 18px;margin-right: 0px;margin-bottom: 18px;margin-left: 0px" align="left">Cô gái kiêu kỳ, em làm cái gì thế này? Ngốc thật. Tôi nhớ đã nhiều lần chúng tôi chạy qua sông Hồng, gió mùa đông thổi tràn vào mặt. Giày đỏ rúc vào lưng tôi, tránh gió. Em ước gì được bay trên dòng sông.</p>
<p style="font-family: ' Arial';font-size: 12pt;color: #000000;text-align: left;line-height: 140%;margin-top: 18px;margin-right: 0px;margin-bottom: 18px;margin-left: 0px" align="left">Hôm nay tôi đưa em đi, gió lướt nhẹ nhàng. Cô gái kiêu kỳ hút thuốc phì phào cổ kiêu ba ngấn. Tôi chở em đi trên chiếc thuyền con. Trời tháng tám mát như ánh mắt thanh tân. Từng hạt bụi bay nhè nhẹ, thả Giày đỏ của tôi vào lòng nước mát. Em này, anh đã nhìn thấy em bay trên dòng sông&#8230;</p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-09/tren-cay-cau-khong-co-lan-can/" rel="bookmark">Trên cây cầu không có lan can</a><!-- (11.6973)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/trangha/2009-07/nhung-dong-lua-tren-vinh-tay-tu/" rel="bookmark">Những đống lửa trên vịnh Tây Tử</a><!-- (11.5121)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/duongbinhnguyen/2009-07/doi-giay-do-da-mat/" rel="bookmark">Đôi giày đỏ đã mất</a><!-- (2.12595)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/duongbinhnguyen/2009-07/hay-de-em-bay-tren-dong-song/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>13</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Đôi giày đỏ đã mất</title>
		<link>http://vanhocmang.net/duongbinhnguyen/2009-07/doi-giay-do-da-mat/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/duongbinhnguyen/2009-07/doi-giay-do-da-mat/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 14 Jul 2009 11:17:17 +0000</pubDate>
		<dc:creator>duongbinhnguyen</dc:creator>
				<category><![CDATA[Dương Bình Nguyên]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[minh họa Vũ Đình Giang]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/duongbinhnguyen/2009-07/doi-giay-do-da-mat/</guid>
		<description><![CDATA[Hà Nội tháng Sáu nóng như một con ngỗng ngập trong chảo mỡ. Thế nên tôi thích là một cái bom bia, quay tròn, mát lạnh. Tưng bừng náo nhiệt Hà Nội mùa hè là quán bia hơi, rả rích, lai rai, ồn ào, xôm tụ, gặp mặt, chia tay, hỉ, nộ, ái, ố&#8230;
Người sành đời uống bia Hòa Mã, uống bia Câu lạc bộ Quân đội. Người đại chúng tấp nập Lan Chín, Hải Xồm. Người giàu vào quán bia tươi, người nghèo uống bia vi sinh, bia cỏ ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/duongbinhnguyen/2009-07/hay-de-em-bay-tren-dong-song/" rel="bookmark">Hãy để em bay trên dòng sông</a><!-- (2.12413)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/lang-lo/" rel="bookmark">Lẳng lơ</a><!-- (2.08442)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-11/bong-giai-nhan-32/" rel="bookmark">Bóng giai nhân</a><!-- (2.06177)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Hà Nội tháng Sáu nóng như một con ngỗng ngập trong chảo mỡ. Thế nên tôi thích là một cái bom bia, quay tròn, mát lạnh. Tưng bừng náo nhiệt Hà Nội mùa hè là quán bia hơi, rả rích, lai rai, ồn ào, xôm tụ, gặp mặt, chia tay, hỉ, nộ, ái, ố&#8230;</p>
