<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>VănHọcMạng.net &#187; Đặng Thiều Quang</title>
	<atom:link href="http://vanhocmang.net/author/dangthieuquang/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://vanhocmang.net</link>
	<description>Văn Học Mạng</description>
	<lastBuildDate>Tue, 10 Aug 2010 05:50:06 +0000</lastBuildDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.9.2</generator>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
			<item>
		<title>Bóng giai nhân</title>
		<link>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-11/bong-giai-nhan-32/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-11/bong-giai-nhan-32/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 14 Nov 2009 14:08:15 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Đặng Thiều Quang</dc:creator>
				<category><![CDATA[Featured]]></category>
		<category><![CDATA[Headline]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[Tác giả]]></category>
		<category><![CDATA[Đặng Thiều Quang]]></category>
		<category><![CDATA[Bóng giai nhân]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=2423</guid>
		<description><![CDATA[

Truyện ngắn của Đặng Thiều Quang
Cô ta trút bỏ quần áo bên cửa sổ, dưới thứ ánh sáng chói chang mùa hè xiên khoai qua tán cây. Những đốm nắng nhảy múa trên tấm rèm cửa sổ. Cách đây hai mươi năm cô ta cũng đứng đó khỏa thân, biết rằng sau lưng tôi đang ngắm nhìn. Và cô ta đã quay lại nhìn tôi, mỉm cười. Bằng cách đó, cô ta ban cho tôi một đặc ân, rằng tôi là một cậu bé vô hại. Tôi mới mười bốn ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-08/ve-bong-giai-nhan/" rel="bookmark">Về &#8220;Bóng giai nhân&#8221;&#8230;</a><!-- (21.5026)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2008-03/bong-giai-nhan-23/" rel="bookmark">Bóng giai nhân 23</a><!-- (19.5026)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2008-01/bong-giai-nhan-20/" rel="bookmark">Bóng giai nhân 20</a><!-- (19.5026)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong><br />
</strong></p>
<p><em>Truyện ngắn của Đặng Thiều Quang</em></p>
<p>Cô ta trút bỏ quần áo bên cửa sổ, dưới thứ ánh sáng chói chang mùa hè xiên khoai qua tán cây. Những đốm nắng nhảy múa trên tấm rèm cửa sổ. Cách đây hai mươi năm cô ta cũng đứng đó khỏa thân, biết rằng sau lưng tôi đang ngắm nhìn. Và cô ta đã quay lại nhìn tôi, mỉm cười. Bằng cách đó, cô ta ban cho tôi một đặc ân, rằng tôi là một cậu bé vô hại. Tôi mới mười bốn tuổi, tôi còn trẻ con, thằng cu của tôi còn chưa phát triển hết như bây giờ nó đang là.</p>
<p>Cô ta quay lại mỉm cười lần nữa: “Anh có thấy mình trẻ lại hai mươi năm không?”</p>
<p>Tôi không biết.</p>
<p>Thực sự tôi không biết.</p>
<p>Bởi vì tôi mới mười bốn tuổi, tôi không thể trẻ lại những hai mươi năm. Tôi mặc một chiếc quần đùi và xấu hổ nhận ra rằng dưới lớp vải mỏng ấy thằng cu con của mình đang ngỏng lên một cách bất trị. Mặt tôi nóng bừng, toàn thân như lên một cơn sốt.</p>
<p>Cô ta quay lại nhìn vào mắt tôi, có lẽ cô ta cười tủm tỉm: “Đừng có nói với ai nhá, bí mật!”</p>
<p>Tôi gật gật đầu tận hưởng cái đặc ân ấy. Cô ta phơi bộ ngực trần đầy đặn căng tràn trước mắt tôi, những lọn tóc xoăn lòa xòa che lấp một phần bộ ngực ấy càng làm nó kỳ ảo, với cái núm vú hồng hồng. Tôi không ngờ rằng những hình ảnh đó sẽ mãi mãi là vẻ đẹp chuẩn mực của đàn bà trong con mắt tôi về sau này. Đúng thế, mãi mãi về sau.</p>
<p>Tôi mười bốn tuổi, nhưng cô ta đã hai mươi, và đã có chồng.</p>
<p>Chồng cô ta là một mẫu đàn ông lý tưởng, giống như cô ta là mẫu đàn bà lý tưởng vậy, họ là một cặp đẹp đôi vừa lứa. Trong khi tất cả mọi người đi xe đạp thì anh ta cưỡi hết xe máy Simson lại Honda 67 xoáy nòng. Chán chê anh ta đổi sang xe JAVA 350cc &#8211; chiếc xe bố tướng, đỉnh cao mơ ước mọi thời đại. Anh ta chạy xe máy, đeo kính đen, đội lệch mũ nồi, ngậm điếu thuốc lá theo kiểu rất bựa, nghĩa là dùng răng cắn vào cái đầu lọc cho nó bẹp dí. Và khi nó cháy hết, anh ta vứt mẩu thuốc lá xuống đất, lấy chân di di nó phũ phàng. Tôi không hiểu tại sao anh ta phải làm thế, người khác chỉ cần đơn giản búng nó đi, nhưng tất cả những hành động của anh ta luôn toát ra một vẻ lạ thường, như thể anh ta đang diễn xuất trong một bộ phim vậy. Cuộc đời anh ta cứ như là một vở kịch lớn bi thảm, một bộ phim hình sự, hay ít ra cũng giống như là một tay chơi tỉnh lẻ. Anh ta là bản sao tồi tệ của Che Guevara cộng với Lý Tiểu Long thêm chút tướng cướp Bạch Hải Đường.</p>
<p>Trong khi đó tôi là một thằng oắt con mười bốn tuổi mới vỡ giọng. Tôi mặc quần đùi áo may ô chạy long nhong rong chơi khắp nơi. Lần đầu tiên nhìn thấy cô ta, tôi còn đeo khẩu súng cao su tòng teng trước ngực. Cũng là lần đầu tiên tôi biết xấu hổ trước đàn bà. Tôi nhìn thấy cô ta nhìn thấy nỗi xấu hổ của tôi, sự xấu xí vụng về của tôi. Tôi chìa tờ giấy bạc nhàu nhĩ cho cô ta và cúi gằm mặt xuống như thể bị bắt quả tang một việc tội lỗi vậy. Cô ta tò mò hỏi: “Chơi một tiếng à?”</p>
<p>Tôi gật đầu, hai tai nóng bừng.</p>
<p>Tôi chỉ còn ý nghĩ về cô ta. Đôi mắt to tô đậm, ướt át, đôi môi cũng vậy. Bộ quần áo mỏng tang cổ rộng trễ nải. Cái kiểu hút thuốc lá của cô ta và cái kiểu nhìn nửa khêu gợi nửa chế giễu kia nữa. Tôi chưa từng nhìn thấy đàn bà hút thuốc ngoài đời, chỉ thấy đâu đó trên phim. Một người đàn bà hút thuốc thật kỳ lạ, thật là lẳng lơ, thật là sa đọa  làm sao! Cô ta nằm trên giường hút thuốc lá, tay chống cằm, cổ áo trễ nải để lộ khe giữa hai bầu vú tròn trịa, và lim dim mắt nhìn tôi qua khói thuốc lá. Hình ảnh này ám ảnh mãi những ngày sau đó. Tôi từng nhìn thấy những người đàn bà cho con bú, nhưng nó không gây ra cảm giác gì, không choáng váng như thế. Tôi từng thấy hai đứa con gái lớp tôi đánh nhau, chúng xé tan quần áo nhau ra, để lộ những cặp vú mới nhú như trái cau, chẳng gợi nên cảm xúc gì cả ngoài sự tò mò, có lẽ do cái không khí bạo lực chúng gây ra lấn át hết mọi thứ khác. Khắp trên các bức tường hoang tôi thấy những hình vẽ chim với bướm cùng vú vê và những từ ngữ bậy bạ như tơ nhau, đjt nhau, l`n b`ui các kiểu. Trong vốn từ vựng của tôi chưa hề có chữ “làm tình” và tôi đã vô cùng sửng sốt khi một thằng bạn của tôi cứ mỗi nhát bổ quay lại kêu lên “làm tình!” &#8211; “làm tình” là cái gì? Chắc là rất xấu, vì thằng bạn tôi bị thày hiệu trưởng tình cờ đi ngang qua nghe thấy véo tai cho một cái rõ đau. Mấy ngày sau thằng này lại phát minh ra một từ mới khi bổ quay, đó là “khiêu dâm”. Cái từ này thì tôi lờ mờ đoán ra, vì từ “dâm” tôi nhớ là nó mang nghĩa xấu tương tự như “dâm dục” hay “dâm đãng” vậy.</p>
<p>Thằng bạn mất dạy của tôi còn tiến xa hơn nữa khi một hôm, lúc đó mùa quay đã hết, chúng tôi chơi bi &#8211; mỗi lần bắn viên bi ve nó lại khoái trá thốt lên: “này thì thủ dâm này” – “thủ dâm” là cái gì? Tôi có hỏi nó, nó cũng đếch biết nốt. Nhưng bọn nhóc chúng tôi lại biết “xóc lọ” nghĩa là gì. Chính chồng cô ta đã bày cho thằng bạn mất dạy của tôi biết thế nào là “xóc lọ”, nhưng đó là chuyện về sau này.</p>
<p>Không ai nói cho chúng tôi biết về đàn bà, kể cả những thằng thanh niên lớn hơn chúng tôi một chút đã từng, nói một cách ngắn gọn, là đã từng đjt nhau với đàn bà. Có thể nói một cách văn chương là làm tình, nhưng xin lỗi, khi mười bốn tuổi vốn từ của chúng tôi có hạn. Chúng tôi có những từ như pháo nhau, phít nhau, tơ nhau, nhưng cái từ bậy bạ lại là dễ hiểu và thông dụng nhất: đ. nhau!</p>
<p>Tôi cảm thấy thoải mái khi ở bên cạnh thằng bạn mất dạy của tôi, nó tên là Tài, thường gọi là Tài Tình. Bố nó tên là Tình, làm bảo vệ ở rạp chiếu phim. Anh nó thường được gọi là Tiến Tình. Hai anh em Tài Tình và Tiến Tình nhà nó có truyền thống bóp vú con gái ở cửa rạp từ khi thằng anh mới mười hai, thằng em lên mười. Ngoài ra hai anh em nó còn rất nhiều trò đùa khăm quái dị và khốn nạn như sắp đánh rắm thì thò tay ra sau đít hứng lấy rồi khe khẽ xì hơi, tiếp theo nắm tay lại đưa lên bất ngờ úp chặt vào mũi bạn bè, tay kia tóm gáy làm con mồi không chạy đi đâu được, sặc sụa.</p>
<p>Mỗi lần thấy anh em nhà nó đưa tay ra đằng sau, bọn trẻ tụi tôi chạy mất dép.</p>
<p>- Anh đang nghĩ gì mà cười vậy?</p>
<p>- Anh nghĩ đến thằng Tài Tình.</p>
<p>- Nó chết năm ngoái, sốc thuốc.</p>
<p>- Khổ thân nó!</p>
<p>Cô ta khoe bộ ngực trần vẫn còn rất đẹp trước mắt tôi, như thể nó không thay đổi gì sau ngần ấy năm. Nắng chiều xiên qua tấm rèm, xiên qua ô kính đầy bụi. Chiếc máy điều hòa một cục cũ kỹ chạy xè xè ngay sát giường. Chiếc giường cũng cũ kỹ nhưng không phải là chiếc giường sắt kiểu Hong Kong ngày xưa &#8211; chiếc giường mà cô ta nằm ngạo nghễ lim dim mắt nhìn tôi qua khói thuốc bay.</p>
<p>- Em rất đẹp!</p>
<p>- Đẹp bằng vợ anh không?</p>
<p>- Đừng hỏi anh như thế.</p>
<p>- Em vẫn đẹp nhất trong mắt anh chứ?</p>
<p>Tôi không trả lời cô ta. Tôi không biết. Thực sự tôi không biết.</p>
<p>Bởi vì tôi mới mười bốn tuổi, và tôi chưa từng thấy ai đẹp hơn cô ta. Tôi yêu Huyền, cô bé lớp trưởng kiêm quản ca, có thể nói như thế, cô bé có lúm đồng tiền, đôi mắt đen và làn da trắng, với một đôi vú nhỏ đang nhú sau chiếc cooc-xê mà cô dùng cách đó một năm, hồi chúng tôi còn học lớp bảy. Khi đó cô học cạnh lớp tôi, giờ ra chơi nào tôi cũng kiếm cớ sang lớp cô, nhìn cô say đắm. Nhưng người đàn bà tóc phi-dê xoăn tít hút thuốc lá sa đọa kia khiến cho tôi quên cô bé Huyền kia tức khắc. Người đàn bà ấy tên là Mai, người ta gọi là Mai &#8211; Hùng, vì anh chồng tên là Hùng. Còn trong câu chuyện vãn mà hỏi Hùng nào nhỉ, người ta sẽ trả lời là Hùng Tây ấy.</p>
<p>Sau này, tôi chỉ yêu những người đàn bà hút thuốc lá. Tôi nghĩ thế. Thậm chí tôi cũng nghĩ đến việc ví dụ anh chàng Hùng Tây kia chết đi, chẳng hạn anh ta phi chiếc xe JAVA xuống vực hay đâm vào ô tô, khi đó tôi sẽ lấy chị Mai vợ anh ta. Hay là tôi sẽ nghĩ ra một âm mưu thâm độc khiến anh ta tù tội, toi mạng, hoặc biến mất trên cõi đời này. Tôi thở dài nghĩ đến dáng vẻ cao lớn và hung hãn của anh ta. Dù sao, mơ ước cũng chỉ là ước mơ. Tôi vẫn tỏ ra quan tâm đến cô bé Huyền lớp bên cạnh, nhưng tôi nhìn cô bé ấy khác trước, tôi hình dung sau vài năm nữa cô bé sẽ phi-dê tóc xoăn ra sao, sẽ ngậm điếu thuốc lá trên đôi môi hồng kia thế nào, và bộ ngực cô sẽ đầy đặn như thế, như thế…</p>
<p>- Em vẫn như ngày xưa.</p>
<p>- Anh cũng thế, nhóc con.</p>
<p>Cô ta xoay người, hai tay khoanh trước ngực, hai bàn tay úp hờ lên hai bầu vú, miệng cười tủm tỉm: “Đừng có nói với ai nhá, bí mật!”</p>
<p>Tôi lại gật đầu.</p>
<p>Ngoài kia nắng vẫn chói chang hắt vào. Cô ta đó. Cô ta đứng ở phía ánh sáng. Cô ta không phải là một giấc mơ ám ảnh, mà tôi đang ở đây. Cô ta tên là Mai, hẳn rồi. Tất cả mọi người đều biết cô ta, ở cái thị xã nhỏ bé này. Nhưng không một ai biết cô ta như tôi biết. Bí mật. Tôi đã vâng lời cô ta như một con cún con ngoan ngoãn. Mùi phòng kín chạy điều hòa lẫn khói thuốc lá. Đó là thuốc lá Viên Chăn thơm như thể tẩm thuốc phiện vậy, không đầu lọc, tàn trắng xốp. Cô ta hút loại thuốc này, để lại dấu son trên những đầu mẩu. Tôi đã hút hơi thuốc vụng trộm đầu tiên với cô ta, và cô ta đã cười sặc sụa khi tôi ho khù khụ, hay là khi tôi lần đầu say thuốc.</p>
<p>Đêm nào đó, tôi mơ thấy cô ta. Khi tôi tỉnh dậy, cái quần đùi ướt sũng. Lần đầu tiên tôi lâm vào tình trạng này, bối rối, lo sợ. Tôi không hiểu cái thứ chất nhầy nhầy kia để làm gì, chỉ biết nó vừa mang đến phiền hà. Trong vốn từ vựng và hiểu biết của tôi chưa có khái niệm gì về cái thứ chất nhờn nhờn kỳ quái đó. Nhưng từ sâu thẳm trong lòng, tôi hiểu rằng điều này không hẳn là xấu, nó là một điều gì đó tất nhiên phải đến khi người ta lớn lên, giống như khi từng cái đầu ti sưng lên chạm tay vào đau đau hay khi thấy những sợi lông đầu tiên mọc dần ở chỗ có thằng cu – Cái thằng cu con này càng ngày càng tỏ ra cứng đầu cứng cổ và vô kỷ luật. Tôi bắt đầu phải tập mặc quần xịp.</p>
<p>Tôi đã mơ về cô ta như thế nào?</p>
<p>Tôi không còn nhớ rõ nữa, khi tỉnh dậy tôi đã quá bối rối và lo sợ. Tôi nhận ra xung quanh là bóng đêm. Tiếng con mọt kẽo kẹt đâu đó. Giấc mơ hoan lạc kỳ lạ, than ôi, chỉ là giấc mơ. Tôi chỉ biết đó là cô ta, người đàn bà sa đọa tuyệt vời của tôi. Cô ta đã cho tôi cảm giác hoan lạc thực sự lần đầu tiên trong đời, khi mà những con nòng nọc tinh trùng đầu tiên bay ra, tự do, tìm đến cái chết và cũng là ý nghĩa của việc chúng sinh ra trên đời này. Một cảm giác nhẹ nhõm khoan khoái chưa từng có. Trong một giây lát của tuổi mười bốn, tôi đã có trải nghiệm của một người đàn ông. Nhưng đó là chuyện về sau này, khi mọi thứ không chỉ là giấc mơ. Ngay sau khi tỉnh giấc mơ, khi kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra, thì chủ yếu trong tôi là nỗi lo sợ và hoang mang.</p>
<p>Nhưng rồi cuộc sống vẫn tiếp diễn như mọi ngày trên thế gian. Cuộc sống thật tươi đẹp.</p>
<p align="center">***</p>
<p>Mười năm trước khi hai mươi tư tuổi tôi tốt nghiệp đại học. Tôi trở về thị xã ấy với một nỗi niềm chua chát khó có thể gọi tên. Tôi không biết nó là cái gì. Tôi đã trải qua mấy năm sinh viên hầu như nhạt nhẽo, với một ngành nghề có lẽ không mấy hứng thú, đó là nghề thiết kế nhà cửa. Có lẽ trong mấy năm đó cái phát hiện lớn nhất của tôi là nhận ra mình có xu hướng muốn trở thành một người viết văn. Tôi mang tâm trạng một kẻ chưa dấn thân vào cuộc sống đã thất bại ngay từ đầu. Tại sao vậy? Tôi không biết. Tôi quay trở về thị xã nghèo nàn ấy, ngay khi cơn suy thoái chung kinh tế khu vực Đông Nam Á đang tràn lan với một bóng đen u ám bao phủ khắp nơi. Đồng bạt của Thái Lan mất giá, hệ thống tiền tệ các nước trong khu vực sụp đổ, các liên doanh nước ngoài tại Việt Nam phá sản, nợ nần chồng chất. Mấy kiến trúc sư trẻ như tụi tôi ít nhiều cũng bị ảnh hưởng bởi các dự án đổ bể. Chán ngán, và chả có việc gì làm, tôi quyết định về thăm cái thị xã nhỏ, nơi tôi và gia đình tôi đã bỏ đi sau bao năm gắn bó.</p>
<p>Thực ra, tôi muốn gặp lại người đàn bà ấy. Trong những năm đại học tôi nghe bạn bè đồng hương kể khá nhiều chuyện không hay về cô ta. Đại loại người ta đồn đại cô ta làm điếm. Rất nhiều thông tin nhiễu loạn về cô ta, thậm chí một thằng bạn tôi tuyên bố nó đã ngủ với cô ta không mất tiền. Nhưng tôi biết nó nói láo. Tôi biết rõ cô ta, chỉ tôi thôi, bọn chúng làm sao biết những bí mật ấy.</p>
<p>Tôi xuống ga lúc nửa đêm. Theo những thông tin hỗn tạp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả đều có một điểm chung, đó là cô ta mở một quán cà phê ngay gần ga, với cả một dãy nhà nghỉ phía sau. Quán cà phê và nhà nghỉ mở cửa 24/24. Nghe đâu chồng cô ta nghiện ngập và đi trại vài năm sau khi tôi vào đại học. Tôi hoàn toàn không ngạc nhiên khi nghe cái tin ấy, như thể tôi đã nhìn thấy trước tương lai.</p>
<p>Cô ta đang làm gì nhỉ? Hay là cô ta đang ngủ với một gã to béo, một quan chức của tỉnh, một tay trung tá công an, một ca sĩ hay diễn viên nào đó ghé qua đây lưu diễn… Như những tin đồn mà tôi vẫn nghe về cô ta.</p>
<p>Bước vào quán cà phê, tôi nhận ngay ra cô ta, mái tóc gợn sóng như ngày nào, với điếu thuốc lá trên môi. Cô ta đang ngồi giữa một đám đàn ông, họ đang chơi bài ăn tiền trong góc quán. Cô ta ngồi ở vị trí có thể quan sát khách ra vào quán, nhưng khi tôi bước vào cô ta không nhận ra, có thể vì ánh đèn tù mù, có thể vì quán đông khách.</p>
<p>Có thể cô ta đã quên tôi.</p>
<p>Nhưng tôi thì chưa quên cô ta. Ngược lại là khác. Tôi quay về đây để xóa bỏ khỏi tâm trí hình bóng người đàn bà vẫn ám ảnh tôi suốt những năm đại học. Khi mà ngay trong lúc hôn một cô sinh viên nào đó tôi vẫn nghĩ đến cô ta, so sánh với cô ta. Tôi quay về đây, để đối diện với cô ta, nói những lời cần nói. Sau đó tôi sẽ lại ra đi, có thể là mãi mãi. Vậy thôi. Giờ thì tôi đã ở đây. Giờ thì sao nào? Tự dưng tôi thấy chán nản tới tột cùng, cô ta ngồi đó, giữa những gã đàn ông bặm trợn, ngang nhiên đánh bạc vào lúc nửa đêm. Đồn công an phường cách đó chừng vài chục mét. Những chuyến tàu xuôi ngược kéo còi phía cột ghi vọng về. Quán cà phê đang chiếu một bộ phim Hong Kong có Lý Liên Kiệt trong vai Hoàng Phi Hồng và Chung Tử Đơn trong vai một võ quan đánh giáo rất giỏi. Tôi chọn một ghế trong góc và ngồi uống cà phê, đốt thuốc lá, trong khi mơ màng ngắm cô ta. Tôi biết là tôi không thể bỏ đi chừng nào chưa gặp lại người đàn bà này.</p>
<p align="center">***</p>
<p>- Anh lại nghĩ đến cái gì mà cười mãi thế?</p>
<p>- Anh nghĩ đến cái đêm cách đây mười năm, anh ngồi trong góc quán ngắm em.</p>
<p>- Lúc ấy trông em thế nào?</p>
<p>- Trông em như thế.</p>
<p>- Thế là thế nào?</p>
<p>- Như anh mong đợi.</p>
<p>Cô ta mỉm cười hài lòng. Tôi đã trả lời đúng như cô ta mong đợi. Thực ra tôi không nói rằng cách đây mười năm, lúc bước chân vào quán suýt nữa tôi đã bỏ đi khi thấy cô ta ngồi trong đám cờ bạc ấy. Những lời đồn đại không phải là vô căn cứ. Tôi mong đợi gì ở một người đàn bà tai tiếng?</p>
<p>Bây giờ tôi đang ở đây với cô ta, khi mà tôi mới cưới vợ cách đây vài tháng. Có điều gì xảy ra với tôi vậy? Tôi không biết nữa. Cuộc đời tôi là những câu hỏi không bao giờ có câu trả lời. Như cách đây mười năm, khi ra đi tôi đã nghĩ không bao giờ còn quay lại tìm người đàn bà này nữa. Nhưng thế đấy, tôi đang nằm trên giường của cô ta, ngắm nhìn cô ta thoát y bên cửa sổ. Chuyện xảy ra cách đây mười hay hai mươi năm trước tái diễn, như thể suốt quãng thời gian dài trôi qua chẳng có nghĩa lý gì, chỉ là một con đường vòng của chuỗi thời gian.</p>
<p>Chỉ một cú điện thoại của cô ta, tôi lập tức quay về. Như thể suốt mười năm qua tôi chờ đợi cú điện thoại này. Cô ta châm cho tôi một điếu thuốc. Cô ta vẫn hút loại thuốc bạc hà như ngày xưa. Trước khi đưa điếu thuốc cho tôi, cô ta thả một làn khói mỏng trước mắt tôi. Làn khói xanh xao mỏng mảnh từ điếu thuốc vẽ lên một đường chuyển động mơ hồ tan biến nhanh. Cô ta trườn sát đến bên tôi, mái tóc gợn sóng mơn man trên ngực tôi. Cô ta hôn tôi, đôi môi phảng phất vị bạc hà mười năm trước. Ánh nắng chiều bên cửa sổ và hình bóng mái tóc cô ta ngược sáng in hằn trên đó, với đường viền màu vàng óng ánh. Tôi chờ đợi cô ta sẽ nói điều gì đó, có lẽ là quan trọng, về lý do cô ta muốn gặp lại tôi sau ngần ấy năm, khi mà tôi đã có vợ. Tôi sẽ ngủ với cô ta, đương nhiên. Nhưng sau đó thì sao? Tôi sẽ lại bỏ đi và mười năm nữa sẽ lại quay về ngủ với cô ta, khi cô ta đã là một bà già?</p>
<p>Có chuyện gì với tôi vậy?</p>
<p>- Anh nợ nần gì em từ kiếp trước thì phải.</p>
<p>- Anh sẽ trả đến kiếp sau – Cô ta nói và nhấc điếu thuốc ra khỏi miệng tôi.</p>
<p>- Đừng dọa anh thế chứ &#8211; Tôi nói &#8211; Em nói cần gặp anh, thì đây, anh đang ở đây.</p>
<p>- Còn khối thời gian, vội vàng làm gì hả cậu bé? &#8211; cô ta rít một hơi thuốc, chống cằm nhìn tôi. Những lọn tóc của cô ta đổ xuống ngực tôi mềm mại.</p>
<p>- Anh không còn là cậu bé mười bốn tuổi nữa.</p>
<p>- Hừ, gớm nhỉ! Ăn nói như nhà văn nhớn ấy nhỉ!</p>
<p>Tôi phì cười. Vậy là cô ta biết tôi đã làm gì trong những năm qua. Chắc cô ta biết láng máng về chuyện tôi có viết văn, cái việc mà chính tôi đôi khi cũng chẳng để ý đến nữa, giống như cuộc đời mình vậy. Tôi đã làm gì với cuộc đời tôi? Chả làm gì cả. Tôi chỉ để nó trôi qua, thế thôi.</p>
<p>- Sao em biết anh viết văn?</p>
<p>- Anh không nhớ gì à?</p>
<p>- Nhớ cái gì?</p>
<p>- Vậy là anh quên rồi.</p>
<p>- Chắc anh từng nói là anh muốn trở thành nhà văn?</p>
<p>Cô ta lắc đầu. Những lọn tóc gợn sóng mơn man trên ngực tôi. Quả thật tôi cũng chưa từng muốn trở thành nhà văn. Đúng là tôi thích viết lách. Nhưng là một người viết, một người kể chuyện, vậy thôi. Nhà văn là một cái gì đó quá trớn, không đời thường mấy, một trò đùa cợt hay một nỗi xấu hổ, một điều sỉ nhục. Thà làm một ca ve kể chuyện có khi lại hay. Thật không có gì ngượng hơn là trong một quán bia hơi, được giới thiệu anh ấy là nhà văn. Ô, nhà văn à? Thật kinh ngạc! Tưởng cái giống ấy tuyệt chủng rồi chứ? Nhà văn thì có chim không vậy? Có à? Ô, thật kinh ngạc!</p>
<p>Trong quán bia hơi, mọi thứ đều có thể gây kinh ngạc.</p>
<p>Tôi không biết điều gì có thể coi là nghiêm túc, điều gì là trò bỡn cợt, tôi đã ba mươi tư tuổi, đã có một người vợ mà tôi nghĩ là tôi cũng yêu cô ấy. Nhưng tôi biết tôi ở đây không phải để đùa giỡn người đàn bà bốn mươi tuổi. Tôi muốn biết đứa con gái cô ta có phải con của tôi hay không.</p>
<p>- Nó mấy tuổi rồi? &#8211; Tôi hỏi cô ta.</p>
<p>- Cái gì mấy tuổi?</p>
<p>- Con bé ấy.</p>
<p>- Nó ấy à? Tám tuổi &#8211; Cô ta nheo nheo mắt một lát rồi cười cười – Nó không phải con của anh đâu, đừng mơ.</p>
<p>- Nó là con ai?</p>
<p>- Em cũng không biết &#8211; Cô ta vẫn cười ngạo nghễ &#8211; Tôi biết cô ta đang nói dối.</p>
<p>- Em phải biết chứ?</p>
<p>- Nếu em không biết thật thì sao? Em ngủ với nhiều đàn ông.</p>
<p>- Chưa nhiều đến mức ấy chứ?</p>
<p>- Nhiều đến mức ấy thì sao?</p>
<p>- Cũng không sao cả, nhưng anh không muốn nghĩ như thế.</p>
<p>- Anh nghĩ mười năm nay tôi chỉ chờ để ngủ với mình anh chắc? Hai mươi năm nay tôi chỉ chờ một thằng bé mười bốn tuổi lớn lên thi thoảng về ban phát một vài đêm vui?</p>
<p>- Anh không nghĩ gì cả, thật đấy.</p>
<p>- Không nghĩ gì, hừ! &#8211; Cô ta giận dữ dụi điếu thuốc vào chiếc gạt tàn đặt trên cái tủ nhỏ đầu giường.</p>
<p>Cô ta nhìn tôi đăm đăm. Đôi mắt cô ta ươn ướt. Một giọt nước mắt cô ta rơi xuống má tôi, nóng hổi. Tôi nhìn thấy sự đau đớn và chua chát trong mắt cô ta.</p>
<p>- Anh xin lỗi!</p>
<p>- Anh không cần xin lỗi &#8211; Cô ta nói &#8211; Xin lỗi dễ lắm, ai cũng làm được.</p>
<p>- Vậy em muốn anh làm gì?</p>
<p>- Chả cần gì cả, vài đêm vui vẻ là được rồi.</p>
<p>Cô ta lại nói dối. Ngoài cửa sổ một buổi chiều mùa hè đang hấp hối. Tôi bỗng ước gì thời gian quay ngược lại. Tôi ước gì tôi sinh ra trên đời sớm hơn chừng chục năm. Tôi ước gì tuổi trẻ là thứ có thể đem ra đổi chác được. Tôi ước gì những buổi chiều hè không qua đi, mây đừng trắng xóa và trời thì không xanh ngắt như vậy.</p>
