Articles in the Tác giả Category
Dương Bình Nguyên, Featured, Headline, Truyện ngắn »
Trăm năm nữa, dẫu có về đất, tôi vẫn sẽ nhớ hoài khum trời màu tro vạc đắm vào màu mắt ông nội nơi thung lũng Bách Niên.
Bách Niên. Người từ xa thường tìm tới Bách Niên qua câu chuyện kể về những người đàn ông không bao giờ xuống núi, suốt cuộc đời chỉ mải miết đi tìm con nước ở phía ngược dòng sông. Những người đàn ông mở mang bờ bãi cho cháu con mà chẳng bao giờ nghĩ đến mình. Những đứa con sinh ra để …
Featured, Headline, Keng, Truyện ngắn »
Trời ơi! Tôi là một con mèo! Cái quái quỷ gì đã biến tôi thành một con mèo? Một con mèo lông lá khắp người và đi bằng bốn chân ư? Trời ơi! Sao tôi lại có thể là một con mèo khi đã từng sinh ra và lớn lên suốt 30 năm qua như một con người bình thường?
Hôm qua – một ngày thứ bảy đẹp đẽ, tôi vẫn là một gã trai độc thân phóng khoáng. Một gã bảnh trai luôn biết chải chuốt, mặc đồ hiệu và …
Headline, Tiểu thuyết, Trang Hạ »
Phụ lục: Số phận những nhân vật có thật của tôi
Ngọc cho đến giờ vẫn làm nghề sơn móng chân cho những cô gái làm nghề mát xa, phục vụ quán ăn, vũ trường quanh huyện Đài Bắc. Cô chỉ mong sao kiếm đủ tiền để sinh sống lương thiện và nuôi đứa con trai ở thành phố Hồ Chí Minh, chờ con lớn hơn một chút sẽ đón con sang Đài Loan cho nó ăn học tử tế. Ngọc từng viết thư kể chuyện mình cho độc giả báo …
Headline, Tiểu thuyết, Trang Hạ, Đặng Thiều Quang »
Hồ sơ nhân vật 1:
Tôi nghĩ cuộc đời căn bản là một cuộc chinh phục, nhưng kẻ thắng chưa chắc đã phải là kẻ mạnh.
Khi tôi bụm miệng oẹ khan và oà khóc nức nở, cha tôi gần như nhấc bổng tôi lên đưa ra xe, cha con tôi lái xe về nhà, khi đậu xe dưới tầng hầm chung cư, tôi lầm lũi mở cửa xe đi ra. Tôi đi theo lối đường bộ, đi thẳng ra khỏi toà nhà, băng qua mấy quán hàng nhỏ lề đường bên …
Featured, Headline, Truyện ngắn, Tác giả, Đặng Thiều Quang »
Truyện ngắn của Đặng Thiều Quang
Cô ta trút bỏ quần áo bên cửa sổ, dưới thứ ánh sáng chói chang mùa hè xiên khoai qua tán cây. Những đốm nắng nhảy múa trên tấm rèm cửa sổ. Cách đây hai mươi năm cô ta cũng đứng đó khỏa thân, biết rằng sau lưng tôi đang ngắm nhìn. Và cô ta đã quay lại nhìn tôi, mỉm cười. Bằng cách đó, cô ta ban cho tôi một đặc ân, rằng tôi là một cậu bé vô hại. Tôi mới mười bốn …