<p>Người sành đời uống bia Hòa Mã, uống bia Câu lạc bộ Quân đội. Người đại chúng tấp nập Lan Chín, Hải Xồm. Người giàu vào quán bia tươi, người nghèo uống bia vi sinh, bia cỏ ở gần ga Hàng Cỏ.</p>
<p>Lúc 5 giờ chiều, thành phố như căng ra, hổn hển thở. Tôi đã mất cái cảm giác ngồi quán cà phê bờ hồ Thiền Quang vào buổi chiều từ lâu lắm rồi. Cụng ly, lâng lâng, đêm về ngủ một trận, sáng mai lại thong thả đi làm.</p>
<p>Từ lâu tôi ít khi buồn, tôi bằng lòng với Hà Nội ngổn ngang xưa và nay, cũ lẫn mới, nhộn nhạo như chiếc chân giò lợn nướng dở ở hàng cơm làm món giả cầy.</p>
<p>Thế mà chiều hôm nay, mưa dội xuống, thành phố sùng sũng như cô gái tóc dài đang gội dở đầu thì nước máy bị cúp. Tôi hết hứng uống bia, tôi ngồi ở quán cà phê như một cái lầu cũ, nhìn ra hồ Hoàn Kiếm.</p>
<p>Những đôi tình nhân trú mưa, hỉ hả rúc rích với nhau. Thời sinh viên tôi cũng rúc rích, yêu tưởng như đến chết, uất ức thì cùng nhảy xuống hồ, cùng chết. Giờ cô gái ấy đi lấy chồng, có con và cực yêu chồng, gặp tôi ở Tràng Tiền, cười tươi giới thiệu chồng và con. Viên mãn như nàng, tôi thấy đời sống hôn nhân đâu có tội nghiệp và nghiệt ngã như mấy bài báo hay than vãn.</p>
<p>Thực ra nếu buổi chiều, nếu tôi không uống bia, tôi không uống cà phê thì tôi chẳng biết làm gì. Đời thằng đàn ông độc thân nhiều khi nhạt nhẽo hơn rất nhiều lần của sự tưởng tượng. Gái gú hoài đâm mệt. Những cô gái váy ngắn chân dài, đôi khi giống như một thứ phù hiệu của những gã đàn ông thành đạt, hay chí ít có được một chỗ đứng ổn định.</p>
<p>Và bị ngập lụt lâu ngày, người ta thèm khát một sự khô ráo cô độc, không bị những cuộc điện thoại làm phiền hay những yêu cầu lúc vui thì đáng yêu nhưng lúc mệt thì đúng là rách việc. Đàn ông và đàn bà luôn như vậy, tìm nhau hoài, dò từng chân tơ kẽ tóc, có khi mộng mơ đầu gối tay ấp, nhưng nào có hiểu gì nhau.</p>
<p>Khi chia tay vài mối tình, tôi thấy mình là kẻ thất bại, chẳng hiểu được đàn bà. Đôi lúc ngồi nhạt nhẽo ở cà phê nào đó, thì lại thèm một cặp đùi trắng bóc, lộ ra sau chiếc váy ngắn.</p>
<p>Đôi chân ấy vắt lên nhau, ngồi bên cạnh tôi, để tôi đặt tay lên. Cảm giác như được ngồi cạnh một chiếc máy lạnh. Nhưng tôi cả thèm chóng chán, yêu nhanh rồi tan nhanh. Giờ nhiều khi đi uống bia, tôi cảm thấy sống một mình với bom bia thật thú vị, vừa mát vừa đã khát.</p>
<p>Nhưng buổi chiều hôm nay, thì tôi thực sự đang nhớ Phan.</p>
<p>Trước buổi gặp lần đầu, chúng tôi hoàn toàn xa lạ. Lại cũ kỹ kiểu chuyện tình internet thôi. Lâu lắm rồi, mặt đất này đâu còn gì mới lạ. Phan đến gặp tôi, một cô gái mang dáng dấp digan, không phấn son mà đôi mắt như có lửa. Đôi giày màu đỏ như một bông hồng nhung đệm dưới gót chân.</p>
<p>Anh cứ gọi em là Giày đỏ, cô nói. Em có một tủ giày cùng màu, và mỗi ngày em sẽ mix các chi tiết vào với nhau. Nói rồi cười, rồi uống hết nửa ly nước sấu thơm vị gừng tươi. Sự nồng nhiệt của Giày đỏ làm tôi hơi bối rối. Rõ ràng là tôi thích sự nồng nhiệt của cô gái này.</p>