<p align="center">***</p>
<p>Buổi chiều hè hôm đó trời xanh ngắt.</p>
<p>Chúng tôi đứng trước một ngôi nhà hai tầng mái bằng. Chiếc xe JAVA màu đỏ to tổ chảng dựng ở hiên. Tiếng trẻ con lao xao vọng ra xen lẫn tiếng nhạc kỳ lạ.</p>
<p>- Vào mà xem, nhanh lên! &#8211; Thằng Tài Tình giục tôi rồi nhảy tót vào trong.</p>
<p>- Chờ tao với! &#8211; tôi cố chạy theo nó, ngôi nhà này xa lạ và tôi không muốn vào đó một mình.</p>
<p>Hóa ra trong nhà đầy nhóc bọn choai choai như tụi tôi, ồn ào tiếng nhạc cùng tiếng cãi chửi nhau hỗn loạn của đám trẻ. Bầu không khí nóng nực nồng nặc, đám trẻ mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Tôi chui ra khỏi đám đông chen lấn ấy để thở.</p>
<p>- Cái này là cái gì? – Tôi tóm lấy thằng Tài Tình.</p>
<p>- Trò-chơi-điện-tử, rõ chửa? &#8211; Nó nhấn mạnh từng chữ rồi nhe răng ra cười.</p>
<p>- Chơi như thế nào? – Tôi vẫn chưa hiểu.</p>
<p>- Mày trả tiền rồi tao với mày cùng chơi, biết ngay ấy mà.</p>
<p>- Trả tiền cho ai?</p>
<p>- Đưa cho chị kia kìa – Nó chỉ tay về phía cuối phòng.</p>
<p>Tôi nhìn theo phía nó chỉ, và tôi nhìn thấy cô ta ngồi ở ghế salon, vắt chéo chân hút thuốc hờ hững nhìn tôi. Cô ta mặc bộ quần áo ngủ màu tím hoa cà mỏng dính, cổ áo khoét sâu, mắt tô đậm, đôi hàng mi cong dài như diễn viên. Chiếc quạt tai voi thổi mớ tóc gợn sóng của cô ta bay lòa xòa trên khoảng bờ vai trần trắng trẻo, những ngón tay cô ta thon dài móng sơn đỏ chót. Tôi nghĩ ngay rằng cô ta có lẽ là vợ một sĩ quan ngụy quyền trong bộ phim nào đó đã từng xem ở rạp, một người đàn bà buôn bán, tư sản, đồi trụy, sa đọa và phản động, hay là cái gì đó nữa không biết, một thứ mà tôi lờ mờ biết đến qua sách vở hay phim ảnh và cả những <em>câu chuyện cảnh giác</em> phát trên đài truyền thanh tối thứ bảy. Tôi trân trối nhìn cô ta, một cảm xúc kỳ lạ lan tỏa khiến tôi run rẩy, hâm hấp sốt. Thấy tôi như vậy cô ta khẽ dướn mày hất hàm, ý hỏi tôi nhìn cái gì. Tôi không thể quên cái dướn mày ấy, toàn bộ vẻ đẹp của cô ta hiện lên trong một tích tắc. Cái lông mày cong kiêu kỳ, tất nhiên rồi. Nhưng khi nó dướn lên cũng là lúc hàng mi chớp chớp và hé lộ chút ánh sáng chiều hè ngoài hiên hắt vào phản chiếu trong đó. Chỉ một chút thôi, nhưng chút ánh sáng ấy làm cho đôi mắt cô ta có một vẻ đẹp hủy diệt nào đó, như thể đó là một bí mật cô ta vừa hé lộ cho tôi.</p>
<p>Tôi cúi mặt xuống ngượng ngịu móc ra tờ giấy bạc nhàu nát từ chiếc túi áo. Tôi cảm thấy thật xấu hổ với chiếc quần đùi và cẳng chân lộc ngộc đen bóng của mình. Tôi thấy mình thật xấu xí và trẻ con. Lần đầu tiên tôi cảm thấy căm ghét bản thân, vì mình là trẻ con. Mới chưa lâu, tôi từng nghĩ tôi muốn mãi mãi là trẻ con, được vui thú những niềm vui đơn giản. Vậy mà khi nhìn thấy cô ta, tôi bỗng thấy một điều bí mật chưa từng có: tôi sẽ trở thành một người lớn, đó là một ý nghĩa cao cả, hệ trọng, hơn cả súng cao su, bi đáo, chim chóc, quay cù này nọ.</p>
<p>- Nhanh lên, đưa tiền đê! &#8211; Thằng Tài Tình huých vào sườn tôi.</p>
<p>- Chơi một tiếng à? – Cô ta lên tiếng, nhìn tôi tò mò.</p>
<p>Tôi gật gật cái đầu, đưa tiền cho cô ta. Tôi nhìn cái bàn tay trắng trẻo thon dài của cô ta, với cái cách kẹp điếu thuốc giữa hai ngón điệu đà như một nghệ thuật ấy. Cô ta rút tờ giấy bạc khỏi tay tôi rất nhanh, rồi đếm tiền lẻ trả lại. Trong lúc đó, tôi lấy hết can đảm nhìn lên khuôn mặt cô ta. Đang đếm tiền cô ta quay sang nhìn tôi, cô ta rất gần, tôi thấy rõ đôi mắt nâu của cô ta. Cô ta hơi nhếch miệng cười, như thể cô ta biết tôi đang cảm thấy gì. Tôi cụp mắt xuống, không biết trốn vào đâu, cho đến lúc cô ta chìa mấy tờ tiền lẻ ra trước mắt tôi. Tôi ngắm bàn tay đẹp đẽ với ngón cái móng đỏ chót ấy giây lát, rồi đưa tay ra. Ngay khi đó cô ta lại rụt tay về cùng nắm tiền. Tôi hoảng hốt nhìn lên, thấy cô ta vẫn đang mỉm cười với mình.</p>
<p>- Ơ! – Tôi thốt lên.</p>
<p>- Ơ cái gì? Chơi đi, mạnh dạn lên chứ, con giai gì mà cứ e thẹn như con gái thế? – Cô ta dúi chỗ tiền lẻ vào tay tôi rồi quay về ghế salon vắt chân ngồi hút thuốc. Cô ta không để ý đến tôi nữa, ghi ghi chép chép gì đó vào cuốn sổ. Chưa có ai nói với tôi như thế, cười với tôi như thế, hiểu tôi đến thế.</p>
<p>Cô ta cầm bút theo cách khá lạ, như người ta mơn trớn một thứ vô hình hiện dần trên trang giấy. Tôi bị cô ta thôi miên, đến nỗi ngay cả cái việc hết sức bình thường là vào sổ thu chi hàng ngày của cô ta cũng khiến tôi ngưỡng mộ. Làm sao một bàn tay thon mềm mát rượi với những cái móng sơn đỏ điệu đà kia lại có thể viết được nhỉ? Thật kinh ngạc! Đã xinh đẹp lại còn có thể viết nữa ư?</p>
<p>Khi người ta mười bốn tuổi, điều gì cũng có thể gây kinh ngạc.</p>
<p>Ừ, đó cũng là một buổi chiều hè.</p>
<p align="center">***</p>
<p>Từ đó đến nay đã hai mươi năm. Như thể chừng đó thời gian đủ để tôi lờ mờ nhận ra những lý do sâu xa đã khiến tôi trở nên như ngày hôm nay, tôi chưa thể nói về nó một cách gãy gọn, vì tôi chưa đủ lý lẽ cũng như bằng chứng. Tôi đã lãng quên quá nhiều thứ, và chỉ khi tôi ở đây và ngắm cô ta, tôi mới thấy nó lờ mờ hiện lên. Như một bức tranh chắp vá, tôi tìm cách vẽ lại.</p>
<p>Dáng điệu gợi tình của cô ta vẫn thế. Vậy mà tôi thấy nó sao mà mới mẻ. Có những lúc tôi từng nghĩ tôi thuộc từng cử chỉ của cô ta, hay tự cho rằng mình bị cô ta ám ảnh tới mức bệnh hoạn. Té ra là tôi tưởng thế thôi, đến 99,99% thời gian tôi sống trên đời mà không hề vướng bận về chuyện cô ta tồn tại ra sao ở cái xó này. Mà như đã nói, tôi để cuộc sống trôi qua, quên nốt sự tồn tại của mình. Vậy thì làm sao mà tôi nhớ đến ai đó khác kia chứ?</p>
<p>Cô ta chừng như vẫn còn giận dỗi tôi. Ráng chiều sắp tắt. Tôi châm cho cô ta một điếu thuốc. Ngày xưa, cô ta châm cho tôi điếu thuốc Viên-Chăn &#8211; điếu thuốc đầu tiên trong đời tôi. Nhưng sau đó mấy năm người ta không sản xuất loại thuốc lá này nữa, vì hình như nó có tẩm thuốc phiện. Từ đó cô ta hút thuốc khác, và mười năm trước khi gặp lại, cô ta hút thuốc lá bạc hà. Từ đó đến nay cô ta vẫn hút thuốc bạc hà.</p>
<p>Mười năm tôi mới nhớ lại đôi môi thơm mùi bạc hà của cô ta. Hẳn cô ta biết điều đó khi đôi môi cô ta lướt trên môi tôi, khi đó cảm xúc trong tôi truyền dẫn sang cô ta lạ kỳ. Chính vì lẽ đó mà những kẻ yêu đương trên thế gian này vẫn hôn nhau mỗi ngày. Người ta không thể đánh lừa nụ hôn. Cái ngày mà lần đầu tôi hôn cô ta, có lẽ cô ta suýt bật khóc, có lẽ nào, cô ta nói, anh lại yêu em đến vậy.</p>
<p>Cô ta nói ôi cậu bé của em.</p>
<p>Tôi ngồi hút thuốc nhìn ra phía khung cửa sổ đã tắt hẳn ráng chiều và bóng đêm đang buông xuống. Cô ta nằm trong bóng tối, sống lại những cay đắng quãng đời một người đàn bà tai tiếng hai mươi năm qua. Bây giờ có nói năng gì cũng bằng thừa. Tôi để kệ cô ta chìm vào những ký ức u buồn. Tôi cũng đang nhớ lại những năm tháng thơ ấu, những thằng bạn nhỏ hồi đó dường như chẳng đứa nào ra hồn. Thằng Tài Tình nghiện nặng rồi chết vì ma túy. Thằng Ếch Ộp sống vất vưởng trong nghèo khó. Thằng Hùng Hai Dái đang đi cai nghiện, thằng Hải Dớ lấy một đứa con gái cùng lớp, làm công nhân quèn, nhưng thằng này còn gọi là tạm ổn.</p>
<p>Còn tôi là gì?</p>
<p>Tôi cũng vất vưởng mánh mung vài năm rồi thi thoảng hứng lên viết văn viết báo qua ngày. Cho đến một hôm,  người đàn bà này gọi điện cho tôi, vậy là tôi có mặt ở đây.</p>
<p>Tôi không muốn nhắc đến vợ tôi, vì như thế chẳng nên chút nào, trong cái hoàn cảnh này. Tôi cũng không muốn nghĩ đến nữa. Tôi tắt điện thoại di động từ sáng nay rồi.</p>
<p>Tôi cảm thấy cô ta đang chuyển động sau lưng tôi. Ngòai kia bóng đêm bao trùm chẳng còn gì cho tôi nhìn nữa. Tôi nhìn vào bóng đêm và nghĩ ngợi lan man chứ đâu có thấy gì ngoài suy nghĩ của mình. Cô ta vòng tay ôm lấy tôi, hôn vào gáy tôi. Trong bóng tối mọi thứ nhòa lẫn vào nhau. Tôi vuốt ve đôi bàn tay cô ta, hôn lên những ngón tay dài thon dài ấy như năm xưa, mơn man, như thể chưa hết ngạc nhiên về những điều giản dị như thế đã bị quên lãng quá lâu. Lẽ ra tôi phải ở bên cô ta, chờ màn đêm buông xuống mỗi ngày. Hôn lên ngón tay cô ta mỗi ngày, chăm chút nó, âu yếm nó.</p>
<p>Giờ đây đôi bàn tay ấy của cô ta không hề có chiếc nhẫn nào. Nhưng cách đây mười năm, nó khác hoàn toàn. Khi đó nó đầy kín những chiếc nhẫn vàng nạm đá quý. Khi đó tôi ngồi trong góc quán, lẫn trong bóng tối dõi mắt theo từng cử động của cô ta. Bàn tay cô ta nhúp quân bài, cách xòe quân bài. Những chiếc nhẫn lấp lánh. Trong khi đó Lý Liên Kiệt và Chung Tử Đơn đánh nhau chí chết. Đám khách chờ chuyến tàu đêm há hốc mồm xem. Những chiếc xe tải thi thoảng chạy lướt qua như một trận động đất. Cà phê dở tệ, chua loét. Cần quái gì đâu, khách tứ phương ghé qua một lần rồi thôi.</p>
<p>Có vẻ như cô ta được bạc. Cô ta hoạt bát và có lẽ ván bài còn lâu mới kết thúc. Những gã đàn ông lầm lì đốt thuốc, văng tục và càu nhàu. Tôi sẽ ngồi cả đêm ngắm cô ta. Rồi tôi sẽ lặng lẽ bỏ đi. Tôi ngắm cô ta cho thỏa những hình dung bấy lâu. Con bé phụ giúp bán cà phê chừng mười lăm tuổi hỏi tôi uống thêm gì. Tôi uống trà, cái thứ trà đặc trưng của vùng cao. Thời gian trôi qua. Cuối cùng Lý Liên Kiệt thắng Chung Tử Đơn. Một bộ phim khác tức khắc được chiếu tiếp theo. Cái gì nữa đây? Lại Lý Liên Kiệt toàn tập.</p>
<p>Ngay lúc đó đám bạc có tiếng chửi thề rất to: “Đm! Đéo chơi nữa, đen như chó!”</p>
<p>Cô ta cười khoái trá. Mấy gã còn lại lầm bầm chửi thề và một lát sau tất cả đám đó biến mất ngoài cửa. Cô ta vẫn ngồi lại bên chiếc bàn bừa bãi, đếm xấp tiền dày cộm rất nhanh, sau đó cất vào chiếc ví vung vẩy bên tay trái. Cô ta châm một điếu thuốc.</p>
<p>Rồi, thật bất ngờ, cô ta gọi tên tôi.</p>
<p>Tôi kéo ghế ngồi trước mặt cô ta, có lẽ tôi mỉm cười, sung sướng nhận ra cô ta vẫn nhớ đến mình.</p>
<p>Cô ta thả khói thuốc trước mặt tôi, mỉm cười mơ màng.</p>
<p>- Lâu quá rồi không gặp nhỉ? – Cô ta thản nhiên.</p>
<p>- Vâng… Ừ, lâu quá rồi, mấy năm rồi.</p>
<p>Tim tôi đập mạnh, dường như tôi nín thở. Cô ta có vẻ thản nhiên, tôi cố ra vẻ thản nhiên, như thể tôi chỉ tình cờ ghé ngang đây. Tôi định bịa ra một chuyện gì đó, nhưng tôi không nghĩ ra được điều gì, và cô ta lại tiếp tục.</p>
<p>- Cậu về làm gì?</p>
<p>- Về chơi thôi.</p>
<p>- Chơi thôi à? – Cô ta dướn mày, và tim tôi thổn thức.</p>
<p>- Trò chơi điện tử ấy mà – Tôi đùa.</p>
<p>- Cậu có vẻ lớn lên nhiều nhỉ, nhóc con.</p>
<p>- Thì ngần ấy năm rồi còn gì.</p>
<p>- Vợ con gì chưa?</p>
<p>- Chưa, lấy làm gì sớm thế.</p>
<p>Cô ta bật cười. Cô ta lấy bàn tay che miệng, rồi sau đó lại khúc khích cười. Tôi khẽ nhếch mép chờ cô ta dứt cơn cười. Cô ta hất hất cái cằm và dướn mày.</p>
<p>- Sao cậu ngồi theo dõi tôi thế hả?</p>
<p>- Thì biết làm gì nữa?</p>
<p>- Nếu tôi không cho mấy thằng già kia bán sới, cậu định ngồi cả đêm à?</p>
<p>- Có khi thế thật.</p>
<p>Một chuyến tàu sắp vào ga. Tiếng phát thanh viên lười nhác cất lên nhão nhoét, rè rè. Chúng tôi im lặng nhìn nhau. Tôi như sắp phát điên lên vì cô ta. Tôi định nói điều gì đó với cô ta, nhưng phát thanh viên lại cất giọng lên lần nữa. Con bé Osin chạy lại gần đổi tiền lẻ. Có vài khách lục tục đứng dậy thanh toán chuẩn bị đón tàu. Tôi tranh thủ ngắm cô ta. Tôi biết tôi cần phải nói cho cô ta biết điều mà cô ta đã biết và cả hai giả vờ như không biết. Có lẽ tôi sẽ nói lắp mất thôi. Có lẽ tôi không thể nói gì, vì cô ta biết tỏng cả rồi. Tiếng đoàn tàu vào ga chạy rầm rập. Tiếng động cơ xe Mink đồng loạt nổ máy xông ra cửa ga đón khách. Tiếng người gọi nhau hỗn loạn. Cô ta quay đi bận rộn tính tiền đám khách đang vội vã đón tàu.</p>
<p>Trong mớ âm thanh và khung cảnh nhốn nháo ấy, tôi nói như thì thầm cho chính mình nghe: “Tôi quay về đây là vì chị, vì tôi yêu chị, suốt bao nhiêu năm tôi chỉ yêu có chị thôi, tôi về để nói với chị điều đó, rồi chị sẽ cười bảo rằng tôi là đồ nhóc con, chị sẽ bảo là tôi hâm, rằng tôi chả là gì với chị cả, tôi biết mà, thế nên tôi sẽ bỏ đi khi trời sáng, nhưng tôi cần phải nói cho chị biết là trên đời này chẳng có người đàn ông nào yêu chị như tôi đã yêu chị, mãi mãi…”</p>
<p>Tôi lẩm bẩm rất nhiều, nhưng tôi chỉ nhớ có được chừng đó. Trong suốt quãng thời gian đoàn tàu vào ga tôi cứ lẩm nhẩm niệm chú, mắt không rời cô ta. Rồi khi đoàn tàu dừng lại, van xả khí nén bộ phận hãm phanh trên những toa tàu xì hơi. Khi đó tôi cũng dừng lại những lời thì thầm.</p>
<p>Cô ta quay lại chiếc bàn.</p>
<p>- Tôi về đây vì chị &#8211; Tôi nói nhanh, sợ chần chừ một chút nữa mình sẽ không thể nói ra được nữa.</p>
<p>- Tôi cũng đoán thế, nhóc ạ.</p>
<p align="center">***</p>
<p>Thật dễ dàng để bắt đầu một câu chuyện, nhưng thật khó khăn để kết thúc nó. Giống như cuộc đời vậy. Tôi bắt đầu câu chuyện khi lần đầu tiên nhìn thấy cô ta ở đó, đầy nhục dục với điếu thuốc gắn trên môi, và hai mươi năm sau tôi chưa kết thúc được câu chuyện. Thật dễ dàng để sinh ra trên đời, và phải vài chục năm sau người ta mới có thể kết thúc được nó. Ngay bây giờ, tôi không biết làm sao với cuộc đời mình, khi nó đã trôi qua những ba mươi tư năm, thử làm một phép tính quy ra tháng, ngày, giờ, phút, giây… ta sẽ thấy nó có vẻ là ít hơn ta tưởng. 34 X 12 = 408 &#8211; Bốn trăm lẻ tám tháng, ồ ít quá, mới đây thôi mình vừa ở Hà Nội, tháng trước, tiêu xài phung phí quá! 12.410 &#8211; Mười hai ngàn bốn trăm mười ngày, chỉ hơn bộ phim tài liệu cuộc nội chiến nhõn hai ngàn, kim đồng hồ vừa nhảy qua vạch 12h đêm, một ngày lại qua rồi, cứ tốc độ tiêu xài này thì mười hai ngàn chả là cái gì quá lớn. 297.840 – Hai mươi chín vạn bảy ngàn tám trăm bốn mươi giờ đồng hồ có nói lên điều gì không? 17.870.400 phút &#8211; Gần mười tám triệu phút, vô nghĩa! Thế còn 1.072.224.000 thì sao? Hơn một tỉ giây đồng hồ tồn tại trên đời nói lên điều gì nhỉ? Cứ cho là tôi thọ bảy mươi tuổi. Vậy là tôi còn hơn một tỉ giây trên đời này, nào chúng ta cùng đếm ngược, và chúng ta không thể đếm nhanh hơn một giây trôi qua, chúng ta sẽ đếm và luôn nhận ra đếm sai, quá muộn để nhận ra chúng ta đã đếm sai, một cuộc rượt đuổi vô vọng về sự tồn tại của mình. Có cái gì đó sai trong sự tồn tại này. Cái gì nào?</p>
<p>Tôi không biết. Trong khi tôi cố gắng kể lại câu chuyện đời mình, tôi đã tiêu phí đời mình. Trong khi cố gắng bằng cách lục tìm ký ức, tài sản duy nhất tôi có, thì tôi đã hủy hoại năng lượng của mình, những nơ-ron thần kinh đáng quý, tất nhiên cả sức khỏe nữa. Và trong khi tôi ở đây nhớ về cô ta của hai mươi năm trước, tôi quên mất cô ta đang tồn tại ngay đó.</p>
<p>Thật khó khăn để kết thúc một mối quan hệ. Vâng, tôi chả phải tử tế gì. Nhưng cái kiểu ngủ với nhau một đêm rồi quên chỉ có với gái điếm, mà tôi thì ngay cả gái điếm cũng chẳng dễ quên. Có tay nào đó viết về những cô điếm buồn, sao mà cái tên hay thật, nó như là thơ ấy, lột tả đúng cái cảm giác của đàn ông. Những cô điếm buồn ngây thơ, có thể nói như thế. Tôi tin là gái điếm ngây thơ, vì nếu không ngây thơ thì đã chả làm điếm. Cô gái của tôi có phải là điếm như tin đồn? Cô ta ban cho tôi cái ơn huệ được ngắm cô ta khỏa thân khi tôi mười bốn tuổi, nhưng không hề vụ lợi, cô ta ý thức rất rõ việc làm của mình, giá trị và sự ngắn ngủi của cuộc đời, cô ta làm thế chỉ như thể cho tôi được ngắm một bông hoa đẹp khi nó còn đang tươi tắn. Sau đó mười năm, cô ta cho tôi biết rằng bông hoa rất thơm. Và hai mươi năm sau tôi tự hỏi có phải nó đã kết trái thành đứa con gái tám tuổi kia không? Thực ra điều đó rất dễ kiểm tra, khi mà tôi đã ở với cô ta gần tháng trời, đắm chìm trong hoan lạc, ở khu nhà nghỉ ven Biển Hồ lãng mạn và mát mẻ. Tôi còn nhớ mùa hè năm đó, và tính thêm mười tháng sau đó, rồi kiểm tra ngày sinh của con bé, thì sự thật sẽ rõ ràng. Nếu nó là con tôi, tôi sẽ làm gì?</p>
<p>Hình như tôi không hề muốn có câu trả lời, mặc dù tôi mong muốn đó là sự thật. Một niềm tự hào vì đã gieo giống đúng mảnh đất mình mong muốn. Một nỗi buồn. Một chút lo lắng và cảm giác có lỗi. Nhưng thật ngạc nhiên là không hề lo sợ, dù rằng cô vợ trẻ còn đó, đang chờ tôi về, có vẻ chờ tôi về, với những tin nhắn. Cô ta không gọi điện. Ơn giời, nếu gọi điện, tôi sẽ không thể nói dối. Những tin nhắn không có dấu, đại thể nhớ nhung và âu yếm, dễ dàng hơn nhiều. Giọng nói là thứ mà cảm xúc thể hiện rõ nét nhất, có lẽ chỉ sau ánh mắt.</p>
<p>Nhưng tôi biết cô vợ tôi đang cảm thấy thoải mái, sau những tháng đầu chung sống. Có lẽ cô ta đang đi gặp gỡ lại bạn cũ, buôn chuyện, thậm chí gặp lại người tình cũ, giống như tôi vậy, và cố gắng hiểu chuỵên gì đang xảy ra, đã xảy ra. Tốt thôi. Cái gì phải đến, nên để nó đến, chớ trì hoãn. Tôi còn nhớ cảm giác lạ lùng khi nhìn thấy con bé mà vừa nhìn thấy nó tôi đã nghĩ nó là con mình, vì trông nó thân thuộc đến lạ. Nó chẳng hề có nét của tôi, nên sự thân thuộc kia có lẽ vì nó giống mẹ, nhưng giống ra sao thì chịu. Tôi cảm thấy như có thể có một cảm giác huyết thống, vì tôi choáng váng nhận ra khả năng nó là con tôi, nhưng trực giác thì quá mơ hồ để nhận biết. Mọi thứ đều có vẻ trùng khớp, cái vẻ đánh lạc hướng của cô ta, cái đặc quyền chế giễu khi tôi có ý nghi ngờ về cha đứa bé, và đặc quyền giận dỗi, những giọt nước mắt nữa.</p>
<p>Nếu không có với nhau một mụn con, ai lại vô lý thế?</p>
<p>Nhưng tất cả những gì có vẻ khả nghi lại càng khả nghi hơn, chỉ cần tôi cố tình làm rõ vấn đề, có thể tôi sẽ rơi vào cái bẫy của cô ta, và đời tôi sẽ bị hủy hoại vĩnh viễn, cuộc hôn nhân của tôi sẽ tan tành.</p>
<p>Phải tỉnh lại thôi!</p>
<p>Ừ thì có thể tôi sẽ bị cô ta ám ảnh mãi mãi, nhưng tôi chưa ngu đến độ sẽ vào tròng. Năm ngoái tôi mới in một truyện ngắn kể về một gã si tình, in trên một tạp chí lá cải, có thể cô ta đọc đâu đó gần đây, và bỗng dưng muốn nhảy xổ vào đời tôi lần nữa, vậy thôi. Đàn bà có một bản năng phá hoại gia đình người khác, cái đó là chân lý, đừng cãi. Bản năng hủy hoại đàn ông như bọ ngựa nữa. Bản năng bảo vệ con cái, sẵn sàng hy sinh cả tính mạng. Và tôi tin rằng cô ta là người có tất cả những thứ đó, hơn bất cứ người đàn bà nào tôi từng gặp. Cô ta quá hiểu với đàn ông mọi thứ chỉ đến sau sex, mọi thứ đều bắt đầu từ sex, mọi thứ đều vì sex, mọi thứ đều sinh ra và biến đi vì sex, chỉ vì sex mà thôi.</p>
<p>Tại sao quá ít đàn bà hiểu điều đó? Tôi bật cười nghĩ đến những cô gái từng từ chối tôi với một niềm kiêu hãnh lố bịch.</p>
<p align="center">***</p>
<p>Biển Hồ nằm cách thị xã ấy chừng hơn chục km, chiều ngang chừng vài cây số, chiều dài chừng bảy tám chục cây số. Đó là một cái hồ lớn nhất tôi từng thấy, mênh mông. Khu nhà nghỉ vốn dành cho chuyên gia Liên Xô cũ. Những căn biệt thư hai tầng nằm rải rác tuyệt đẹp. Và cô ta đã dạy tôi biết thế nào là làm tình. Thế nào là cách tận hưởng khoái lạc và chia sẻ nó với bạn tình. Cái ngày đắm đuối trong hoan lạc bên Biển Hồ, tôi vẫn còn xấu hổ. Nhưng sau đó tôi rời bỏ cô ta, trở về thành phố với một sự lì lợm và tự tin kỳ lạ, lặn ngụp trong những phiêu lưu tùy hứng, biết rằng mình là một kẻ tự do. Cô ta đã khiến tôi trở thành một người đàn ông thực sự.</p>
<p>Không một ai ngoài tôi và cô ta biết đến những ngày tháng ấy bên Biển Hồ.</p>
<p>Khi đó đã cuối Thu, dù trời nắng đẹp nhưng những cơn gió lạnh hanh hao thổi khắp mặt hồ và làn nước lạnh hơn nữa. Đâu đó bờ bên kia, xa mờ trong bầu trời mây mù và loãng, dãy núi đá im lìm tĩnh lặng.</p>
<p>Mười năm sau, tôi tỳ tay vào cửa kính khu nhà nghỉ, ngắm nhìn cũng dãy núi xa mờ đó, sau một đêm ân ái say sưa với cô ta. Nếu mười năm trước khác đi, có lẽ tôi không nhìn thấy dãy núi đó, nó hiện lên khi tôi thẫn thờ nhìn xuống mặt hồ, cái bóng của nó. Và nếu ta nhận ra nhiều điều chỉ qua cái bóng của nó, cũng không có gì lạ. Bóng thời gian, sau mười hay hai mươi năm mới hiện lên, rõ ràng hơn cả chính nó.</p>
<p align="center">***</p>
<p>- Nó tên là Dung, mang họ của em – cô ta nói – nó hơn tám tuổi rồi.</p>
<p>- Cũng trùng họ của anh nữa, đúng không? – tôi hỏi.</p>
<p>- Con chào bố đi! – cô ta không đáp lời tôi mà quay sang con bé. Nó xinh đẹp quá, con bé ấy. Nó là con ai chẳng còn quan trọng nữa rồi.</p>
<p>- Con chào… bố! – nó rụt rè chào tôi, đôi mắt mở to.</p>
<p>Tôi ôm nó vào lòng, hình như mắt cay cay. Tôi sẽ là bố nó, điều này mới là quan trọng.</p>
<p>Tôi không thể kết thúc được câu chuyện mà tôi đã bắt đầu, nó quá sức tôi. Có ba khả năng như thế này:</p>
<p><strong>1. Tôi chưa hề có vợ, đó chỉ là một nỗi sợ hãi, chỉ là một cái cớ, một kiểu tự kỷ ám thị để tôi có cớ từ chối lấy người đàn bà này. Cuối cùng thì tôi đã ở đây.</strong></p>
<p><strong>2. Tôi đã lấy chính người đàn bà này làm vợ cách đây vài tháng. Đây chỉ là một cơn hoang tưởng rằng tôi đã lấy một cô vợ trẻ nào khác, và đang ngoại tình với chính cái bóng của vợ mình.</strong></p>
<p><strong>3. Đúng là tôi đã lấy một cô vợ trẻ cách đây vài tháng, và câu chuyện đúng như tôi đã kể. Nhưng cuối cùng rồi tôi cũng vẫn ở đây.</strong></p>
<p>Tôi để các độc giả tự chọn lấy một khả năng và tự tìm lấy lời kết cho câu chuyện này./.</p>
<p><em>Hết.</em></p>
<p>Văn nghệ  Quân đội &#8211; T9/2009</p>
<p>http://vannghequandoi.com.vn/-vn-xuoi/4801-bong-giai-nhan.html</p>
<p><em><br />
</em></p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-08/ve-bong-giai-nhan/" rel="bookmark">Về &#8220;Bóng giai nhân&#8221;&#8230;</a><!-- (21.5026)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2008-03/bong-giai-nhan-23/" rel="bookmark">Bóng giai nhân 23</a><!-- (19.5026)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2008-01/bong-giai-nhan-20/" rel="bookmark">Bóng giai nhân 20</a><!-- (19.5026)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-11/bong-giai-nhan-32/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>6</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chờ tuyết rơi</title>