<p>Hàm răng trắng, đôi môi dày gợi tình, rõ ràng cô xinh hơn những bức ảnh được post trên blog. Tôi gần như bị hút chặt vào hai trái lê chín mọng sau chiếc váy hoa thêu những họa tiết như một cảnh trong màn múa của thổ dân. Thật là một cái nhìn khiếm nhã, tôi tự nhủ trong bối rối.</p>
<p>May là trời hôm đó rất đẹp và chỗ chúng tôi ngồi cạnh Bờ Hồ, nhìn ra Tháp Rùa. Và người ta nói, ngồi đó có thể khiến mọi thứ chạy nhanh hơn bình thường, ví dụ như tim sẽ đập nhanh hơn một chút, như một cách đối xứng với cái đồng hồ trên gác bưu điện ở bên kia đường. Giày đỏ không hề bối rối trước tôi.</p>
<p>Sự tự tin ấy khiến tôi hồi hộp. Nhưng sự tự tin đó cho tôi thấy không phải sự từng trải mà giống như một hơi thở mạnh mẽ.</p>
<p>Tôi ngồi mãi, không biết nói chuyện gì. Đôi khi người ta tinh nhanh trên mạng mà ra đời lơ ngơ đến lạ. Lại là Giày đỏ bắt chuyện. Anh thực ra không khác với blog nhiều, chỉ là xấu trai hơn, anh dùng ảnh photoshop phải không, avatar của anh lừa tình lắm nhé! Không, tôi vẫn thế, chỉ là xử lý ánh sáng một chút thôi. Thế em gọi anh là gì được, gọi là “Một cảm giác rất&#8230;” nhé? Cả hai cùng bật cười. Tôi đã từng có một blog cũ, blog ấy tên là “Mr Q nhà số 16”.</p>
<p>Giày đỏ bảo, vẫn dài quá, thôi, em gọi anh là Mr Q. Này Mr Q, có phải anh đã yêu em ngay từ lúc nhìn thấy em không? Mặt tôi tái đi, cảm giác mặt mình xám như ly cà phê nâu đã tan loãng những viên đá cuối cùng. Tôi không giấu được cảm giác đó thật, rõ ràng là sự nôn nao, nhưng yêu nhau được không khi người ta mới vừa gặp nhau chừng ba mươi phút? Tôi nghĩ cô ấy thật cuốn hút.</p>
<p>Tôi cười, cố không bắt mình theo nhịp độ gấp gáp của câu chuyện, nếu cứ dồn dập thế này, chẳng mấy chốc tôi kiệt sức và bỏ chạy. Giày đỏ kể chuyện của cô, về những công việc đang làm, về những bóng tối phía sau khung cửa mỗi khi trở về nhà. Cô sống một mình và yêu thích cuộc sống của một người độc thân.</p>
<p>Người ta độc thân thì có thể đi bar đến quá nửa đêm, uống những ly tequilla rực cháy và hôn trộm vào gáy một gã không phải người yêu từ phía sau lưng. Hoặc người ta cũng có thể thả rông nghĩ suy về một gã đàn ông khỏa thân đi trên phố mà không bị mắng là đồ lăng loàn.</p>
<p>Hay những lúc buồn chán, không có gã đàn ông nào bên cạnh, không còn một đứa bạn “đơn ca” nào bên cạnh, phải sống kiếp solo, người ta có thể rủ đám bạn nhậu chuyên nghiệp ra lề phố, ngồi gọi món mực chiên yêu thích, uống vài chai bia.</p>
<p>Rồi nếu say, người ta có thể về nhà, khóc như một đứa trẻ, trút hết uất ức hờn giận đau đớn về những mối tình không đầu không cuối vào những chiếc khăn giấy ướt nhẹp, rồi ngày hôm sau trở lại làm mình, cô gái quyến rũ sôi động múa bụng đẹp tuyệt trần. Những câu chuyện như thế, có phần kích động và rõ ràng là nó thả được một cục hoang mang vào kẻ đối diện.</p>