		<link>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-11/cho-tuyet-roi/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-11/cho-tuyet-roi/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 09 Nov 2009 16:26:02 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Đặng Thiều Quang</dc:creator>
				<category><![CDATA[Featured]]></category>
		<category><![CDATA[Headline]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[Tác giả]]></category>
		<category><![CDATA[Đặng Thiều Quang]]></category>
		<category><![CDATA[Chờ Tuyết Rơi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=2411</guid>
		<description><![CDATA[

Truyện ngắn của Đặng Thiều Quang 
Đó là một mùa đông khắc nghiệt nhất trong lịch sử, trong suốt nhiều năm trở về trước, cho đến tận sau này, bây giờ, khi cô đã trở thành một bà già ốm yếu, đó vẫn là một mùa đông lạnh giá nhất mà cô từng trải qua. Cô nhớ lại khi đó, nhiệt độ xuống đến không độ, máu đông lại trong huyết quản, đôi chân nặng như chì, còn những đầu ngón tay cô như thể đang bị hàng ngàn mũi ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2007-01/cho-tuyet-roi-3/" rel="bookmark">Chờ Tuyết Rơi 3</a><!-- (9.64815)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2007-01/cho-tuyet-roi-6/" rel="bookmark">Chờ Tuyết Rơi 6</a><!-- (9.64815)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2007-01/cho-tuyet-roi-7/" rel="bookmark">Chờ Tuyết Rơi 7</a><!-- (9.64815)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong><br />
</strong></p>
<p><strong><em>Truyện ngắn của Đặng Thiều Quang </em></strong></p>
<p>Đó là một mùa đông khắc nghiệt nhất trong lịch sử, trong suốt nhiều năm trở về trước, cho đến tận sau này, bây giờ, khi cô đã trở thành một bà già ốm yếu, đó vẫn là một mùa đông lạnh giá nhất mà cô từng trải qua. Cô nhớ lại khi đó, nhiệt độ xuống đến không độ, máu đông lại trong huyết quản, đôi chân nặng như chì, còn những đầu ngón tay cô như thể đang bị hàng ngàn mũi kim đâm vào, xuyên qua đôi găng tay len, buốt giá.</p>
<p>Giờ đây, sau bao nhiêu năm trôi qua, khi rất nhiều người thân quen hay xa lạ đã chết đi, rơi vào quên lãng, như những tấm ảnh ố vàng trong khung kính phủ bụi, thì giờ đây cô bỗng dưng nhớ lại tất cả những chuyện đó. Cô nhớ đến anh. Có lẽ anh đã chết, đâu đó trong thế giới mịt mùng này, chuỗi thời gian mịt mùng này, như tất cả những người thân quen và xa lạ của cô, tất cả bọn họ đã chết, đã bỏ đi trước cô, ngay cả những đứa con cô, thậm chí cả những đứa con của chúng, những đứa cháu gọi cô bằng bà, đôi khi chúng cũng ra đi một cách kỳ lạ, bỏ lại bà, nghĩa là bỏ rơi cô. Bây giờ tất cả những kẻ xa lạ gọi cô là bà, hoặc thường hơn họ gọi là bà cụ, bởi vì bà cụ già lắm rồi, họ nói.</p>
<p>Chỉ có một người không phải nhìn thấy sự già nua của cô, chứng kiến cái chết đến chậm rãi và mòn mỏi của cô. Người đàn ông ấy, có lẽ đã chết từ lâu, hẳn là khi sắp lìa trần anh đã nhớ đến cô, đã mang theo hình ảnh của cô trong đáy mắt, khi cô mới đôi mươi, xinh đẹp, tươi tắn và tràn đầy sức sống, với đôi gò má ửng đỏ vì cái lạnh, như những tấm ảnh mà anh chụp cô. Những tấm ảnh đang nằm trong khung kính kia, suốt bao năm bị lãng quên, bợt màu thời gian, hoen ố.</p>
<p>Cho đến hôm nay, cũng một ngày mùa đông lạnh giá cuối năm, trong căn nhà hoang lạnh, trong cô độc và khép kín, khép kín hoàn toàn, khép kín ngay cả với những nữ hộ lý tận tâm vẫn đến chăm sóc bà hàng ngày. Cho đến tận hôm nay, khi ti vi thông báo một bản tin thời tiết đặc biệt, rằng ở Sapa những bông tuyết đầu tiên đã bắt đầu rơi, trong sự chào đón vui mừng của những du khách đã đến chờ đợi ở đó suốt cả tháng nay. Ban đầu, những lời nói của phát thanh viên, những âm sắc vui vẻ ấy, chúng như đến từ một thế giới khác, xa lạ, chúng không thể lọt vào tai một bà cụ già, một bà cụ già đã từ lâu không còn nghe thấy bất cứ gì nữa, không muốn nghe, vô tri, hoàn toàn. Nhưng bởi vì đây là một bản tin thời tiết đặc biệt, cô hộ lý đang bón cháo liền dừng tay, cô ta chỉnh tiếng ti vi to lên, và thế là cái giọng vui vẻ của nữ phát thanh viên bỗng như một đàn ong bay ra xoắn xuýt tìm cách chui vào đôi tai già nua kia, tìm cách lọt vào sâu hơn nữa, đâu đó trong những ngóc ngách chìm khuất trong bán cầu não, những mảnh rời rạc xa xưa, những nếp nhăn mờ nhạt trong bộ óc sắp đông đặc kia, những ký ức rơi rụng, để chúng thoáng hiện lên một lần cuối cùng, trước khi tắt hẳn, biến mất hoàn toàn. Mãi mãi.</p>
<p>Lần đầu tiên sau một thời gian dài, ký ức được lôi ra, rũ bụi, được phơi dưới một thứ ánh sáng nhợt nhạt. Nặng nhọc như một cơn hôn mê sâu. Như một bức tranh phục chế với những gì còn sót lại chỉ là một tấm toan trắng, không hình thù, tất cả đều trắng, không dấu vết, giống như bầu trời trắng, băng giá, cây cối và nhà cửa, đất đai, tất cả bỗng dưng trắng xóa, sau một đêm thức dậy.</p>
<p>Và rồi bỗng dưng dáng hình một khuôn mặt dần dần hiện ra, khuôn mặt chàng trai ấy, trong màn sương mờ ảo của Sapa. Anh hiện ra bất ngờ,  nhìn cô chăm chú, trên môi thoáng một nụ cười.</p>
<p>Giống như một bộ phim được chiếu lại, khiến cho khoảng cách về không gian và thời gian biến mất. Trong chốc lát bà già nhăn nheo ốm yếu trở thành một cô gái trẻ trung xinh đẹp, với sức sống căng tràn, và một trái tim đang sẵn sàng để yêu đương.</p>
<p align="center">***</p>
<p>Cô thấy mình đang ở Sapa, một thị trấn nhỏ vốn vắng vẻ suốt cả mùa đông, nhưng giờ đây nó đông nghẹt du khách. Tất cả bọn họ, cũng như cô, đang chờ tuyết rơi, kể từ khi bắt đầu đợt lạnh kéo dài cả tháng nay.</p>
<p>Khi đó cô đang ngồi trong một tiệm cà phê ấm cúng và đông đúc, đó là quán Gecko, với cái biểu tượng hình con tắc kè khắp mọi nơi. Tất cả những tay săn ảnh có máu mặt đều tập trung hết về đây, một số kẻ thậm chí bay từ Sài Gòn ra, những tay chơi amateur thừa thời gian và tiền bạc. Bọn họ ngồi ở quầy bar, uống rượu mạnh, nói những câu chuyện tục tĩu, thi nhau hướng ống kính về phía cô và chụp liên tiếp. Cô ngồi ở chiếc bàn kê sát cửa sổ kính, vị trí đẹp nhất quán, nơi có thể nhìn ra vườn hoa trước cửa ngôi nhà thờ đá, cô uống chocolate nóng, dùng cái cốc nóng ấy để sưởi ấm đôi bàn tay lạnh cóng của mình. Quán cà phê đông nghịt khách, đủ các loại người, chủ yếu là du khách châu Âu.</p>
<p>Cô lấy ra trong ba lô cuốn <em>Chờ tuyết rơi</em> để đọc lại, đó là cuốn tiểu thuyết được ưa thích lúc bấy giờ. Chính nó đã khiến cô đến đây, để tìm cái quán Gecko này, ngồi vào cái bàn này, nơi anh chàng nhà văn trẻ đã ngồi và viết những trang sách kỳ dị nọ:</p>
<p><em>Tôi ngồi trong một quán bar ngay trung tâm thị trấn, hình như có tên là Gecko Tắc Kè gì đó. Cái quán này nhìn ra cái vườn hoa trước cửa nhà thờ đá, tôi uống một ly cognac cùng điếu Camel, tôi nhớ đến khuôn mặt cô ấy. Họ chào tôi, du khách, cả thị trấn này đều đã biết tôi, nhà văn, họa sỹ điên, họ nói vậy. Vâng tôi điên, không sao cả, nhưng hãy để tôi nhớ đến cô ấy, nhớ đến bạn bè tôi. Tôi lấy giấy bút ra viết. Họ lại chào tôi.</em></p>
<p><em>Họ cười và bỏ đi. Họ làm sao có thể tưởng tượng ra được một trang viết có thể là tuyết rơi trong đêm. Trí tưởng tượng của họ, cùng lắm chỉ là muối, rõ ràng, bán 20 USD.</em></p>
<p><em> </em></p>
<p><em>Tôi gọi thêm một ly nữa. Rồi ly nữa. Tôi viết, tôi nhớ lại những điều vặt vãnh.</em></p>
<p>Cô nhìn ra phía quảng trường rộng trước nhà thờ, từng đám du khách co ro đi trong sương giá, xa xa ngọn những cây thông đâm thủng màn sương trắng loãng. Hầu như chẳng còn nhìn thấy gì ngoài sương mù, khắp nơi.</p>
<p>Đám săn ảnh ngồi ở quầy bar vẫn tiếp tục thi nhau chụp ảnh cô và tán láo. Dù khoảng cách khá xa, nhưng với những ống kính to và dài thế kia, hẳn là bọn họ có thể chụp rõ từng sợi lông tơ trên khuôn mặt cô, rồi sau đó tha hồ khoe với nhau và bình phẩm.</p>
<p>Cô quay lại trang sách và đọc tiếp:</p>
<p><em>Họ mở nhạc Jazz, bản “ Smoke gets in your eyes ”.</em></p>
<p><em>Và rồi: “You make me feel like a natural woman”.</em></p>
<p><em>Nữ ca sĩ da đen nào đó hát. Trông cô ta như thế nào nhỉ? Ngoài đời ấy. Tôi hình dung cô ta, đen nhánh, khoả thân giữa quảng trường tuyết trắng kia, hát say mê.</em></p>
<p><em>Không khí quá dễ chịu. Cognac Pháp. Camel. Nhạc Jazz. Những khách ngoại quốc xa lạ. Ngoài kia là tuyết trắng.</em></p>
<p>Nhưng ngay khi đó, cô bị làm phiền, và không thể tiếp tục đọc sách được nữa.</p>
<p>Anh ngồi xuống chiếc ghế, đối diện với cô, không một lời xin phép hay chào hỏi gì, chỉ mỉm cười và nhìn cô. Chính vì cái kiểu cười ấy mà cô không thể phản đối anh, đôi mắt ấy, cái cách anh nhìn. Cô không thể không mỉm cười đáp lại. Và rồi cô chợt hối tiếc, bởi vì cô nhận ra anh chính là một trong số những kẻ nãy giờ vẫn chụp ảnh cô, bình phẩm về nhan sắc và thân hình cô. Nhưng đã quá muộn rồi, quá muộn để lấy lại nụ cười mà cô đã ban tặng. Giống như đã quá muộn để thay đổi việc anh đã đến đây, bước vào cuộc đời cô, kể từ giây phút ấy. Đôi mắt anh màu nâu, đến bây giờ cô vẫn còn nhớ, nó ánh lên những tia sáng kỳ lạ, thu hút cô, khiến tim cô như ngừng đập vì một cảm xúc khó tả. Đôi mắt anh nhìn thẳng vào mắt cô, nhìn sâu hơn nữa, ngưỡng mộ, thích thú, đam mê và say đắm, như hương vị ly cognac mà anh cầm trên tay.</p>
<p>Anh đặt chiếc máy ảnh kềnh càng lên bàn, chìa tay mời cô xem những tấm ảnh, với nụ cười thường trực trên môi. Cô không thể cưỡng lại sự tò mò, ngay lập tức bị thu hút bởi những tấm ảnh rất đẹp, rõ ràng nó đã được chụp bởi một tay chuyên nghiệp. Trong cái thứ ánh sáng nhợt nhạt sương mù tràn qua cửa sổ, tương phản sáng tối, màu phớt hồng trên gò má cô, những hạt sương vương trên tóc, làn da, bờ môi, đôi mắt loang loáng… Dường như vẻ đẹp tuổi thanh xuân của cô đã được nắm bắt trong một tích tắc đó, chính xác, đem theo cả làn sinh khí vào trong đó, khiến bức ảnh trở nên tươi tắn rạng rỡ lạ thường.</p>
<p>“Em cũng đọc cuốn này sao?” – Anh cầm cuốn sách của cô lên, lật lật vài trang – “Lại thêm một kẻ nữa đến đây để đọc <em>Chờ tuyết rơi</em>, chắc cũng để xem cảnh tuyết rơi nữa?”</p>
<p>“Còn anh thì sao?” – Cô hỏi.</p>
<p>“Đây, tuyết đây!” – Anh lôi từ túi sau quần bò ra một cuốn <em>Chờ tuyết rơi</em> gập đôi, nhàu nát – “Tôi cũng bị mắc lừa cuốn sách này, ha ha, mắc lừa tay nhà văn ấy, hắn đã lừa chúng ta đến đây, như những kẻ ngốc ngếch”</p>
<p>“Cũng không hẳn” – Cô nói – “Xưa nay em vẫn thích được bỏ đi đâu đó một mình”</p>
<p>“Để tôi nói em nghe!” – Anh chồm người về phía trước, tỳ hai cùi chỏ lên bàn, một tay lắc lư ly rượu, và nói – “Để tôi nói em nghe, những kẻ đọc cuốn sách này, tất cả đều là những kẻ điên, thật đấy, trong cái thời tiết chết toi này, trong cái trò rồ dại này. Bọn tôi sắp phát điên lên rồi đấy, gần một tháng nay rồi còn gì, không thể đi đâu khỏi cái quán này. Em hãy nhìn cái đám rồ đang ngồi ở bar kìa, mấy thằng bạn tôi ấy, sắp vào nhà thương điên hết cả rồi. Thế nên tôi nghĩ em cũng điên, thật đấy, tôi thích những người điên. Tôi thích. Tôi rất thích.”</p>
<p>“Anh say rồi”</p>
<p>“Không say, chỉ điên thôi” – Anh nói và trút cognac vào ly chocolate của cô – “Cái này sẽ làm em ấm lên rất nhanh, tôi vốn là bartender đấy”</p>
<p>Cô bật cười, cô thấy anh thật hấp dẫn, dáng vẻ bụi bặm đàng điếm của anh, khuôn mặt xương xương, đôi mắt đam mê và đa tình, chiếc khăn len quấn cẩu thả trước ngực, chiếc áo da vừa vặn, và râu ria có lẽ nhiều ngày nay không cạo. Anh không cho cô một cơ hội phản đối những gì anh nói và anh làm, anh chiếm lĩnh cô, chiếm lĩnh tâm trí cô, bằng cách nói về sự điên rồ. Dĩ nhiên, một cô gái trẻ xin nghỉ hết số ngày phép ít ỏi của cả năm làm việc để lang thang một mình nơi xó xỉnh này, hẳn là phải có vấn đề. Vấn đề của cô là gì? Cô không biết. Đó là một câu hỏi quá sức của cô.</p>
<p>“Uống đi em! Thuốc độc, bùa yêu của tôi đấy!” – Anh đưa cho cô ly chocolate, sau khi đã khuấy đều nó. Cô đón lấy ly nước. Trong chốc lát tay họ chạm vào nhau. Những ngón tay anh nóng ấm, mềm mại.</p>
<p>“Tay em đẹp quá!” – Anh thốt lên.</p>
<p>“Cám ơn anh!”</p>
<p>“Cám ơn cái gì chứ?”</p>
<p>“Về bùa yêu, thuốc độc, những lời khen hào phóng”</p>
<p>Cô định nói thêm gì đó. Nhưng cô không biết nói gì nữa, trong mắt anh có những tia sáng kỳ lạ thiêu đốt cô, sự ham muốn trong đôi mắt anh, không giấu diếm, nó giống như ly cocktail lạ lùng pha trộn giữa chocolate nóng và rượu cognac, ngây ngất, cô cảm nhận rõ cơ thể đang nóng rực lên, từ bên trong, từ đôi mắt, từ đôi tay, hơi ấm từ bàn tay anh, từ cơ thể anh sau chiếc áo da kia. Cô đã thuộc về anh ngay từ khi anh ngồi xuống chiếc ghế đó, cô biết, và anh cũng biết. Anh biết cô ngồi đó chờ anh đến, hoặc chờ một ai đó sẽ đến và chiếm hữu cô, vấn đề là ai mà biết được. Vấn đề là thời gian. Nhưng họ có đủ thời gian cho chuyện đó. Họ còn trẻ. Họ sẽ còn ở đây chờ tuyết rơi, và sau đó sẽ sống cả quãng đời còn lại, những tháng năm dài, sẽ mòn mỏi trong những ngày buồn tẻ, trong công việc và lo toan đời thường.</p>
<p>Nhưng lúc đó họ không biết tất cả những điều ấy. Anh ngắm đôi môi cô, ánh mắt cô, ngắm những đường nét tuyệt đẹp và thanh tú trên khuôn mặt cô, anh thầm hình dung và đánh giá thân hình cô, sau lớp áo khoác dày kia. Trong khi đó anh vẫn nói, một cách diễn đạt lộn xộn nhưng quyến rũ, về nhiếp ảnh và những gì đó mà anh không nhớ nữa, cả cô cũng không nhớ nốt, cô chỉ thấy anh nói rất hay, đôi môi ướt của anh rất gợi tình, chiếc mũi cao, sống mũi thẳng và đôi mắt nhỏ.</p>
<p>Cô không nhớ anh đã nói những gì, nhưng cô còn nhớ khi đó anh bỗng dưng cầm tay cô, đúng hơn là bàn tay cô trên mặt bàn, và bỗng dưng anh đặt tay anh lên đó, khẽ vuốt ve nó. Cô cụp mắt xuống bối rối, để mặc anh mơn trớn bàn tay mình. Anh lật bàn tay cô lên, dùng ngón trỏ viết vào đó một chữ gì đó, cô đoán lờ mờ ý nghĩa của nó, không chắc lắm, nhưng dù sao cô cũng viết vào lòng bàn tay anh chữ “me too” – “em cũng vậy”.</p>
<p>Sau đó mọi chuyện diễn ra sao đó, họ cùng ăn tối ở một quán ăn khác, hình như đó là quán Bamboo, cùng đám bạn bè của anh, những phóng viên ảnh tự do, hầu hết trong số họ đều lập dị và láu lỉnh. Họ uống vang đỏ. Họ đùa giỡn nhau một cách suồng sã và dâm đãng, không dấu vẻ ghen tị với anh. Tuy nhiên cô không mấy để ý đến tất cả những chuyện đó nữa, rượu vang ngon tuyệt, cô thấy bọn họ đều dễ thương, nhất là anh. Cô hầu như chỉ còn nghĩ đến chuyện đó, chuyện lát nữa, mà cô biết nó sẽ đến, sau khi họ ăn tối xong.</p>
<p>Dường như anh cũng nghĩ đến điều đó giống cô vậy, anh dường như khác hẳn bọn họ, anh nhìn cô dịu dàng và say đắm. Anh vẫn nói, thậm chí nói nhiều hơn tất cả bọn họ, nhưng dường như tất cả những gì anh nói đều để dành cho cô, anh đọc những đoạn anh thích nhất trong <em>Chờ tuyết rơi</em>, chính xác một cách kỳ lạ, như thể chính anh đã viết ra cuốn sách đó, đầy cuồng nhiệt và đam mê, mù quáng, như tuổi trẻ, như kẻ điên.</p>
<p align="center">***</p>
<p>Anh chiếm lĩnh cô, hoàn toàn. Anh khiến cô run lên, run rẩy như những ngọn lửa trong lò sưởi, trong mắt anh. Anh khiến cô hết cười rồi khóc. Anh nói rằng cô thật đẹp, quá đẹp. Anh nói rằng anh sẽ hôn cô không biết chán, khắp thân thể cô, từng xăng ti mét. Cô nói rằng anh khiến cô phát điên. Mà có lẽ cô đã điên thật. Cô chưa từng khoái cảm đến thế, cơn cực khoái, như thể hóa điên, cơ thể cô hoàn toàn mất kiểm soát, từng đợt sóng lan tỏa từ nơi đó, như một cơn địa chấn, cuốn cô đi, tan vào đó, hết lần này đến lần khác, mãi mãi, suốt cuộc đời, đến tận kiếp sau, muôn kiếp sau.</p>
<p>Cô không còn nhớ đêm ấy đã trôi qua bao lâu, dường như vô tận, cho đến khi ánh sáng tràn vào ô cửa sổ, cô tỉnh giấc thấy anh đang ngắm cô, anh đang chụp cô, dưới thứ ánh sáng màu trắng đó, khỏa thân, giữa đống chăn đệm nhàu nát sáng tối. Cơ thể anh cũng trần trụi, tuyệt đẹp, hằn lên những đường gân mờ mờ. Cô mỉm cười ngắm anh loay hoay với đống lỉnh kỉnh máy móc và giá đỡ ấy, anh nói, anh lại nói huyên thuyên gì đó, anh nói như sắp khóc, đầy cảm động, và anh lại khiến cô khóc lần nữa, cô khóc nữa, khóc mãi, suốt cuộc đời còn lại.</p>
<p>Sau đó mọi chuyện diễn ra như thế nào đó, không rõ nữa, ký ức là một thứ đỏng đảnh, mong manh, chập chờn và bất ổn. Quá lâu rồi, như bộ phim bị hỏng, mốc meo, đôi chỗ chỉ còn là màu trắng và những vết xước kỳ quái, ngẫu nhiên. Hoặc trí nhớ con người, nó chỉ muốn nhớ những gì cần nhớ, và nó xóa đi những gì không đáng nhớ. Cô nhớ khi họ kéo nhau bước vào quán, ồn ào như một cơn lốc nhỏ, họ không nhìn thấy cô ngồi khuất sau cây thông noel trang trí rườm rà. Cô đang đọc lại <em>Chờ tuyết rơi</em>. Anh cũng không nhìn thấy cô. Họ nói cười và văng tục, họ nói đến những chuyện dâm đãng bậy bạ, họ nói về cô, và họ cứa vào tim cô. Họ nói đêm nay sẽ đến lượt ai, sau anh thì sẽ đến lượt ai, hay là tất cả bọn họ, cùng lúc,  như thể cô là một con điếm vậy. Anh đưa cho bọn họ xem những tấm ảnh trong máy, có lẽ là ảnh cô, khỏa thân. Bọn họ lần lượt đưa tiền cho anh, đó là một vụ cá độ, hẳn rồi.</p>
<p>Cô cay đắng đến nỗi không thể khóc nổi. Cô lật tìm một đoạn tương tự trong <em>Chờ tuyết rơi</em>, đó là trang số một trăm chín tám:</p>
<p><em>“ Anh đừng nói nữa !” – cô ấy gào lên – “anh ác lắm, tại sao anh lại chọn em, không phải là Thơ.”</em></p>
<p><em> “ Ngẫu nhiên thôi ” – tôi nói, tôi còn nhớ tôi đã nói như thế, và đó cũng là sự thật. Cô ấy tát tôi, cấu xé tôi, cô ấy thực sự phát điên…</em></p>
<p><em> </em></p>
<p>Cô cố gắng lấy chút sức lực cuối cùng còn sót lại, thu dọn đồ đạc và đứng lên. Cô vứt tiền lên mặt bàn, rồi tiến về phía anh, trong sự sững sờ của anh và của đám bạn anh. Cô tát anh, bằng tất cả tình yêu và căm thù, bằng cả cuộc đời buồn tẻ còn lại của mình. Cô bỏ đi. Ngoài trời lạnh căm căm và nhòe nhoẹt, cô bỏ đi, mặc cho anh chạy theo giải thích rằng anh chỉ khoe những tấm ảnh phong cảnh, rằng hình ảnh của cô anh cất giấu cho riêng mình, trong tim, trong đáy mắt anh, trước khi chết. Cô vùng vằng hất tay anh ra, không nói một lời.</p>
<p>Anh tiếp tục nói, rằng sau những gì trải qua, lẽ nào cô không tin anh, rằng đàn ông là một bầy đàn xấu xa, luôn cư xử như vậy sau lưng phụ nữ, nhưng anh không như vậy, và cô cần biết vậy, rằng anh sẽ chết nếu cô bỏ đi, anh đã chết ngay khi nhìn thấy cô ngồi đó, chiếm hữu góc đẹp nhất cái quán, mình cô chiếm những bốn chỗ ngồi liền, một sự hoang phí kinh khủng, khi mà quán thì đông đúc như thế, nhưng hoàn toàn xứng đáng, vì cô thật đẹp, quá đẹp, và bọn anh đã phải bốc thăm xem ai sẽ giành quyền đến ngồi đó, anh nói, em có hiểu không, ngẫu nhiên thôi, nếu những thằng bạn anh bốc thăm trúng mà không phải là anh, ai mà biết được chuyện gì sẽ xảy ra, nếu vậy thì anh sẽ chết vì đau đớn và ghen tuông, chết, em hiểu không, chết ấy, chắc em không hiểu, mà em cũng không cần hiểu, bởi vì anh cảm thấy anh quá may mắn khi trúng thăm, nếu không thì anh đã chết ngay lúc đó…</p>
<p>Cô bịt tai lại, cô khóc thét lên, cô không còn tin vào lời nào của anh nữa.</p>
<p>Thôi được, anh nói, cho dù em không tin tôi, anh khóc, cho dù em không tin tôi, nhưng suốt quãng đời còn lại em sẽ nhớ tôi, cũng như tôi, trước khi chết tôi sẽ nhớ đến em, tôi sẽ mỉm cười, và tôi sẽ trút hơi thở cuối cùng, tôi sẽ không nhắm mắt đâu, tôi sẽ mỉm cười và mở to mắt nhìn lên trời, bầu trời hôm nay, hình ảnh của em, đôi mắt em, những giọt nước mắt của em…</p>
<p>Cô đóng sầm cánh cửa trước mặt anh, cô nhanh chóng thu xếp đồ đạc, trả phòng, rời thị trấn ấy. Hai hôm sau, ở Hà Nội, cô nghe tin trên ti vi, họ thông báo rằng những bông tuyết đầu tiên đã rơi, ở nơi đó.</p>
<p>Cô lấy chồng, sinh con, những đứa con cô lớn lên, chúng cũng đến lúc lập gia đình và sinh ra những đứa cháu, chúng gọi cô là bà nội bà ngoại. Cô trở thành một bà già, một bà cụ già.</p>
<p>Hôm nay, bà cụ ấy đang ngồi trên xe lăn, xem cảnh tuyết rơi trên ti vi, điều mà bà đã bỏ lỡ bao nhiêu năm về trước. Từ hai hố mắt sâu trũng, từ đó chảy ra đôi dòng lệ hiếm hoi. Bà bỗng thấy mình là một cô gái đôi mươi, đẹp tuyệt trần trong mắt người tình, đẹp hơn bao giờ hết. Bà mỉm cười, một nụ cười mà không một ai nhận ra.</p>
<p>Sự sống, giống như một ngôi sao trên bầu trời lóe sáng lên lần cuối cùng, tuyệt đẹp, trước khi tàn lụi./.</p>
<p><em>Hết.</em></p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2007-01/cho-tuyet-roi-3/" rel="bookmark">Chờ Tuyết Rơi 3</a><!-- (9.64815)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2007-01/cho-tuyet-roi-6/" rel="bookmark">Chờ Tuyết Rơi 6</a><!-- (9.64815)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2007-01/cho-tuyet-roi-7/" rel="bookmark">Chờ Tuyết Rơi 7</a><!-- (9.64815)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-11/cho-tuyet-roi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Đảo Cát Trắng</title>
		<link>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/dao-cat-trang-30/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/dao-cat-trang-30/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 20 Oct 2009 16:15:31 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Đặng Thiều Quang</dc:creator>
				<category><![CDATA[Featured]]></category>
		<category><![CDATA[Headline]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[Tác giả]]></category>
		<category><![CDATA[Đặng Thiều Quang]]></category>
		<category><![CDATA[Đảo Cát Trắng]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=2393</guid>
		<description><![CDATA[

Truyện ngắn của Đặng Thiều Quang
 
Ngay lần đầu nhìn thấy anh ngồi đó, cô đã thấy bóng dáng cái chết của anh, đẹp đẽ, bên hiên quán ăn, với đôi mắt hoang vắng lạnh lẽo. Cái nhìn vô định về phía biển, những cánh chim lấp loáng, trong nắng mới cuối tháng tư. Bầu trời thì màu xám, mờ mờ lạ lùng. Hình như cơn mưa hôm qua vẫn còn đọng lại cùng chút hơi lạnh vương vất.