<p>Tôi là gã khờ và có phần đáng thương trước Giày đỏ. Thế còn anh thì sao? Tôi đớ ra làm Giày đỏ bật cười. Tôi thì sao? Trước khi quen với Giày đỏ thì tôi cũng đã có vài tình yêu, gọi là gì cũng được, yêu đương không quá nồng nhiệt, nhưng rõ rệt là chân thành. Nhưng rồi, hiếm cô gái nào ở lại. Họ chỉ thích đi cùng tôi chừng một đoạn đường vui. Nhiều người nghĩ tôi tán gái, ngủ nghê chán chê rồi lượn mất.</p>
<p>Kỳ thực phụ nữ là giống loài thông minh, khi họ phủ lên não bộ một bầy chữ nghĩa, họ sẽ là kẻ dẫn dắt đàn ông vào mê cung của mình. Rồi khi mọi chuyện trở nên viên mãn, cảm giác bất an về tương lai khiến họ chới với và họ thực sự không muốn tiếp tục với người đàn ông yêu cho vui thì thích chứ làm chồng thì còn lắm dò xét băn khoăn.</p>
<p>Thế là tình vỗ cánh mà đôi khi không thực sự quá đau đớn. Riêng tôi thì buồn, vì cảm giác đàn ông thua cuộc và vì tôi là kẻ lụy tình. Nhưng sau vài “điệp vụ”, như một thứ bệnh tái kết hợp nan y, tôi trơ lỳ như một gốc cây trên phố, cười khẩy với chuyện yêu đương. Tôi cứ tưởng tôi già trơ, những bữa bia tràn lan khiến tôi thành gã đàn ông chua loét. Vậy mà tôi hỏng bét khi gặp cô gái này.</p>
<p>Thực sự, có cảm giác như tôi đã gặp Giày đỏ ở đâu đó, có thể trên sàn khiêu vũ, hay đơn giản hơn là gặp cô đi mua đồ ở siêu thị Big C. Giày đỏ nói, thực ra cô biết rõ tôi là ai, thời học sinh cô đọc truyện của tôi trên báo Hoa Học Trò, không thích lắm vì cảm thấy sến và đầy buồn bã.</p>
<p>Cô đã từng nghĩ tôi sẽ là một gã nào đó, yếu ớt và đeo một đôi kính cận, ngồi nhặt lá đá ống bơ để tìm cảm hứng. Rõ ràng là thiên hạ đã vẽ chân dung những người sáng tác như một thứ quỷ sứ bệ rạc. Cô nói đầy hào hứng. Còn tôi thì cười như ma làm. Chê người khác là một nhu cầu xả stress của nhiều người. Nhưng Giày đỏ có được ưu điểm là chê một cách hài hước.</p>
<p>Tôi thích cô mỉa mai như thế, nó vừa hóm hỉnh vừa ngộ nghĩnh. Nó làm tôi thấy những gì mình viết ra không thật nhạt nhẽo và nó có ý nghĩa hơn rất nhiều những lời khen đáng tởm khi kỳ thực không nhớ được tôi là kẻ viết văn hay làm thơ. Chúng tôi nói chuyện văn chương khá say sưa.</p>
<p>Và trời đã sập tối lúc nào chẳng biết. Tôi thấy hơi đói bụng. Và cảm giác bia bọt bạn nhậu lại réo rắt qua điện thoại. Tôi nghe điện thoại và liếc nhìn đồng hồ. Rõ ràng tôi thích được ngồi với cô gái này. Nhưng Giày đỏ lại nắm ý tôi thật gọn, anh sẽ đi uống bia với bạn, cho em đi theo được không? Cứ coi như chúng ta cụng ly cho cuộc hẹn đầu. Thế thì còn gì bằng, tôi nghĩ vậy, nhưng lòng cũng không thật chắc.</p>
<p>Cảm giác đưa một cô gái mới quen đến một quán bia hơi ồn ào thì có điều gì bất nhã. Hơn thế, tôi có thể bị những ly bia đánh gục bất cứ lúc nào. Và khi ấy, chẳng biết điều gì sẽ xảy ra với bản năng gốc của tôi không được hiền lành cho lắm.</p>
<p>Nhưng tôi đâu có quyền chối từ. Tôi hỏi, em có thực sự nghĩ rằng mình phù hợp với quán bia hơi không? Chúng ta có thể đi uống bia tươi, ở một quán bar nào đó. Giày đỏ cười ngất, cô ôm eo tôi rất tự nhiên. Con gái mặc váy đi xe máy, hẳn nhiên ôm eo đàn ông rất đẹp.</p>
<p>Tôi cười thầm, cảm giác như mua được hàng khuyến mãi. Giày đỏ bảo, em thích uống bia hơi, em thích là một cốc bia hơi, tan ra trong những người đàn ông, mát lạnh và đầy hưng phấn. Cô gái kỳ lạ, đẩy đưa tôi đến với những bất ngờ ngoạn mục.</p>
<p>Khi chúng tôi tới nơi, Cao, anh bạn của tôi đã ngồi chờ. Cao có hứng thú uống vài vại bia trước khi về nhà ăn cơm với vợ. Anh ta có một cô vợ đẹp và một cậu con trai kháu khỉnh, đời sống thảnh thơi, lương bổng dư dả. Nhìn thấy rõ ở Cao khả năng chung thủy cao, vì anh ta không hứng thú lắm những câu chuyện tình yêu của chúng tôi.</p>
<p>Cả tòa soạn chưa ai nghe tiếng Cao ngoại tình, hay đại loại là có quan hệ nào đó mờ tỏ. Xét về mọi phương diện, Cao hơn tôi một bậc. Nhưng anh ta thích uống bia cùng tôi. Chỉ đơn giản vì uống cùng nhau thì cảm thấy vui, nói chuyện lảm nhảm vui vẻ, dăm ba chuyện báo chí, vài câu chuyện hậu trường&#8230;</p>
<p>Cao khá bất ngờ trước sự xuất hiện của Giày đỏ. Anh ta đỏ bừng mặt. Giày đỏ ngay lập tức xóa nhòa những khoảng cách. Em là Phan, em muốn ngồi cạnh anh, em muốn uống cùng anh một cốc bia. Biết đâu đây là lần duy nhất trong đời? Biết đâu ngày mai chúng ta lại chẳng còn dịp nhìn thấy nhau nữa?</p>
<p>Chúng tôi ngồi trên sân thượng, gió mát lồng lộng, quán tấp nập dập dìu, thiên hạ này quả nhiên lắm người khao khát được nói được cười. Bia mang ra, ăn cá chép om dưa, ăn bò cuốn lá cải. Giày đỏ tỏ ra không nao núng trước các bậc nam nhi.</p>
<p>Cô mời tôi, mời Cao, mắt lúng liếng, miệng tươi cười, má mọng đỏ như mận chín. Nhưng rõ ràng là cô không phải kẻ biết uống bia. Nhìn cô nhắm mắt tu ừng ực cốc bia là biết kẻ học đòi bợm nhậu. Tu xong ly bia, cô gần như muốn ngất đi, như thể vừa uống xong một liều thuốc độc.</p>
<p>Nhưng chỉ trong giây lát, cô trở lại linh hoạt. Rồi cô bị cuốn vào những lời mời chào bên cạnh. Cô cụng ly, cô cười đùa. Bất giác, cô nhảy phắt lên chiếc bàn còn trống và lắc bụng điệu nghệ, những quả chuông nhỏ treo trên chùm chìa khóa bất giác leng keng rộn ràng.</p>
<p>Tất cả đàn ông đứng bật dậy, những tiếng “dzô!” tưng bừng, biến cái sân thượng trở thành một sân khấu dã chiến. Cô càng múa càng say, tay cầm ly bia lắc lư, vừa múa vừa uống. Có sự chen lấn, có tiếng những ly bia đổ vỡ, vang động nhất vẫn là những tiếng hò reo không ngừng của đám đàn ông đã ngấm hơi men.</p>
<p>Tôi cảm thấy mình như bị say, lao vào, lôi cô xuống, cố gắng níu cô dừng lại. Phải mất ít nhất 10 phút, tôi mới lôi cô trở lại bàn trong trạng thái tiếc rẻ của đám đàn ông cuồng loạn. Cứ đến những chốn thế này, cứ chứng kiến những cảnh này, mới thấy đàn ông cuối cùng cũng vẫn chỉ là những con giống đực hồn nhiên và đặc biệt bản năng khi có rượu bia mớm lời.</p>
<p>Khi chúng tôi ngồi lại bàn thì Cao đã bỏ về. Rõ ràng Cao không thích hợp với những nơi chốn như thế này. Và cũng đã đến giờ anh ta về với vợ con, người đàn ông của gia đình mẫu mực hiếm thấy. Giữ anh ta ở lại trong khi cả một gia đình đang ngồi bên mâm cơm chờ đợi, đôi khi tôi thấy mình trơ trẽn.</p>