Anh quay lại nhìn cô, như thể anh đã chờ cô từ ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2007-07/dao-cat-trang-4/" rel="bookmark">Đảo Cát Trắng 4</a><!-- (12.0842)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2007-07/dao-cat-trang-9/" rel="bookmark">Đảo Cát Trắng 9</a><!-- (12.0842)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2007-07/dao-cat-trang-13/" rel="bookmark">Đảo Cát Trắng 13</a><!-- (12.0842)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong><br />
</strong></p>
<p><em>Truyện ngắn của Đặng Thiều Quang</em></p>
<p><em> </em></p>
<p>Ngay lần đầu nhìn thấy anh ngồi đó, cô đã thấy bóng dáng cái chết của anh, đẹp đẽ, bên hiên quán ăn, với đôi mắt hoang vắng lạnh lẽo. Cái nhìn vô định về phía biển, những cánh chim lấp loáng, trong nắng mới cuối tháng tư. Bầu trời thì màu xám, mờ mờ lạ lùng. Hình như cơn mưa hôm qua vẫn còn đọng lại cùng chút hơi lạnh vương vất.</p>
<p>Anh quay lại nhìn cô, như thể anh đã chờ cô từ rất lâu và biết rõ cô đã ở đó từ rất lâu để chờ anh ngoái lại nhìn. Tất cả bọn họ đều chờ anh ngoái lại nhìn, đám người còn lại trong quán ăn. Bởi vì anh không hề nhìn bọn họ lần nào, kể từ khi đến đây. Anh cô độc và kiêu hãnh, giống như cô vậy.</p>
<p>“Tôi đến đây để chết” – Anh nói với cô như thế. Ngay khi đó cô biết là cô sẽ thuộc về anh. Không, cô biết điều đó ngay khi nhìn thấy anh ngồi đó, với cuốn <em>Đảo Cát Trắng</em> trên tay, bởi vì cô cũng vậy, họ cùng đọc một cuốn sách.</p>
<p>“Tôi không muốn biết gì về em” – Anh nói với cô như thế, ngay khi cô định nói gì đó. Anh đặt tay lên môi cô, ngăn những lời nói của cô. Vậy là cô không bao giờ nhớ mình đã định nói gì nữa. Cô muốn nói hình như cô biết anh, từ lâu rồi, cô chờ anh từ lâu rồi, không phải theo cái cách như thế này chứ. Cô muốn nói thế. Nhưng đó cũng không phải những lời cô định nói.</p>
<p>“Đừng yêu tôi!” – Anh nói với cô như thế, ngay sau khi hôn cô. Đôi mắt anh nhìn cô tuyệt vọng, đầy nước, nhưng vẫn hoang vắng.</p>
<p>“Nhưng hãy trao cho tôi thân xác em!” – Anh lại nói, như <em>Lời đề nghị khiếm nhã</em>.</p>
<p>Nắng khiến bãi cát trắng lấp lóa. Anh bắt đầu đọc một đoạn trong <em>Đảo Cát Trắng</em> cho cô nghe, giống như là tiếng nấc nghẹn ngào mãi không thôi. Những đám mây màu xám trên đầu đang tan ra. Thật kỳ lạ, cô nói, em cũng thích tác giả này. Anh nói rằng vì thế anh đến Đảo Cát Trắng vào dịp này, cuối tháng tư, ngày lễ. Một dịp tốt để đọc lại cuốn sách và tìm kiếm những nguyên mẫu. Anh đã không tìm thấy quán <em>Cối Xay Gió</em> và ngọn hải đăng, tất nhiên. Nhưng cũng là một dịp tốt để chết đúng không nào? Em không biết, cô nói, em đến đây để yêu. Em đang chờ đám bạn sẽ đến đây trong hai ngày tới, trong đấy có cả bạn trai em. Cô nói mãi, còn anh dường như không thèm nghe. Cô nói cô không thấy có lý do gì để chết. Anh nói chẳng thấy có lý do gì để sống. Họ nói.</p>
<p align="center">***</p>
<p>Lúc đó nhiều người bắt đầu đi ra biển, mặc đồ tắm, thân thể họ tuyệt đẹp trong ánh nắng mới. Cô bỗng ham muốn anh đến điên rồ, bởi lẽ cô sẽ không gặp lại anh nữa, nhanh thôi, ngay cả khi anh không đến đây để yêu. Mùi nước hoa của anh khiến cô ham muốn, bàn tay xanh xao của anh lật từng trang sách, tuyệt đẹp. Vẻ xa cách của anh, những bí mật nào đó mà cô không bao giờ biết được. Họ đến đây cùng với cuốn Đảo Cát Trắng trên tay, cuốn sách họ yêu thích, chỉ thế thôi. Cô đến đảo trước đám bạn hai ngày. Có lẽ cô biết anh đợi cô ở đây. Khuôn mặt anh cũng xanh xao, trầm uất. Có lẽ anh là người điên mà cô tìm kiếm. Nhưng cô không thể nói với anh điều đó. Anh không thèm nghe cô nói gì. Anh chỉ cần cô ngủ với anh, thế thôi.</p>
<p>Nhưng anh vẫn đọc, với cái giọng đều đều:</p>
<p><em>Người yêu tôi gót chân hồng bước trên cỏ xanh, băng qua những chân trời và những đám mây trắng, giọng nàng như gió thoảng, sẽ ru tôi qua cơn miên dại, sẽ đưa tôi trở lại chốn xa xưa, thuở ấu thơ, hay đưa tôi về với những mơ ước chưa bao giờ tàn lụi. Bàn tay nàng dịu mát giữa một trưa hè oi ả, nơi những khóm tre đang lăn tăn rơi lá, và khe khẽ rì rào, chúng cọ mình vào nhau âu yếm, những tiếng kẽo kẹt uể oải, và khi đó thời gian dừng lại mãi mãi. Đôi mắt nàng in bóng những tán cọ lộng lẫy trên cao, những tán cọ đang nhìn chúng ta và rung rinh, rung rinh, đôi mắt nàng đẹp quá! Đừng bao giờ thôi đẹp đẽ như thế, ngay cả khi đôi mi sẽ khép lại vĩnh viễn, thì cũng chỉ là một giấc ngủ trưa hè của nàng trong cõi vĩnh hằng, mai đây, sau này, khi chúng ta yên ngủ. Đâu đó trong cõi vô định này.</em></p>
<p>Cô nói đoạn này không có trong <em>Đảo Cát Trắng</em> mà là trong cuốn <em>Bóng giai nhân</em> của cùng tác giả đó. Anh nói quan trọng gì đâu, anh bịa thêm vào đó. Cô nói nếu vậy hẳn anh phải là một nhà thơ. Mùi nước hoa của anh khiến cô bồn chồn và xích lại gần hơn. Còn anh nhận thấy mùi cơ thể cô, ngay cả khi cô lạm dụng nước hoa. Mùi cơ thể cô, mùi ẩm ướt ấy, mùi cái chết và mùi khe nước ấy, nơi bắt đầu sự sống, những ham muốn gieo giống, giao cấu, để bắt đầu một cái chết mới, đến từ từ. Anh thực sự bắt đầu nhìn cô, như lột quần áo cô ra. Và thế là cô bỗng thấy mình khỏa thân trước anh, xấu hổ nhưng kiêu hãnh. Bầu vú nhỏ nhắn của cô rất đẹp, anh sẽ nói thế, rất đẹp và mịn màng như sa tanh, với cái núm hồng hồng khêu gợi. Anh sẽ chờ cô cầm tay anh đặt vào đó, hoặc là cô sẽ kéo cái đầu anh áp vào đó và cảm nhận sự ẩm ướt của đôi môi anh, của lưỡi, mềm mại và run rẩy.</p>
<p>Tiếng ca nô đều đều vọng vào từ đâu đó trong vịnh. Nó khiến như giữa họ là một khoảng cách mênh mông, nặng nề. Tiếng ca nô nhỏ dần, rất lâu sau đó nó mới biến mất. Tiếng sóng biển thay thế, cũng đều đặn và buồn tẻ như thế.</p>
<p>Cô nhìn khuôn mặt mơ hồ của anh. Còn anh vẫn nhìn cô theo cách đó. Cô trẻ trung và đẹp. Chiếc áo sơ mi trắng của cô có vẻ rộng. Cô thích mặc áo đàn ông, cô nói, chiếc áo rộng khiến cô gợi tình hơn, nhưng dù sao đó vẫn là một chiếc sơ mi nữ. Cô hỏi anh hiệu nước hoa. Anh không rõ, một kỷ niệm từ người tình cũ. Cô nói đàn ông dùng nước hoa thật gợi tình, mùi tiền bạc và đàng điếm.</p>
<p>“Tôi đã phá sản” &#8211; Anh nói.</p>
<p align="center">***</p>
<p>Cô không biết nói gì. Cô chờ đợi anh nói tiếp. Nhưng chẳng có gì nữa. Anh tiếp tục nhìn cô, như đang cởi bỏ nốt những lớp quần áo cuối cùng. Cặp đùi cô thon nhỏ. Anh sẽ không nói gì nữa về chuyện phá sản, tiền bạc, những thứ chẳng còn ý nghĩa gì ở đây. Cô biết điều đó. Cô đến đây để yêu thôi mà, yêu một người hoàn toàn xa lạ như anh. Không, chỉ là để ngủ với một gã xa lạ như anh thôi, yêu gì đâu. Anh muốn thế, khi mọi ý nghĩa đã rời bỏ anh. Không phải chuyện tiền bạc hay phá sản, đó chỉ là một cách nói, một cách biện minh, khi một người đến nơi nào đó để đọc lại một cuốn sách, và để chết.</p>
<p>Cô không biết gì về anh. Cô muốn đến đây sớm hơn hai ngày so với dự định, cũng để tìm hiểu hòn đảo này xem nó có giống như cuốn tiểu thuyết mô tả, để lang thang một mình, gặm nhấm nỗi cô đơn. Nhưng cũng có thể để có cơ hội ngủ với một người đàn ông xa lạ. Tất cả đàn ông trong quán ăn đều nhìn cô, giống như tất cả bọn họ đã nhìn anh, đầy tò mò và ham muốn. Nhưng bọn họ đã ghen tị và thất vọng biết bao khi thấy cô tiến về phía anh, ngồi xuống, nhìn nhau, nói chuyện với nhau, như thể anh và cô đã hẹn hò từ trước, từ muôn kiếp trước.</p>
<p>Anh mặc một chiếc áo cộc tay, gầy gò, cô nói trông chiếc áo như dành cho phụ nữ ấy. Cô sẽ cởi những chiếc khuy áo của anh, trong khi cô nói, cô tìm kiếm mùi nước hoa trong ngực anh. Tất nhiên anh biết điều đó, khi cô nhận xét về chiếc áo. Anh nói rằng khi chết người ta cũng nên đỏm dáng một chút chứ, phải không nào. Cô nói cô không cần biết tất cả những chuyện đó, vì cô không thấy có lý do gì để chết.</p>
<p>Lúc đó một con chim đậu xuống bãi biển, nó đi loanh quanh và quẹt mỏ xuống cát, nghiêng ngó đầu. Anh nhìn nó chăm chú.</p>
<p>“Ồ! Con chim thật là đẹp” – Anh nói.</p>
<p>“Vẻ đẹp thì chóng qua” – Anh lại nói.</p>
<p>Cô không nói gì, chỉ cắn môi, bởi vì anh đã quay lại nhìn cô, lại nói nữa, với cái giọng đều đều: “Vẻ đẹp của em và của tôi, nhan sắc của em, ánh nắng kia, hàng dừa với những chiếc lá bóng mượt kia, những bụi dứa dại, con chim kia, cái chết, thức ăn, bọt biển và sóng, cả gió nữa, rất nhiều vẻ đẹp. Sẽ qua đi rất nhanh, đấy chính là sự phá sản còn gì&#8230;”</p>
<p>Trong khi anh nói, gió biển thổi mớ tóc anh bay lòa xòa. Cô những muốn lùa tay vào đó, kéo anh vào ngực mình, dỗ dành anh khỏi những suy nghĩ tuyệt vọng. Hoặc là cô muốn chìm vào nỗi tuyệt vọng đó. Hoặc là cô bỗng muốn ngay lập tức bỏ đi, lên một chiếc ca nô bất kỳ, ra khơi xa, tan vào lòng đại dương. Cô chợt thấy rất lâu rồi cô không thể khóc được, thật kỳ lạ, tại sao chứ, trong khi cô luôn muốn khóc. Sự bất mãn sâu sắc với mọi thứ, với công việc, cuộc sống, nó đã ở ngay đó trong cô từ lâu rồi. Nhưng giờ đây nó mới hiện lên rõ ràng. Cô bỗng ghen tị và căm ghét anh vô cùng, vì anh sẽ sớm kết thúc tất cả những chuyện đó, trút bỏ sang cô cái gánh nặng kia, trút bỏ một cách lạnh lùng, không thương tiếc.</p>
<p align="center">***</p>
<p>Ánh nắng khiến bãi cát trắng sáng rực lên chói chang, khiến nước mắt chảy ra. Anh nhặt đôi kính mát trên bàn rồi cẩn thận gắn nó lên mặt mình, trang trọng như đang gắn lên khuôn mặt một người quá cố. Đó là một đôi kính màu tro nhạt, có lẽ đắt tiền. Cô cũng mở túi xách lấy ra một đôi kính mát màu xanh nhạt, món quà của người đàn ông nào đó, cô không nhớ nữa. Anh ta mua cho cô những đôi kính thời trang, rồi biến mất. Tất cả đàn ông dường như luôn phát điên vì cô, và họ cũng luôn làm cô bực mình đến phát điên, họ vừa tầm thường lại vừa ngu ngốc khi tìm cách trở nên quan trọng trong mắt cô. Nhưng trong chừng mực nào đó cô vẫn cần họ, như cần những đôi kính mát.</p>
<p>Chỉ có anh là một trường hợp khác, có thể. Anh có thể hôn cô ngay lập tức, ngay khi cô định nói điều gì đó, điều gì đó ngu ngốc, chắc chắn thế. Nhưng cô không bao giờ biết được mình đã định nói gì nữa. Vì anh đã hôn cô, nụ hôn của một người đang chết là như thế đấy.</p>
<p>Anh uống bia, còn cô uống cocktail, một loại đồ uống đỏm dáng có cái tên khó nhớ. Họ trang trí những thứ sặc sỡ, một chiếc ô màu cam, một lát dứa tươi nguyên vỏ, quả xơ ri đỏ, một cây kiếm nhỏ màu tím xuyên qua quả xơ ri rồi găm vào lát dứa, như mũi tên xuyên qua trái tim vậy, lại thêm que khuấy và ống hút nước màu xanh ngọc, như màu nước biển vào những ngày đẹp trời. Cô nhớ đến những hình vẽ mũi tên xuyên qua hai trái tim, những lá thư tình thuở học trò. Cô mỉm cười.</p>
<p>Cô cầm cuốn sách của anh lên, anh gập đánh dấu ở góc trang hai trăm mười ba, đó là lúc các nhân vật cuốn tiểu thuyết đang đọc một câu thơ của Xuân Quỳnh:</p>
<p><em>Kìa bao người yêu mới</em></p>
<p><em>Đi qua vùng heo may</em></p>
<p><em>Chỉ còn anh và em</em></p>
<p><em>Cùng tình yêu ở lại</em></p>
<p>Cô mỉm cười, một nụ cười buồn bã. Anh đang đọc đến đoạn kết, còn cô thì mới bắt đầu. Đó là trang số tám:</p>
<p><em>Tôi sẽ viết về điều đó, để nó ghi lại dấu vết em, vì thời gian sẽ qua mau, vì nhan sắc sẽ tàn phai, tài năng sẽ cạn kiệt, chúng ta sẽ ra đi theo những cách nào đó, để lại một dấu vết mờ nhạt, rồi bụi đường sẽ che phủ, rồi gió sẽ cuốn đi. </em></p>
<p>Cô vừa mới đến đây, còn anh dường như đã đợi cô ở đây từ lâu lắm rồi, từ cơn mưa đêm qua, trước nữa. Cô cảm thấy hơi lạnh của cơn mưa còn đọng trong đôi mắt anh, trong cát trắng ẩm ướt, trong ham muốn kỳ lạ toát ra từ nơi anh, cái vẻ đàng điếm bệnh hoạn ấy, gần giống như cảm giác cô gặp ở những gã đồng tính vậy, vừa đỏm dáng lại vừa thờ ơ với đàn bà. Nhưng nó cũng khiến cô tò mò và ham muốn, muốn anh hôn cô như anh đã hôn, một cách lạnh lùng và bình thản, trước khi cô kịp nói điều gì đó, một điều gì đó vô nghĩa, có thể là ngu ngốc.</p>
<p>Cô biết anh sẽ đối xử với cô như tất cả những người đàn bà khác trước đây, như gái điếm, có thể. Điều đó càng làm cô ham muốn. Bàn tay anh lần trong áo cô, vừa như quen thuộc, vừa như xa lạ. Giống như anh đang nhắm mắt bước đi trên con đường mòn, không hề lạ lẫm, như cách mà anh nhìn cô.</p>
<p align="center">***</p>
<p>Bỗng dưng cô biết mọi chuyện sẽ như vậy, hai ngày nữa, khi anh biến mất.</p>
<p>Đó là sau khi anh đã cầm tay cô dắt về căn nhà nhỏ bằng gỗ, nép dưới rặng thông xanh. Anh nói rằng đêm qua mưa đã rửa sạch lối đi và tắm gội cho cây cối. Cô ngoan ngoãn để yên bàn tay mình cho anh nắm, bàn tay xanh xao ấy, nó cũng mềm mại đúng như cô hình dung.</p>
<p>Đó là sau khi anh nói em hãy cởi áo ra và khỏa thân, hoàn toàn, tôi muốn thấy vẻ thẹn thùng nơi em. Tất nhiên rồi, làm sao cô không ngượng ngùng trước một người đàn ông xa lạ chứ. Một người đàn ông đang chết. Anh ta đang ngắm cô.</p>
<p>Đó là sau khi anh nói em hãy làm bất cứ điều gì em muốn, kể cả mặc lại quần áo và cút đi, tôi muốn nói là em cút đi, nếu em muốn. Cô không hiểu. Anh nói không cần hiểu, em có thể làm bất cứ điều gì trước khi chết, phải không nào.</p>
<p>Đó là sau khi cô nói em không biết, cô đặt tay lên môi anh và ngăn lại những điều mà anh định nói. Bây giờ thì sao nào, cô nói, bây giờ thì đến lượt anh sẽ không bao giờ biết mình đã định nói gì nữa.</p>
<p>Đó là sau khi cô nhón chân lên và hôn anh, đôi môi run rẩy ấy. Có lẽ. Cô không thực sự biết rõ điều ấy, bởi vì với anh có lẽ cô cũng như bao người đàn bà khác, bởi vì bao nhiêu người đàn bà khác cũng đều khác nhau cả.</p>
<p>Đó là sau khi cô cởi khuy áo cho anh, gục mặt vào ngực anh, mùi cơ thể anh xâm chiếm cô, khiến cô mụ mị. Anh vuốt tóc cô hờ hững, vẻ cay đắng, bởi vì mọi chuyện rồi sẽ trôi qua.</p>
<p>Đó là sau khi họ nằm bên nhau nghe tiếng thông reo ngoài kia, qua ô cửa sổ, tiếng sóng biển đơn điệu dội vào, rất gần.</p>
<p>Đó là sau khi họ chợt nhận ra ngọn hải đăng đang quét những tia sáng uể oải trên biển, như một thanh kiếm thần, phạt ngang, cắt đôi trời và biển. Vậy là thực sự ngọn hải đăng có tồn tại, đâu đó ngoài mũi đất nhô ra biển.</p>
<p>Đó là sau khi họ cùng nhau đọc những chương cuối cuốn tiểu thuyết, khép lại, xé bỏ từng trang, có thể là châm lửa đốt nữa. Giống như cô đang hỏa thiêu anh. Tại sao không? Dù sao, họ cũng sẽ không đọc lại nữa.</p>
<p>Đó là sau khi cô mặc lại chiếc áo cho anh, giống như cách người ta khâm liệm một người đang chết.</p>
<p>Đó là sau khi họ xuống biển tắm đêm, rồi anh nằm đó, và cô đắp cát lên người anh, giống như cách người ta đắp một nấm mồ.</p>
<p>Đó là sau khi họ gặp nhau lần đầu nơi quán ăn đó, trong khi đi tìm kiếm mình trong những trang sách mà họ đang đọc lại.</p>
<p>Đó là sau khi họ uống gì đó và đọc sách. Sau khi họ chìm vào những suy ngẫm miên man.</p>
<p>“Nào! Đứng dậy thôi em!” – Anh nói và chìa tay ra – “Hình như em đã sẵn sàng rồi đấy”</p>
<p>Cô nhận ra khi đó bầu trời đã quang đãng và xanh trong.</p>
<p>Một ngày đẹp trời, cô nghĩ thầm, thật thích hợp để làm mọi thứ, kể cả để chết./.</p>
<p><em>Hết.</em></p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2007-07/dao-cat-trang-4/" rel="bookmark">Đảo Cát Trắng 4</a><!-- (12.0842)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2007-07/dao-cat-trang-9/" rel="bookmark">Đảo Cát Trắng 9</a><!-- (12.0842)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2007-07/dao-cat-trang-13/" rel="bookmark">Đảo Cát Trắng 13</a><!-- (12.0842)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/dao-cat-trang-30/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lan man về Milan Kundera</title>
		<link>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/lan-man-ve-milan-kundera/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/lan-man-ve-milan-kundera/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 07 Oct 2009 09:02:34 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Đặng Thiều Quang</dc:creator>
				<category><![CDATA[Headline]]></category>
		<category><![CDATA[Tin tức]]></category>
		<category><![CDATA[Tác giả]]></category>
		<category><![CDATA[Tạp bút]]></category>
		<category><![CDATA[Đặng Thiều Quang]]></category>
		<category><![CDATA[Báo chí]]></category>
		<category><![CDATA[Kundera]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=2373</guid>
		<description><![CDATA[Đặng Thiều Quang
Đâu như vào khoảng năm 1996, Tạp chí Văn học nước ngoài in số đầu tiên, trong đó có đăng toàn bộ tiểu thuyết Sự bất tử của Milan Kundera, do Phạm Xuân Nguyên dịch. Tôi đã đọc Sự bất tử với một sự khoái trá khó tả, đọc xong liền đem ngay cho bạn bè mượn đọc, rồi cùng nhau bình luận thích thú. Sau đó một thời gian, khi đọc thêm Nghệ thuật tiểu thuyết và Những di chúc bị phản bội, do Nguyên Ngọc dịch, ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-08/vi-sao-toi-viet/" rel="bookmark">Vì sao tôi viết?</a><!-- (7.92366)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-08/toa-dam-boc-vo-sang-tac-cua-dang-thieu-quang/" rel="bookmark">Tọa đàm &#8220;bóc vỏ&#8221; sáng tác của Đặng Thiều Quang</a><!-- (4.72901)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-07/van-hoc-tre-nhung-chuyen-dich/" rel="bookmark">Văn học trẻ &#8211; những chuyển dịch</a><!-- (4.60218)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Đặng Thiều Quang</strong></p>
<p>Đâu như vào khoảng năm 1996, Tạp chí <em>Văn học nước ngoài</em> in số đầu tiên, trong đó có đăng toàn bộ tiểu thuyết <em>Sự bất tử</em> của Milan Kundera, do Phạm Xuân Nguyên dịch. Tôi đã đọc <em>Sự bất tử</em> với một sự khoái trá khó tả, đọc xong liền đem ngay cho bạn bè mượn đọc, rồi cùng nhau bình luận thích thú. Sau đó một thời gian, khi đọc thêm <em>Nghệ thuật tiểu thuyết </em>và<em> Những di chúc bị phản bội</em>, do Nguyên Ngọc dịch, cùng một số tác phẩm khác của Kundera, thì tôi biết chắc chắn một điều, tôi sẽ mặc nhiên xếp ông vào một trong số các bậc thầy. Hơn chục năm sau, năm 2007, khi lần đầu gặp dịch giả Phạm Xuân Nguyên, tôi mới có dịp nói lời cảm ơn, vì đã đem đến cho công chúng Việt Nam, trong đó có tôi, một tác phẩm như thế.</p>
<p>Những thứ Kundera viết ra rất hấp dẫn, khiến một người viết văn như tôi không tránh khỏi bị ảnh hưởng. Tuy nhiên, ông không phải nhà văn mà tôi yêu thích nhất, bởi ông tỏ ra quá tỉnh táo trong các tác phẩm của mình, trong những cấu trúc phức tạp đầy tham vọng của nó. Hơn nữa, sự tiết chế và làm chủ kỹ thuật viết của ông dường như khiến tác phẩm trở nên xơ cứng, tự giới hạn trong những luận đề của nó. Sau khi đọc xong một tác phẩm của ông, tôi cảm thấy no nê thỏa mãn. Mọi thứ trong tác phẩm đã được tính toán chặt chẽ, thông minh, sắc sảo, gần như hoàn hảo. Và thật buồn cười, về sau điều đó lại khiến tôi bứt rứt, rốt cục chính nó khiến tôi không thoải mái. Sự duy lý thống trị, nén người đọc vào trò chơi hành xác, không ngừng nghỉ. Đúng vậy, tôi đã không thể dứt khỏi những trang sách đó, theo dõi những phân mảnh đan cài chồng chéo trong cuốn sách đã tạo nên một không gian đa chiều như thế nào. Tôi nhận ra những kỹ thuật lắp ghép của tác giả qua từng chương trong <em>Sự bất tử</em>, bị thu hút bởi những tư tưởng chủ đạo của nó, không cưỡng nổi, như bị áp đặt. Mà bao giờ cũng vậy, khi bị áp đặt, ta luôn có phản ứng chống lại.</p>
<p>Người ta hay so sánh các tác phẩm của Kundera với một bản giao hưởng, họ cũng hay nhấn mạnh về cấu trúc bảy chương của ông. Nhưng tôi cho rằng đã dùng đến chữ cấu trúc là ta phải hình dung ngay đến không gian. Không gian tiểu thuyết của Kundera vốn dĩ đã rất phức tạp, khi mà mỗi nhân vật trong đó dường như đều là những con bệnh của Freud, họ đều có vấn đề. Đã vậy các nhân vật và các câu chuyện kể lại diễn ra trong những thời đại khác nhau, một vài trong số đó là những danh nhân đầy huyền thoại, họ đến sum họp trong ngôi nhà tiểu thuyết của Kundera. Hãy đi tìm những ý nghĩa phía sau những ẩn dụ, hãy đi tìm lời giải và lối thoát trong cái mê cung rối bời này! &#8211; Lời mời gọi lôi kéo chúng ta chìm đắm vào những không gian đó. Nó giống như một mệnh lệnh thì đúng hơn.</p>
<p>Có thể nói Kundera rất thời thượng, khi ông dùng nhiều thủ pháp và kỹ xảo đến thế. Sự sum suê trong tác phẩm của ông khiến tôi kinh ngạc. Ngôi nhà tiểu thuyết (hay lâu đài?) của ông được xây dựng từ rất nhiều chất liệu, nền móng là những quan điểm triết học và mỹ học của ông, quan điểm về xây dựng tiểu thuyết của ông, đó là những viên đá tảng. Tất nhiên ta không thấy chúng ngay lập tức, nhưng ta biết chúng tồn tại, qua những gì mà chúng nâng đỡ. Hệ thống kết cấu, hay còn gọi là cấu trúc, bao gồm những câu chuyện của các thân phận, được đan cài và xoắn vào nhau. Mỗi thành phần trong hệ thống xoắn này một mặt độc lập trong những vai trò và nhiệm vụ cụ thể, nhưng mặt khác lại không thể thiếu được cho sự tồn tại của những thành phần khác. Trong ngôi nhà tiểu thuyết của Kundera, ta thấy hầu như không có gì là thừa thãi, mọi thứ thoạt trông có vẻ như tình cờ, nhưng chúng đều đã được tính toán kỹ lưỡng. Ở đây ta sẽ thấy Kundera lại giống như một đạo diễn giỏi và khó tính, ông ta vứt bỏ mọi thứ không cần thiết khỏi bộ phim của mình, giữ cho khán giả chú tâm vào những vấn đề cốt yếu mà ông hướng tới. Nhưng có lẽ chúng ta cũng không nên quá lo lắng rằng mình đang bước vào một ngôi đền linh thiêng, bởi Kundera luôn biết cách để độc giả được giải trí bằng vô số những chi tiết, những họa tiết trang trí, mà thường thì chúng ta sẽ nhanh chóng nhận ra đó là những bức biếm họa, nực cười, đầy chua cay.</p>
<p>Tôi chợt liên tưởng đến cuốn <em>Lâu đài</em> của Kafka, đôi lúc nó gây cảm giác ngột ngạt giống như khi đọc tác phẩm của Kundera vậy, nhưng ở cấp độ cao hơn, dù sao Kundera cũng còn cho chúng ta được hít thở đôi chút.</p>
<p>Khi đã có một cấu trúc vững chắc đó rồi, Kundera thoải mái bày biện và tô điểm cho lâu đài tiểu thuyết của mình. Nếu ta nói ông dồn nén hay nhồi nhét cũng chẳng có gì quá đáng. Ở đây có một nghịch lý, bản chất của không gian là sự trống rỗng, càng cố xây dựng không gian bằng những vật liệu hữu hình, không gian càng bị cô đặc lại, thậm chí biến mất. Lâu đài tiểu thuyết của Kundera dần trở nên chật chội và bức bí, khó thở, nhưng biết làm sao được, chúng ta đã trót làm khách quý viếng thăm lâu đài này rồi. Bất cứ thứ gì cũng có thể trở thành chất liệu xây dựng của kiến trúc sư Kundera: bản tin radio, truyền hình, những mẩu ký ức nhỏ, các vĩ nhân, âm nhạc, lịch sử, triết học, hội họa, phân tâm học, chiến tranh, tai nạn giao thông, những tấm ảnh, những khuôn mặt vô danh, tiếng động, mùi hương… Một câu hỏi đặt ra là ngay cả những điều đó, có thật chúng là chất liệu? Hay chính ông đã cố tình tạo ra những chất liệu đó? Tách trà của Proust có thật hay không? Điều đó chẳng mấy quan trọng, nhưng những tiểu thuyết gia đều hiểu rằng <em>sự thật tiểu thuyết</em> là một thứ thiêng liêng ngang bằng với một trò đùa, một trò chơi, mọi câu hỏi nghi vấn về nó đều là lố bịch và nực cười. Đâu đó trong lúc đọc truyện của Kundera, ta thấy những cái nháy mắt của ông: <em>Có thể, mọi thứ rất có thể là vậy.</em></p>
<p>Nhân tiện so sánh Kundera như một đạo diễn, ngoài lề một chút, phải nói đến bộ phim <em>The UnBearable Lightness of Being (Đời nhẹ khôn kham) </em>chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết cùng tên của ông, một bộ phim thất bại. Tôi xem bộ phim này khi chưa đọc <em>Đời nhẹ khôn kham</em>. Công bằng mà nói, ban đầu bộ phim khá gây ấn tượng khi có sự tham gia của những diễn viên sáng giá có vẻ rất phù hợp cho các nhân vật, nhưng xem xong phim, ấn tượng cuối cùng về nó là sự tẻ nhạt. Tôi bất giác liên hệ đến bộ phim <em>Blue</em> (Màu xanh) trong chùm phim <em>Three Color</em> (Ba màu) của đạo diễn <a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Krzysztof_Kie%C3%85%C2%9Blowski"></a><a title="Krzysztof Kieślowski" href="http://en.wikipedia.org/wiki/Krzysztof_Kie%C3%85%C2%9Blowski">Krzysztof Kieślowski</a> gốc Ba Lan, đó là những bộ phim tuyệt vời. Dường như có một số điểm trùng hợp, họ đều gốc Đông Âu, nếu Kundera thích cấu trúc 7 phần thì ở chùm phim của đạo diễn <a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Krzysztof_Kie%C3%85%C2%9Blowski"></a><a title="Krzysztof Kieślowski" href="http://en.wikipedia.org/wiki/Krzysztof_Kie%C3%85%C2%9Blowski">Krzysztof Kieślowski</a> là cấu trúc 3 phần, và yếu tố âm nhạc đều đóng vai trò quan trọng trong các tác phẩm của họ, theo những cách thức khác nhau. Nữ diễn viên Juliette Binoche cũng đóng trong cả <em>The UnBearable Lightness of Being </em>và<em> Three Color. </em></p>
<p>Tiểu thuyết là một thứ không thể thay thế. Điều thú vị dễ nhận ra nhất khi đọc tiểu thuyết của Kundera là những suy ngẫm nội tâm vặt vãnh của các nhân vật (mà diễn tả điều này bằng ngôn ngữ điện ảnh là gần như bất khả thi).</p>
<p>Sự giễu cợt không nhân nhượng đến mức cay độc của ông, đôi khi giống như tự trào, khiến tôi phải bật cười, nhưng chính nó cũng khiến tôi cảm thấy hổ thẹn bởi cảm giác tòng phạm. Qua mô tả những ám ảnh và ẩn ức của các nhân vật, khi phân tích tâm lý đám đông, thói đời, Kundera tự phân tâm chính mình. Nhưng có lẽ vì quá tỉnh táo, không bao giờ ông bước qua được lằn ranh mong manh tỉnh thức của chính mình, ông không cho phép giấc mơ của mình đi quá xa. Mọi thứ với ông luôn ở trong tầm kiểm soát. Đây chính là điều khiến tôi cảm thấy không thỏa mãn ở tác gia này. Trong tập sách in gộp <em>Sự bất tử, Chậm rãi, Bản nguyên</em>, tôi thấy sự lặp lại của ông, thậm chí gây nhàm chán. <em>Sự bất tử</em> vượt trội như một đỉnh cao, khiến những thứ ông viết trước đó và sau này, so với nó đều trở nên mờ nhạt, nhất là khi chúng lại được in chung trong một tập sách. <em>Điệu valse giã từ</em> khá hay, nhưng tôi cũng chỉ thích nó vừa phải.</p>
<p>Đọc sách của ông, tôi luôn có cảm giác ông luôn cố gắng khái quát cao độ mọi thứ, gom chúng về một chỗ. Có thể điều đó khiến tác phẩm của Kundera dường như lớn hơn chính nó, bao trùm, tiến xa hơn những gì mà một cuốn tiểu thuyết có thể chạm đến. Nhưng trong nỗ lực ấy, chính nó đã bị giới hạn, như mọi cuốn tiểu thuyết luận đề khác. Sức mạnh tư tưởng, lối tư duy sắc sảo lạnh lùng của ông, óc phân tích và khả năng dẫn dắt, áp đặt luật chơi, đã lấn át mọi thứ. Sự tiết chế của Kundera khiến độc giả bị ức chế. Hiếm hoi lắm mới thấy những khoảnh khắc êm ái, nhưng nó cũng chỉ như một trữ tình ngoại đề. Ví dụ như trong <em>Sự bất tử</em> có những đoạn ông mô tả những vẻ đẹp nữ tính, hồi ức của một cô gái về người cha và những hình ảnh, cảm xúc của cô mà mấy câu thơ gợi ra, v v… Theo tôi, những khoảng nghỉ ngơi này cũng giống như những khoảng trống nghỉ mắt trong một bố cục tạo hình, nó là rất cần thiết trong một cuốn tiểu thuyết đậm đặc như thế. Tiếc là Kundera không dễ dãi trong chuyện này, ông vứt bỏ mọi thứ mà ông cho là rườm rà.</p>
<p>Chúng ta đã biết đến Milan Kundera như một nhà văn hàng đầu thế giới, một nhà tư tưởng, ngoài ra có thể ví ông như một bác sĩ phân tâm học, một nhà biên kịch phim kiêm đạo diễn, một nhạc sĩ sáng tác, một nhạc trưởng chỉ huy, một họa sĩ, một kiến trúc sư kiêm kỹ sư kết cấu. Vậy Kundera thực sự là ai? Chắc chắn ngay cả khi ta đọc toàn bộ tiểu sử của ông, hồ sơ bệnh án, mọi tài liệu liên quan… câu trả lời cuối cùng vẫn sẽ dẫn đến một câu hỏi khác.</p>
<p>Câu trả lời nằm trong chính những tác phẩm của ông, với tư cách một tiểu thuyết gia, và không còn cách nào khác, chúng ta sẽ nhận được câu trả lời đó khi đọc những tác phẩm ấy.</p>
<p>Thật kinh ngạc khi Kundera là một tác giả văn chương hàng đầu thế giới, nhưng qua những bản dịch, tôi thấy ngôn ngữ văn chương của ông không mấy quyến rũ. Văn phong của ông khá nghèo nàn, chủ yếu mô tả tình huống và phân tích tâm lý. Ở khía cạnh này, ông giống một nhà phân tâm nửa mùa. Điều lớn nhất mà ông đem lại cho độc giả là những nhận thức về tư tưởng, và sự thức tỉnh nào đó, qua những điều nực cười, những tiếng cười chua chát, đầy cay đắng, và cũng cay độc nữa. Thói đạo đức giả và những vở tuồng của cuộc đời được phô bày không nhân nhượng, trước đôi mắt cú vọ của Kundera. Thật khó mà tìm được một sự an ủi ve vuốt khi đọc tác phẩm của ông, độc giả buộc phải tham gia vào một cuộc phân tâm tập thể, mà ngay cả những lời nói dối cũng ẩn chứa sự thật, về cuộc đời, thân phận, sự hằn học đen tối của đám đông bầy đàn, của loài người, mà chúng ta không là ngoại lệ. Sự bi quan trong các tác phẩm của Kundera khiến độc giả bất an, hoang mang, vì dường như mọi thứ trên đời đều không như nó vốn là, và ông cũng không chỉ ra cái mà nó nên là.</p>
<p><em>Cuộc sống không ở đây</em>, vậy thì nó ở đâu?</p>
<p><em>Đặng Thiều Quang</em></p>
<p>http://tuanvietnam.net/2009-10-07-milan-kundera-khien-toi-bat-cuoi-va-ho-then-</p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-08/vi-sao-toi-viet/" rel="bookmark">Vì sao tôi viết?</a><!-- (7.92366)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-08/toa-dam-boc-vo-sang-tac-cua-dang-thieu-quang/" rel="bookmark">Tọa đàm &#8220;bóc vỏ&#8221; sáng tác của Đặng Thiều Quang</a><!-- (4.72901)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-07/van-hoc-tre-nhung-chuyen-dich/" rel="bookmark">Văn học trẻ &#8211; những chuyển dịch</a><!-- (4.60218)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/lan-man-ve-milan-kundera/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Emily</title>
		<link>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/emily/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/emily/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 04 Oct 2009 07:05:47 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Đặng Thiều Quang</dc:creator>
				<category><![CDATA[Headline]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[Tác giả]]></category>
		<category><![CDATA[Đặng Thiều Quang]]></category>
		<category><![CDATA[Emily]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=2363</guid>
		<description><![CDATA[

Truyện ngắn của Đặng Thiều Quang
Có tăm cá Chép sục bùn. Chiếc phao nhấm nháy rồi hơi lún xuống, sau đó nó từ từ chồi lên. Cá cắn rồi. Tôi búng đầu cần, một tiếng rin rít tiếp theo ngay sau đó. Tiếng rít này là do con cá kéo căng sợi cước, nó đau nên chạy điên cuồng và cước xé nước tạo nên tiếng rít ấy. Tất cả những tay câu có nghề đều thèm được nghe thấy cái thứ âm thanh đơn sơ này. Con cá chạy ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/midnight-express/" rel="bookmark">Midnight Express</a><!-- (6)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/lang-lo/" rel="bookmark">Lẳng lơ</a><!-- (6)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/dao-cat-trang-30/" rel="bookmark">Đảo Cát Trắng</a><!-- (6)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong><br />
</strong></p>
<p><em>Truyện ngắn của Đặng Thiều Quang</em></p>
<p>Có tăm cá Chép sục bùn. Chiếc phao nhấm nháy rồi hơi lún xuống, sau đó nó từ từ chồi lên. Cá cắn rồi. Tôi búng đầu cần, một tiếng rin rít tiếp theo ngay sau đó. Tiếng rít này là do con cá kéo căng sợi cước, nó đau nên chạy điên cuồng và cước xé nước tạo nên tiếng rít ấy. Tất cả những tay câu có nghề đều thèm được nghe thấy cái thứ âm thanh đơn sơ này. Con cá chạy vòng vèo hòng thoát thân, đúng là cá Chép rồi. Tôi cương nhu cần câu một lát rồi lôi nó nổi lên mặt nước. Chỉ cần làm thế là con cá sặc không khí và chóng mệt. Nó còn cố gắng lấy hết sức vùng vẫy một lần nữa, tôi hơi chùng cước chiều ý nó chút xíu trước khi lôi nó trở lại và dùng vợt lôi nó lên bờ. Emily nhảy tưng tưng hò reo phấn khích. Một con Chép ta tuyệt đẹp khoảng chừng 2kg. Tất cả các vảy còn nguyên vẹn không thiếu chiếc nào, không hề xây xước. Thường thì hiếm khi vớ được con Chép đẹp thế này. Các tay câu lục phang hụt hay làm cá bong vảy, rồi những con bị câu lên thả xuống, khiến cho hầu hết số cá trong hồ câu dịch vụ này đều mang thương tích đầy mình.</p>
<p align="center">***</p>
<p>Trên mạng internet có những cô gái với những cái tên giả &#8211; những nickname kỳ lạ. Có những cái nickname không thể gọi tên, vì nó toàn ký hiệu kiểu như $$$ hay @@@ và vô số những trái tim hay mũi tên và với những bông hoa bông hoét thổ tả gì nữa không biết. Đối tượng tìm kiếm của tôi không nằm trong số các em gái kiểu phong cách xì-tin ấy. Tôi tìm những cô gái lãng mạn còn rơi rớt lại trên cõi đời này chưa có ý định phá hoại Tiếng Việt bằng  kiểu chat những dòng chữ viết tắt không có dấu. Emily là một cô gái như vậy. Tôi yêu cô ngay từ khi nhìn thấy dòng nhận xét của cô trong blog &#8211; nhật ký của một cô gái có tên XinhXinh1987, cô này nằm trong friendlist – danh sách bạn bè của một cô nào đó tôi không nhớ nữa. Mà tôi sa đà mất rồi, chuyện tán gẫu trên mạng thì dài lắm, tôi đang nói đến Emily. Hình biểu tượng của em trên mạng là một bức ảnh chân dung, nó rất giản dị, bức ảnh chụp hơi nghiêng. Đôi mắt em to tròn, nhìn thẳng vào ống kính. Tôi kết liền. Tôi in tấm ảnh em ra khổ lớn và treo trong phòng làm việc. Đồng nghiệp của tôi chẳng thắc mắc gì, họ nghĩ em là một người mẫu hay ca sĩ châu Á nào đó, vì ngay dưới tấm ảnh có dòng chữ EMILY rất to, như là nghệ danh vậy.</p>
<p align="center">***</p>
<p>Tôi nhẹ nhàng gỡ lưỡi câu ra khỏi miệng con cá chép, rồi làm ra vẻ như hôn nhẹ con cá một cái.</p>
<p>Emily nhìn tôi ngưỡng mộ. Thế là tôi sắp ngủ với em rồi. Tôi như thấy rõ từng đường nét cơ thể tuyệt đẹp của em, và hình dung ra những phản ứng của em khi tôi lướt những nụ hôn trên đó. Đôi môi em hồng tươi thật đẹp, và  Chúa ơi, nó mới ướt làm sao!</p>
<p>- Em muốn thả nó về nước hay muốn ăn nó?- Tôi mỉm cười hỏi Emily.</p>
<p>- Thả nó đi anh ạ &#8211; Em nói &#8211; Ăn nó thì phí quá.</p>
<p>- Con cá đẹp quá, thả ra cũng phí.</p>
<p>- Chính vì nó đẹp nên mới phải thả nó ra.</p>
<p>- Em sai rồi &#8211; Tôi cười &#8211; Ta yêu Cái Đẹp nên phải lưu giữ nó lại cho mình.</p>
<p>- Đấy là huỷ diệt Cái Đẹp &#8211; Emily phản đối.</p>
<p>Tôi thả con cá xuống nước và nói : Đi đi người đẹp, anh yêu em, nhưng anh không thể có em, anh rất tiếc không thể ăn tươi nuốt sống em được, mặc dù anh thèm rỏ dãi.</p>
<p>Emily cười ngặt ngẽo. Em biết tôi nói thế là ý gì. Nói thế thì cũng giống như là hỏi rằng: Anh rất muốn ngủ với em, anh thèm muốn em đến rỏ dãi, em ok không ?</p>
<p>Tôi đã có ý đồ rất rõ ràng. Khu du lịch sinh thái câu cá này có một dãy phòng nghỉ đầy đủ tiện nghi. Các chòi câu mát mẻ, thức ăn ngon. Cá cũng rất sẵn. Emily còn câu được nhiều cá hơn tôi. Em chỉ việc giật cá lên, còn tôi thay mồi và dạy em cách câu cá. Tôi nói rất nhiều, tôi nói về các loài cá và niềm đam mê câu cá của tôi.</p>
<p>- Em hơi ngạc nhiên đấy, sao anh có thể đam mê nhiều thứ vậy?</p>
<p>- Anh không biết, anh đã thích điều gì thì luôn hết mình vì điều đó.</p>
<p>&#8230;!!!!</p>
<p>- Anh có thích em không? &#8211; Emily hỏi tôi, sau một hồi im lặng.</p>
<p>Tôi quay sang nhìn nàng. Tôi hơi bất ngờ nên không biết trả lời sao. Tôi có thích nàng không à? Tôi thích đến nỗi cái của nợ của tôi nó cứ cương cứng lên bao lần kể từ khi nhìn thấy nàng lần đầu.</p>
<p>Đôi mắt nàng chờ đợi. Tôi quàng tay qua kéo nàng ngồi sát lại và hôn thật lâu. Nàng buông rơi cây cần câu xuống hồ. Tôi cảm thấy cơ thể nàng rất gần và có vẻ lạ lùng, như muốn bốc cháy. Nhưng hai tay tôi đang dính mồi bột mỳ câu Chép. Tôi gác cây cần câu sang bên cạnh và nói : Anh đói rồi, mình kêu cái gì ăn nhé?</p>
<p align="center">***</p>
<p>Tôi đã từng biết khá nhiều phụ nữ. Nhưng tôi không thực sự yêu ai cả. Tôi chiếm đoạt, tôi quyến rũ, tôi dụ dỗ và đôi khi cả dọa dẫm.</p>
<p>Đó là những cuộc chinh phạt chớp nhoáng hay cặp kè bồ bịch trong một vài chuyến công tác. Những cô gái cả tin ngây thơ đâu đó ở các tỉnh lỵ. Rồi còn những cô gái đã có chồng, nhưng cũng đã kịp chán chồng &#8211; Họ rất khôn khéo và nhạy cảm. Những cô gái cô đơn tán gẫu về tình dục trên mạng thì không nói làm gì, đầy rẫy, và thường là mắc chứng cuồng dâm. Tôi muốn biết câu chuyện tình ái đời tôi có thể trở nên như thế nào, và tôi đã để mặc những cuộc phiêu lưu tiếp diễn.</p>
<p>Nhưng sau tất cả những chuyện đó, dường như tôi vẫn thấy thiếu một phần đời nào đó mà tôi cần phải sống. Một phần đời mà tôi có một tình yêu thực sự. Và tôi phải lặn ngụp vào đó tìm hiểu. Cách tốt nhất là Viết Một Cái Gì Đó và Tìm Một Ai Đó.</p>
<p>Thì đây, tôi đang viết đây.</p>
<p align="center">***</p>
<p>Tôi nằm cạnh vợ sau khi làm tình. Tôi nghĩ đến Emily. Tôi hình dung khuôn mặt và cơ thể Emily, những bức ảnh trong album mà em này trình bày trong nhật ký trên mạng cho thấy em có một thân hình đẹp miễn chê. Nhất là hai bầu vú tuy không ngoại cỡ nhưng căng tràn sức sống sau tấm áo mỏng. Đôi mắt nhìn thẳng vào ống kính máy ảnh như muốn nói: Còn chờ gì nữa?</p>
<p>Tôi không rõ tôi còn chờ điều gì. Có lẽ tôi sẽ à ơi mất vài ngày. Nếu em hứng thú thì rồi sau những lời đưa đẩy tự nhiên giữa chúng tôi sẽ có sự giao cảm thân thiện. Sẽ hình thành một thói quen chia sẻ với nhau hàng ngày. Rồi ngày thứ mấy sau đó, bỗng dưng những ngón tay tôi sẽ gõ phím: “Tối nay đi ăn với anh nhé. Anh sẽ cho em xem thứ này hay lắm. 8h tối quán X phố Y&#8230;Anh bận phải đi đây thế nhé&#8230;” &#8211; Ngay sau đó tôi thoát ra khỏi mạng luôn, không cho em cơ hội từ chối. Cơ hội làm ăn của tôi là 50%. Tất nhiên đây không phải làm ăn. Nhưng bây giờ ngôn ngữ nó thế đấy. 50% của 50% là tôi sẽ giả vờ hơi say một chút. Tôi sẽ nói những điều nhảm nhí về sự cô đơn của mình. Tôi sẽ nói một cách lảm nhảm và lộn xộn những suy nghĩ của tôi về “cô ấy” &#8211; một đối tượng mà tôi đang theo đuổi – như thể tôi nói về một nhân vật trong mơ, trong phim, hay như trong tiểu thuyết. Cô ấy sẽ tin 100%. Rồi 100% là tôi sẽ tìm cách hôn cô ấy ở đâu đó. 50% khả năng cô ấy sẽ từ chối. Còn nếu cô ấy chấp nhận nụ hôn, thì khoảng cách đến cái giường chỉ còn một gang tay. Nhưng rồi sao nữa? Tôi sẽ làm gì sau khi ngủ với cô ấy? Tôi sẽ làm gì với Emily yêu dấu? Tôi sẽ nói là tôi có vợ rồi à? Tôi sẽ nói là thậm chí tôi đã có hai nhóc rồi à?</p>
<p>Tôi thở dài nhìn vợ tôi với hai đứa trẻ đang ôm nhau ngủ. Tôi rất thích hôn bọn trẻ khi chúng đang ngủ. Nhiều lần ria mép tôi cọ vào má làm chúng thức giấc khóc toáng lên. Vợ tôi lại càu nhàu, vừa bế ru chúng ngủ lại mắt cô ấy vừa nhắm nghiền. Tôi yêu vợ con tôi, nhưng đó không phải là tất cả những gì của cuộc sống. Cuộc sống không chỉ ở nơi đây. Còn một cuộc sống khác nữa đang tồn tại đâu đó. Cuộc sống đó đang chờ tôi. Sớm muộn gì tôi cũng phải đến nơi đó.</p>
<p align="center">***</p>
<p>Lúc ăn xong trời đã tối, tôi thuê một phòng nghỉ và Emily không nói gì. Có vẻ như nàng hơi say, nhưng sâm banh sủi bọt ngon tuyệt. Món chép om dưa họ làm rất khéo. Tôi ngắm nàng không chán, tôi thích nhìn phụ nữ ngượng ngùng như thế. Tôi có thể cảm thấy hơi thở của nàng gấp gáp, đôi mắt nàng long lanh lúc chạng vạng chiều buông. Bầu trời phía Tây ánh vàng chuyển sang màu xanh lam và thấp thoáng đâu đó vài vì sao nhạt. Khu sinh thái vắng lặng bắt đầu chìm trong bóng đêm vùng ngoại thành.</p>
<p>Tôi dìu nàng về phòng. Có lẽ cả tôi và nàng đều chờ đợi giây phút này đã lâu. Nàng đẹp hơn cả trí tưởng tượng của tôi mỗi khi ngắm nàng &#8211; những cuộc hẹn hò cà phê chớp nhoáng giờ nghỉ trưa ở đâu đó. Hay qua những bức ảnh trên mạng và hình ảnh webcam của nàng nữa. Tất cả không giống như nàng đang hiện lên, khoả thân hoàn toàn, sẵn sàng dâng hiến.</p>
<p align="center">***</p>
<p>Mỗi tuần một lần vào thứ bảy hoặc chủ nhật, tôi và nàng lại đi câu cá. Thi thoảng ngày thường chúng tôi đi ăn cơm cùng nhau ở đâu đó khoảng thời gian nghỉ trưa. Chúng tôi hay hẹn hò ngồi quán cà phê vào lúc cuối giờ chiều. Nàng thường xuyên bắt tôi kể về những câu chuyện mà tôi đang viết. Nàng hỏi nàng ở chương nào trong cuốn sách của tôi. Nàng hỏi người đàn bà nào sẽ đến với tôi sau nàng. Và sau cùng, nàng không bao giờ đòi hỏi ở tôi điều gì.</p>
<p>Thế nhưng duy nhất một lần, thấy tôi quên không tháo chiếc nhẫn cưới khi hẹn hò, nàng giận tôi một tuần liền.</p>
<p>Mọi việc có vẻ hoàn hảo, và có thể sẽ mãi mãi tốt đẹp như thế. Tôi bắt đầu nghĩ có lẽ nàng chính là người đàn bà mà tôi tìm kiếm. Cho đến một ngày như thường lệ, tôi với nàng đi câu cá, và chạm trán một người bạn trong câu lạc bộ câu cá tại hồ. Anh ta dẫn cả gia đình đi câu. Cực chẳng đã, chúng tôi đành phải đứng lại chào hỏi nhau dăm ba câu, trong khi cô vợ anh bạn và mấy đứa nhóc cứ nhìn nàng soi mói. Có lẽ nàng đã rất khó chịu.</p>
<p>Khi họ đi khỏi, chúng tôi im lặng câu cá. Lúc bấy giờ trời bắt đầu vào Thu. Mặt hồ xanh biếc in bóng bầu trời cùng những đám mây lơ lửng trên cao.</p>
<p>Nàng bảo : &#8220;Em không muốn tiếp tục như thế này nữa&#8221;.</p>
<p>Tôi nhớ hôm đó thời tiết tuyệt đẹp, và chúng tôi chẳng hề câu được một con cá nào. Tôi đã chia tay Emily một cách nhẹ nhàng, như thể mùa Thu đến thì mùa Hạ phải qua đi vậy. Nàng đã không bao giờ trở lại với tôi.</p>
<p>Ngày tháng qua đi. Tôi dần dần nguôi ngoai, thôi không còn da diết nhớ đến nàng mỗi khi chiều buông, và tôi cũng thôi không còn hứng thú đi câu cá nữa. Cho đến một ngày, tôi nhận ra rằng tôi không thể hình dung lại được khuôn mặt của nàng, tôi đã quên mất mùi hương thơm từ cơ thể nàng. Có lẽ nàng chỉ còn là một giấc mơ thoáng qua trong cuộc đời tôi.</p>
<p>Emily, giờ này em ở đâu?</p>
<p><em>Trời vào thu, Việt Nam buồn lắm em ơi…</em></p>
<p><em>Hết.</em></p>
<p><strong><em>Đặng Thiều Quang</em></strong></p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/midnight-express/" rel="bookmark">Midnight Express</a><!-- (6)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/lang-lo/" rel="bookmark">Lẳng lơ</a><!-- (6)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/dao-cat-trang-30/" rel="bookmark">Đảo Cát Trắng</a><!-- (6)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/emily/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lẳng lơ</title>
		<link>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/lang-lo/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/lang-lo/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 03 Oct 2009 18:10:22 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Đặng Thiều Quang</dc:creator>
				<category><![CDATA[Featured]]></category>
		<category><![CDATA[Headline]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[Tác giả]]></category>
		<category><![CDATA[Đặng Thiều Quang]]></category>
		<category><![CDATA[Lẳng lơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=2347</guid>
		<description><![CDATA[Truyện ngắn của Đặng  Thiều Quang
1. Nạn nhân thứ nhất
Ngay từ khi đám cưới được tổ chức cách đây vài ngày tôi đã nghĩ sớm muộn gì chuyện này sẽ đến. Nhưng tôi không nghĩ nó đến sớm vậy. Sáng nay tôi ngủ dậy muộn. Tôi không thấy vợ bên cạnh. Tưởng cô ấy ngoài phòng ăn của khách sạn hay đi tắm sớm, tôi đủng đỉnh đánh răng rửa mặt. Trong lúc đánh răng, tôi nhìn vào gương và thấy qua hình ảnh phản chiếu một tờ giấy trắng ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/keng/2009-07/lang-can-trong-veo/" rel="bookmark">LẮNG CẶN TRONG VEO</a><!-- (15.9308)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/midnight-express/" rel="bookmark">Midnight Express</a><!-- (7)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/dao-cat-trang-30/" rel="bookmark">Đảo Cát Trắng</a><!-- (7)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Truyện ngắn của Đặng  Thiều Quang</p>
<p><strong>1. Nạn nhân thứ nhất</strong></p>
<p>Ngay từ khi đám cưới được tổ chức cách đây vài ngày tôi đã nghĩ sớm muộn gì chuyện này sẽ đến. Nhưng tôi không nghĩ nó đến sớm vậy. Sáng nay tôi ngủ dậy muộn. Tôi không thấy vợ bên cạnh. Tưởng cô ấy ngoài phòng ăn của khách sạn hay đi tắm sớm, tôi đủng đỉnh đánh răng rửa mặt. Trong lúc đánh răng, tôi nhìn vào gương và thấy qua hình ảnh phản chiếu một tờ giấy trắng trên cái tủ nhỏ đầu giường, nó được chặn bởi một cái cốc thuỷ tinh lên. Tôi súc miệng và quay trở vào phòng ngủ. Đó là một lá thư của vợ tôi. Cách đây vài ngày cô ta cưới tôi. Chúng tôi ra hòn đảo vắng này hưởng tuần trăng mật. Và bây giờ cô ta bỏ tôi. Tôi không đọc được chữ gì cả. Tờ giấy nhoè nhoẹt trong mắt tôi. Tôi chỉ nhìn thấy một vòng tròn trên tờ giấy, dấu vết hoen ố của cái đít cốc dính nước để lại. Tôi không hiểu gì cả. Mới hôm qua, tôi và cô ta còn vật lộn quần nát cái giường kia. Tôi nhìn những dấu vết lộn xộn và nếp nhăn nhúm của tấm drap trải giường. Hôm qua tôi thấy cô ta nhìn ba gã du khách ngoại quốc to cao dễ đến 1m90 với ánh mắt thèm muốn. Lúc chập tối tôi đã cố gắng làm tình như ba gã đàn ông cao 1m90 cộng lại. Hay chính bởi sự hung hãn đó mà cô ta bỏ tôi? Hay cô ta biến thành ba người đàn bà rồi sau đó bay đi như một đàn vịt trời?</p>
<p>Hình như tôi đã chạy ra cầu tàu. Ca nô rời bến lâu rồi. Phải đến chiều mới có chuyến mới. Ai đó nói vậy. Tôi nhớ ra rồi. Chiều hôm qua có một chuyến ca nô. Có một khách mới đến khách sạn. Hắn ta mặc một chiếc quần đùi hoa, áo hoa, đội một chiếc mũ cowboy đan bằng cói, đeo đôi kính mát to bự. Hắn nghỉ ở phòng đầu tiên, cách phòng tôi hai phòng. Tối qua vợ chồng tôi ăn tối và tán gẫu với hắn đến 10h tối. Hắn nói hắn là nghệ sĩ gì đó. Tôi không hiểu lắm, không nhớ hắn nói gì đó về nghệ thuật bình dân, hắn chụp ảnh các cô gái, ảnh lịch, hắn nói rất nhiều. Hắn nói hắn làm cái gì đó và thề sẽ không lấy vợ nữa. Hắn nói, xin lỗi hai bạn trẻ, tôi hơi ác cảm với phụ nữ và hôn nhân.</p>
<p>Hắn cũng đã biến mất.</p>