<p>Cao đã về. Tôi chắc chắn điều ấy khi anh ta nhắn tin lại vào máy di động, rằng anh ta thực sự không thích Giày đỏ. Anh ta dặn thêm, nếu muốn qua đêm với một ai đó, ít nhất cũng nên tìm hiểu xem nơi chốn của cô ta có thực sạch sẽ để bạn đưa con giống quý báu của mình đến bến bờ hạnh phúc hay không. Nói rõ dài và rõ văn hoa, mà tóm lại vẫn là chuyện ngủ nghê giường chiếu. Đôi khi tôi ghét Cao ở những điều lặt vặt như thế&#8230;</p>
<p>Chúng tôi xuôi cầu thang. Sau một câu chuyện bất ngờ, tôi cảm giác như Giày đỏ có phần hơi hối lỗi. Cô đi hơi lảo đảo, miệng váng vất hơi men lẫn trong hơi bạc hà. Giày đỏ hơi gục vào vai tôi. Chúng tôi đi qua những con phố. Hà Nội vào những đêm chưa khuya lắm, những con phố lớt đớt ánh đèn, các cửa hàng đang xếp gọn đồ và khóa chặt, nhìn rõ những mặt đường rộng dài và gió thốc từ đầu phố tới cuối phố, mát lạnh.</p>
<p>Tôi đã đi nhiều đêm trên những con phố như thế, cảm giác như mình đang đi vào bên trong một người đàn bà trẻ, không nơn tơ phơi phới mà đủ sự từng trải để biết mình nồng nàn. Giày đỏ hỏi, bây giờ anh có muốn đi tiếp cùng em không hả Mr Q?</p>
<p>Tôi hỏi, chúng ta sẽ đi đâu? Giày đỏ bảo, thực ra đi đâu không quan trọng, quan trọng là anh có còn sức để tiếp tục hay không mà thôi. Lúc đó tôi cứ ước, giá mà cô ta huỵch toẹt rằng em muốn về nhà và chúng ta lên giường cùng nhau, nó sẽ kết thúc mọi cảm giác day dứt.</p>
<p>Nhưng Giày đỏ không làm vậy. Tôi bắt đầu quặt tay lái về phía bờ sông. Chỉ sang phía bên kia cây cầu Chương Dương thôi, có thể chiếc xe này sẽ chui tọt vào một tòa nhà cao cao rồi mọi chuyện sẽ theo tuần tự như những cuộc mây mưa qua đường khác. Giày đỏ thực ra cũng chỉ là cô gái đến từ buổi chiều thôi mà.</p>
<p>Xe đang đi qua cầu, Giày đỏ đột ngột bắt dừng lại. Cô ngồi vắt vẻo trên lan can, bắt đầu nói huyên thuyên. Thực ra chuyện quê hương, chuyện những ước mơ và những kỷ niệm ai cũng có. Chuyện của Giày đỏ không có gì khác lạ. Tôi mặc kệ cho cô nói chuyện một mình. Còn tôi ngồi hút thuốc lá vã. Thực sự đầu tôi lúc đó trống rỗng. Giày đỏ, em là ai?</p>
<p>Giày đỏ đã nói xong, cô gần như đã rút mọi sinh lực cho cuộc chuyện trò với dòng sông. Rồi cô vịn vào thành cầu, nôn thốc nôn tháo. Tôi xốc cô dậy. Cô gục đầu vào vai tôi. Cô nói cô muốn đi về nhà. Nhưng cô cũng chẳng nhớ được đường về. Cô hỏi có thể về nhà tôi được không? Hoặc nếu không thì cứ vứt cô vào một khách sạn nào đó.</p>
<p>Hoặc nếu tôi sợ láng giềng dị nghị thì cứ cho cô về đó, mờ sáng ngày mai cô sẽ ra đi. Tôi lại thấy hưng phấn với tình huống này, bởi nó cho tôi cảm giác giống phim Hàn Quốc. Tôi thích phim Hàn Quốc vì có những chi tiết điêu toa không chịu được, nhưng rồi bất ngờ một ngày mình gặp thực sự trong cuộc đời mình. Tôi cá rằng, cô cũng rất mê phim Hàn Quốc.</p>
<p>Tôi tặc lưỡi, tôi đã mang tiếng rồi, từ cơ quan cho đến hàng xóm, thêm một lần cũng chẳng chết ai. Khi cánh cửa được cài chốt, tôi đưa Giày đỏ vào giường, đắp cho cô một chiếc chăn mỏng rồi chui vào toilet. Tôi thích hát trong toilet vào những khi vòi sen tỏa rộng. Tôi cảm giác rõ ràng mình còn rất nhiều năng lượng.</p>