<p>Những cô gái phục vụ khách sạn nhìn tôi ái ngại. Các cô nói gì đó. Tôi đã hình dung ra sự việc. Đêm qua tôi mệt mỏi rã rời vì bơi nhiều và làm tình quá nhiều. Tôi đặt lưng xuống là ngủ thẳng cẳng. Có thể vợ tôi đã lẻn sang với tay nghệ sĩ ghét phụ nữ kia, có thể họ đã làm gì đó, có thể không. Một điều chắc chắn là cô ta đã đi cùng hắn vào sáng nay. Lá thư không nói gì rõ ràng. Cô ta chỉ nói là cô ta sai lầm, tôi sai lầm, khi quyết định cưới nhau. Cô ta xin lỗi. Và hẹn gặp lại tôi để giải quyết êm thấm chuyện này khi quay về đất liền.</p>
<p>Êm thấm ư? Làm sao có thể êm thấm chuyện này? Tôi thì không sao. Nhưng làm sao người ta có thể chấp nhận câu chuyện điên rồ này? Tôi có thể quay về với cuộc sống yên ổn của tôi ngày trước. Nhưng người ta sẽ nhìn tôi như thế nào? Gia đình tôi biết chui vào lỗ nẻ nào đây? Tôi biết trả lời thế nào với những người khác? Tôi biết nói sao với anh em bạn bè? Chả lẽ bảo tôi bị cắm sừng ngay trong tuần trăng mật?</p>
<p>Tôi sắp vỡ đầu vì những suy nghĩ man rợ. Tôi nghĩ quẩn. Tôi nghĩ tôi sẽ tìm đôi gian phu dâm phụ kia và giết chết cả hai. Sau đó tôi sẽ ra đầu thú. Tôi nghĩ tôi sẽ trả thù như một vụ tai nạn và tìm cách có bằng chứng ngoại phạm.</p>
<p>Nhưng sau đó thì sao?</p>
<p>Tôi ngồi trong phòng, nhìn mãi cái lá thư ghê tởm kia. Chưa bao giờ tôi có cái cảm giác ấy. Chưa bao giờ tôi thấy cái cuộc đời này vô nghĩa đến vậy. Hay là vốn dĩ nó vô nghĩa mà đến cái lúc này tôi mới nhận ra. Sao từ trước đến nay không có một ai nói cho tôi biết sự thật này?</p>
<p>Tôi thay đồ và đi ra bờ biển. Nắng chói chang cát trắng loá mắt. Mọi thứ nhoè nhoẹt trong mắt tôi, run rẩy. Tôi sẽ không suy nghĩ gì nữa. Tôi sẽ không nhớ gì nữa, như trước kia vẫn vậy.</p>
<p>Tôi bơi những sải dài thẳng ra biển. Tôi bơi thật xa về phía chân trời. Tôi sẽ biến thành ba con cá và lẫn vào đại dương. Tôi sẽ không sao cả. Tôi chỉ là ba con cá nhỏ.</p>
<p>Có lẽ tôi đã trở thành cá, hoặc chí ít cũng là thức ăn cho cá.</p>
<p align="center">***</p>
<p><strong>2. Tôi là một nghệ sĩ</strong></p>
<p>Tôi ăn bữa cơm chiều ở phòng ăn khách sạn cùng đôi vợ chồng trẻ mới quen đang hưởng tuần trăng mật ở đảo. Anh chồng đô con cắm cúi ăn, có vẻ anh ta rất đói. Tôi thì không đói lắm. Cô vợ trông lẳng lơ và rất sexy. Tôi có thể thấy rõ cô ta không mặc áo lót. Khi tôi nhìn vào ngực cô ta, dường như cái núm vú cô ta hếch lên, hiện rõ sau chiếc váy mỏng màu xanh da trời.</p>
<p>- Anh có gia đình chưa? – Cô ta hỏi.</p>
<p>- Đã từng có.</p>
<p>- Ồ &#8211; Cô ta thốt lên. Anh chàng kia ngừng nhai nhìn tôi – Nom anh còn trẻ vậy mà…</p>
<p>- Xin lỗi hai bạn trẻ &#8211; Tôi nói và nhìn ra biển &#8211; Tôi hơi ác cảm với phụ nữ và hôn nhân.</p>
<p>Trời chiều vẫn còn mờ mờ, chưa tối hẳn. Ở tít xa ngoài mũi đảo, ngọn hải đăng bắt đầu sáng đèn. Những tia sáng nhợt nhạt chậm chạp quét ngang mặt biển. Cô ta đang nhìn tôi, tôi biết cái kiểu nhìn ấy nghĩa là gì. Nhưng tôi không có tâm trí đâu nghĩ đến chuyện đó, khi mà anh chồng to con của cô ta ngồi ngay bên cạnh. Cô ta như một con hổ cái đang đói, mềm mại, dẻo dai uyển chuyển, và sẵn sàng xé xác những con mồi.</p>
<p>- Anh làm gì ở đây một mình vậy? – Cô ta hỏi.</p>
<p>- Chụp ảnh – Tôi uể oải &#8211; Ở đây cát trắng rất đẹp.</p>
<p>- Buồn chết đi được – Cô ta nói.</p>
<p>- Ở đây cái gì cũng dính cát, kể cả thức ăn – Anh chàng to con ngẩng lên nói, anh ta đang nhai một con tôm, hầu như anh ta ăn hết khẩu phần của cả ba người.</p>
<p>- Anh chụp ảnh làm gì? Để bán ảnh à? – Cô ta vẫn chưa buông tha cho tôi.</p>
<p>- Ừ, để bán, làm lịch này nọ &#8211; Tôi quay sang, bất giác ánh mắt lại chuồi xuống ngực cô ta &#8211; Đại khái ảnh nghệ thuật bình dân, chụp người mẫu, làm quảng cáo ấy mà.</p>
<p>- Hay nhỉ! – Cô ta cười cười – Giá mà ai cũng được làm công việc thú vị như anh.</p>
<p>- Hay ho gì, chán chết – Tôi cười lại với cô ta, và buột miệng – Tôi thì lại ước gì được đổi chỗ với anh bạn đây.</p>
<p>Anh chàng đô con ngẩng phắt lên nhìn tôi. Tôi cười: “Thật đấy, tôi ước gì tôi là cậu”. Anh ta nghĩ tôi đùa: “Thế thì mình đổi chỗ nhé, chắc là anh sẽ không thích làm một người nghèo khó như tôi đâu”.</p>
<p>Anh ta yên tâm cúi xuống vét nốt những hạt cơm cuối cùng. Tôi mỉm cười nhìn cô ta và nói như thì thầm: “Nào thì đổi”.</p>
<p>Sau đó tôi bắt đầu kể chuyện huyên thuyên, tôi không nhớ tôi đã kể những gì nữa.</p>
<p>Nửa đêm, cô ta mò sang phòng tôi, khi mọi người trong khách sạn đều đã ngủ say. Sáng hôm sau cô ta đi theo tôi. Một tháng sau cô ta bỏ tôi, hình như đi theo một cầu thủ bóng đá hạng chân đất nào đó. Tôi biết ngay mà, cô ta là một con hổ cái.</p>
<p>Có lẽ đúng là tôi đã đổi chỗ với anh chàng kia thật. Tôi cũng đã trở thành một gã mọc sừng.</p>
<p align="center">***</p>
<p><strong>3. Tôi đã toả sáng</strong></p>
<p>Tôi nhìn thấy cô ta nổi bật trong đám đông hò hét cổ vũ giải bóng đá phường, vì cô ta có một bộ ngực rất to, lại không mặc cooc-xê. Từ lúc đấy trở đi tôi đá hay hẳn lên. Hình như ngay sau đó tôi ghi bàn, tôi chạy đến trước mặt cô ta ăn mừng bàn thắng, theo kiểu các cầu thủ Braxin ấy, nghĩa là lắc mông, một tay giơ lên trời, tay kia tóm quần đùi, và lắc mông. Trong chốc lát tôi biến thành Ronaldo hay Ronandinho gì đó, đại khái vậy, tôi cảm thấy mình phải cao dễ đến 1m90 hoặc hơn, tôi là người hùng của phường, tôi cười tình với cô ta, và có lẽ cô ta đã suýt ngất đi vì sung sướng. Tôi thề với quả bóng tròn là tôi sẽ phải chiếm được cô ta. Tôi có thể cảm thấy phía dưới chiếc váy kia, cô ta đang ẩm ướt đến chừng nào vì tôi. Cái kiểu nhìn của cô ta kìa.</p>
<p>Từ lúc đó, tôi đá bao sân, tôi như bay khắp sân, tôi đá như một cầu thủ đẳng cấp quốc tế. Tôi giữ được phong độ đỉnh cao như thế trong suốt ba tháng trời. Tôi đã toả sáng.</p>
<p>Một ngày nọ, sau ba tháng, cô ta chán tôi. Và hình như tôi cũng đã chán cô ta. Cô ta bỏ tôi để đi theo một gã đàn ông nào đó, nghe nói gã là một tay chơi giàu có. Từ lúc ấy tôi không còn giữ được phong độ nữa, tôi lại trở về đúng nguyên vẹn là một cầu thủ trong đội tuyển phường. Biết làm sao được, như người ta hay nói ấy: Phong độ là nhất thời.</p>
<p>Nhưng thề có quả bóng tròn, có lúc, tôi đã từng đá như một cầu thủ đẳng cấp quốc tế.</p>
<p align="center">***</p>
<p><strong>4. Vâng, tôi lẳng lơ</strong></p>
<p>Những người đàn bà gọi tôi là một người đàn bà lẳng lơ, lăng loàn, đĩ thoã. Những người đàn ông thì gọi tôi là cưng ơi, là hổ cái, là cuồng nhiệt, là nóng bỏng và gợi tình, là người đàn bà tuyệt vời, là mẫu đàn bà đúng như họ mong muốn, là đam mê, khéo léo và hết mình chuyện gối chăn. Thế rồi sau đó tất thảy họ đều kinh sợ tôi, họ trở nên hèn hạ không thể chịu nổi, họ cố gắng làm cho tôi chán ghét họ, và rốt cuộc họ đều đã thành công, tôi không thể yêu họ thêm được nữa. Tôi lại ra đi tìm những người đàn ông mới. Tôi biến thành một con vịt trời và bay đi theo đàn. Tự do.</p>
<p>Vâng, tôi là một người đàn bà lẳng lơ./.</p>
<p><em>Hết.</em></p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/keng/2009-07/lang-can-trong-veo/" rel="bookmark">LẮNG CẶN TRONG VEO</a><!-- (15.9308)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/midnight-express/" rel="bookmark">Midnight Express</a><!-- (7)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/dao-cat-trang-30/" rel="bookmark">Đảo Cát Trắng</a><!-- (7)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/lang-lo/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>14</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Midnight Express</title>
		<link>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/midnight-express/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/midnight-express/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 02 Oct 2009 17:21:27 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Đặng Thiều Quang</dc:creator>
				<category><![CDATA[Featured]]></category>
		<category><![CDATA[Headline]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[Tác giả]]></category>
		<category><![CDATA[Đặng Thiều Quang]]></category>
		<category><![CDATA[Midnight Express]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=2323</guid>
		<description><![CDATA[Chuyến tàu lúc nửa đêm
Truyện ngắn của Đặng Thiều Quang
 
Tôi cảm thấy cô ta, khi cô ta bước vào khoang giường nằm. Chỉ có tôi và cô ta. Tôi còn chìm vào giấc ngủ một lúc nữa, cho đến khi đâu đó le lói trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ tôi nhận ra cô ta là một người đàn bà đẹp. Tôi cảm thấy có lỗi, có gì đó không đúng, nếu cứ tiếp tục ngủ như thế này, nó trái với cái nguyên lý vận hành mà ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/lang-lo/" rel="bookmark">Lẳng lơ</a><!-- (7)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/dao-cat-trang-30/" rel="bookmark">Đảo Cát Trắng</a><!-- (7)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-11/cho-tuyet-roi/" rel="bookmark">Chờ tuyết rơi</a><!-- (7)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Chuyến tàu lúc nửa đêm</strong></p>
<p><em>Truyện ngắn của Đặng Thiều Quang</em></p>
<p><em> </em></p>
<p>Tôi cảm thấy cô ta, khi cô ta bước vào khoang giường nằm. Chỉ có tôi và cô ta. Tôi còn chìm vào giấc ngủ một lúc nữa, cho đến khi đâu đó le lói trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ tôi nhận ra cô ta là một người đàn bà đẹp. Tôi cảm thấy có lỗi, có gì đó không đúng, nếu cứ tiếp tục ngủ như thế này, nó trái với cái nguyên lý vận hành mà tạo hoá áp đặt cho một gã đàn ông. Giống như một cái đồng hồ hẹn giờ phải đổ chuông, đúng vào cái thời khắc đã được định trước ấy. Mọi chuyện phải như vậy, không thể khác được, nếu khác đi nghĩa là cái cỗ máy tinh vi ấy nó đã có gì đó trục trặc ở bên trong. Không phải con người chính là một cỗ máy tinh vi kỳ diệu sao?</p>
<p align="center">***</p>
<p>Cái ý thức mù mờ ấy từ từ chuyển hoá thành một dạng năng lượng tinh thần, rồi như thể nó biến thành một cốc cà phê đặc sánh khiến tôi tỉnh cả ngủ. Tôi chưa hề nhìn thấy cô ta. Chưa hề, tôi ngủ ngay từ lúc đặt lưng xuống cái giường này khi đoàn tàu rời nhà ga đầu tiên. Cô ta lên tàu ở ga tiếp theo, khi chuyến tàu du lịch này dừng lại, đó là ga xép của một thị trấn nhỏ trong hành trình. Nhưng cô ta đã ở trong tâm trí tôi như thể tôi đã biết rất rõ về cô ta. Đó là một người đàn bà ba mươi tám tuổi, mới ly dị ông chồng vào tháng Tư năm ngoái, ông ta đã bị toà xử tội tham nhũng. Cô ta có một đứa con gái nhỏ mới học lớp ba. Cô ta vừa đi thăm ông chồng đang bóc cuốn lịch đầu tiên trong vô số cuốn lịch mà ông ta sẽ còn phải bóc những năm sau này. Tôi biết những điều này về cô ta ngay từ khi đó hay sau này không rõ nữa, mọi việc đâu có cần trình tự.</p>
<p>Hiện giờ cô ta đang ở đây, tự do, giống như tôi, như một con chim sổ lồng.</p>
<p>Và quan trọng hơn cả, cô ta là một người đàn bà đang khao khát tình yêu. Đừng hỏi tại sao. Hỏi như thế giống như hỏi cớ sao người ta khát vậy. Đôi mắt cô ta rực sáng nhìn gã đàn ông trẻ hơn cô ta bốn tuổi, đang nằm ngủ vô tư lự trong khoang giường nằm bốn chỗ, mà như thể cả đoàn tàu này chỉ có hai người. Tôi và cô ta. Mùi nước hoa sang trọng và sự trải đời, một chút mệt mỏi của người đàn bà đang thèm khát hơi đàn ông, sau những năm tháng ông chồng mải mê chạy theo đám gái non rẻ tiền bỏ rơi người đàn bà đẹp. Một hơi thở dài nhè nhẹ và tia nhìn lặng lẽ trong bóng tối. Những tiếng sột soạt và mùi hương đàn bà xâm chiếm toa tàu.</p>
<p align="center">***</p>
<p>- Chào chị &#8211; Tôi bắt đầu như thế.</p>
<p>- Chào anh &#8211; Cô ta đáp lại, cô ta chờ đợi điều đúng như thế.</p>
<p>Tôi nhấc chiếc va ly của cô ta lên, đặt yên vị nó ở ngăn hành lý. Đó là hành động đương nhiên của một thằng đàn ông. Dù cho cái va ly đẹp đẽ kia chẳng mấy nặng nề. Cô ta thừa sức nhấc cái va ly thậm chí nặng gấp đôi như thế lên, nhưng cô ta chờ tôi làm việc đó. Tất nhiên rồi.</p>
<p>- Cảm ơn anh! &#8211; Cô ta nói điều tôi đã biết trước.</p>
<p>- Không có chi &#8211; Tôi mỉm cười đáp lại, đúng như điều mà cô ta cũng đã đoán trước.</p>
<p>Tôi dạn dĩ ngắm nhìn kỹ khuôn mặt cô ta, cơ thể cô ta, trong khi những ánh đèn đâu đó hắt qua ô cửa sổ toa tàu loang loáng chiếu vào. Hình như tôi hơi mỉm cười ngạo nghễ, với cái tình thế độc chiếm cô ta trong cuộc hành trình này. Với một người đàn bà đẹp và trải đời, hãy tỏ ra buông tuồng ngay, như một gã đàn ông vẫn thường cư xử. Nếu không làm thế, nó sẽ như là một sự xúc phạm cái dáng vẻ quyến rũ gợi tình của cô ta. Mớ tóc xoăn mềm mại của cô ta thả xuống bờ vai kia, làn da trắng mịn màng, cùng với mùi hương thơm cơ thể và mùi nước hoa đắt tiền, đôi môi ướt hé mở, trong cái thứ ánh sáng nhập nhoạng đầy kịch tính, như một trường đoạn phim trong một tác phẩm điện ảnh kinh điển vậy. Tôi không thể cư xử khác đi được, và tôi buột miệng nói ra cái ý nghĩ của mình.</p>
<p>- Chị đẹp quá! &#8211; Tôi đã nói thế.</p>
<p>- Thật sao? &#8211; Cô ta chớp chớp hàng mi cong.</p>
<p align="center">***</p>
<p>Dù tỏ ra chút bối rối, nhưng thực ra cô ta không hề bất ngờ. Cô ta đã biết tôi sẽ nói thế. Dường như cô ta có chút xao xuyến. Và dù trong đời cô ta chắc đã từng nghe nhiều lời tán dương hoa mỹ từ đàn ông, nó cũng không giống như cái cách mà tôi thốt ra, trong khung cảnh chúng tôi đang di chuyển với tốc độ chừng 60 hay 80km/h, trong đêm tối mịt mùng, và thi thoảng những ánh đèn buồn thảm vàng vọt từ khu phố huyện bên ngoài kia lọt vào khoang tàu, soi ánh mắt cô ta loang loáng. Mắt cô ta ngân ngấn nước. Cô ta khóc ư? Hay đôi mắt cô ta luôn ướt?</p>
<p>- Chị đẹp quá!</p>
<p>- Thật sao?</p>
<p>Tôi không nói thêm gì nữa. Tôi chỉ mỉm cười lặng lẽ tận hưởng vẻ đẹp của cô ta, chúng tôi nhìn nhau, đối diện, nửa sáng nửa tối, trong một trạng thái mê đắm và không một ai muốn muốn kết thúc. Nó gần như một thái độ có gì đó hơi thách thức lẫn nhau. Như thể cô ta thì thầm: “Nào, anh hãy cho thấy anh sẽ làm những gì tiếp theo, và anh có thể đi đến đâu?”</p>
<p align="center">***</p>
<p>Người nữ nhân viên soát vé thô bạo kéo cánh cửa trượt ngang và dường như cô ta hơi giật mình khi thấy chúng tôi đang im lặng đối diện nhau. Có lẽ người nhân viên này cảm nhận được cái không khí đầy kích động mà chúng tôi đang tạo ra, như tôi và cô ta đang cảm nhận, như thể đó là một thứ trạng thái tinh thần quá mạnh mẽ, dễ lây lan, hoặc là đâu đó dưới chiếc váy kia, người đàn bà đẹp đang ẩm ướt như tôi đang cảm thấy. Trong không khí hẳn thấm đẫm sự gợi tình, một mùi hương không tên đang xâm chiếm mọi thứ.</p>
<p>Sau khi xong nhiệm vụ soát vé, không còn gì để làm, nữ nhân viên kia bỏ đi với ánh mắt đầy ngờ vực. Tôi nhếch mép cười khẩy bấm cái khoá chốt cánh cửa lại. Nó chẳng mấy tác dụng, nhưng cũng khiến cho không gian trở nên riêng tư hơn một chút.</p>
<p>Tôi không hỏi gì người đàn bà đó. Tôi biết cô ta như tôi cần biết, vừa đủ. Tôi đáp lại những câu hỏi của cô ta bằng những cái lắc đầu hay gật đầu, bằng ánh mắt chiêm ngưỡng đôi môi kia mấp máy, bộ ngực đầy đặn kia mà chiếc váy khoét rộng cổ khoe ra, chập chờn sáng tối. Cô ta cần phải nói gì đó, bất cứ cái gì khoả lấp sự trơ tráo của tôi, để tôi mặc sức ngắm cô ta trong sự ham muốn trỗi dậy mà cô ta có thể cảm nhận được.</p>
<p>Tôi sẽ làm gì đây? Không lẽ cứ cười như một thằng ngớ ngẩn suốt cả đêm? Tôi choàng tấm chăn của mình cho người đàn bà đẹp rồi mở cửa đi về phía đầu toa tàu lấy tấm chăn khác. Dù tiết trời đã cuối thu, toa tàu này vẫn chạy máy điều hoà, không khí se lạnh. Tôi nghĩ đến hơi ấm cơ thể người đàn bà kia. Tôi có thể nghĩ đến cái gì khác cơ chứ? Tôi chỉ là một gã đàn ông ba mươi tư tuổi, chẳng có chi đặc biệt, một người lữ hành trong hành trình mờ mịt không định trước này. Tôi chẳng hy vọng gì nhiều từ những cuộc phiêu lưu tình ái, nhưng tôi có quyền si mê đàn bà đẹp như tôi vốn là vậy.</p>
<p>Khi tôi quay về khoang của mình, dường như cô ta đã ngủ, khuôn mặt quay về phía giường tôi. Cô ta theo dõi tôi qua đôi mi khép hờ. Tôi thì thào người đẹp hãy ngủ đi, điều gì đến rồi sẽ phải đến, lời thì thào ấy lẫn trong tiếng rít man dại của đoàn tàu xé gió, tiếng cành cạch đều đặn của bánh xe nghiến lên đường ray. Nhưng tôi biết cô ta nghe thấy, và cô ta đọc được từng ý nghĩ của tôi, từng cơn sóng ham muốn đang trỗi dậy.</p>
<p>Tôi nằm thẳng ngay ngắn, tấm chăn còn gấp tư đắp hờ hững, hai tay đặt trên bụng. Tất nhiên tôi không ngủ, mà tôi mông lung nghĩ đến những viễn cảnh hoan lạc. Thẳng thắn mà nói, tôi có thể tưởng tượng ra cái gì hơn nữa?</p>
<p>Tôi ngồi dậy, bó gối ngắm người đàn bà xa lạ mà tôi tin là tôi biết rõ cô ta, cũng như cô ta biết rõ tôi, ít ra trong cái cuộc hành trình kỳ lạ này, nơi mà sự phiêu lưu dễ dàng đến với con người ta nhất, dù là một kẻ tầm thường như tôi, với tất cả sự đồng loã và tình cờ của số phận khi chỉ có tôi và cô ta trong khoang này, chỉ tôi và cô ta còn tồn tại trên đoàn tàu, tất cả đã ngủ say, đã chìm vào quên lãng, cả thế giới này cũng vậy.</p>
<p>Cô ta từ từ mở mắt ra nhìn tôi.</p>
<p>Tôi sang ngồi bên cạnh cô ta. Tôi cúi xuống dò hỏi. Cô ta chờ đợi. Tôi đặt ngón tay lên mớ tóc mai của cô ta, vuốt ve gò má ấy. Cô ta vẫn im lặng chờ đợi. Tôi cúi xuống hôn cô ta. Như thể có một luồng điện tê dại chạy dọc cơ thể của chúng tôi, một cơn sóng thần cuốn phăng tôi và cô ta đi, quay cuồng, mê mải, không biết nó kéo dài bao lâu. Cho đến khi cô ta nhẹ nhàng đẩy tôi ra, với đôi môi vẫn hé mở và hơi thở dồn dập gấp gáp.</p>
<p>Không phải là bây giờ, trong cái khoang tàu này, khi mà người nhân viên soát vé có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.</p>
<p>Tôi quay về chỗ của mình, tủm tỉm cười, và chợp mắt lúc nào không hay.</p>
<p align="center">***</p>
<p>Tôi nói với cô ta là sẽ thuê một căn phòng nhà nghỉ đâu đó ngay gần ga, khi chúng tôi xuống tàu. Cô ta im lặng đi theo tôi. Tôi xách va ly của cô ta, tay kia xách chiếc cặp da của mình. Tôi chọn nhà nghỉ nom tươm tất nhất, cũng chẳng có gì nhiều để lựa chọn. Tôi và cô ta chỉ cần một căn phòng, có giường, mà không lo nơm nớp cánh cửa bị mở xịch ra một cách thô lỗ bất ngờ như trên tàu, vậy thôi.</p>
<p>Người trực quầy lễ tân lờ đờ ngủ gật đưa chúng tôi chìa khoá phòng 312, thậm chí chẳng hỏi giấy tờ tùy thân. Chúng tôi đi lên cầu thang, xuyên qua hành lang hẹp tù mù ánh đèn vàng, với những tiếng động kỳ bí phát ra sau những cánh cửa. Một đôi trai gái nào đó đang truy hoan, với những tiếng rên rỉ to quá mức cần thiết. Tiếng nước xả bồn cầu kêu òng ọc trong những ống nhựa chạy lộn xộn trên trần nhà. Tiếng ngáy của một gã nào đó như ếch ương sau mưa rào. Tiếng bước chân đi lại xa xăm. Những âm thanh vang vọng qua lại trong hành lang, tiếng sột soạt quần áo. Mùi xà phòng rẻ tiền. Mùi nhà nghỉ. Mùi giống đực và giống cái. Tôi liếc cô ta, cánh mũi cô ta đang căng lên, đôi tai cô ta dường như cũng vậy. Tôi mỉm cười ôm lấy eo lưng mềm mại của cô ta. Cô ta bám lấy cánh tay tôi vẻ tin cậy và đồng loã.</p>
<p>Chúng tôi bước đến cánh cửa phòng 312. Tôi tra chìa khoá xoay nhẹ và đẩy cửa bước vào. Cái thứ mùi chăn đệm và điều hòa không khí, của những cặp khách vãng lai nào đó, giống như chúng tôi, họ từng đến đây và để lại dấu vết như thế, rồi mùi nước hoa xịt phòng rẻ tiền trộn lẫn mùi nước hoa đắt tiền của cô ta. Tất cả ùa vào khứu giác.</p>
<p>Tôi đặt hành lý xuống, tay sờ soạng bật công tắc đèn. Cô ta đang đứng lưỡng lự ở ngay cửa ra vào. Một tay cầm chiếc túi nhỏ bằng da. Tôi mỉm cười đứng sang một bên. Cô ta tiến lên mấy bước. Dưới ánh đèn neon sáng trắng, lạnh lẽo  nhợt nhạt, hình dáng quyến rũ của cô ta như thuộc về một thế giới khác, xa lạ và kiêu kỳ, sang trọng.</p>
<p>Thế giới này là thế giới nào?</p>
<p>Cô ta quay lại nhìn tôi. Và tôi bỗng thấy cô ta khác hẳn khi chúng tôi nhìn nhau mê đắm trong thứ ánh sáng chớp chớp nhập nhoạng trên tàu, hay cái cảm giác như bị điện giật, chóng mặt, khi tôi hôn cô ta nữa, nó biến đâu mất. Cô ta đẹp, rất đẹp là đằng khác, một cách rõ ràng hơn, nhưng cũng lại kỳ lạ hơn. Thậm chí tôi nhìn thấy cả đáy mắt cô ta, với cái vẻ bề ngoài ướt át loang loáng như luôn tràn đầy.</p>
<p>Tôi chốt cửa phòng, tắt đèn, khung cảnh trở lại giống như khi còn ở trên tàu. Tôi cảm thấy cô ta đang chuyển động, còn bóng tối tĩnh lặng vây quanh, mềm mại, uyển chuyển. Đâu đó ngoài kia có những chiếc xe tải chạy qua, khiến cho căn phòng rung chuyển, ánh đèn pha loang loáng hắt qua rèm cửa sổ. Dường như tiếng loa từ phía nhà ga vọng về xa xăm, tôi không thể nghe rõ họ đang nói gì, nhưng có lẽ tàu đang vào ga.</p>
<p align="center">***</p>
<p>Tôi cảm thấy nụ hôn của cô ta phớt trên môi, hơi thở thơm tho, làn môi mềm ướt át. Con tàu phanh dúi dụi, tôi choàng tỉnh.</p>
<p>Có tiếng loa rè rè của nhà ga, tiếng van xả hơi từ những toa xe. Tôi kịp nhận ra bóng cô ta bước vội khỏi khoang tàu, mùi nước hoa thoang thoảng. Một giấc mơ ngọt ngào, hay chuyện đó đã thực sự xảy ra?</p>
<p>Trên sân ga ánh đèn cao áp bàng bạc, bóng cô ta lướt qua, bước chân ngập ngừng. Trước khi xa khuất cô ta dừng lại ngoái nhìn về phía tôi. Bất giác tôi đưa tay lên khẽ chạm vào đôi môi. Có lẽ cô ta đã mỉm cười, rồi quay lưng bước đi.</p>
<p>Tàu lại từ từ lăn bánh, mọi thứ xa dần, xa dần. Chẳng biết tôi có ngủ lại được nữa hay không, đêm thì dài, mà hành trình của tôi còn dằng dặc, vô định.</p>
<p>Mọi chuyện đã có thể rất khác.</p>
<p><em>Hết.</em></p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/lang-lo/" rel="bookmark">Lẳng lơ</a><!-- (7)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/dao-cat-trang-30/" rel="bookmark">Đảo Cát Trắng</a><!-- (7)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-11/cho-tuyet-roi/" rel="bookmark">Chờ tuyết rơi</a><!-- (7)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-10/midnight-express/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Trên cây cầu không có lan can</title>
		<link>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-09/tren-cay-cau-khong-co-lan-can/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-09/tren-cay-cau-khong-co-lan-can/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 23 Sep 2009 16:33:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Đặng Thiều Quang</dc:creator>
				<category><![CDATA[Featured]]></category>
		<category><![CDATA[Headline]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[Đặng Thiều Quang]]></category>
		<category><![CDATA[trên cây cầu không có lan can]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=2305</guid>
		<description><![CDATA[ 
 
Truyện ngắn của Đặng Thiều Quang
 
 

Đó là một buổi chiều tháng bảy oi bức, bầu trời xanh phát quang, còn đường phố là những cái chảo dài màu đen, dài vô tận, chúng có màu đen, chúng giao nhau chằng chịt, và thành phố bé nhỏ của chúng ta là một cái mạng nhện như vậy.