<p>Ôi nhìn Giày đỏ đang nằm trên giường thiêm thiếp, cảm giác như chiếc khăn quấn quanh người ngột ngạt. Cuộc sống nhiều khi tạo ra những khúc quanh, cho ta những phần thưởng bất ngờ như thế này, có uổng quá không khi ta không chịu hưởng?</p>
<p>Tôi nằm xuống bên cạnh cô gái. Giày đỏ gần như nín thở. Có điều gì đó khiến tôi thấy cô gái này quá mâu thuẫn, sự nổi loạn, những phá phách và cảm giác sợ sệt. Tôi nằm xuống. Không ép buộc. Tôi nhủ lòng, không bao giờ được ép buộc cô gái này.</p>
<p>Tôi ôm cô vào lòng. Giày đỏ người mềm nhũn, cảm giác cô như một kẻ phạm tội bị bắt sống. Giày đỏ không nói, cô rúc đầu vào nách tôi, cô giả vờ ngủ. Nhưng Giày đỏ có vẻ mệt. Tôi im lặng. Đã 3 giờ sáng, tôi rơi vào một giấc ngủ chập chờn. Thật khó gọi tên cảm giác ấy. Một cảm giác khó thở. Giày đỏ, em là ai?</p>
<p>Nếu như những truyện ngắn cũ, chắc tôi sẽ viết rằng, tôi cao thượng và bỏ đi, để cô gái này ở lại. Nhưng sự thật lúc nào cũng mạnh mẽ hơn trí tưởng tượng. Buổi sáng hôm sau, chúng tôi tạm biệt.</p>
<p>Giày đỏ nói, đó là buổi sáng cuối cùng cô ở lại Hà Nội. Buổi trưa, cô đã lên tàu. Cô vào Nam kiếm việc làm. Cô đã mất 3 năm học việc và đi làm bartender trong một quán bar. Lẽ ra cô chẳng bao giờ có ý định gặp tôi, yêu một người chỉ ở trên blog, như vậy thú vị hơn. Nhưng đêm trước, cô đã bị mất việc và cô không thể ở lại thành phố này.</p>
<p>Cô đã khóc quá nhiều rồi. Và cô thèm một lần quậy phá. Bất giác, cô bật cười, anh thực sự là một gã ngốc còn sót lại trong thành phố. Nhưng có lẽ vì thế mà em yêu anh. Em đi đây! Em sẽ sống như một bà cô trinh tiết! Tôi cũng bật cười, chua chát, sự thật phũ phàng hơn rất nhiều Giày đỏ ạ, nhưng đến giờ thì nó đâu còn ý nghĩa gì đâu?</p>
<p>&#8230;Tôi đã nghĩ mình sẽ quên. Một câu chuyện bông phèng trong biết bao ngẫu sự ở đời. Em vào Nam, chuyến tàu dài dằng dặc. Chuyến tàu không mang màu nước mắt. Nhưng tôi đã mất em khi chưa kịp thấy em.</p>
<p>Đã biết bao lần tôi đi về phía thành phố mặt trời, hàng chục triệu khuôn mặt, tìm mãi không ra được cô gái múa bụng với những quả chuông kêu leng keng. Cô chỉ đến với tôi một lần thôi, như một cơn mưa ban trưa, rất vội. Rồi cô đi. Trang blog đã hóa thành hoang mạc.</p>
<p>Tôi đã ngồi không biết bao lần trên sân thượng, trên chiếc bàn mà tôi đã uống bia với Giày đỏ. Tôi lại ước mình là một cái bom bia&#8230;</p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/duongbinhnguyen/2009-07/hay-de-em-bay-tren-dong-song/" rel="bookmark">Hãy để em bay trên dòng sông</a><!-- (2.12413)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/lang-lo/" rel="bookmark">Lẳng lơ</a><!-- (2.08442)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-11/bong-giai-nhan-32/" rel="bookmark">Bóng giai nhân</a><!-- (2.06177)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/duongbinhnguyen/2009-07/doi-giay-do-da-mat/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