Nàng nhìn thấy cái mạng nhện đó từ xa. Tất cả sáng lóa trên cánh máy bay. Bầu trời trong xanh kỳ lạ, phía chân trời sáng lên một màu lam ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/duongbinhnguyen/2009-07/hay-de-em-bay-tren-dong-song/" rel="bookmark">Hãy để em bay trên dòng sông</a><!-- (11.5784)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/trangha/2009-07/nhung-dong-lua-tren-vinh-tay-tu/" rel="bookmark">Những đống lửa trên vịnh Tây Tử</a><!-- (11.462)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/trangha/2009-07/may-van-de-ve-tho-tren-mang-o-trung-quoc/" rel="bookmark">Mấy vấn đề về thơ trên mạng ở Trung Quốc</a><!-- (11.462)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong><span> </span></strong></p>
<p><strong> </strong></p>
<div><strong><em><span>Truyện ngắn của Đặng Thiều Quang</span></em></strong></div>
<p><strong><em><span> </span></em></strong></p>
<p><strong><em> </em></strong></p>
<div><span><br />
Đó là một buổi chiều tháng bảy oi bức, bầu trời xanh phát quang, còn đường phố là những cái chảo dài màu đen, dài vô tận, chúng có màu đen, chúng giao nhau chằng chịt, và thành phố bé nhỏ của chúng ta là một cái mạng nhện như vậy.</span></div>
<p><span>Nàng nhìn thấy cái mạng nhện đó từ xa. Tất cả sáng lóa trên cánh máy bay. Bầu trời trong xanh kỳ lạ, phía chân trời sáng lên một màu lam trắng còn mây đứng yên như bị đóng đinh giữa khoảng không hư ảo đó.</span></p>
<p>Chiếc máy bay đổi hướng, ánh nắng xiên qua ô cửa sổ ô van, nó bò dần trên chiếc ghế và liếm láp cánh tay trần của nàng. Tiếng loa vang lên ở cuối dãy ghế. Chuyến bay sắp kết thúc.</p>
<p>Nàng nhìn ra ô cửa sổ lần nữa. Thành phố đang đợi nàng ngoài đó, một cảm giác nôn nao bồn chồn dâng lên. Nhưng vẫn chỉ là nắng chói chang. Chỉ có sự tĩnh lặng bất động của các tầng mây, những cánh đồng xanh úa, những sông ngòi chằng chịt, những con trâu bé tí dưới kia đang thản nhiên gặm cỏ, những chiếc xe ô tô bé tí kia nữa, nhìn từ trên cao dường như chúng chẳng hề chuyển động. Ngay cả chiếc máy bay này, với vận tốc khủng khiếp của nó cũng dường như gà gật ngủ trong buổi chiều hè này. Nàng cảm nhận một cái gì đó rất tuyệt vọng trong chuyến đi đầy hy vọng của nàng. Lẽ ra có thể đi xe lửa, nó khiến cái đích dường như không bao giờ đến được, và nàng sẽ hạnh phúc biết bao với cuộc hành trình dài đằng đẵng.</p>
<p>Nhưng không thể khác được. Đường băng chói lòa hiện ra trước mắt nàng, nó run rẩy nhòe nhoẹt trong mắt nàng, nó kinh khủng hơn sự tưởng tượng của nàng, ngay cả mồ hôi cũng không có thực, chúng bị hút khô ngay lập tức. Cánh tay trần của nàng. Mồ hôi. Biết bao nhiêu hy vọng phù phiếm của nàng bỗng trở nên rõ ràng. Nàng sẽ tiêu hết số tiền tích cóp được. Sẽ yêu, sẽ được yêu, sẽ thây kệ nắng hè hay mưa gió, sẽ đi xuyên qua thành phố dưới mọi thời tiết, với nàng những ngày tới sẽ luôn luôn đẹp đẽ và bất tử. Nàng không thể lựa chọn gì hết. Nàng chỉ có thể lao vào cái nóng hầm hập đang ở phía trước.</p>
<p>Thành phố té ra sôi động hơn nàng tưởng, những yên ả của ngày xưa đã qua rồi, không còn nhận ra nó nữa. Nàng thực sự là một kẻ xa lạ ở nơi đây. Những người bà con họ hàng nhìn nàng với con mắt kỳ lạ, họ không hiểu nổi, họ không tin vào cái gì ngoài cuộc sống nóng bức chật vật đang diễn ra ngoài ý muốn của tất cả mọi người. Họ chỉ thấy duy nhất một điều là nàng đã tự ý bỏ đi khỏi khu an dưỡng để quay về đây, để rong chơi bên cạnh cuộc sống mưu sinh của họ. Nàng bị một căn bệnh nan y mà người ta dùng cái từ &#8220;hiếm gặp&#8221;, cũng có nghĩa là &#8220;hiếm qua khỏi&#8221;, nghĩa là nàng sắp chết, hãy thử tưởng tượng xem điều đó là thế nào. Cuộc sống của nàng triền miên là những phong cảnh đẹp vắng vẻ, những khu điều dưỡng sạch sẽ. Cuộc sống tha hương từ lâu đã tập cho nàng quen với mọi thứ, căn bệnh buộc nàng phải sống ở những vùng khí hậu mát lạnh. Khoảng thời gian trống giữa các đợt bệnh tái phát nàng vẫn làm việc kiếm sống như mọi người, những con người bình thường khác, hàng triệu người, những Việt kiều tha hương lang thang khắp Đông Âu hay nước Nga vĩ đại. Nói chung, thân phận con người là vậy, nhỏ bé và lạc loài. Thế rồi giờ đây, tất cả sắp kết thúc. Trong vòng một tháng, nàng sẽ chết, không thể thay đổi được điều đó. Nàng không thể thay đổi được cái kết cục đáng buồn đó, nhưng bỗng dưng nàng cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết. Bây giờ nàng có thể làm bất cứ điều gì nàng muốn. Nàng muốn yêu. Nàng muốn được yêu, muốn được sống giữa thành phố thơ ấu, giữa quê hương, giữa những ký ức đẹp và buồn của nàng. Cuối cùng, nàng muốn được chết ở nơi đây.</p>
<p>Đến đây chắc tất cả mọi người đã đoán ra được câu chuyện của tôi. Nàng sẽ yêu một người đàn ông. Nàng sẽ chết. Câu chuyện sắp đến hồi kết thúc. Người đàn ông đó chính là tôi.</p>
<p align="center"><span><br />
***</span></p>
<div><span><br />
Ngay buổi chiều hôm đó, nàng gọi điện cho tôi. Lúc đó tôi đang ở văn phòng làm việc và chưa hề gặp nàng. Thế nhưng nàng biết khá nhiều về tôi qua những cuốn sách của tôi, những câu chuyện mà tôi viết trên các trang báo. Tôi viết về Tình yêu, về Cái chết &#8211; Tôi cho rằng hai thứ đó luôn quyến rũ các nhà văn hơn bao giờ, nó cũng quyến rũ luôn cả người đọc vốn thiếu thốn cả hai thứ đó &#8211; Những thứ trải nghiệm mà ta phải trả giá để có nó. Nàng bị kích động bởi cái thứ văn chương dở hơi của tôi, lại thêm nỗi buồn tha hương và ám ảnh bệnh tật, nàng viết thư cho tôi. Nhận được thư tôi viết hồi âm cho nàng, với những lời lẽ mà một nhà văn vẫn thường dùng khi trả lời độc giả. Nói chung tôi không mấy ấn tượng gì về nàng và nhanh chóng lãng quên lá thư đó. Cho tới buổi chiều hôm ấy, tôi nghe nàng xưng tên trong ống nghe mà không thể nhớ ra là ai.</span></div>
<p><span>- Anh có nhớ em là ai không?</span></p>
<p>- Xin lỗi&#8230;hãy nhắc lại lần nữa!</p>
<p>Nàng nhắc lại tên nàng một lần nữa. Tôi đáp là cái tên này nghe quen quá. Cuối cùng tôi bảo rằng hình như đó là tên một nữ văn sĩ trẻ đã viết vài cái gì đó &#8211; Vài cái gì đó mà tôi không khoái cho lắm.</p>
<p>Nàng phá lên cười thích thú. Tôi bỗng sực nhớ ra xuất xứ cái tên nàng. Tôi cười theo nàng và hỏi &#8221; Bên ấy thời tiết ra sao? Có tuyết rơi không? &#8220;. Tôi nhớ rằng bức thư của nàng đóng dấu bưu điện một nước nào đó ở Đông Âu.</p>
<p>Nàng cười trong điện thoại: &#8221; Không đâu, em đang ở Hà Nội &#8220;. Tôi hơi ngượng. Bên kia đầu dây nàng vẫn khúc khích cười. Thế rồi cả hai cùng im lặng. Hình như nàng thở dài. Nàng cất giọng định nói, sau đó dừng lại ngập ngừng và nghiêm trang: &#8221; Anh có thể gặp&#8230;&#8221;.</p>
<p>Tôi im lặng gật đầu. Tôi không hiểu vì sao lại hành động như vậy nữa. Nàng đâu có nhìn thấy tôi. Còn tôi dường như cảm thấy bị hối thúc, thấy một cuộc chạy đua nước rút bắt đầu, chính xác là cuộc đấu tay đôi với thời gian. Tôi lập tức đi gặp nàng ngay vào buổi chiều nóng bức và chói sáng ấy. Tôi quên nói rằng lúc đó tôi chưa hề biết chút gì về nàng ngoài lá thư làm quen mà tôi đã lãng quên. Và thực ra lúc đó chỉ đơn giản là tôi tò mò, tôi gần như kiếm lấy cái cớ để chạy trốn khỏi văn phòng ngập ngụa công việc của mình.</p>
<p>Tôi phải mô tả tình yêu xuất hiện như thế nào đây? Không. Tôi không biết nó xuất hiện như thế nào hết. Tôi không muốn tin vào khả nănng của ngôn từ nữa. Giữa một thế giới vô số ký hiệu, những ký tự lạnh lùng này, tôi không muốn nhuốm sắc màu lãng mạn, bởi vì lãng mạn nghe nó không bình thường, nghe nó quá khích, nghe nó cuồng tín. Đây chỉ là một câu chuyện bình thường của những con người bình thường. Nàng có sự lạnh lùng lãnh đạm của một kẻ coi như đã đứng ngoài cuộc sống, và biết chấp nhận tất cả mọi chuyện sẽ đến. Không cần phải tô vẽ gì hết. Chúng ta hãy nói với nhau bằng những từ ngữ vô cảm. Đó chính là lối ăn nói quen thuộc của chúng ta. Là mối quan hệ thờ ơ giữa chúng ta. Hãy coi như đây là tin cáo phó về một kẻ xa lạ, điều đó đúng. Tôi không muốn nói về thứ tình cảm thờ ơ giữa đồng loại, tôi muốn kể về tình yêu, về chuyện một cô gái xa lạ bỗng dưng bay hàng ngàn cây số và bước vào cuộc đời tôi một cách giản dị, điều đó đúng, nàng đã làm như vậy.</p>
<div><span>Cuộc sống này rất buồn chán. Chúng ta phải chấp nhận nó như thế. Tất nhiên cũng có lúc chúng ta sáng tạo ra được những thú vui để quên đi sự thật ấy. Có một nhà văn nọ, vào một hôm chắc là chẳng nghĩ ra được một câu chuyện nào để viết thêm nữa, chẳng còn việc gì để làm, anh ta nhờ một người quen chuyển tới tôi một câu chửi rủa không có lý do. Đấy, vui nhỉ, cuộc sống là thế đấy. Quan hệ giữa chúng ta là vậy đấy.</span></div>
<p><span> </span>
</p>
<p align="center"><span><br />
***</span></p>
<div><span><br />
Thật may mắn! Thật kinh ngạc! Khi mà tất cả mọi thứ trên đời này đều tìm được một lý do nào đó để tồn tại. Bạn hãy cảm ơn vì bạn đã sinh ra trên đời này. Bạn hãy cảm ơn vì bạn đã có những ngôn ngữ để giao tiếp. Bạn hãy cảm ơn vì đã có những người thân bên mình. Và cho dù nếu một ngày nào đó bạn chết đi, bạn không còn tồn tại nữa, thì người ta cũng sẽ tìm ra cho bạn một lý do hợp lý cho việc ra đi đó của bạn. Và hầu như không một ai mảy may nghi ngờ sự hợp lý đó. Lý do để nàng chết đi là căn bệnh của nàng. Cả thế giới đồng ý với điều đó. Tôi cũng vậy, cũng như việc tôi có thể chấp nhận được việc một nhà văn vô danh tiểu tốt nọ bỗng dưng thích chửi rủa kiếm chuyện với tôi. Chắc anh ta tìm được cho mình một lý do nào đó kiểu &#8220;Đm, mày viết đéo ra cái chó gì &#8221; hay đại loại &#8221; tao đéo chịu nổi lối hành văn của mày &#8220;. Ừ, ở đời có biết bao chuyện kiểu như thế, phải tập làm quen đi. Tôi cũng biết cách chấp nhận rằng rồi nàng sẽ rời bỏ tôi và ra đi mãi mãi.</span></div>
<p><span>Nhưng điều gì đã xảy ra với tôi trong đêm nay, khi tôi đối diện với chính tôi, côi cút và lạc lõng trên cõi đời này, giữa một thế giới đầy tình yêu thương nhưng cũng ngập tràn thù hận, và hoàn toàn xa lạ. Tôi nhìn tôi trong gương. Và tôi hiểu nàng đã từng ngắm tôi, từng yêu tôi như thế nào, khi mà nàng biết có thể ngày mai nàng không còn được nhìn thấy tôi nữa. Nàng đưa tay vuốt ve từng đường nét trên khuôn mặt tôi và liên tục thì thầm:&#8221; Cái anh chàng nhà văn đáng yêu này! &#8221; Tôi thì hiểu câu đó là &#8221; Những nhà văn đáng yêu sắp tuyệt chủng cả rồi!&#8221;. Nàng vuốt ve tôi mãi không thôi. Còn tôi cứ hôn nàng mãi không thôi. Rồi có lần sơm tinh mơ nàng thức dậy, khuôn mặt trẻ thơ của nàng tràn ngập niềm vui sướng. Tôi cứ lẩm nhẩm: &#8221; Cái cô nàng đáng yêu này &#8220;.</span></p>
<p>Tôi hỏi nàng: &#8221; Tại sao em lại tìm anh? &#8221;</p>
<p>Nàng đáp: &#8221; Vì anh đã chờ đợi em &#8220;.</p>
<p>Ra vậy. Thật là rõ ràng. Hai mươi mấy năm qua tôi sống là để chờ đợi nàng. Đó chính là lý do để tôi tồn tại, nó có vẻ có lý hơn tất cả những lý tưởng sống do tôi bày đặt ra. Nàng muốn hôn tôi ở bất cứ chỗ nào, trên hè phố hay trong tiệm cà phê. Nàng ve vuốt tôi như sợ tôi tan biến. Nàng ham muốn tôi trong rạp khi hai đứa đi xem một bộ phim về sự mất mát và chia ly, khi chúng tôi ngắm hoàng hôn trên một đồng cỏ ở ngoại ô, khi tôi ham muốn nàng, lúc nào cũng ham muốn, càng về sau càng trở nên điên rồ. Tôi chỉ cảm thấy là chúng tôi đang trở thành những kẻ thua cuộc không thể khác được, thời gian đang vuột qua kẽ tay, chúng tôi lồng tay vào nhau, tay trong tay, tôi mơn trớn làn da ngón tay nàng, như trong một vũ điệu cổ xưa nào đó. Nàng mỉm cười, một nụ cười mơ hồ. Nụ cười của nàng thật đáng sợ. Nó khiến tôi liên tưởng đến miền đất hứa, miền hạnh phúc mà nàng sẽ tới nay mai, để lại tôi một mình ở nơi đây. Chúng tôi đều đã biết là nàng sẽ ra đi. Chúng tôi tránh nói tới điều ấy. Có lúc nào đó chúng tôi coi thường nó, cái chết, nó trở thành một thứ hài hước. Và đôi khi, tôi tin chắc phép màu sẽ đến, một cách phi lý, như căn bệnh phi lý của nàng. Nàng sẽ khỏi bệnh. Hoặc cũng có thể không cần phải màu nhiệm đến thế, tôi chỉ cần nàng vẫn cứ như tôi nhìn thấy ngày đầu tiên, cứ mong manh đi giữa ranh giới sống và chết đó, cứ đi mãi cùng tôi, không quay lại, không dừng lại hay bay vút lên bầu trời phát quang kia. Nàng đến từ bầu trời đó. Rực rỡ. Chói sáng. Có thể nàng muốn bất tử như cả vũ trụ này, và cái ý muốn đó, cái ý chí đó đủ để thay đổi tất cả và chiến thắng bệnh tật, và làm tôi thay đổi, khiến cho tôi thấy rằng cuộc sống bỗng đầy những sự khuấy đảo và bấp bênh. Không chỉ là ánh nắng sáng chói đang đến từ mặt trời xa xôi nữa, nó là sự soi rọi về ý nghĩa sinh tồn. Tôi nhìn vạn vật quanh tôi bình đẳng trong những nỗ lực êm dịu và kiên nhẫn. Đàn kiến tha mồi, đôi bướm quấn quít bên nhau, ong lượn trên những cánh hoa rung rinh, rồi những tán lá mướt sũng nước đang lóng lánh theo gió nhẹ&#8230; Tất cả tràn ngập một hương vị, một sự gợi tình đến nao lòng, một trường điện từ kỳ lạ của yêu đương. Và chính nàng đã đem đến tất cả những điều đó, bình đẳng và giản dị như muôn vàn sự sống khác quanh đây.
</p>
<p align="center">
<div><span> </span></div>
<p><span>***</span></p>
<div><span><br />
Tôi quyết định viết câu chuyện này sau khi mơ một giấc mơ. Đó là một lý do tốt nhất cho câu chuyện. Điều đó đúng.</span></div>
<p><span>Tôi mơ thấy tôi đưa nàng đi bằng chiếc xe của tôi. Nàng thì thầm sau lưng tôi vè những mơ ước nhỏ nhoi và rời rạc của nàng. Chúng tôi đi trên một cây cầu rộng bắc qua một cái hồ lớn tăm tối không có bến bờ, cái hồ rộng lớn như biển cả. Cây cầu ấy không có lan can, nó giống như một thanh chocolate khổng lồ rộng bản và dài vô tận vậy. Nàng thủ thỉ kể mãi, và rồi nàng bỗng muốn nhìn xuống mặt hồ tăm tối phía dưới vực sâu kia. Tất nhiên tôi chiều theo ý nàng, luôn chiều chuộng nàng, tôi đánh tay lái tới sát mép cầu, và rồi chúng tôi bỗng cùng rơi xuống, rơi mãi, như khi ta chìm đắm trong sự đam mê tận cùng. Chúng tôi rơi xuống mặt nước đen tối và lạnh lẽo. Tôi cố sức cứu nàng. Nhưng cuối cùng chính nàng đã cứu tôi bằng một sức mạnh vô hình. Nàng cõng tôi trên lưng và bơi vào bờ. Đó là bờ đất của một miền đất xa lạ mà tôi chưa từng được biết. Rồi nàng biến mất, để lại tôi trên đó. Tôi đi tìm nàng. Nhưng cuối cùng lại gặp một phụ nữ khác, bà ta đưa tôi một số thứ tối thiểu để câu cá. Và từ đó tôi câu cá đến hết đời trên chiếc thuyền mà bà ta chèo lái. Từ đó đến hết đời. Không có gì xảy ra nữa.</span></p>
<p align="center"><span>***</span></p>
<div><span><br />
Tôi tỉnh dậy thấy khóe mắt ướt. Có lẽ tôi đã khóc. Tôi không có nàng ở bên. Ngoài cửa sổ, dưới bầu trời đêm chi chít sao, những tán lá bàng bạc đang xao xác theo gió như những điệu múa ái ân của chúng, nghe lạnh lùng làm sao.</span></div>
<p><span>Không gian vẫn nở rộng ngoài kia và tràn ngập sự quấn quít của những chiếc lá, hay là những sự sống đang nỗ lực khắp thế gian này, hay là ánh sáng xanh của muôn vàn tinh cầu xa xôi đang nhấp nháy kia nữa.</span></p>
<p>Tôi cứ ngồi lặng đi chờ nàng đến với tôi. Rồi tôi hiểu ra rằng nàng không bao giờ đến nữa. Tôi bắt đầu viết câu chuyện này, cho những người yêu nhau, những người vẫn được ngắm khuôn mặt thân quen của người yêu và vuốt ve mãi không thôi, những người đang đi trên một cây cầu không có lan can.</p>
<p><em>Hết.</em></p>
<p>PS: Khuyến mại cho bạn nào biết tiếng Pháp và đã  kiên nhẫn đọc hết truyện ngắn vừa rồi:</p>
<h2><a title="Permanent Link to Le pont sans garde-fou" rel="bookmark" href="http://dangthieuquang.wordpress.com/2008/02/15/le-pont-sans-garde-fou-2/">Le pont sans garde-fou</a></h2>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">Après-midi de juillet, chaleur suffocante, ciel extraordinairement bleu, des rues comme de longues queues de poêle à frire noires, longues à l’infini, qui se croisent et s’entrelacent ; ainsi notre petite ville est une toile d’araignée.</span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt"> </span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">Elle regardait cette toile d’araignée de loin, cela resplendissait de lumière sous les ailes de l’avion. Le ciel était si pur, si profond, l’horizon d’un bleu-blanc si lumineux et les nuages immobiles semblaient comme avoir été cloués sur cet espace intangible. L’avion changea de cap, la lumière du soleil transperça le hublot, se glissa peu à peu jusqu’aux fauteuils et gagna du terrain jusqu’à son bras nu. Vers les rangs du fond on entendit une voix dans le haut-parleur; Le voyage allait prendre fin.</span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">Elle regarda une fois encore par le hublot. En bas, la ville l’attendait ; une effervescence fébrile la gagnait. Il y avait cette profusion de lumière, le silence figé des nuages, les champs d’un vert-roux, les cours d’eau enchevêtrés, des buffles minuscules et des voitures minuscules elles aussi et qui avaient l’air de ne jamais avancer. Même l’avion avec son effarante vitesse semblait somnoler dans cet après-midi d’été. Elle sentait bien qu’il y avait quelque chose de désespéré dans ce voyage <span> </span>tout plein de ses espoirs. Aveuglant, le terrain d’atterrissage surgit devant ses yeux, la piste tremblotait sous le soleil, plus fantastique encore que dans son imagination. Même la sueur qui s’évaporait tout de suite/instantanément/ n’avait aucune réalité. Combien de ses espoirs frivoles prendraient brusquement forme ? Elle dépenserait tout l’argent de ses économies, elle aimerait, elle serait aimée, elle traverserait/arpenterait/ la ville de long en large qu’il pleuve ou qu’il vente, pour elle les jours prochains seraient à jamais beaux et inoubliables. Elle allait se jeter dans cette chaleur fiévreuse qui l’attendait.</span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">La ville était bien plus animée que ce qu’elle aurait cru. Finie la douceur d’autrefois. Elle ne reconnaissait plus rien. A dire vrai elle était une étrangère ici. Ses proches la regardait d’un air bizarre ; ils ne pouvait pas comprendre, eux qui ne croyaient en rien d’autre qu’en leurs vies difficultueuses qui se jouaient contre leur propre gré. La seule chose qu’ils voyaient, c’est que de son propre chef elle avait quitté la maison de repos pour revenir ici se prélasser à longueur de journée, auprès d’eux qui avaient déjà une vie si dure à gagner.</span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">Elle avait un cancer, elle allait bientôt mourir (essayez un peu d’imaginer…) . Sa vie entière était comme un beau paysage désert, fait de maisons de repos aseptisées. Cette vie à l’étranger</span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">lui avait appris beaucoup sur tout ; sa maladie l’obligeait à vivre dans des lieux<span> </span>au climat propice et sain mais entre les crises elle travaillait pour gagner sa vie comme tout le monde, même si c’était à l’étranger. A présent, tout<span> </span>cela était fini, <span> </span>il lui restait un mois à vivre, on ne pouvait rien y faire. Elle ne pourrait rien changer à ce tragique dénouement, mais brusquement et sans raison elle se sentait plus heureuse que jamais. Désormais elle pourrait<span> </span>faire tout ce dont elle avait envie. Elle voulait aimer et être aimée, elle voulait vivre dans la ville de son enfance, dans son pays natal, au milieu de beaux et tristes souvenirs. En fin de compte c’était là qu’elle voulait mourir.</span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">A ce stade de mon histoire tout le monde aura compris. Elle allait aimer un homme, elle allait mourir et alors leur histoire prendrait fin. Cet homme c’était moi.</span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt"> </span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">Cet après-midi là, elle m’appela au téléphone. J’étais à mon bureau en train de travailler et je ne savais rien d’elle. Elle cependant/pourtant/ me connaissait grâce à des livres et à des articles de journaux que j’avais publiés et dans lesquels j’avais abordé le thème de la mort. J’y disais en gros que l’amour et la mort étaient des sujets qui passionnaient les écrivains ainsi que les lecteurs à qui il manquait les deux choses. Impressionnée par mon style, et souffrant de la solitude dans un pays lointain, elle m’avait envoyé une lettre/m’avait écrit/. Je lui avais répondu. Mais cela m’était complètement sorti de l’esprit jusqu’à ce que cet après-midi là je l’entende se présenter à moi au téléphone sans comprendre pour ma part de qui il s’agissait.</span></p>
<p style="border-right: medium none">
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">- Vous vous souvenez de moi ? </span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">- … Excusez-moi, voulez vous me redonner votre nom…</span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">Elle répéta son nom et je lui répondit que je voyais à présent qui elle était et je me mis à lui parler comme si elle avait été cette jeune écrivain qui avait écrit deux ou trois choses… des choses que je n’aimais pas trop. Elle éclata de rire . Et brusquement je me souvins de son nom. Je ris avec elle et je lui demandais « quel temps fait-il là-bas ? y-a-t’il de la neige ? »</span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">Je me souvenais que sa lettre portait le cachet de la poste d’un pays de l’Europe de l’est. Elle rit encore :</span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">- Pas du tout. Je suis à Hanoi.</span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">Un peu confus je ne savais plus quoi dire. A l’autre bout du fil elle semblait amusée. Pourtant brusquement nous restâmes sans parler. On aurait dit qu’elle poussait un long soupir. Elle sembla vouloir dire quelque chose, s’arrêta hésitante puis finit par demander d’un ton sérieux :</span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">- Pourrions-nous nous rencontrer ?</span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">J’y allais tout de suite dans la chaleur suffocante de cet après-midi torride. Je voudrais repréciser qu’à ce moment là je ne savais strictement rien d’elle en dehors de sa lettre que j’avais complètement oubliée. A parler franchement<span> </span>j’y suis allé alors par simple curiosité et en profitant aussi de ce prétexte pour fuir mon<br />
bureau encombré/surchargé/ de travail.</span>
</p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">C’est ici que je devrais raconter comment l’amour est venu ? Non ! Je ne sais pas comment c’est arrivé. Et je ne crois plus en la magie du verbe. A ce monde déjà plein de symboles et de mots creux je ne veux pas ajouter les couleurs du romantisme car le romantisme lui même est extrême tout comme le fanatisme.</span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">Elle avait ce détachement effrayant des gens qui sont en dehors de la vie. Inutile de s’extérioriser. Nous parlions sans aucun sentimentalisme. C’était notre manière de faire. Nous faisions comme si il s’agissait de l’annonce de la mort d’une inconnue. Vrai ! Je ne veux pas parler de ces sentiments d’indifférence qu’il y a entre nous et nos semblables, je veux parler d’amour, je veux parler de l’histoire d’une fille qui avait parcouru des milliers de kilomètres en avion et qui était entrée dans ma vie si simplement. C’est vrai ! C’est ce qu‘elle avait fait.</span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">La vie est fastidieuse il faut bien l’admettre. Forcément il y a aussi des fois où nous faisons des choses qui nous amusent pour oublier cette pénible vérité. Un jour, un écrivain – qui n’avait sûrement rien d’autre à faire – m’avait envoyé une lettre d’insultes sans aucune raison apparente et je ne peux expliquer son geste que d’une seule façon, celle dont je viens de parler. Il n’avait probablement pas d’autre talent pour se distraire.</span></p>
<p style="border-right: medium none">
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">Quelle chance ! c’est vraiment merveilleux ! toutes choses dans cette vie ont une raison d’être, et qu’elles disparaissent ou meurent il y a toujours au moins une bonne raison à cela. La raison de sa mort à elle c’était la maladie. Si je pouvais admettre qu’un écrivain m’écrive des insultes et qu’il y avait une raison à son geste, je pouvais aussi admettre qu’elle me quitterait et partirait pour toujours.</span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">Une nuit où j’étais tout seul un peu perdu, je me vis dans le miroir et là je compris pourquoi elle m’observait sans cesse, pourquoi elle me regardait de cette façon. Elle savait que le lendemain peut-être elle ne pourrait plus me regarder ainsi. Du bout des doigts elle caressait mon visage en suivant chaque ligne et elle murmurait « cet écrivain là comme je l’aime ! » Elle me caressait sans cesse et moi je l’embrassais tout le temps.</span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">Une fois elle s’éveilla avant l’aube, son visage si jeune inondé de bonheur, « la voilà la femme que j’aime ». Je lui avais demandé « Pourquoi es-tu venue me chercher ? », « parce que tu m’attendais ». C’était çà – c’est clair – je l’avais attendu depuis une vingtaine d’années. C’était ma seule raison de vivre, la meilleure de toutes.</span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">Elle me caressait comme si elle avait peur que je disparaisse. Elle me désirait ardemment quand nous allions au cinéma voir des films qui finissaient mal, elle avait envie de moi quand nous étions dans les champs, et aussi quand moi je la désirais et plus nous rentrions tard et plus c’était de la folie.</span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">Je sentais bien que nous perdions la partie, le temps nous filait entre les doigts, nos mains s’étreignaient, je caressais ses doigts comme dans les danses primitives. Elle avait un sourire évasif, vraiment impressionnant. Ce sourire me faisait penser à une terre promise qu’elle atteindrait en me laissant tout seul ici. Je savais qu’elle partirait. Nous évitions d’en parler et jamais nous n’en tenions compte ; la mort était devenue une bouffonnerie. Parfois je croyais fermement qu’il y aurait un miracle. D’une manière absurde. Tout comme sa maladie absurde. Elle guérirait. Peut-être même sans miracle. Elle avait beau évoluer fragile entre la vie et la mort, elle était toujours avec moi. Elle n’avait pas encore pris son envol pour ce ciel</span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">étincelant de lumière. Elle, elle en venait du ciel, somptueuse, radieuse. Elle se voudrait<span> </span>peut-être immortelle comme cet univers, et elle avait assez de volonté pour tout changer si elle le voulait. Soudain je compris à quel point la vie était faite de rebondissements et je pris également conscience de l’impermanence des choses.</span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">La lumière ne vient pas uniquement d’un lointain soleil, la lumière vient aussi de notre lucidité et de notre compréhension de l’existence. Je regardais autour de moi, tout ce qui m’entourait, avec impartialité. Tout inclinait à la douceur et à l’infinie patience : des fourmis qui traînaient leurs proies, deux papillons qui voletaient côte à côte, une abeille arrêtée sur une branche de fleurs ondulant sous le vent, et le feuillage laqué de pluie qui miroitait au souffle de la brise. Tout cela dégageait un parfum subtil, une évocation charnelle assez troublante, un extraordinaire champ magnétique d’amour.</span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">Et c’est elle qui avait apporté toutes ces choses, l’harmonie, la simplicité, comme ces milliers et milliers de vie tout autour.</span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">Je décidais d’écrire cette histoire, après avoir fait un rêve. C’est la meilleure des raisons pour écrire une histoire, non ? Je rêvais que nous étions partis en moto . Dans mon dos elle parlait toute seule, d’une manière décousue, de ses rêves, de ce qu’elle voulait faire. Nous allâmes sur un grand pont qui n’avait pas de garde-fou et qui passait au-dessus d’un lac profond. Ce pont ressemblait à une barre de chocolat, large et longue à l’infini. Elle continuait à parler de tout et de rien et puis elle voulut aller voir la surface sombre du lac au dessous. Bien entendu je me pliais à son désir et la prenant par la main, je la conduisis près du bord. Alors tout à coup nous sommes tombés dans la passion et aussi dans la froidure du lac. </span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">J’essayais de toutes mes forces de lui porter secours, mais finalement c’est elle qui me sauva la vie. Elle me porta sur son dos et nagea jusqu’au rivage. Le rivage d’une terre qui m’était inconnue. Puis elle disparut, me laissant là. Je la cherchais. Mais en fin de compte c’est une autre femme que je rencontrais/trouvais/ ; celle ci m’accompagna juste assez loin pour trouver un coin pour y pêcher. Et depuis je pêche et pêcherai jusqu’à la fin de ma vie sur la barque que dirige cette femme. De ce moment là jusqu’à ma mort, il ne se passa rien de plus.</span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">Je m’éveillais avec le coin des yeux humides. Est-ce que j’avais pleuré ?<span> </span>Elle, elle n’était pas là. Par la fenêtre, accrochées au ciel des myriades d’étoiles, et dehors les feuilles des arbres frémissaient au vent dans une lente valse d’amour. Comment rester insensible ? </span></p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">L’espace est toujours grand ouvert sur un ailleurs , envahi par la caresse des feuilles, par </span><span style="font-size: 12pt">des vies qui ne veulent pas quitter ce monde, ou bien par l’éclat doré de milliers et de milliers </span><span style="font-size: 12pt">d’étoiles lointain<br />
es.</span>
</p>
<p style="border-right: medium none"><span style="font-size: 12pt">Je restais là, assis, attendant qu’elle revienne. Puis je compris qu’elle ne reviendrait jamais plus.</span></p>
<p><span style="font-size: 12pt">Alors, j’ai commencé à écrire cette histoire, pour tous les gens qui s’aiment, pour ceux qui peuvent encore contempler le visage de l’être aimé et qui se caressent sans cesse, pour tous ceux qui se promènent sur les ponts sans garde-fou.</span></p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/duongbinhnguyen/2009-07/hay-de-em-bay-tren-dong-song/" rel="bookmark">Hãy để em bay trên dòng sông</a><!-- (11.5784)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/trangha/2009-07/nhung-dong-lua-tren-vinh-tay-tu/" rel="bookmark">Những đống lửa trên vịnh Tây Tử</a><!-- (11.462)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/trangha/2009-07/may-van-de-ve-tho-tren-mang-o-trung-quoc/" rel="bookmark">Mấy vấn đề về thơ trên mạng ở Trung Quốc</a><!-- (11.462)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-09/tren-cay-cau-khong-co-lan-can/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>9</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Vì sao tôi viết?</title>
		<link>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-08/vi-sao-toi-viet/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-08/vi-sao-toi-viet/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 24 Aug 2009 13:53:57 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Đặng Thiều Quang</dc:creator>
				<category><![CDATA[Featured]]></category>
		<category><![CDATA[Headline]]></category>
		<category><![CDATA[Tác giả]]></category>
		<category><![CDATA[Tạp bút]]></category>
		<category><![CDATA[Đặng Thiều Quang]]></category>
		<category><![CDATA[Báo chí]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=2049</guid>
		<description><![CDATA[Đặng Thiều Quang &#8211; Bài trên An Ninh Thế Giới, số cuối tháng
Với riêng tôi, viết văn là một công việc thú vị, đem lại những cảm xúc mạnh, và cũng  khá vất vả. Tại sao tôi lại viết văn? Câu trả lời rất đơn giản, vì đó là công việc tôi yêu thích, công việc mà tôi có thể làm tốt nhất. Nếu không là một kiến trúc sư và nhà văn, có lẽ tôi đã là một ca sĩ, diễn viên, họa sĩ, nhạc sĩ, đạo diễn… Bởi ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-09/phan-hon-nhien-toi-khong-lao-vao-dau-kho-de-viet/" rel="bookmark">Phan Hồn Nhiên: Tôi không lao vào đau khổ để viết.</a><!-- (13.3815)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/keng/2009-09/keng-van-hoc-mang-viet-nam-se-phat-trien/" rel="bookmark">Keng: Văn học mạng Việt Nam sẽ phát triển!</a><!-- (13.2468)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/giaochi/2009-07/giao-chi-co-gai-viet-o-phim-truong-hollywood/" rel="bookmark">Giao Chi: Cuối tuần ngồi viết kiếm hiệp</a><!-- (12.9862)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Đặng Thiều Quang</strong> &#8211; Bài trên <strong>An Ninh Thế Giới, số</strong> cuối tháng</p>
<p>Với riêng tôi, viết văn là một công việc thú vị, đem lại những cảm xúc mạnh, và cũng  khá vất vả. Tại sao tôi lại viết văn? Câu trả lời rất đơn giản, vì đó là công việc tôi yêu thích, công việc mà tôi có thể làm tốt nhất. Nếu không là một kiến trúc sư và nhà văn, có lẽ tôi đã là một ca sĩ, diễn viên, họa sĩ, nhạc sĩ, đạo diễn… Bởi vì tôi yêu nghệ thuật. Văn chương là nghệ thuật của ngôn từ, là thế giới của trí tưởng tượng và sáng tạo tự do. Nghề kiến trúc sư cũng là lao động sáng tạo, mà tác phẩm chính là những ngôi nhà, ngoài khả năng thiết kế của kiến trúc sư, sản phẩm cuối cùng còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác nữa như khả năng kinh tế, suất đầu tư, những yêu cầu kỳ quặc từ khách hàng, kỹ thuật và công nghệ xây dựng…</p>
<p>Viết văn thì khác, nhà văn có toàn quyền quyết định tác phẩm của anh ta.</p>
<p>Nhưng khi đối diện với trang giấy trắng, hay trước màn hình computer, người ta sẽ tự hỏi: <strong>Viết cái gì? Viết cho ai đọc? Viết như thế nào? Tại sao lại viết? Tại sao lại thế này mà không phải thế kia? </strong></p>
<p>Lúc đó, bạn sẽ không thể chạy trốn đi đâu được nữa, buộc phải trả lời những câu hỏi cơ bản tưởng chừng như đơn giản và cũ kỹ muôn thuở ấy. Và câu trả lời rất đơn giản, phải lún sâu vào cái cuộc phiêu lưu mà mình đã trót bày ra, vậy thôi. Câu trả lời nằm ngay trong hành trình, trong việc viết, và sau này là quá trình đọc (khi đã có độc giả), chứ không phải ở cái kết thúc câu chuyện mà bạn định kể. <strong>Hành Trình</strong>, chứ không phải <strong>Đích Đến</strong>, đó là cái mà một cuốn tiểu thuyết bày ra, với tôi chẳng có cái gì giống như và thay thế được tiểu thuyết. Tôi quên chưa nói rằng viết tiểu thuyết đầy thách thức, khó khăn, nhưng những gì mà tác giả và độc giả nhận được cũng rất xứng đáng. Cắt nghĩa hay giải thích một cuốn tiểu thuyết, luôn là một việc mạo hiểm, dại dột, cho dù là từ chính tác giả viết ra nó. Tôi chỉ có thể nói, tôi đã viết tiểu thuyết với một nỗ lực đầy khoái cảm, như say nắng, lên đồng.  Tất nhiên trong quá trình đó người viết rất dễ bị cám dỗ vào xu hướng viết tiểu thuyết luận đề, hoặc triết lý vụn và nhấp nhổm định “nói lên điều gì đó” – Tốt thôi, viết chính là muốn nói lên điều gì đó mà, hoăc là muốn nói theo cách khác đi. Nhưng có mấy vấn đề xảy ra, có thể vấn đề định nói chả có gì mới lạ, có thể nó bị tầm thường hoá thành một phép chứng minh sơ sài. Và thường sẽ là như thế, ngay cả khi bạn cố chứng minh một sự phi lý đi nữa, hay bạn cố chứng minh là mình không chứng minh gì cả. Không tin ư? Bạn cứ thử viết tiểu thuyết đi, bạn sẽ thấy ngay.</p>
<p>Bạn có gì để nói với chúng tôi?</p>
<p>Bạn nói về điều đó như thế nào?</p>
<p>Ngay khi bạn nghĩ rằng có gì đó hay ho để kể, thì nó cũng giống như một tuyên ngôn. Một tuyên ngôn thì thường sẽ chống lại những điều sáo mòn, cũ kỹ. Cả thế giới này đầy những thứ cũ kỹ và nhàm chán, và bạn có nguy cơ sẽ phải chống lại cả thế giới, bằng cái tuyên ngôn kia, ít ra là bạn sẽ tự cảm thấy như thế. Bạn sẽ thấy sợ hãi, tất nhiên. Từ đây sẽ có hai lựa chọn sinh tử đối với một nhà văn, hoặc đi tới cùng sự tự do sáng tạo, hoặc sẽ thỏa hiệp với những thứ nhờ nhờ cũ kỹ kia. Những ai từng viết văn mà nhận ra được điều này, họ sẽ hiểu rằng viết văn chưa bao giờ là một công việc nhàn hạ, chưa bao giờ là một lựa chọn dễ dàng.</p>
<p>Nghe thì tưởng như mâu thuẫn, nhưng sự thật là chính những khao khát khám phá nội tâm, đối diện nỗi sợ hãi, đối diện sự vô nghĩa, chống lại sự lười biếng, đã thôi thúc nhà văn viết. Một thế giới tưởng tượng đã mở ra, nhà văn vừa xây dựng, khẩn hoang, vừa khám phá nó, khu rừng rậm ký ức và suy tưởng, đó là một thế giới như nó có thể và nên là, chứ không phải như nó đã là.</p>
<p>Đ.T.Q</p>
<p>19/08/2009</p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/nguyenlechi/2009-09/phan-hon-nhien-toi-khong-lao-vao-dau-kho-de-viet/" rel="bookmark">Phan Hồn Nhiên: Tôi không lao vào đau khổ để viết.</a><!-- (13.3815)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/keng/2009-09/keng-van-hoc-mang-viet-nam-se-phat-trien/" rel="bookmark">Keng: Văn học mạng Việt Nam sẽ phát triển!</a><!-- (13.2468)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/giaochi/2009-07/giao-chi-co-gai-viet-o-phim-truong-hollywood/" rel="bookmark">Giao Chi: Cuối tuần ngồi viết kiếm hiệp</a><!-- (12.9862)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-08/vi-sao-toi-viet/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Về &#8220;Bóng giai nhân&#8221;&#8230;</title>
		<link>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-08/ve-bong-giai-nhan/</link>
		<comments>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-08/ve-bong-giai-nhan/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 23 Aug 2009 13:12:43 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Đặng Thiều Quang</dc:creator>
				<category><![CDATA[Featured]]></category>
		<category><![CDATA[Headline]]></category>
		<category><![CDATA[Tin tức]]></category>
		<category><![CDATA[Đặng Thiều Quang]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanhocmang.net/?p=2044</guid>
		<description><![CDATA[Đặng Thiều Quang và hành trình bóc vỏ chính mình
TP &#8211; Tiểu thuyết Bóng Giai Nhân dày đặc các tình tiết tán tỉnh và giường chiếu. Đặng Thiều Quang ứng xử như thể chuyện giường chiếu là bình thường, và viết ra một cách nhẹ nhàng. Bằng cách ứng xử này, tôi hình dung Đặng Thiều Quang đang bóc vỏ chính mình&#8230;






Đặng Thiều Quang



Văn chương với nhà văn không phải là nơi du ngoạn và thưởng thức của ngon vật lạ. Thực sự đây là một hành trình gian khổ ...

<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-11/bong-giai-nhan-32/" rel="bookmark">Bóng giai nhân</a><!-- (21.5927)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2007-11/bong-giai-nhan-8/" rel="bookmark">Bóng giai nhân 8</a><!-- (19.6748)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2007-11/bong-giai-nhan-4/" rel="bookmark">Bóng giai nhân 4</a><!-- (19.6654)-->]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Đặng Thiều Quang và hành trình bóc vỏ chính mình</strong></p>
<p><em>TP &#8211; Tiểu thuyết Bóng Giai Nhân dày đặc các tình tiết tán tỉnh và giường chiếu. Đặng Thiều Quang ứng xử như thể chuyện giường chiếu là bình thường, và viết ra một cách nhẹ nhàng. Bằng cách ứng xử này, tôi hình dung Đặng Thiều Quang đang bóc vỏ chính mình&#8230;</em></p>
<table style="border-collapse: separate" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="right">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.tienphong.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=220911" border="1" alt="" hspace="0" width="150" height="200" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Đặng Thiều Quang</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Văn chương với nhà văn không phải là nơi du ngoạn và thưởng thức của ngon vật lạ. Thực sự đây là một hành trình gian khổ của người viết khám phá thế giới để rồi quay lại khám phá chính bản thân mình. Quá trình này diễn ra liên tục không ngừng nghỉ.</p>
<p>Cách đây chưa lâu, người ta nghĩ văn chương cũng là một công cụ tuyên truyền, giáo dục. Từ đó, tác phẩm văn chương cũng bị áp đặt một cái “chuẩn” mang tính đạo đức. Điều đáng nói ở đây là sự áp đặt đạo đức này cản trở khá nhiều đến nghệ thuật văn chương.</p>
<p>Nhà văn trước tình thế đó, cũng phải cân nhắc khi viết và lối sáng tác ấy đã đẻ ra một thứ văn chương phải đạo, theo cách nói của một nhà phê bình uy tín.</p>
<p>Thế nhưng, gần đây, đã hình thành những khuynh hướng sáng tác mới, lấy cái tôi cá nhân làm trung tâm. Khi đó, nhà văn và các nhân vật của mình bứt dần ra khỏi ảnh hưởng của đám đông. Thậm chí đã có những nhà văn viết với ý thức phá tan sức ép của đồng phục tinh thần.</p>
<p>Tôi nghĩ Đặng Thiều Quang nằm trong số những nhà văn đó.</p>
<p>Bao trùm lên không khí của Bóng Giai Nhân là nỗi ám ảnh của những mối tình, những người đàn bà trong quá khứ với nhân vật chính. Hành trình nhân vật tìm và gặp họ cũng chính là hành trình tìm và gặp lại chính mình.</p>
<p>Câu chuyện phát triển theo một bước ngoặt bất ngờ: Nhân vật chính (Dần) đã nhập vào với người bạn đã chết (Tiểu Đăng) trở thành một nhân vật đa nhân cách và sống một cuộc sống vay mượn. Hoặc, có thể hiểu Dần đã đánh mất mình dần dần để trở thành Tiểu Đăng. Hoặc chính Dần đã biến mất, còn Tiểu Đăng bị bệnh tâm thần luôn nghĩ mình chính là Dần.</p>
<p>Dù sao đi nữa thì cái tình thế đa nhân cách và lẫn lộn ký ức mà Đặng Thiều Quang tạo ra cũng khá ấn tượng, đáng ghi nhận. Nó như một phản đề, khiến độc giả phải đặt ra những câu hỏi phản tỉnh cho mình: Liệu có đúng là chuyện đó đã xảy ra trong đời? Liệu đó có phải là con người mình? vv và vv&#8230; những câu hỏi loại này đều là những xung động kích hoạt có ích cho con người tìm hiểu chính mình – thế giới gần nhất nhưng thường bị bỏ quên.</p>
<p>Nhân vật Dần của Đặng Thiều Quang còn là loại nhân vật đánh mất bản thân (vong thân). Anh ta sống lẩn lút giữa cuộc đời và giữa văn chương, với những tác phẩm tiểu thuyết ba xu mà anh ta viết ra hàng đống đến mức không còn nhớ mình viết gì nữa. Riêng với nhân vật này, dường như Đặng Thiều Quang đã tự trào công việc viết văn của mình?</p>
<p>Cuốn tiểu thuyết còn có thêm một phần không tên, trong đó nhà văn Dần đối diện với các nhân vật của mình. Đây là một phần khá thú vị với ngôn ngữ văn phong khác hẳn với phần trước và thậm chí khác hẳn với văn phong nói chung của Đặng Thiều Quang. Cuộc chơi thật &#8211; ảo được đẩy thêm một bước mới.</p>
<p>Không chỉ tự vấn về công việc viết văn, Bóng Giai Nhân còn như nơi để tác giả tự vấn về chính mình. Tiểu thuyết này dày đặc các tình tiết tán tỉnh và giường chiếu.</p>
<p>Những câu chuyện tình ái của Dần, của Tiểu Đăng với những cô gái của thời xa xưa, kinh nghiệm nhớ đời của lần chứng kiến cô gái phương Tây tắm tiên, những cuộc tình với những cô gái của ngày hôm nay (cô phục vụ quán ăn có bộ ngực quá cỡ với chiếc áo không cài đủ khuy; V – cô gái còn đang đi học&#8230;). Nhưng tác giả không mô tả chỉ để mà mô tả. Tâm lý nhân vật được thể hiện khá tinh tế. Đây là một cuốn tiểu thuyết tràn đầy sex nhưng đẹp.</p>
<p>Tôi tin đằng sau tất cả những trang văn này là cả một tự sự, tự vấn, tự nghiệm của chính tác giả. Dĩ nhiên, đây là một tiểu thuyết hư cấu (fiction) chứ không phải phi hư cấu (non fiction), nhưng trải nghiệm của nhà văn rất sâu. Điều đáng nói là Đặng Thiều Quang đã bình thản viết ra tất cả.</p>
<table style="border-collapse: separate" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="right">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.tienphong.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=220913" border="1" alt="" hspace="0" width="150" height="200" /></td>
</tr>
<tr>
<td></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Trong mỗi nhà văn đều có một khao khát viết ra sự thật, nhưng từ khao khát đến hành động viết là cả một dòng chảy không thiếu thác ghềnh. Người ta đã nói nhiều đến tự do sáng tác, nhưng ít người nhớ rằng, tự do sáng tác đầu tiên là ở tác giả, do tác giả quyết định.</p>
<p>Do nhiều nguyên nhân, mà nguyên nhân đầu tiên là đạo đức (lại đạo đức!), các nhà văn chúng ta rất hay sợ những vấn đề cấm kỵ, như chuyện sex. Khuynh hướng tự kiểm duyệt này dẫn đến tình trạng nhà văn né tránh không nhắc đến, hoặc viết chung chung, thậm chí phóng đại vô lối (cũng là một kiểu né tránh)&#8230;</p>
<p>Nhưng Đặng Thiều Quang đã không làm thế. Anh ứng xử như thể chuyện giường chiếu là bình thường, và viết ra một cách nhẹ nhàng. Bằng cách ứng xử này, tôi hình dung Đặng Thiều Quang đang bóc vỏ chính mình, qua cả một chuỗi những truyện ngắn, và những tiểu thuyết anh xuất bản gần đây như Chờ Tuyết Rơi, Đảo Cát Trắng và nay là Bóng Giai Nhân. Và có thể nói, đây là một ứng xử dũng cảm, trong sáng tác.</p>
<p>Tuy nhiên, có một nguy cơ chờ đợi Đặng Thiều Quang phía trước. Đó là khi bóc vỏ chính mình, mài mình ra theo từng trang viết, nhà văn trong anh sẽ mòn dần, nghèo đi.</p>
<p>Ngoài ra, Bóng Giai Nhân và một số tiểu thuyết khác của Đặng Thiều Quang vẫn khiến người ta nghĩ đến một vài bóng hình của những cây bút nổi tiếng thế giới đã được dịch ra Việt ngữ. Đây không phải là vấn đề của một tình tiết hay đoạn văn nào đó, mà tôi xin nhấn mạnh là âm hưởng, ảnh hưởng mờ nào đó.</p>
<p>Đó cũng là điều mà Đặng Thiều Quang cần nỗ lực vượt thoát.</p>
<p align="right"><em>17/8/09</em></p>
<p>Hiền Anh</p>
<p>http://www.tienphong.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=169602&amp;ChannelID=7</p>


<h3>Related Posts</h3>

<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-11/bong-giai-nhan-32/" rel="bookmark">Bóng giai nhân</a><!-- (21.5927)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2007-11/bong-giai-nhan-8/" rel="bookmark">Bóng giai nhân 8</a><!-- (19.6748)-->, 
<a href="http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2007-11/bong-giai-nhan-4/" rel="bookmark">Bóng giai nhân 4</a><!-- (19.6654)-->]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanhocmang.net/dangthieuquang/2009-08/ve-bong-giai-nhan/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
